Chương 109: Là Đấu Cụ! Đấu Cụ ra đời rồi!
Chương 108: Chính là Đấu Cụ! Đấu Cụ xuất thế! (Bạo chương khi đủ phiếu tháng!)
Trong căn phòng tĩnh lặng, Hứa Nguyên đứng chắp tay, ánh mắt bình thản nhìn về phía lò luyện đang tỏa ra hơi nóng hầm hập. Chung quanh, Giang Tuyết Dao và Lục Y Y nín thở quan sát, không khí căng thẳng đến mức dường như có thể đông cứng lại.
Đột nhiên, một luồng hào quang rực rỡ từ trong lò luyện vọt thẳng lên trời, xuyên thấu qua mái nhà, làm kinh động đến cả những cao thủ đang ẩn cư trong tông môn.
“Đây là...”
Giang Tuyết Dao che miệng, đôi mắt đẹp tràn đầy vẻ kinh ngạc. Nàng cảm nhận được một luồng uy áp sắc bén chưa từng có, thứ khí tức này hoàn toàn vượt xa những linh khí thông thường mà nàng từng thấy.
Lục Y Y cũng trợn tròn mắt, lắp bắp nói không nên lời: “Sư... Sư phụ, chẳng lẽ là...”
Hứa Nguyên khẽ phất tay, nắp lò luyện bay ra, một thanh trường kiếm mang theo lôi quang lấp lánh từ từ bay lên, lơ lửng giữa không trung. Thân kiếm trong suốt như ngọc, bên trên khắc họa những phù văn cổ xưa đang không ngừng lưu chuyển.
“Chính là Đấu Cụ! Đấu Cụ đã xuất thế rồi!”
Một tiếng hô kinh hãi vang lên từ phía xa, ngay sau đó là hàng loạt bóng người chớp nhoáng hiện ra. Triệu A Phi, Dương Tiểu Băng, và cả những trưởng lão như Phó Tú Y, Vương Cửu Kỳ đều đã có mặt.
Mọi ánh mắt đều đổ dồn vào thanh kiếm đang tỏa ra hào quang vạn trượng kia. Trong giới tu chân, linh khí vốn đã quý hiếm, nhưng Đấu Cụ lại là một tồn tại ở đẳng cấp hoàn toàn khác, là thứ có thể khiến thực lực của một tu sĩ tăng vọt trong nháy mắt.
Mặc Đạo Sinh đứng ở góc khuất, ánh mắt thâm trầm nhìn về phía Hứa Nguyên, trong lòng dâng lên một nỗi khiếp sợ không tên. Hắn hiểu rõ, kể từ giây phút này, danh tiếng của Hứa Nguyên sẽ chấn động khắp thiên hạ.
Hứa Nguyên đưa tay nắm lấy chuôi kiếm, cảm giác lạnh lẽo thấu xương truyền vào lòng bàn tay. Hắn khẽ nhếch môi, giọng nói lãnh đạm vang lên giữa không gian tĩnh mịch: “Đấu Cụ đã thành, từ nay về sau, ai dám cản đường ta?”
Đề xuất Voz: Nữ tiếp viên