Chương 47: Loạn Phi Phong Chuỳ Pháp (1)
Hai gã môn vệ trông đều trạc hai mươi tuổi, hồn lực dao động trên người cũng không rõ rệt, cảm giác dường như ngay cả cấp bậc Hồn Sư cũng chưa đạt tới. Xem ra, thành Nặc Đinh quả nhiên là nơi hẻo lánh, chỉ cần nhìn vào cấp bậc của Vũ Hồn Điện là có thể đoán được tầm quan trọng của tòa thành này tại Thiên Đấu Đế quốc.
"Thúc thúc, chào ngài, con là đệ tử năm nhất của học viện Hồn Sư sơ cấp Nặc Đinh, sư phụ bảo con đến đây để giám định cấp bậc Hồn Sư." Đường Tam chỉ vào bộ đồng phục trên người mình, nói với người môn vệ.
Vừa nhìn thấy huy hiệu của học viện Nặc Đinh trên đồng phục của Đường Tam, trong mắt hai gã môn vệ đều ánh lên vẻ hâm mộ. Người môn vệ lúc trước lên tiếng nói: "Hóa ra là vậy, vậy ngươi vào đi. Đến quầy tiếp đón ở tầng một, tìm Đại Hồn Sư Mã Tu Nặc, ông ấy sẽ giúp đỡ ngươi."
"Cảm ơn." Đường Tam đáp một tiếng rồi nhanh chóng bước vào Vũ Hồn Điện.
Ánh mắt hâm mộ của hai gã môn vệ vẫn dõi theo bóng lưng hắn, một người trong đó nói: "Nếu lúc trước ta vào được học viện Nặc Đinh, nói không chừng bây giờ cũng đã là một Hồn Sư rồi. Mà này, học viện Nặc Đinh chẳng phải có công cụ kiểm tra hồn lực riêng sao, chỉ khi tiến giai mới cần đến chỗ chúng ta, đứa nhỏ này sao lại chạy đến Vũ Hồn Điện làm gì?"
"Ai biết được? Chắc không có gì đâu, đứa nhỏ này còn bé thế, có lẽ sư phụ hắn bảo nó tới đưa tin gì đó mà lại không nói rõ ràng thôi."
Khi Đường Tam bước vào đại sảnh của Vũ Hồn Điện, hắn lập tức bị khí thế hùng vĩ nơi đây làm cho choáng ngợp. Trần nhà cao đến hai mươi thước, toàn bộ được phủ kín bởi những bức bích họa tinh xảo. Mỗi một khoảng nhỏ đều vẽ các loại đồ hình võ hồn khác nhau. Nền tường màu vàng xám, tạo cho người ta cảm giác vừa vàng son lộng lẫy lại không mất đi vẻ cổ kính trang nghiêm.
Xung quanh Vũ Hồn Điện là những ô cửa sổ thủy tinh lớn, ánh mặt trời xuyên qua lớp kính trong suốt, khúc xạ lên những bức bích họa, tạo nên một cảm giác kim quang lấp lánh khiến người khác phải rung động không thôi.
Phòng tiếp đón, phòng tiếp đón ở đâu nhỉ? Bị bầu không khí trong đại sảnh ảnh hưởng, Đường Tam bắt đầu tìm kiếm mục tiêu của chuyến đi này.
Người trong Vũ Hồn Điện không nhiều, xung quanh chỉ có vài người đang quét dọn. Đang lúc Đường Tam không biết tìm phòng tiếp đón ở đâu, chuẩn bị tìm người hỏi thì hắn lại thấy một người quen. Đó chính là vị Đại Hồn Sư đã giúp hắn thực hiện nghi thức Giác Tỉnh Võ Hồn, Tố Vân Đào, người sở hữu Võ Hồn Độc Lang.
Đường Tam bước nhanh tới. Lúc này, đi cùng Tố Vân Đào còn có một nữ Hồn Sư, vóc người cao ráo đầy đặn, dung mạo cũng được xem là xinh đẹp. Hai người vừa nói vừa cười, hoàn toàn không chú ý tới Đường Tam nhỏ bé đang đến gần.
"Tố Vân Đào đại sư." Đường Tam cất tiếng gọi.
Lúc này Tố Vân Đào mới phát hiện ra hắn, nữ Hồn Sư bên cạnh "di" một tiếng, nói: "Vũ Hồn Điện chúng ta sao lại có một đứa trẻ thế này? Chẳng lẽ là vị công tử quý tộc nào đến tiến hành Giác Tỉnh Võ Hồn sao?"
Tố Vân Đào liếc nhìn nhưng cũng không nhận ra Đường Tam. Dù sao, những đứa trẻ được hắn giúp giác tỉnh võ hồn thật sự quá nhiều, hơn nữa trang phục của Đường Tam bây giờ cũng không còn giản dị như trước kia.
"Ngươi là…?"
Thấy ánh mắt nghi hoặc của Tố Vân Đào, Đường Tam nhanh chóng giải thích: "Tố Vân Đào đại sư, con là Đường Tam, chính là Đường Tam có võ hồn Lam Ngân Thảo mà lần trước ngài đã giúp giác tỉnh tại Thánh Hồn thôn, người có tiên thiên mãn hồn lực."
"Hóa ra là ngươi, sao ngươi lại chạy đến đây?" Tiên thiên mãn hồn lực dù sao cũng dễ khiến người ta ghi nhớ, Tố Vân Đào lập tức nhớ ra Đường Tam.
Đường Tam nói: "Sư phụ bảo con tới Vũ Hồn Điện tiến hành kiểm tra tiến giai, thuận tiện giám định chỉ số hồn lực."
Tố Vân Đào kinh ngạc: "Ngươi đã có Hồn Hoàn thứ nhất rồi sao? Nhanh vậy à. Đồng phục này là của học viện Nặc Đinh, không hổ là học viện tốt nhất thành Nặc Đinh, sư phụ của ngươi thật có trách nhiệm."
Người bạn gái của Tố Vân Đào dường như bị lãng quên nên có chút bất mãn: "Vân Đào, sao không giới thiệu cho ta một chút?"
Tố Vân Đào thấy bạn gái có chút hờn dỗi, vội vàng dỗ dành: "Ti Ti, đây là đứa nhỏ có tiên thiên mãn hồn lực mà ta từng kể với nàng đó. Đáng tiếc võ hồn của nó lại là Lam Ngân Thảo, nếu không tiền đồ sau này quả là không thể đo lường! Nó bây giờ đã có Hồn Hoàn, cũng được xem là một thành viên của giới Hồn Sư rồi. Phiền nàng ở đây chờ ta một lát, ta đưa nó đến phòng tiếp đón của Mã Tu Nặc đại sư."
Khi Ti Ti nghe Tố Vân Đào nói Đường Tam là tiên thiên mãn hồn lực, ánh mắt nàng rõ ràng sáng lên, nhưng khi nghe nói võ hồn lại là Lam Ngân Thảo, vẻ kinh ngạc trên mặt liền biến thành một tia khinh miệt, nàng gật đầu nói: "Ngươi đi đi, ta ở đây chờ ngươi."
"Cảm ơn ngài." Tố Vân Đào để lại cho Đường Tam một ấn tượng khá tốt, xem như là một vị chấp sự tận tâm trong Vũ Hồn Điện.
Tố Vân Đào dẫn Đường Tam đi lên cầu thang bên cạnh để lên lầu hai của Vũ Hồn Điện. Lên đến hành lang lầu hai, Đường Tam mới thấy các căn phòng xung quanh, từ đây cũng có thể trực tiếp nhìn xuống đại sảnh tầng một, không cần hỏi cũng biết đây chính là ban công của Vũ Hồn Điện.
Tố Vân Đào hiển nhiên đang nóng lòng xuống với Ti Ti, nên dẫn Đường Tam đi rất nhanh tới trước cửa một căn phòng, cũng không gõ cửa mà đẩy thẳng vào.
"Là ai vậy, thật là lỗ mãng." Một giọng nói có chút già nua từ trong phòng vang lên. Đây là một phòng làm việc sáng sủa, sau chiếc bàn rộng rãi có một lão giả đang ngồi, mặc trang phục Hồn Sư sạch sẽ, trên ngực áo có huy hiệu ba thanh kiếm tiêu chuẩn, cho thấy ông là một vị Chiến Hồn Sư cấp bậc Đại Hồn Sư.
"Hóa ra là Vân Đào, tiểu tử ngươi sao vẫn còn hấp tấp như vậy. Tu luyện Hồn Sư là phải tụ tinh hội thần, tính cách cần trầm ổn một chút mới tốt. Nếu không, ngươi sẽ giống như ta, mãi mãi không thể vượt qua ngưỡng cửa cấp 30."
Tố Vân Đào có chút bất mãn nói: "Mã Tu Nặc đại sư, ngài đừng mắng con nữa. Đứa nhỏ này đến tiến hành kiểm tra tiến giai, phiền ngài rồi."
Hiển nhiên quan hệ của Tố Vân Đào và vị lão Hồn Sư này rất tốt, lão Hồn Sư cười ha hả, khi ánh mắt ông rơi xuống người Đường Tam thì không khỏi có chút kinh ngạc: "Vân Đào, ngươi chắc chắn đứa nhỏ này đến tiến hành kiểm tra tiến giai chứ không phải là Giác Tỉnh Võ Hồn sao?"
Đề xuất Tiên Hiệp: Thần Sủng Tiến Hóa