Chương 48: Loạn Phi Phong Chuy Pháp (2)
Tố Vân Đào cười khổ nói: "Ta đương nhiên chắc chắn, võ hồn của đứa trẻ này là do chính tay ta thức tỉnh. Hắn chính là đứa bé mà ta đã đề cập với ngài, tiên thiên mãn hồn lực nhưng võ hồn lại là Lam Ngân Thảo. Hắn đã có hồn hoàn rồi, vậy phiền ngài nhé. Ti Ti còn đang đợi ta, ta đi trước đây." Nói xong, ông vỗ vai Đường Tam rồi vội vã rời đi.
Nhìn bóng lưng Tố Vân Đào khuất dần, lão hồn sư Mã Tu Nặc bất đắc dĩ lắc đầu: "Lại một người trẻ tuổi bị tình yêu làm cho mê muội. Đáng tiếc, Ti Ti không hợp với cậu ta. Tâm của nha đầu đó cao lắm, cậu ta làm sao có thể trói buộc được chứ."
Đường Tam đứng trước bàn làm việc của Mã Tu Nặc, nghe ông thì thầm tự nói, bèn cất tiếng: "Cháu chào ngài, Mã Tu Nặc đại sư."
Mã Tu Nặc mỉm cười nhìn Đường Tam, nói: "Hài tử, không cần gọi ta là đại sư đâu, ta cũng chẳng phải đại sư gì cho cam. Cháu cứ gọi ta là Mã Tu Nặc gia gia là được rồi. Ta năm nay đã 81 tuổi, xét về tuổi tác thì làm ông của cháu cũng không có vấn đề gì."
Giọng nói thân thiết hòa ái của lão nhân nhất thời khiến hảo cảm của Đường Tam tăng lên nhiều, cậu vội nói: "Cháu chào Mã Tu Nặc gia gia."
Mã Tu Nặc mỉm cười, nói: "Đi nào, ta đưa cháu đi làm kiểm tra tiến giai. Cháu là một đứa trẻ rất lễ phép. Chỉ tiếc là võ hồn lại là Lam Ngân Thảo."
Vừa nói, Mã Tu Nặc vừa nắm tay Đường Tam như dắt cháu mình ra khỏi phòng làm việc, dọc theo hành lang tầng hai đi về phía nội điện.
Khi họ đi tới cuối hành lang, ba cánh cửa hình vòm cung cao lớn xuất hiện trước mặt Đường Tam.
Mã Tu Nặc mỉm cười nói: "Nơi này chính là phòng thực nghiệm võ hồn của Vũ Hồn Điện, cũng là nơi tiến hành kiểm tra tiến giai. Vào đi, hài tử."
Nói xong, ông đẩy cánh cửa ngoài cùng bên trái ra, dẫn Đường Tam đi vào.
Vừa bước vào căn phòng này, Đường Tam liền có một cảm giác đặc thù, nội lực Huyền Thiên Công trong cơ thể dường như cũng khẽ chuyển động theo một tiết tấu kỳ lạ.
Căn phòng vừa rộng vừa cao, khoảng chừng hai trăm mét vuông, một ô cửa sổ lớn cung cấp đủ ánh sáng cho không gian bên trong.
Đường Tam lập tức tìm ra nguyên nhân khiến nội lực của mình bị lay động. Trên bốn bức tường xung quanh được khảm một loại đá màu đen lớn chừng nắm tay, trông chất liệu của nó hệt như những viên đá mà Tố Vân Đào đã dùng để giúp cậu thức tỉnh võ hồn lúc trước.
Trên mặt đất có khắc một tiêu chí lớn hình lệnh bài, một thanh trường kiếm chỉ thẳng xuống, vừa vặn hướng về phía lối vào.
Tiêu chí này giống hệt với cái được treo bên ngoài Vũ Hồn Điện.
Đại hồn sư Mã Tu Nặc thấy Đường Tam chú ý đến hoa văn trên mặt đất, bèn mỉm cười giải thích: "Vũ Hồn Điện của chúng ta ở đây là cấp thấp nhất, được gọi là Vũ Hồn Phân Điện. Trên khắp đại lục, e rằng ngay cả những thành thị nhỏ nhất cũng đều có Vũ Hồn Điện với quy mô tương tự. Trên Phân Điện là Vũ Hồn Tử Điện, cao hơn một bậc nữa chính là Vũ Hồn Chủ Điện. Cấp bậc Vũ Hồn Chủ Điện thì chỉ những đại thành thị mới có. Còn tại thủ đô của hai đại đế quốc chính là cấp thứ tư, Vũ Hồn Thánh Điện. Cấp thứ năm là Giáo Hoàng Điện, đó là nơi tối cao của Vũ Hồn Điện chúng ta. Trên cả Giáo Hoàng Điện chính là Đấu La Cung Phụng Điện chỉ tồn tại trong truyền thuyết. Chỉ có hồn sư đạt tới cấp bậc Phong Hào Đấu La mới có tư cách tiến vào nơi đó, và đó cũng là chốn quy túc cuối cùng của tất cả các hồn sư từ cấp bậc Đấu La trở lên đã đăng ký tại Vũ Hồn Điện. Đó là nơi mà tất cả hồn sư đều hằng ao ước."
Sáu cấp bậc của Vũ Hồn Điện mà Mã Tu Nặc nói vừa khớp với sáu loại tiêu chí mà Đại sư từng giảng, Đường Tam thầm hiểu ra.
"Cảm ơn gia gia đã cho con biết, chúng ta có thể bắt đầu được chưa ạ?"
Mã Tu Nặc nhìn cậu, nói: "Người trẻ tuổi bây giờ ai cũng nóng vội như vậy. Được rồi, chúng ta bắt đầu thôi. Thi triển võ hồn và phóng thích hồn hoàn của cháu ra đi."
Đường Tam đi tới, đứng giữa tiêu chí hoa văn trên mặt đất, giơ tay phải lên, ngưng thần tĩnh khí. Nội lực Huyền Thiên Công vận chuyển, hòa cùng luồng nhiệt lưu của võ hồn Lam Ngân Thảo, từ từ tuôn ra từ lòng bàn tay.
Những chiếc lá Lam Ngân Thảo cứng cáp chen nhau mọc ra, trong nháy mắt đã rủ xuống mặt đất. Hồn hoàn màu vàng rực rỡ của bách niên Mạn Đà La Xà từ dưới chân Đường Tam dâng lên, lấy cơ thể cậu làm trung tâm mà di động lên xuống.
Vẻ mặt của Mã Tu Nặc vốn đang mỉm cười ôn hòa, nhưng khi ông trông thấy Lam Ngân Thảo từ lòng bàn tay Đường Tam mạnh mẽ mọc ra, thần sắc trên mặt đã chuyển thành kinh ngạc: "Đây là Lam Ngân Thảo?"
Trong mắt Đường Tam lóe lên lam quang nhàn nhạt, đây là hiệu quả đặc trưng khi sử dụng võ hồn Lam Ngân Thảo: "Có vấn đề gì sao ạ, Mã Tu Nặc gia gia?"
Mã Tu Nặc dụi dụi mắt, xác định mình không nhìn lầm. Lúc này, sự chú ý của ông dời sang hồn hoàn màu vàng trên người Đường Tam: "Bách niên hồn hoàn, hóa ra là bách niên hồn hoàn. Chẳng trách, ngay cả Lam Ngân Thảo cũng xảy ra biến hóa lớn như vậy. Hài tử, ta còn chưa biết tên cháu là gì?"
"Cháu tên là Đường Tam."
Mã Tu Nặc thở dài một hơi, nén lại sự kích động trong lòng: "Ta dám chắc rằng cháu có một vị đạo sư rất giỏi ở học viện Nặc Đinh. Bất quá, đạo sư của học viện Nặc Đinh có thể giúp cháu săn giết được bách niên hồn thú cũng đã rất không dễ dàng rồi. Đáng tiếc tiềm năng phát triển của Lam Ngân Thảo quá kém, nếu không, nói không chừng cháu thật sự có thể trở thành một hồn sư vĩ đại, dù sao võ hồn của cháu cũng chỉ mới thức tỉnh được vài tháng mà thôi."
Mã Tu Nặc từ chiếc bàn bên cạnh cầm lấy một viên thủy tinh cầu màu vàng đi tới trước mặt Đường Tam: "Đem hồn lực của cháu rót vào trong đó, để ta xem cháu đã đạt tới cấp bao nhiêu. Theo lý thuyết mà nói, cháu hẳn là mười một…"
Chữ "cấp" của Mã Tu Nặc còn chưa kịp nói ra, viên thủy tinh cầu trong tay Đường Tam đã tỏa ra một tầng ánh sáng màu vàng nhạt. Ánh sáng tuy không quá mạnh mẽ, nhưng lại cực kỳ rõ ràng.
"Đây, đây là… hồn lực cấp 13." Mã Tu Nặc nhìn Đường Tam như đang nhìn một tiểu quái vật: "Chẳng lẽ là vì bản thân hồn hoàn mạnh mẽ nên đã hỗ trợ hồn lực tăng trưởng? Nhưng cũng không thể nhảy vọt đến hai cấp như vậy được. Hài tử, cháu có thể cho ta biết hồn hoàn này của cháu có được nhờ săn giết hồn thú nào không?"
Đề xuất Tiên Hiệp: Tru Tiên (Dịch)