Chương 517: Đại kết cục, một điều kiện cuối cùng!
Nàng đã dốc toàn bộ sức lực, thậm chí phá nát cả thần vị để tung ra đòn cuối cùng. Giờ đây, lòng nàng vô cùng thanh thản. Bỉ Bỉ Đông, ngươi ban cho ta sinh mệnh, ta cũng dùng chính sinh mệnh này để trả lại cho ngươi. Ta không còn nợ ngươi bất cứ điều gì nữa.
Tu La Kiếm nhuốm màu huyết sắc, tựa như một vị Thượng Cổ Sát Thần giáng thế. Đừng nói Thiên Nhận Tuyết đã không còn là thần, cho dù nàng vẫn là Thiên Sứ Chi Thần, cũng không thể nào ngăn cản được một kích kinh thiên động địa của Tu La Thần.
Đường Tam, có thể chết trong tay người đàn ông ta yêu nhất đời, có lẽ... đây là kết cục tốt nhất dành cho ta rồi. Thiên Nhận Tuyết thậm chí đã cảm nhận được mùi vị của tử vong. Nàng nhắm nghiền hai mắt, nước mắt lặng lẽ trào ra từ khóe mi.
Thế nhưng, Thiên Nhận Tuyết không cảm nhận được nỗi đau đớn khi thân thể bị xuyên thấu, cũng không có cảm giác linh hồn bị rút khỏi thể xác. Nàng vội vàng mở mắt ra, lại phát hiện lưỡi Tu La Ma Kiếm vẫn đang đâm thẳng vào người mình, nhưng nó đã không xuyên qua lồng ngực, bởi vì trên thân kiếm đã có thêm một thân thể màu tím đen.
Điện quang màu đỏ chói mắt không ngừng lan tràn trên thân thể tím đen ấy. Bộ thần trang màu tím đen của nàng cũng đã vỡ tan thành từng mảnh, biến mất không dấu vết.
- Không!
Thiên Nhận Tuyết dùng hết sức bình sinh gào thét, không biết lấy sức mạnh từ đâu, nàng vươn tay ra, níu lấy người vừa thay mình hứng trọn một kiếm kia.
Thân hình xoay lại, Bỉ Bỉ Đông nhìn Thiên Nhận Tuyết, một tầng quang mang dịu dàng từ đôi tay đang không ngừng run rẩy của nàng tỏa ra, nâng đỡ thân thể Thiên Nhận Tuyết cùng mình, chậm rãi rơi xuống trước Gia Lăng Quan.
Đường Tam không tiếp tục truy kích, bởi vì lúc này đã không còn cần thiết nữa.
Thiên Nhận Tuyết đã hoàn toàn mất đi thần lực, không còn là Thiên Sứ Chi Thần nữa, mà ngay khoảnh khắc Tu La Ma Kiếm đâm tới, Bỉ Bỉ Đông lại thay nàng đỡ lấy đòn chí mạng.
Nếu là Hải Thần Tam Xoa Kích, có lẽ Bỉ Bỉ Đông còn có thể dùng kỹ năng Bất Tử Chi Thân để đón đỡ, nhưng lần này, mục tiêu lại chính là thân thể của nàng. Tu La Ma Kiếm hoàn toàn khắc chế thần lực của La Sát Thần, trên đó lại tràn ngập sát khí của Tu La Thần, nàng làm sao có thể chống cự nổi?
Thấy mẹ mình sắp rơi xuống đất, trong mắt Thiên Nhận Tuyết lóe lên một tia tuyệt vọng. Trong lòng Đường Tam lại dâng lên một thoáng không đành lòng, vì vậy, hắn cũng không lập tức truy kích mà chỉ theo sau thân thể các nàng đáp xuống mặt đất.
Trên tường thành Gia Lăng Quan, ngay khi Đại Sư nhìn thấy thân thể Bỉ Bỉ Đông bị Tu La Ma Kiếm của Đường Tam xuyên thủng, sắc mặt hắn đã trắng bệch. Yêu càng sâu, hận càng đậm. Bất luận Bỉ Bỉ Đông đã làm gì, trong lòng hắn, nàng vẫn là người con gái đầu tiên hắn yêu tha thiết, thậm chí là người con gái hắn yêu nhất trong cả cuộc đời này.
Ngay thời điểm Bỉ Bỉ Đông mang theo Thiên Nhận Tuyết rơi xuống mặt đất, bộ La Sát Thần Trang cuối cùng cũng hóa thành mây khói tan biến. Sắc xanh biếc trên mặt nàng ta cũng từ từ phai nhạt.
Nhìn Đường Tam, ánh mắt sắc bén của Bỉ Bỉ Đông mang theo vài phần phức tạp, phần lớn là không cam lòng, nhưng kỳ lạ là không hề có chút oán hận nào.
- Đường Tam, ngươi thắng rồi.
Hai tay nắm chặt Tu La Ma Kiếm, Bỉ Bỉ Đông khó khăn nói.
Đường Tam lạnh nhạt đáp:
- Thực ra ta chỉ may mắn, người chiến thắng, đáng lẽ phải là các ngươi.
Bỉ Bỉ Đông nở một nụ cười nhàn nhạt, màu xanh biếc trên khuôn mặt đã hoàn toàn biến mất, vẻ hiền hòa trở lại trên gương mặt, khôi phục lại dáng vẻ cao quý tuyệt mỹ vốn có, chỉ là tái nhợt không một tia huyết sắc.
- Tiểu Cương từng nói, vận may cũng là một phần của thực lực. Ngươi là thần, tự nhiên có thể nhìn ra, chúng ta đã không còn sức lực để phản kháng. Sinh mệnh của ta đang dần tan biến dưới Tu La Ma Kiếm. Có thể cho phép ta gặp Tiểu Cương lần cuối không? Ta có lời muốn nói với hắn.
Đường Tam ngẩng đầu nhìn lên tường thành Gia Lăng Quan, đúng lúc này một đôi cánh lộng lẫy đột nhiên dang rộng trên đầu thành, một con Hỏa Long khổng lồ đang chở Đại Sư bay đến. Chính là Liễu Nhị Long đang thi triển Võ Hồn Chân Thân mang theo Đại Sư đến đây.
Phía bên Võ Hồn Đế Quốc, Hồ Liệt Na cũng đang điên cuồng chạy về phía này:
- Sư phụ, sư phụ...
Thân hình nhẹ nhàng rơi xuống, Liễu Nhị Long một lần nữa hóa thành hình người, đỡ lấy Đại Sư đang có chút lảo đảo bước nhanh đến, ánh mắt vẫn tràn ngập địch ý nhìn Bỉ Bỉ Đông. Cho dù tình địch cả đời đã sắp chết, nhưng phần địch ý này vĩnh viễn cũng không thay đổi.
- Tiểu Cương...
Nhìn thấy Đại Sư đang bước đến gần, trên mặt Bỉ Bỉ Đông thế nhưng lại ửng lên vài phần hồng hào, cả người trông như đã có thêm tinh thần.
Đại Sư nhìn nàng, không nói gì, nhưng ánh quang trong mắt hắn lúc này lại phức tạp hơn Bỉ Bỉ Đông rất nhiều.
- Tiểu Cương, lúc ta hóa thân thành La Sát Thần, có phải trông rất xấu xí không?
Bỉ Bỉ Đông vuốt ve khuôn mặt mình, có chút cảm thán nói.
- Sư phụ...
Hồ Liệt Na rốt cuộc cũng đã chạy đến, gục lên người Bỉ Bỉ Đông. Nàng và Thiên Nhận Tuyết đều đã lệ rơi đầy mặt.
- Đừng ồn ào, không được quấy rầy ta và Tiểu Cương.
Bỉ Bỉ Đông có chút trách cứ liếc nhìn Hồ Liệt Na một cái, giống như một vị sư trưởng đang giáo huấn đệ tử. Dáng vẻ động lòng người của nàng, không chút nào giống như sắp rời khỏi thế giới này. Hồ Liệt Na cùng Thiên Nhận Tuyết không khỏi có chút ngây người.
Ánh mắt Bỉ Bỉ Đông một lần nữa chuyển sang nhìn Đại Sư, trong mắt toát ra một tia buồn bã:
- Tiểu Cương, ngươi hận ta lắm phải không? Tuy ngươi không nói ra, nhưng ta biết rất rõ. Lúc trước, ta đã làm ngươi tổn thương, ngươi làm sao có thể tha thứ cho ta được? Nhưng mà, ngươi biết không, ngươi chính là người đàn ông ta yêu nhất trong cả cuộc đời mình. Trước kia như vậy, bây giờ cũng vậy, và vĩnh viễn cũng là như vậy.
- Ngươi nói dối! Nếu ngươi thật sự yêu hắn, tại sao lại hủy đi Lam Điện Bá Vương Long gia tộc của chúng ta, giết tất cả thân nhân của chúng ta?
Liễu Nhị Long kích động giận dữ hét lên.
Bỉ Bỉ Đông khinh thường liếc nàng một cái:
- Ngươi nghĩ ta cũng yếu đuối như ngươi sao? Tiểu Cương bị gia tộc ruồng bỏ, bị gia tộc làm cho nhục nhã, ngươi không biết sao? Ngươi đã làm được gì cho hắn? Chuyện ngươi không thể làm, ta thay Tiểu Cương làm. Bất kể là ai dám làm hắn thống khổ, làm hắn nhục nhã, khinh thường hắn, ta cũng sẽ không tha. Lam Điện Bá Vương Long gia tộc không còn, phiền não của Tiểu Cương cũng sẽ không còn nữa, chẳng lẽ không đúng sao?
Vừa nói, nàng đột nhiên nở nụ cười vui vẻ, từ khóe miệng chảy ra một dòng máu tươi màu tím đen.
- Ngươi là kẻ điên.
Giọng Đại Sư có chút run rẩy, hắn rốt cuộc cũng đã mở miệng.
Bỉ Bỉ Đông biến sắc, nhìn Đại Sư, ánh mắt nàng đột nhiên trở nên có chút trống rỗng:
- Đúng vậy, ta là kẻ điên, nhưng mà, Tiểu Cương, ngươi có biết vì sao ta lại nổi điên không? Ngươi còn nhớ không, lúc trước khi chúng ta còn ở bên nhau, ta có bộ dáng như thế này sao?
Nước mắt từ khóe mắt Đại Sư chảy tràn ra:
- Bỉ Bỉ Đông của trước kia đã chết rồi.
Bỉ Bỉ Đông nở nụ cười, một nụ cười rất rạng rỡ:
- Đúng vậy, ngươi nói rất đúng, Bỉ Bỉ Đông của trước kia đã chết rồi. Ngay khoảnh khắc nàng rời khỏi ngươi, nàng đã chết. Nàng không còn sự ôn nhu thiện lương như trước nữa, còn lại, chỉ là một trái tim tràn ngập bóng tối, một trái tim tràn ngập sự trả thù. Tiểu Cương, trước khi rời khỏi thế giới này, ta muốn nói cho ngươi biết, vì sao lúc trước ta lại rời khỏi ngươi. Ta nghĩ, đó cũng là chuyện ngươi muốn biết nhất. Khụ... khụ...
Nói đến đây, Bỉ Bỉ Đông đột nhiên ho dữ dội, càng thêm nhiều máu tươi màu tím đen từ trong miệng nàng văng ra.
- Ngươi đừng nói nhiều nữa.
Thiên Nhận Tuyết lo lắng nói.
Bỉ Bỉ Đông lắc đầu:
- Không, bây giờ ta không nói, sẽ không còn cơ hội để nói nữa. Ta phải nói cho hắn, đồng thời cũng là nói cho ngươi biết.
Nàng ngừng lại một chút, gương mặt càng ngày càng đỏ lên:
- Năm đó ta và Tiểu Cương vốn yêu nhau tha thiết, mặc kệ việc hắn không có võ hồn cường đại hay có trí tuệ mà người khác không có được. Ngươi xem, hiện tại khuôn mặt hắn cứng ngắc như vậy, ta biết là tại sao, bởi vì từ khi ta rời khỏi hắn, nụ cười cũng không còn xuất hiện trên mặt hắn nữa. Vào ngày đó, ta nhớ rất rõ, lúc đó là ban đêm, sao trời ảm đạm. Sư phụ ta đột nhiên đến. Hắn hỏi ta và ngươi có quan hệ thế nào. Tiểu Cương, ngươi biết không, sư phụ ta chính là người mà ta tôn kính nhất, hắn chẳng những là Giáo hoàng của Vũ Hồn Điện, mà còn là người đã truyền thụ cho ta tất cả tri thức.
Đồng tử Thiên Nhận Tuyết co rút lại, người mà Bỉ Bỉ Đông nói, chính là phụ thân của nàng!
- Vì vậy, ta không hề giấu diếm sư phụ điều gì, đem quan hệ của chúng ta lúc đó nói lại cho hắn. Lúc ấy, sắc mặt của sư phụ rất khó coi. Hắn nói, ta là tuyệt thế kỳ tài trăm năm khó gặp của Vũ Hồn Điện, sở hữu Song Sinh Võ Hồn, quyết không cho phép ta nảy sinh tình cảm với nam nhân bên ngoài, càng không thể có quan hệ gì với Lam Điện Bá Vương Long gia tộc, vĩnh viễn không cho phép ta rời khỏi Vũ Hồn Điện. Trong lòng ta lúc đó chỉ có ngươi, cho nên, ta đã tranh cãi với sư phụ rất nhiều, càng lúc càng gay gắt. Ta nói cho hắn biết, ta yêu Tiểu Cương tha thiết, cho dù phải rời khỏi Vũ Hồn Điện, ta cũng phải ở bên cạnh ngươi. Sư phụ đột nhiên nổi điên, một chưởng đánh tới, khiến ta ngất đi. Đến khi ta tỉnh lại, chỉ thấy toàn thân đau nhức, thân thể rã rời nằm trong mật thất của Vũ Hồn Điện. Hắn ta, tên cầm thú đó, đang ngồi bên cạnh ta. Ngươi có biết, hắn đã nói với ta cái gì không? Hắn nói, cho dù dùng phương pháp xấu xa nhất cũng phải giữ ta lại trong Vũ Hồn Điện. Hắn còn nói với ta, thân thể ta đã không còn trong sạch, thân thể ta đã thuộc về hắn, ta còn mặt mũi nào mà gặp lại người đàn ông ta yêu nhất chứ? Nếu ta không rời khỏi ngươi, hắn sẽ lập tức giết ngươi.
Nghe những lời Bỉ Bỉ Đông nói, tất cả mọi người đều ngây dại. Bọn họ có thể cảm nhận rõ ràng sự bi ai trong giọng nói của nàng.
- Lúc đó, chuyện đầu tiên ta nghĩ đến là tự sát, nhưng ta lại không thể chết được. Ta hiểu hắn rất rõ, nếu ta chết, hắn nhất định sẽ trút toàn bộ lửa giận lên người ngươi, hắn sẽ giết ngươi. Ta không thể không tỏ ra tuyệt tình đến gặp ngươi, nói với ngươi rằng, ta ở bên cạnh ngươi chỉ vì trí tuệ của ngươi mà thôi. Bởi vì chỉ có như vậy, ta mới có thể bảo vệ được ngươi, người đàn ông ta yêu nhất.
Phịch một tiếng, Đại Sư ngã quỵ xuống đất:
- Không, đây không phải là sự thật, ngươi lừa ta, ngươi đang lừa ta, đúng không?
Yêu cả đời, hận cả đời, ngay tại thời điểm sắp kết thúc tất cả, hắn lại phát hiện mình đã lầm, cảm giác này, Đại Sư làm sao có thể chấp nhận nổi?
Bỉ Bỉ Đông ảm đạm nói:
- Đây chính là con gái của ta, là con gái mà ta và hắn sinh ra. Sau lần đó, một thời gian sau ta phát hiện mình đã mang thai. Ta hận hắn, cũng hận toàn bộ Vũ Hồn Điện, càng hận cả đứa trẻ này. Ta từng vô số lần tìm cách hủy đi bào thai, nhưng hắn lại giam cầm ta trong Vũ Hồn Điện, mỗi ngày đều canh giữ bên cạnh ta, mãi đến khi ta sinh ra nó.
Ngẩng đầu lên, Bỉ Bỉ Đông nhìn về phía Thiên Nhận Tuyết:
- Ta biết, ngươi cũng hận ta. Đúng vậy, ta có thể nói cho ngươi biết, lúc trước, mặc dù Đường Hạo đã đánh phụ thân ngươi bị thương nặng, nhưng cuối cùng, hắn lại chết trong tay ta. Là ta tự tay giết chết tên cầm thú kia, tên cầm thú ngay cả đệ tử của mình cũng làm nhục. Ngươi hận ta là phải, ta là kẻ thù giết cha của ngươi, càng chưa từng làm tròn trách nhiệm của một người mẹ dù chỉ một ngày. Ta vẫn luôn cho rằng mình đã làm đúng, chỉ đến vừa rồi, khi Đường Tam dùng Quan Âm Hữu Lệ công kích ta, vào khoảnh khắc ngươi đẩy ta ra, ta mới biết được, ta đã sai rồi. Trẻ con là vô tội, ta không nên đem mối hận hắn gây ra trút lên đầu ngươi. Tất cả những gì ta có thể làm cho ngươi, chính là đón nhận một kiếm này.
Thân thể Thiên Nhận Tuyết run rẩy, đôi môi cũng run rẩy:
- Không, không, không...
Cũng như Đại Sư, trong lòng nàng vốn vô cùng căm hận Bỉ Bỉ Đông. Trong lòng nàng, hình ảnh của phụ thân vô cùng tôn nghiêm, nhưng Bỉ Bỉ Đông đã sắp chết, nàng làm sao có thể nói dối được?
Nàng đã lầm, Đại Sư cũng đã lầm.
Trên mặt Bỉ Bỉ Đông tuy đã lệ rơi đầy mặt, nhưng nàng vẫn đang mỉm cười:
- Ta giết nhiều người như vậy, hại chết nhiều người như vậy, ta chết cũng đáng. Ta hận thế giới này, nên ta muốn trả thù thế giới này. Ta muốn hủy diệt Vũ Hồn Điện, hủy diệt cả thế giới này, cũng là hủy diệt chính bản thân ta.
- Bỉ Bỉ Đông!
Đại Sư mạnh mẽ tiến lên mấy bước, đi đến trước mặt Bỉ Bỉ Đông, ôm lấy cánh tay đã lạnh như băng của nàng:
- Tại sao ngươi không nói cho ta biết tất cả mọi chuyện sớm hơn? Ngươi đã sớm giết chết hắn, tại sao lại không đem hết tất cả chuyện này nói cho ta biết?
Bỉ Bỉ Đông nhẹ nhàng lắc đầu, ánh mắt nàng đột nhiên trở nên cực kỳ dịu dàng:
- Có một điều hắn nói rất đúng, cơ thể của ta đã ô uế, không thể dùng thân xác đã nhiễm bẩn này làm vấy bẩn ngươi. Tiểu Cương, đừng vì ta mà khổ sở. Có thể đem tất cả những chuyện này nói hết cho ngươi, lại có thể một lần nữa chứng kiến ngươi vì ta mà rơi lệ, có thể trước khi chết được nắm lấy tay ngươi, ta đã thỏa mãn rồi. Cả đời này của chúng ta, đều đã quá khổ sở. Hãy hứa với ta, từ nay về sau hãy cùng Liễu Nhị Long sống thật hạnh phúc. Nàng ấy bất quá cũng chỉ là em họ của ngươi, hiện tại ngay cả Lam Điện Bá Vương Long gia tộc cũng không còn, các ngươi cũng không cần cố kỵ gì nữa. Liễu Nhị Long, ngươi đến đây.
Liễu Nhị Long có chút mờ mịt chậm rãi tiến lên, nhìn người phụ nữ đã khiến nàng căm hận suốt mấy chục năm qua, trong lúc nhất thời cũng không biết nói gì.
- Liễu Nhị Long, ta chết rồi, oán thù của chúng ta cũng sẽ chấm dứt. Tiểu Cương vì yêu ngươi mà phá bỏ mọi gông xiềng thế tục, hắn cũng muốn chân chính ở bên cạnh ngươi. So với ta, ngươi may mắn hơn rất nhiều. Ít nhất ngươi còn có thể ở bên hắn. Giúp ta sau này chăm sóc hắn thật tốt, được không?
Nhìn Bỉ Bỉ Đông, Liễu Nhị Long thở dài, nhẹ nhàng gật đầu:
- Ngươi cũng là một người phụ nữ đáng thương.
Bỉ Bỉ Đông cười lạnh:
- Ta không cần ngươi thương hại. Đường Tam.
Nhìn những chuyện xảy ra trước mắt, Đường Tam chau mày, chậm rãi tiến lên, đi đến trước mặt Bỉ Bỉ Đông.
- Tiền bối, ngài muốn gì?
Tuy Đường Tam không tha thứ cho những gì Bỉ Bỉ Đông đã làm, nhưng đối với thảm cảnh mà nàng đã gặp, trong lòng hắn cũng có chút đồng cảm, cho nên mới gọi nàng một tiếng tiền bối.
Bỉ Bỉ Đông lại ho lên kịch liệt, từng ngụm máu tươi màu tím đen từ trong miệng chảy ra. Vẻ hồng hào trên mặt đã nhanh chóng biến mất. Lúc này, cho dù Đường Tam có muốn cứu chữa cho nàng cũng không thể làm được, Tu La Thần lực đã hoàn toàn ăn mòn thân thể nàng.
Hồng quang lóe lên, Đường Tam thoát khỏi trạng thái Vũ Hồn Dung Hợp Kỹ Song Thần Cùng Tồn Tại. Hào quang chợt lóe, Tiểu Vũ đã xuất hiện bên cạnh hắn, toàn thân bao phủ một tầng hồng quang nhàn nhạt. Thanh Tu La Ma Kiếm cắm trên ngực Bỉ Bỉ Đông cũng đồng thời biến mất.
Bỉ Bỉ Đông miễn cưỡng vực lại tinh thần:
- Đường Tam, cả đời ta chưa từng cầu xin ai, cho dù là sư phụ của ngươi cũng vậy, ta chưa từng cầu xin. Hiện tại ta cầu xin ngươi, hãy đáp ứng một nguyện vọng cuối cùng của ta.
Đường Tam liếc nhìn Đại Sư, rồi nhìn lại Bỉ Bỉ Đông:
- Ngươi nói đi.
Bỉ Bỉ Đông nói:
- Tuyết Nhi đã không còn là Thiên Sứ Chi Thần, thậm chí ngay cả Võ Hồn cũng đã bị phá nát, vĩnh viễn không thể tạo thành uy hiếp gì đối với Thiên Đấu Đế Quốc, càng không thể uy hiếp được ngươi. Tất cả mọi chuyện xấu đều do một mình ta làm, không liên quan gì đến nàng. Còn có Na Na cũng vậy. Ta thỉnh cầu ngươi tha cho các nàng ấy. Võ Hồn Đế Quốc không còn tồn tại nữa, ta chỉ mong các nàng có thể sống sót.
Đường Tam nhíu mày:
- Ngươi hẳn là cũng biết, đây không phải là chuyện một mình ta có thể quyết định.
Thân thể Bỉ Bỉ Đông khẽ nâng lên, lạnh lùng nói:
- Đường Tam, chẳng lẽ ngươi không biết, cả hai nàng đều thích ngươi sao? Chẳng lẽ ngươi tuyệt tình đến vậy? Tiểu Cương, bất luận thế nào, nàng cũng là con gái của ta...
- Sư phụ, ngài cứ quyết định đi.
Giọng Tuyết Băng truyền đến, hắn đã chậm rãi bước đến bên cạnh Đường Tam.
- Tất cả mọi thứ của Đế quốc đều do sư phụ ban cho, ngài có thể làm bất cứ chuyện gì.
Đại Sư lúc này cũng đã ngẩng đầu, nhìn về phía Đường Tam.
Đường Tam thở dài, rốt cuộc gật đầu.
Như mất hết khí lực, thân thể mềm nhũn của Bỉ Bỉ Đông ngã vào lòng Thiên Nhận Tuyết, đứt quãng nói:
- Tuyết... Nhi, ta... có thể... gọi ngươi... như vậy... được... không? Ta sắp... chết... rồi, hứa với... ta, ngươi và... Na Na từ nay... về... sau phải... sống... thật tốt... Ta chết... là để... trả lại... những tội lỗi... của ta.... Đừng... nghĩ... đến việc... vì ta... mà... báo thù. Chỉ cần... các ngươi... có thể... sống... bình an, ta... đã... thỏa mãn... rồi....
- Mẹ!
Thiên Nhận Tuyết rốt cuộc cũng kêu lên từ này, mạnh mẽ gục lên ngực Bỉ Bỉ Đông, khóc rống lên.
- Tốt...., tốt....
Bỉ Bỉ Đông nở nụ cười khi nghe Thiên Nhận Tuyết gọi, trong mắt nàng toát ra vẻ thỏa mãn cùng dịu dàng. Nàng chậm rãi đưa tay lên, dường như muốn xoa đầu Thiên Nhận Tuyết, nhưng bàn tay chỉ nâng lên được nửa đường đã ngừng lại.
Thời gian lúc này như hoàn toàn ngưng đọng, ngay khi Thiên Nhận Tuyết đột nhiên cảm nhận được thân thể trong lòng mình đang lạnh dần đi, nàng ngẩng đầu lên, nhìn thấy cánh tay tái nhợt của Bỉ Bỉ Đông đã rơi xuống. Thiên Nhận Tuyết mạnh mẽ chụp lấy bàn tay của Bỉ Bỉ Đông, áp chặt lên mặt mình: - Mẹ...
- Tiểu Đông...
Đại Sư cũng nắm chặt cánh tay của Bỉ Bỉ Đông, bật khóc thành tiếng.
Bỉ Bỉ Đông, Giáo Hoàng Vũ Hồn Điện, Nữ hoàng đầu tiên của Võ Hồn Đế Quốc, La Sát Thần Bỉ Bỉ Đông, rốt cuộc cũng đã chết trước Gia Lăng Quan.
Liễu Nhị Long từ phía sau ôm chặt thân thể Đại Sư, nước mắt không ngừng tuôn rơi:
- Tiểu Cương, ngươi còn có ta, ngươi còn có ta.
Đường Tam chậm rãi xoay người, hắn cũng không thể ngờ, kết quả cuối cùng lại như thế này. Hắn kéo tay Tiểu Vũ, đưa đến trước mặt, sau đó gắt gao ôm chặt nàng vào lòng.
Tuy hắn và Tiểu Vũ đã trải qua vô vàn khó khăn, cũng đã nếm trải vô số gian khổ, nhưng cuối cùng họ cũng có thể ở bên nhau. So với Đại Sư và Bỉ Bỉ Đông, họ đã may mắn hơn rất nhiều. Hắn không tiến lên an ủi Đại Sư, đây là lúc tâm tình Đại Sư yếu đuối nhất, chỉ có mình Liễu Nhị Long mới thích hợp khuyên giải hắn mà thôi.
- Xong rồi, tất cả đều đã kết thúc.
Đường Tam thở dài một tiếng.
Tuyết Băng đi đến bên cạnh Đường Tam:
- Đúng vậy, tất cả đều đã kết thúc. Sư phụ, ngài đã cho Đế Quốc cơ hội sinh tồn. Ta thật sự không biết phải nói lời cảm tạ ngài như thế nào. Ta chỉ có thể nói, từ nay về sau, Đế quốc sẽ nghe theo mệnh lệnh của ngài. Tất cả mọi người của Đế quốc đều thuộc về ngài, ngay cả ta cũng vậy.
Đường Tam khoát tay áo:
- Mọi chuyện đã xong, cũng là lúc ta công thành thân thoái. Ta chưa bao giờ đồng tình với chiến tranh, lại càng không muốn tham gia vào chiến tranh. Tất cả những gì ta làm, đều là vì bản thân, vì bạn bè và người thân. Ta chỉ hy vọng, ngươi sẽ đi tốt con đường sau này.
Tuyết Băng cung kính nói:
- Mọi chuyện của Võ Hồn Đế Quốc không cần làm phiền đến sư phụ, ta nhất định sẽ xử lý tốt.
Đường Tam nhìn về phía Tuyết Băng, ánh mắt hắn đột nhiên trở nên nghiêm túc:
- Tuyết Băng, hãy hứa với ta bốn điều kiện.
Tuyết Băng không chút do dự gật đầu:
- Sư phụ cứ nói, chỉ cần ta có thể làm được, ta nhất định sẽ đáp ứng ngài.
Đường Tam nói:
- Thứ nhất, trong quá trình tiêu diệt hoàn toàn Võ Hồn Đế Quốc, không được lạm sát kẻ vô tội.
- Vâng, ta nhất định sẽ ước thúc tướng sĩ của đế quốc, tuyệt không lạm sát kẻ vô tội. Phàm là kẻ đầu hàng, tuyệt đối sẽ không giết.
Đường Tam gật đầu:
- Thứ hai, trong vòng mười năm, không được phát động chiến tranh với Tinh La Đế Quốc. Đại chiến lần này, đã hao tài tốn của rất nhiều. Không có chiến tranh sẽ giúp cho dân chúng nghỉ ngơi lấy lại sức.
Sự lo lắng của Đường Tam tuyệt đối có nguyên do. Lần này trong cuộc chiến với Võ Hồn Đế Quốc, Tuyết Băng đã thể hiện phong thái của một đời minh quân. Lại thêm tam quân tinh nhuệ như vậy, một chi quân đội như thế có sức mạnh vô cùng đáng sợ. Huống chi Tuyết Băng cũng căn bản không cần kiêng kỵ Tinh La Đế Quốc xâm phạm mình, Thiên Đấu Đế Quốc có Thần bảo hộ!
Tuyết Băng sửng sốt một chút, thoáng do dự, nhưng hắn vẫn gật đầu, nói:
- Được, ta đồng ý với ngài. Trong vòng mười năm, tuyệt đối không phát động chiến tranh với Tinh La Đế Quốc.
Đường Tam cười nhẹ, nói:
- Ta nghĩ, Tinh La Đế Quốc cũng nhất định sẽ không phát động công kích về phía Thiên Đấu Đế Quốc.
Tuyết Băng mỉm cười:
- Chuyện đó đương nhiên, có sư phụ ở đây, ai dám xâm phạm Thiên Đấu Đế Quốc ta chứ.
Đường Tam nhìn hắn:
- Đây là chuyện thứ ba ta muốn nói với ngươi. Từ nay về sau, ta sẽ không can thiệp vào mọi chuyện của đế quốc nữa. Tất cả mọi chuyện từ nay về sau đều phải do ngươi cố gắng. Từ giờ trở đi, ta cũng không còn là Lam Hạo Vương, cũng không còn là Đế sư.
- Sư phụ, ngài không cần ta nữa sao?
Đôi mắt Tuyết Băng đỏ lên, muốn quỳ rạp xuống trước mặt Đường Tam, nhưng đã bị một cỗ thần lực nâng lên.
Đường Tam vỗ vai hắn:
- Tuy ta không phải là Đế sư, nhưng ta vĩnh viễn là sư phụ của ngươi. Ta có đệ tử như ngươi đã cảm thấy rất vinh quang rồi. Nhưng, ta đã là một vị thần. Thần vốn không được can thiệp vào chuyện của nhân loại. Hiện tại đã không còn uy hiếp của Thiên Sứ Chi Thần và La Sát Thần, ta cũng nên lui về thôi. Bất quá ngươi yên tâm, ta còn ở lại thế giới này rất lâu, nếu có cường giả thần cấp uy hiếp đến đế quốc, ta nhất định sẽ không khoanh tay đứng nhìn.
Tuyết Băng nhẹ nhàng thở ra, có những lời này của Đường Tam, hắn còn lo lắng chuyện gì nữa chứ. Chỉ cần không phải là cường giả Thần cấp, với thực lực hiện tại của Thiên Đấu Đế Quốc, căn bản không cần e ngại bất cứ điều gì.
Đường Tam tiếp tục nói:
- Chuyện cuối cùng, chính là sau khi trận chiến này kết thúc, phải giải tán Đường Gia Quân, thu hồi tất cả Gia Cát Thần Nỗ, giao lại cho Đường Môn hoàn toàn thiêu hủy. Từ nay về sau Đường Môn sẽ không tham dự bất cứ cuộc chiến tranh nào của đế quốc nữa. Đường Môn cũng sẽ không sản xuất ám khí cho bất cứ ai khác. Ám khí dùng trong chiến tranh quá sức bá đạo, phạm đến thiên đức. Hy vọng ngươi có thể hiểu được.
Ngoài dự kiến của Đường Tam, lần này Tuyết Băng không hề do dự:
- Xin nghe theo lời dặn dò của lão sư.
Đường Tam có chút kinh ngạc:
- Ngươi không tiếc chút nào sao?
Tuyết Băng mỉm cười nói:
- Đương nhiên là tiếc, nhưng những lời ngài nói, trong lòng Tuyết Băng chính là ý chỉ của thần, những lời ngài nói đều vô cùng chính xác. Đường Môn là do một tay ngài sáng tạo ra, những gì thuộc về nó, đều do ngài quyết định.
Đường Tam cũng cười:
- Tốt lắm, ngươi không làm ta thất vọng.
Tuyết Băng đột nhiên nói:
- Sư phụ, ta đã hứa với ngài bốn điều kiện, ngài có thể đáp ứng ta một điều kiện được không? Ta chỉ thỉnh cầu ngài một điều này thôi.
Đường Tam sửng sốt:
- Chuyện gì, ngươi nói đi.
Tuyết Băng nở nụ cười, nhìn Đường Tam, lại nhìn Tiểu Vũ:
- Sư phụ, ta hy vọng có thể làm chủ hôn cho ngài, vì ngài và sư mẫu chủ trì hôn lễ tại Thiên Đấu Thành. Đây là lễ vật duy nhất mà ta có thể tặng cho ngài và sư mẫu.
Đường Tam cùng Tiểu Vũ liếc nhìn nhau, gương mặt Tiểu Vũ nhất thời đỏ bừng lên. Sự ngọt ngào hiện rõ trên mặt nàng không hề che giấu, nàng gục đầu vào ngực Đường Tam.
Đường Tam vui vẻ nở nụ cười:
- Được, ta đáp ứng ngươi điều kiện cuối cùng này. Bất quá không chỉ có ta và Tiểu Vũ, mà còn có Tiểu Áo và Vinh Vinh, Mập Mạp và Hương Hương. Về phần Đái lão đại và Trúc Thanh có muốn cử hành hôn lễ cùng chúng ta hay không, còn phải hỏi lại bọn họ.
Tuyết Băng mừng rỡ:
- Cầu còn không được, ta nhất định sẽ mau chóng dẹp yên Võ Hồn Đế Quốc, tổ chức cho lão sư một hôn lễ long trọng nhất trên toàn đại lục.
o0o
Trong một không gian hư ảo, vạn vật xung quanh đều nhuốm một màu sắc mê ảo.
Hai đạo thân ảnh một đỏ một lam đang lặng yên phiêu phù ở đó, trước mặt họ là một vòng quang mang màu trắng khổng lồ, bên trong chính là những chuyện đang diễn ra dưới Gia Lăng Quan.
Hai đạo thân ảnh này chính là Hải Thần và Tu La Thần.
Hải Thần cười hắc hắc:
- Tu La, những việc ngươi làm đây có thể tính là làm bừa hay không? Ngươi thân là Chấp pháp giả của Thần giới, đây gọi là biết pháp phạm pháp a!
Tu La Thần lạnh lùng liếc hắn một cái:
- Ngươi có bằng chứng gì mà nói ta biết pháp phạm pháp?
Hải Thần ha ha cười:
- Còn không có sao? Ngươi mượn thân thể của Tiểu Vũ để ẩn chứa thần lực của ngươi, hơn nữa, còn nhân lúc Đường Tam tiếp nhận truyền thừa của ta, đem Tu La Thần lực của ngươi giấu trong Võ Hồn thứ hai của hắn.
Tu La Thần nói:
- Đây chỉ là ta chiếm chút tiện nghi trên người thừa kế của ngươi mà thôi. Giống như ngươi trước khi Đường Tam tiến hành truyền thừa Hải Thần thần vị đã gặp hắn vậy. So với những chuyện ngươi làm, ta thì tính là gì? Ta cũng đâu có giúp hắn hoàn thành quá trình truyền thừa.
Hải Thần nói:
- Việc Tu La Thần lực trong thân thể Tiểu Vũ tự thân phát động, ngươi giải thích thế nào? Đường Tam phục sinh ngươi giải thích thế nào? Nếu không phải ngươi cho phép Thực Thần cùng Cửu Thải Thần Nữ, bọn họ làm thế nào có thể nhân lúc người thừa kế của họ sử dụng Vũ Hồn Dung Hợp Kỹ mà đi xuống hạ giới, thi triển ra Thần Quang Phục Sinh chứ? Tuy ngoài mặt là người thừa kế của họ kêu gọi, nhưng bọn họ hoàn toàn có thể không để ý tới.
Tu La Thần nhàn nhạt nói:
- Ta đây chỉ là lợi dụng quy tắc một cách hợp lý nhất mà thôi.
Hải Thần nói:
- Vậy còn Tu La Thần lực mà Tiểu Vũ phóng thích ra thì sao? Nếu không có Tu La Thần lực của ngươi bảo vệ nghị sự đại sảnh, người thừa kế của La Sát Thần làm sao có thể không phát hiện ra Đường Tam đã sống lại chứ? Lúc đó nếu nàng ta chủ động công kích, Đường Tam cũng xong đời rồi.
Tu La Thần trừng mắt liếc nhìn Hải Thần một cái:
- Nghe những lời ngươi nói, tựa hồ là thực sự hy vọng Đường Tam sẽ chết à?
Hải Thần tức giận nói:
- Ta chỉ là không cam lòng, nguyên bản hắn là người thừa kế của ta, bây giờ lại phải chia cho ngươi một nửa.
Tu La Thần ngẩng đầu nói:
- Trên người hắn có viết tên ngươi hả? Ai chứng minh hắn là của ngươi? Hơn nữa, tất cả những chuyện ta làm cũng không vi phạm nguyên tắc. Ta nhiều nhất cũng chỉ là dẫn động một chút Tu La Thần lực mà thôi. Hơn nữa chỉ dùng lực lượng của thần hỗ trợ người thừa kế, đây là quy tắc cho phép. Thân là Chấp pháp giả của Thần giới, ta tuyệt đối không vi phạm quy củ.
Hải Thần nói:
- Được, được, được, ta nói không lại ngươi. Ta còn không biết suy nghĩ của ngươi hay sao? Chẳng phải ngươi hy vọng sau này Đường Tam đến Thần giới, có thể tiếp nhận vị trí chấp pháp giả của ngươi, để ngươi có thể rảnh rỗi nhàn hạ sao?
Trên mặt Tu La Thần lần đầu tiên toát ra vẻ tươi cười:
- Chúng ta hiểu nhau quá mà.
Đúng lúc này, đột nhiên một đạo kim quang xuất hiện trước người Tu La Thần và Hải Thần, sau đó nháy mắt nổ tung, hóa thành vô số điểm kim quang, tiêu tán trước ngực Tu La Thần.
Tu La Thần sửng sốt một chút:
- Sao có thể?
Hải Thần nghi hoặc hỏi:
- Xảy ra chuyện gì?
Tu La Thần trầm giọng nói:
- Là một thế giới gọi là Ngũ Hành đại lục, người ta phái đi chấp hành nhiệm vụ đã bị giết. Ta phải nhanh chân đến xem.
Hải Thần chấn động:
- Học trò của Chấp pháp giả Thần giới mà cũng bị giết sao? Thực lực đối phương đến mức nào?
Đột nhiên lúc này, một đạo quang mang hắc bạch hỗn hợp từ trên trời giáng xuống:
- Tu La Thần đại nhân, hai vị thần vương cho mời.
Hào quang nhanh chóng đại phóng, bao phủ lên người Tu La Thần, chợt lóe lên rồi biến mất trước mặt Hải Thần.
Hải Thần có chút hoang mang gãi đầu:
- Xem ra, trên cái Ngũ Hành Đại Lục kia đã xảy ra chuyện gì rồi. Dù sao cũng không liên quan gì đến ta, để cho Tu La hắn đau đầu đi. Ha ha.
o0o
Phía Tây Nam của Thiên Đấu Đế Quốc, tỉnh Pháp Tư Nặc.
Thánh Hồn thôn, đây vốn chỉ là một thôn nhỏ ở thành Nặc Đinh, tỉnh Pháp Tư Nặc với hơn ba trăm hộ gia đình. Sở dĩ gọi là Thánh Hồn thôn, bởi vì trong truyền thuyết, hơn trăm năm trước nơi này đã sản sinh ra một vị hồn sư cấp bậc Hồn Thánh, do đó mới có tên như vậy. Đó cũng là niềm kiêu hãnh vĩnh viễn của Thánh Hồn Thôn.
Hôm nay, Thánh Hồn Thôn đột nhiên trở nên bận rộn hẳn lên, tấm bia đá dựng ở đầu thôn, bên trên có khắc hai chữ 'Thánh Hồn' đã được thay đổi. Hai chữ 'Thánh Hồn' đã được thay thành hai chữ 'Thần Hồn'. Hơn nữa, khối bia đá kia đã được đổi thành một tấm bia đúc bằng vàng ròng.
- Kiệt Khắc thôn trưởng, vì sao thôn chúng ta phải đổi tên vậy?
Thân hình chống gậy của lão Kiệt Khắc đã có chút già cỗi. Hắn đột nhiên đứng thẳng lưng lên, vô cùng kiêu ngạo nói:
- Bởi vì, thôn chúng ta đã sản sinh ra một vị thần...
HẾT
Đề xuất Tiên Hiệp: Bảo Hộ Tộc Trưởng Phe Ta