Chương 100: Gây Khó Dễ
Tiêu Viêm chậm rãi bước về phía trướng bồng, Tiêu Ngọc đi phía sau nhìn bóng lưng kia, tức đến nghiến răng nghiến lợi, nàng cũng không ngờ tên kia lại không hề nể mặt nàng chút nào.
Khi mấy người tiến đến gần trướng bồng lớn màu xanh biếc, liền thấy hơn mười nam nữ đang ngồi quây tròn, thoải mái tán gẫu với nhau. Xem thần thái ung dung của bọn họ, hẳn cũng giống như Tuyết Ny, đều là học viên của Già Nam học viện.
Còn bên ngoài trướng bồng, hơn hai mươi nam nữ trẻ tuổi lại phải ngồi trên chiếu, chịu đựng ánh nắng chói chang từ mặt trời tỏa xuống. Dù nhiệt độ cao khiến mồ hôi chảy ròng ròng trên mặt, nhưng thần sắc bọn họ vẫn tràn ngập vẻ câu nệ. Xem bộ dạng, bọn họ chắc là những tân sinh vừa thông qua kỳ khảo nghiệm bên ngoài.
Trong trướng bồng, mấy vị nữ sinh đang trò chuyện, đột nhiên ngẩng đầu nhìn thấy đám người Tiêu Ngọc chậm rãi đi tới, khuôn mặt liền hiện lên vẻ kinh hỉ. Một đám nữ nhân cười hì hì bước đến, nhất thời vây lấy Tiêu Ngọc, ríu ra ríu rít cười đùa không ngớt.
Bất ngờ bị vây vào như vậy khiến đám người Tiêu Viêm không kịp thích ứng, nhất thời sửng sốt. Ánh mắt đảo qua mấy vị nữ học viên xinh đẹp, nhìn thần sắc kinh hỉ của các nàng, Tiêu Viêm phát hiện, Tiêu Ngọc ở học viện dường như có quan hệ rất tốt với mọi người.
“Ai nha, ta van các ngươi, thu liễm lại một chút được không hả?” Dở khóc dở cười đẩy mấy bàn tay đang làm trò xấu trên người mình ra, Tiêu Ngọc bất đắc dĩ nói.
“Ngọc nhi, hai tháng không gặp, đầy đặn lên nhiều nhỉ. Thành thật một chút, có phải là… Hửm?” Một vị thiếu nữ có khuôn mặt tú lệ, bàn tay lén lén sờ lên ngực Tiêu Ngọc, sau đó kề vai vào ngực nàng, trêu tức nói.
Đứng bên cạnh, Tiêu Viêm bất đắc dĩ thở dài một hơi, nhìn Tiêu Ngọc với ánh mắt có chút quỷ dị. Bằng hữu của cô nàng này, sao toàn là sắc nữ vậy?
“Biến, dâm nữ! Dừng lại cho ta!” Khuôn mặt đang cười có chút ửng đỏ, Tiêu Ngọc đẩy nữ tử trong lòng ra. Thấy nàng ta lại chuẩn bị tiến lên, nàng vội vã lùi về phía sau, chỉ vào đám người Tiêu Viêm, vội vàng giới thiệu qua một lượt, lúc này mới khiến cho đám nữ nhân kia thôi đùa giỡn.
“Hi hi, thật là tiểu mỹ nhân xinh đẹp.” Ánh mắt đảo qua Huân Nhi cùng Tiêu Mị, dung mạo vốn dĩ xuất sắc của hai nàng khiến cho đám nữ nhân không khỏi kinh ngạc thán phục một phen.
Ánh mắt chậm rãi chuyển dời tới Tiêu Viêm đứng bên cạnh. Về phần Tiêu Trữ, vì là đệ đệ ruột của Tiêu Ngọc nên may mắn được đám nữ nhân này bỏ qua.
Tiêu Viêm mặc dù kém Tiêu Ngọc ba tuổi, nhưng trải qua một năm khổ tu, vóc dáng đã cao gần bằng nàng. Khuôn mặt tuy có chút thanh tú nhưng nhìn kỹ lại thoáng hiện lên nét thành thục khác hẳn so với tuổi tác. Cảm giác mâu thuẫn này làm cho đám nữ nhân không khỏi liếc nhìn thêm vài lần.
“Hi hi, thật tuấn tú dễ nhìn. Ngọc nhi, đây là biểu đệ của ngươi? Không phải đệ đệ ruột chứ? Thành thật khai báo đi, có phải ngươi đã ra tay trước rồi không?”
Nghe nữ nhân này nói, lại lôi loại đề tài này ra hỏi, khiến cho nội tâm đang tĩnh lặng của Tiêu Viêm khẽ động, khóe miệng có chút nhếch lên nhìn về phía Tiêu Ngọc với ánh mắt quỷ dị.
Tiêu Ngọc nghe đám nữ nhân này trêu chọc, khuôn mặt đang cười đột nhiên lộ ra vẻ xấu hổ xen lẫn tức giận. Đang lúc nàng định giải thích một chút thì khóe mắt thấy một bóng nam tử đang vội vã bước tới.
Nét cười trên mặt hơi đổi, mày liễu của Tiêu Ngọc khẽ nhíu, trên gương mặt thoáng hiện lên nét ửng đỏ ngượng ngùng. Nàng gắt giọng nói: “Hắn và ta không có quan hệ huyết thống, các ngươi cũng đừng trêu chọc hắn, hắn từ nhỏ da mặt đã mỏng rồi.”
“Ách…” Nghe vậy, chúng nữ đều sửng sốt. Nhìn thấy bộ dáng ngượng ngùng chưa bao giờ có của Tiêu Ngọc, các nàng nhất thời liếc mắt nhìn nhau. Các nàng vốn chỉ nói giỡn mà thôi, vậy mà Tiêu Ngọc lại nghiêm trang giải thích. Hơn nữa, khẩu khí như vậy… quả thực giống như đang thay tình nhân giải thích.
Huân Nhi và mấy người cũng bị giọng điệu thân mật này của Tiêu Ngọc khiến cho sửng sốt, liếc mắt nhìn nhau, trong đầu như có một đám sương mù, tự hỏi quan hệ giữa Tiêu Viêm và Tiêu Ngọc từ khi nào lại trở nên tốt như vậy?
Đứng ở bên cạnh, Tiêu Viêm ánh mắt lạnh nhạt nhìn nữ nhân này biểu diễn, khóe miệng nhếch lên. Vừa muốn mở miệng vạch trần thì Tiêu Ngọc đã lanh tay lẹ mắt, nắm lấy cổ tay hắn, bàn tay thân mật thay hắn phủi đi bụi bẩn trên người.
“A…” Nhìn cử động bất thình lình này của Tiêu Ngọc, những người xung quanh nhất thời trợn mắt há hốc mồm. Các nàng đã bao giờ thấy Tiêu Ngọc đối xử với một nam tử như vậy đâu?
“Tiêu Ngọc, ngươi… Lâu rồi không gặp.” Mọi người còn đang ngẩn ra, một giọng nam tử đột nhiên vang lên.
Nghe thanh âm này, mọi người khẽ quay đầu lại. Một thanh niên mặc y phục màu trắng đang đứng ở phía sau tươi cười. Thanh niên này bộ dáng có chút anh tuấn, chỉ là nụ cười sáng lạn trên mặt khiến cho mấy người Tiêu Viêm cảm thấy có điểm giả tạo.
Tiêu Ngọc vẻ mặt ngượng ngùng chậm rãi thu liễm lại, khẽ xoay người, ngọc thủ vẫn nắm lấy cổ tay Tiêu Viêm. Liếc mắt nhìn thanh niên, nàng thản nhiên nói: “La Bố à, lâu rồi không gặp.”
“À.” Gật đầu cười, thanh niên được gọi là La Bố, ánh mắt dường như tùy ý lướt qua cánh tay hai người, trong con ngươi nhìn Tiêu Viêm thoáng hiện lên vẻ lạnh lẽo và tức giận.
“A, mấy người này là do ngươi mang đến sao?” Mỉm cười bước đến, La Bố hỏi.
“Ừm.” Tùy ý gật đầu, Tiêu Ngọc lại một lần nữa giới thiệu đám người Tiêu Viêm, mỉm cười nói: “Ta dẫn bọn họ lại đây trắc nghiệm.”
“Ồ, vậy sao.” Cười gật đầu, La Bố từ trong lòng móc ra một quả cầu thủy tinh màu đỏ to bằng nắm tay, giơ lên, cười nói: “Vừa đúng lúc, Nhược Lâm đạo sư vừa đưa cho ta một khối trắc nghiệm thủy tinh, để bọn họ thử đi. Trắc nghiệm thủy tinh này hoàn toàn giống với cái trong thông đạo, nếu không muốn dùng của ta thì phải đợi một lát nữa.”
Nghe vậy, Tiêu Ngọc thoáng chần chờ một lúc rồi mới gật đầu, nghiêng đầu đối với đám người Tiêu Viêm ôn nhu giải thích: “Trắc nghiệm thủy tinh này rất đơn giản, chỉ cần thực lực đạt tới Bát đoạn Đấu khí, nó sẽ tự động tỏa sáng, như vậy các ngươi sẽ thông qua.”
“Buông tay ra!” Tiêu Viêm liếc mắt nhìn nàng, thản nhiên nói.
“Ồ.” Tiêu Ngọc cười dài gật đầu, cực kỳ thông minh buông hai tay ra. Mà ở một bên, nhìn thấy bộ dáng nhu thuận của nàng, tên thanh niên La Bố kia, bàn tay đang cầm thủy tinh cầu, khẽ siết chặt lại.
“Huân Nhi, các ngươi thử trước đi.” Vuốt vuốt cổ tay đỏ bừng bị Tiêu Ngọc nắm, Tiêu Viêm cười nói với Huân Nhi.
Mỉm cười gật đầu, Huân Nhi cùng Tiêu Mị, Tiêu Trữ ba người tiến lên, bàn tay đặt tại thủy tinh cầu dừng lại chốc lát, đợi đến khi thủy tinh cầu sáng lên mới lui trở về.
Nhìn thấy ba người thành công, Tiêu Viêm cũng tùy ý tiến lên sờ sờ, đồng dạng cũng thu được hiệu quả như vậy.
“Yên tâm đi, nếu không thông qua trắc nghiệm, ta cũng không tự tác dẫn bọn họ đến đây.” Nhìn bốn người thành công, Tiêu Ngọc thản nhiên nói.
“À, không phải là không tin tưởng ngươi, chỉ là đây là quy củ.” Hướng về phía Tiêu Ngọc cười áy náy, La Bố thu lại thủy tinh cầu, ngón tay chỉ ra ngoài trướng bồng, nơi mấy nam nữ thiếu niên đang phơi nắng, rồi cười với đám người Tiêu Viêm: “Chúc mừng các ngươi đã thông qua trắc nghiệm. Hiện tại mời mấy vị ngồi ở đây đợi nửa giờ đi.”
“La Bố, ngươi có ý gì?” Nghe vậy, Tiêu Ngọc mày liễu dựng thẳng, vẻ mặt băng sương quát hỏi.
“Tiêu Ngọc, ngươi cũng là lão sinh, hẳn cũng biết quy củ sau khi trúng tuyển. Ha ha, tân sinh bây giờ tính tình ngày càng kiêu ngạo, cho nên lúc trúng tuyển cần phải hảo hảo mài giũa nhuệ khí của họ, sau này đối với cuộc sống trong học viện của họ chỉ có lợi chứ không có hại.” La Bố cười nói.
“Hừ, La Bố, ngươi đối với tân sinh khác nói lời này ta không quản, nhưng ngươi không nên dùng quy củ này đối với mấy người ta dẫn đến!” Tiêu Ngọc lạnh lùng nói.
“Đây là quy củ.”
Khóe miệng La Bố nhếch lên. Tiêu Ngọc ở trước mặt mọi người quát mắng hắn như thế làm cho trong lòng hắn nổi lên nỗi tức giận cùng ghen tuông.
“La Bố, ngươi cũng đừng gây khó khăn nữa. Ngươi thật ra cũng hiểu rõ, quy củ này đâu có bắt buộc, cần gì phải làm ầm lên như vậy?” Bên cạnh, chúng nữ cũng không đồng tình với hành động này của La Bố, cau mày nói.
“A, xin lỗi. Bọn họ không may lại thông qua trắc nghiệm ở chỗ ta, dựa theo quy định, trong khoảng thời gian này, ta sẽ tạm thời quản hạt bọn họ.” La Bố cười rạng rỡ, nhìn Tiêu Ngọc lại nổi giận, hắn đột nhiên nói: “Được rồi, nể mặt ngươi, bọn họ không cần phải toàn bộ đi ra ngoài, chỉ cần một người đại biểu là được. Ách… ta xem đành phải phiền vị huynh đệ này ra ngoài thôi. Ha ha, dù sao ngươi cũng là đại nam nhân, không sợ phơi nắng chứ, hắc.” La Bố ngón tay di chuyển trên người mấy người Tiêu Viêm, cuối cùng dừng lại trước mặt Tiêu Viêm, cười nói.
Tiêu Viêm ngước mắt lên, thản nhiên nhìn vẻ mặt tươi cười của thanh niên trước mặt.
“Cút ngay! Tiêu Viêm hắn sẽ không đi ra ngoài! Chính ta sẽ tìm Nhược Lâm đạo sư nói chuyện, không cần ngươi động tay động chân ở đây!” Đôi chân dài gợi cảm bước lên một bước, Tiêu Ngọc che trước mặt Tiêu Viêm, âm thanh lạnh lùng nói.
“Yo. La Bố đại ca, bên này của ngươi có vấn đề gì à?” Chính lúc mấy người đang dây dưa không dứt, ở trong trướng bồng, mấy nam tử cười hì hì bước ra.
“Không có gì, chỉ là vị tân sinh này không muốn ra ngoài phơi nắng mà thôi.” La Bố tùy ý cười nói.
“Hắc, lâu rồi không gặp tân sinh kiêu ngạo như vậy. La Bố đại ca, có muốn chúng ta hỗ trợ không?” Nghe vậy, một gã thanh niên trước ngực đeo một miếng kim tinh, hướng về phía La Bố bật cười, trong nụ cười thoáng mang vẻ lấy lòng.
Cười gật đầu, La Bố nhìn sắc mặt âm trầm của Tiêu Ngọc, thoáng trầm ngâm rồi đột nhiên cười nói: “Như vậy đi, sẽ không phải đi ra ngoài nữa. Nhưng dù sao bên ngoài cũng có nhiều tân sinh đang nhìn, nếu để cho mấy người bọn họ không ra ngoài phơi nắng, sợ rằng sẽ khiến người khác bất mãn.”
Vừa nói, La Bố vỗ vỗ vào bả vai thanh niên bên cạnh, hướng về phía Tiêu Viêm cười nói: “Ngươi không muốn đi ra ngoài thì phải cùng Qua Lạt luận bàn một chút. Đương nhiên ngươi không cần đánh bại hắn, chỉ cần ngươi đấu với hắn có thể kiên trì hai mươi hiệp là được rồi.”
Nghe vậy, chúng nữ bên cạnh Tiêu Ngọc nhất thời nổi giận quát La Bố. Xem tình huống bây giờ, các nàng cũng đã hiểu ra, nguyên lai tên này vì Tiêu Viêm mà ghen tuông, nên mới lấy việc công báo thù riêng.
So với chúng nữ đang nổi giận quát mắng, Tiêu Ngọc lại quỷ dị trầm mặc. Nàng quay đầu lại, con ngươi chăm chú nhìn vào Tiêu Viêm. Nàng hiểu rõ, với thực lực hiện tại của Tiêu Viêm, tuyệt đối không thấp hơn nàng, đối phó một gã Nhất tinh Đấu giả không có khó khăn gì.
Không để ý đến Tiêu Ngọc đang chăm chú nhìn mình, Tiêu Viêm thản nhiên nhìn chằm chằm vào vẻ mặt tươi cười rạng rỡ của La Bố, đôi mắt hiện lên hàn ý. Hắn vốn không thích nhiều chuyện, nhưng tên này hết lần này đến lần khác không ngừng ép người quá đáng.
“Hắc hắc, đến đây đi, tiểu tử. Để ta hảo hảo giáo huấn ngươi nên tôn trọng học trưởng như thế nào, nếu không ngày sau ở học viện ngươi lại trách chúng ta.” Tên thanh niên tên Qua Lạt kia tiến lên một bước, cười không có hảo ý với Tiêu Viêm.
Chậm rãi thở ra một hơi, dưới ánh mắt của mọi người, Tiêu Viêm bất đắc dĩ nhún vai, tiến lên hai bước, sánh vai cùng Tiêu Ngọc, đột nhiên cánh tay duỗi ra, hung hăng nắm lấy cái eo nhỏ mềm mại, ôm nàng vào lòng.
Bị Tiêu Viêm đột nhiên đánh lén, Tiêu Ngọc đầu tiên là sửng sốt, sau đó mặt ửng đỏ. Nhìn La Bố bên cạnh, nàng đành phải cố nén giãy dụa, oán hận cắn chặt răng, trong lòng không ngừng nguyền rủa Tiêu Viêm chiếm tiện nghi của nàng giữa chốn đông người.
Hành động của Tiêu Viêm khiến cho chúng nữ bên cạnh một lần nữa trợn mắt há hốc mồm, cũng khiến cho sắc mặt La Bố càng trở nên âm trầm. Hắn quay đầu đi, đối với Qua Lạt nói: “Ra tay nặng một chút!”
Nghe vậy, Qua Lạt âm hiểm cười gật đầu.
Ba người Huân Nhi bên cạnh, nhìn hành động quỷ dị này của hai người, cũng chỉ bất đắc dĩ lắc đầu.
“Đây là lợi tức.” Bàn tay lưu luyến sờ soạng bên hông Tiêu Ngọc, Tiêu Viêm cười lạnh nói vào tai nàng.
Nói xong, Tiêu Viêm cũng không nhìn khuôn mặt đang đỏ ửng của Tiêu Ngọc, chủ động buông tay ra, khóe miệng nở nụ cười thản nhiên, chậm rãi nhìn về phía Qua Lạt đang âm hiểm nhìn mình.
Đề xuất Tiên Hiệp: Hệ Thống Phú Ta Trường Sinh, Ta Chịu Chết Tất Cả Mọi Người