Chương 99: Tuyết Ny

Dạo bước trên con đường nhỏ, Tiêu Viêm bất đắc dĩ lắc đầu khi thấy gia tộc bỗng trở nên vắng vẻ. Hôm nay, đội ngũ tuyển sinh của Già Nam học viện đã đến Ô Thản Thành, hơn nửa thành viên trong gia tộc đều đổ xô đến đó xem náo nhiệt. Giờ này, cổng thành e rằng đã sớm chật như nêm cối.

“Một đám người cuồng nhiệt, đến sớm như vậy chẳng lẽ người ta sẽ cho các ngươi dễ dàng thông qua kiểm tra sao?” Lắc đầu lẩm bẩm một tiếng, Tiêu Viêm thong thả dạo bước về phía hậu sơn. Mỗi ngày vào thời điểm này là lúc hắn tu luyện đấu kỹ, việc này đã trở thành một thói quen.

Lần này đội ngũ tuyển sinh dừng chân tại Ô Thản Thành, nhưng họ còn phụ trách tuyển sinh cho cả mấy thành thị lân cận, vì vậy, ngày thứ hai khi đám người Tiêu Viêm đến nơi, quảng trường vốn rộng lớn giờ đây đã đông nghịt đến mức không thấy đâu là điểm cuối, khiến người ta không khỏi choáng ngợp.

Trên quảng trường rộng lớn, âm thanh ồn ào huyên náo không ngừng vang lên, vô số người trẻ tuổi liều mạng chen chúc về phía trước. Nếu không phải hai bên có quân đội của thành chủ phủ duy trì trật tự, e rằng đám người kích động này đã sớm bất chấp tất cả mà tràn vào trong.

Lặng lẽ nhìn biển người mênh mông, một lúc lâu sau, Tiêu Viêm khẽ thở dài, vẻ mặt buồn bực lắc đầu. Xem tình hình này, hôm nay đừng mong có thể thuận lợi thông qua kiểm tra.

“Hừ, hết cách rồi sao?” Thấy bộ dạng chán nản của Tiêu Viêm, Tiêu Ngọc đang đứng phía sau trò chuyện với Huân Nhi và Tiêu Mỵ liền đắc ý hừ khẽ một tiếng.

Liếc mắt một cái, Tiêu Viêm chẳng buồn để tâm đến thái độ của nàng: “Tiêu Ngọc biểu tỷ có cách sao?”

Thấy hai người lại sắp đấu khẩu, Tiêu Mỵ đứng bên cạnh vội vàng cười giảng hòa.

“Lần này đến Ô Thản Thành phụ trách tuyển sinh chính là đạo sư của ta. Là một môn sinh đắc ý của người, ta tự nhiên có cách.” Tiêu Ngọc hếch chiếc mũi thon, cười dài nói, bàn tay vung lên: “Đi theo ta.”

Nhìn Tiêu Ngọc khoe đôi chân dài gợi cảm, chậm rãi bước đi, Tiêu Viêm bất đắc dĩ nhún vai với Huân Nhi: “Thôi kệ, không so đo với nàng ta.”

Nghe vậy, Huân Nhi mỉm cười gật đầu, cùng Tiêu Viêm đi theo.

Mấy người đi theo Tiêu Ngọc vòng qua nửa quảng trường, cuối cùng dừng lại ở phía tây. Nơi này là hậu trường, quân đội vũ trang hạng nặng đứng gác thành hai ba lớp, hàn quang từ vũ khí phản chiếu ánh mặt trời chói mắt.

Ánh mắt đảo qua hàng phòng vệ sâm nghiêm, Tiêu Ngọc dặn dò đám người Tiêu Viêm một tiếng, sau đó một mình tiến lên, từ trong lòng lấy ra một tấm lệnh bài màu xanh biếc. Sau khi nói chuyện một lúc lâu với một vị quan quân, nàng mới vẫy tay ra hiệu cho đám người Tiêu Viêm lại gần.

Vị quan quân trung niên dùng ánh mắt có phần âm lãnh đảo qua đám người Tiêu Viêm mấy lượt, một lúc lâu sau mới vung tay quát: “Cho qua!”

Nghe lệnh, những quân nhân mặc thiết giáp lập tức tách ra một lối đi nhỏ. Tiêu Ngọc mỉm cười cảm kích với vị quan quân, nhận lại lệnh bài rồi đắc ý hất cằm về phía đám người Tiêu Viêm, sau đó đi theo sự dẫn đường của ông ta vào trong.

Đi sau Tiêu Ngọc, mấy người Tiêu Viêm cũng nối gót tiến vào. Vừa bước vào, mọi người đều cảm thấy da thịt hơi se lạnh. Đám binh lính xung quanh mặt không đổi sắc, sát khí nhàn nhạt tỏa ra từ trên người họ khiến đám người Tiêu Viêm, vốn chưa từng trải qua trận mạc, cảm thấy hô hấp có phần dồn dập.

“Đây là những chiến sĩ đã từng kinh qua sinh tử trên sa trường sao?” Chậm rãi thở ra một hơi, với định lực hơn người, Tiêu Viêm dần xua đi cảm giác áp bách trong lòng. Hắn liếm môi, đôi chân vừa mới mềm nhũn lại một lần nữa trở nên vững vàng, đầy sức lực. Dù sao thì bây giờ hắn cũng đã là một tứ tinh Đấu Giả, thực lực mạnh hơn phần lớn binh lính ở đây. Dù khí thế có kém hơn, nhưng cũng không đến mức phải sợ hãi.

Khoảng cách ngắn ngủi chỉ hơn mười bước chân mà với mấy người lại dài tựa ngàn dặm. Khi bước đến bước cuối cùng, ai nấy đều phát hiện lòng bàn tay mình đã ướt đẫm mồ hôi lạnh.

Sắc mặt có chút tái nhợt, Tiêu Ngọc cười khổ oán trách vị quan quân trung niên: “Kha học trưởng, huynh cố ý thử thách chúng ta làm gì vậy?”

“Ha ha, đây là Nhược Lâm đạo sư đã dặn dò. Muốn đi cửa sau thì tự nhiên phải chịu chút thử thách. Các ngươi cũng không tệ, thuộc hạ của ta ai cũng từng ôm thi thể mà ngủ, kẻ nào yếu bóng vía chỉ đi được nửa đường là đã sợ đến liệt người rồi.” Trên khuôn mặt lạnh lùng của vị quan quân trung niên thoáng hiện lên một nụ cười, ánh mắt đảo qua đám người Tiêu Ngọc, cuối cùng dừng lại trên gương mặt bình thản của Huân Nhi và Tiêu Viêm, trong mắt ánh lên một tia tán thưởng: “Xem ra lần này Nhược Lâm đạo sư có thể thu được vài đệ tử không tồi đây.”

Tức giận liếc nhìn vị quan quân, Tiêu Ngọc khoát tay, kéo theo Tiêu Mỵ và Tiêu Trữ đang run rẩy, bước nhanh vào bên trong quảng trường.

Vừa vào trong, một tòa trướng bồng lớn màu xanh biếc dựng trên một khoảng đất trống liền hiện ra trong tầm mắt. Từ đây, đám người Tiêu Viêm đã có thể thấy không ít người đang tấp nập qua lại bên trong. Thỉnh thoảng, họ lại thấy vài thiếu niên nam nữ đã vượt qua kiểm tra với vẻ mặt hưng phấn tiến vào.

“Ngọc nhi!” Vừa đến gần tòa trướng bồng, tiếng cười của một nữ tử đã truyền đến tai mấy người. Một bóng người áo đỏ nhanh chóng lao tới, cuối cùng cười hì hì ôm chầm lấy Tiêu Ngọc, bàn tay không yên phận mà sờ soạng một phen trên bộ ngực đầy đặn của nàng, trêu ghẹo nói: “Để bổn tiểu thư sờ xem, dạo này có béo lên không nào?”

“Yêu nữ, cút ngay!” Cười mắng một tiếng rồi đẩy nữ tử trong lòng ra, Tiêu Ngọc quay người giới thiệu với đám người Tiêu Viêm: “Đây là tỷ muội tốt của ta ở Già Nam học viện, tên là Tuyết Ny, đã là tứ tinh Đấu Giả rồi.”

Nghe vậy, đám người Tiêu Viêm liền đưa mắt nhìn sang. Nữ tử này một thân hồng y, gương mặt xinh đẹp rạng rỡ, mái tóc nâu dài được buộc tùy ý thành kiểu đuôi ngựa. Nàng sở hữu bộ ngực đầy đặn, vòng eo thon gọn và cặp mông cong vút. Tuy dung mạo có kém Tiêu Ngọc một chút, nhưng thân hình nóng bỏng cực độ của nàng lại khiến không ít nam nhân phải thèm thuồng. Trong lúc giới thiệu ngắn ngủi, Tiêu Viêm đã phát hiện ánh mắt của không ít thanh niên vừa vượt qua kiểm tra đều đang lén lút liếc về phía bộ ngực của nàng.

Tiêu Ngọc thân mật khoác tay Tuyết Ny, xem ra quan hệ của hai người họ rất tốt.

“Đây đều là tộc nhân của ta. Đây là Huân Nhi, hắc hắc, xinh đẹp chứ? Nhưng không cho ngươi có ý đồ với nàng đâu, người ta không có hứng thú với ngươi. Đây là Tiêu Mỵ, cũng rất xinh đẹp nha. Đây là đệ đệ ruột của ta, Tiêu Trữ. Còn người này…” Ánh mắt nhìn đến Tiêu Viêm đang uể oải, Tiêu Ngọc nghiến răng, quay đầu ghé vào tai Tuyết Ny nói nhỏ: “Hắn chính là tên Tiêu Viêm mà ta từng kể với ngươi đó.”

Ánh mắt lướt qua Huân Nhi và Tiêu Mỵ, Tuyết Ny sáng rực lên, kinh ngạc thốt: “Oa, nhà ngươi nhiều tiểu mỹ nhân thật đấy! Mấy nàng này mà vào Già Nam học viện thì chẳng phải sẽ khiến đám nam sinh thần hồn điên đảo sao?”

“Hả? Tiêu Viêm?” Sau khi trầm trồ, Tuyết Ny đột nhiên sững sờ, ngạc nhiên nhìn Tiêu Viêm: “Đây là người biểu đệ mà ngươi nói vẫn còn dừng ở tam đoạn Đấu Khí đó sao? Trông cũng tuấn tú đấy chứ.”

“A!” Khóe miệng Tiêu Ngọc giật giật, nàng hung hăng nhéo cô gái lắm lời bên cạnh, rồi có chút xấu hổ nhìn Tiêu Viêm giải thích: “Ta không có kể chuyện của ngươi cho người khác, chỉ là có lần nói mớ bị nữ nhân này nghe được thôi.”

Nhíu mày, Tiêu Viêm bĩu môi, vuốt mặt trêu chọc: “Ngươi nằm mơ cũng nhớ đến ta à? Quan hệ của chúng ta tốt đến vậy từ khi nào thế? Năm đó hình như chỉ là sờ soạng một chút…”

“Câm miệng cho ta!” Nghe Tiêu Viêm nói vậy, gương mặt Tiêu Ngọc đỏ bừng vì xấu hổ, đôi chân dài gợi cảm hung hăng đá về phía hắn.

Tùy ý nghiêng người né tránh, trả đũa được một phen, Tiêu Viêm liền thôi không trêu chọc nàng nữa.

“Ngươi sờ soạng cái gì? Không phải là sờ Ngọc nhi đó chứ?” Tuyết Ny tò mò hỏi, lại bị Tiêu Ngọc hung hăng véo thêm một cái.

“Ngọc nhi, ngươi thật nhẫn tâm, lại nỡ ra tay độc ác với tình cũ…” Đưa cổ tay bị véo đến đỏ ửng lên, Tuyết Ny đôi mắt rưng rưng nhìn Tiêu Ngọc.

“Đừng đùa nữa, ta còn phải dẫn họ đi kiểm tra đây.” Dở khóc dở cười đẩy Tuyết Ny ra, Tiêu Ngọc mắng.

“Hi hi, đi thôi, theo ta, ta dẫn các ngươi đi.” Gương mặt đang mếu máo lập tức tươi tỉnh trở lại, Tuyết Ny vừa định xoay người, bước chân đột nhiên khựng lại, nàng nghiêng đầu cười nói: “À, phải rồi, quên nói cho ngươi biết, lần này tên La Bố kia cũng đi theo đội tuyển sinh, hơn nữa trên đường đến đây hắn đã tấn cấp tứ tinh Đấu Giả rồi.”

Nghe vậy, nụ cười trên mặt Tiêu Ngọc lập tức tắt ngấm, nàng có chút mất kiên nhẫn nói: “Tên đáng ghét đó sao lại đến đây?”

“Còn không phải vì Tiêu Ngọc đại mỹ nhân của chúng ta sao? Người ta vượt đường xa đến đây, ngày đêm mong nhớ ngươi đó.” Tuyết Ny trêu chọc.

Khẽ cắn răng, sắc mặt Tiêu Ngọc biến đổi liên tục, đột nhiên nàng quay đầu lại nhìn chằm chằm Tiêu Viêm.

“Nhìn ta làm gì? Đừng nói là muốn ta giả làm bạn trai của ngươi nhé. Ta không có hứng thú, cũng không muốn xen vào.” Nhìn ánh mắt của Tiêu Ngọc, Tiêu Viêm thừa khôn khéo để đoán ra ý đồ của nàng, hắn lập tức cười lạnh một tiếng, rồi chẳng thèm để ý đến ánh mắt phẫn nộ của nàng, nghênh ngang bước về phía trướng bồng phía trước.

“Ách… Mị lực của Ngọc nhi hình như giảm sút rồi thì phải… Chuyện tốt thế này ở học viện không biết có bao nhiêu kẻ tranh nhau sứt đầu mẻ trán, tên tiểu tử này lại chẳng thèm ngó ngàng đến ngươi?” Nhìn bóng lưng Tiêu Viêm, Tuyết Ny có vẻ không thể tin nổi.

Oán hận nghiến chặt răng, Tiêu Ngọc căm giận nói: “Tên đó là một quái thai, sao có thể dùng lẽ thường để đánh giá được? Trừ yêu nữ biến thái trong học viện ra, ngươi đã từng thấy ai trong vòng một năm từ tam đoạn Đấu Khí tăng lên tam tinh Đấu Giả chưa?”

Nghe vậy, miệng Tuyết Ny khẽ há ra, vẻ mặt tươi cười lập tức hóa thành kinh sợ. Nàng không thể ngờ rằng, thiếu niên trông có vẻ thanh tú này lại có thiên phú tu luyện kinh khủng đến vậy. Đây mà là tên phế vật mà Tiêu Ngọc từng nói sao?

Đề xuất Voz: Có gấu là người Hàn đời đếu như là mơ
Quay lại truyện Đấu Phá Thương Khung
BÌNH LUẬN