Chương 106: Trước Khi Rời Đi

Nhìn Tiêu Viêm đứng dưới màn hơi nước nhưng y phục vẫn không hề ẩm ướt, vẻ kinh ngạc trên gương mặt Nhược Lâm đạo sư chậm rãi thu liễm, nàng lại liếc mắt thật sâu nhìn thiếu niên đang mỉm cười, ôn nhu nói: “Tiểu tử nhà ngươi quả nhiên có chút bản lĩnh, ta thật đã xem thường ngươi rồi.”

“Hắc hắc, may mắn mà thôi, nếu đạo sư bằng lòng sử dụng toàn lực, ta khẳng định không đỡ nổi ba hiệp.” Gãi gãi đầu, Tiêu Viêm cười nói.

“Nếu đối phó một tân sinh chỉ mới là Tứ tinh Đấu giả mà còn phải dùng toàn lực, ngươi nghĩ ta còn có thể ở lại học viện sao?” Nghe vậy, Nhược Lâm đạo sư khinh khỉnh liếc Tiêu Viêm một cái, hờn dỗi nói.

“Ngươi đã đạt được điều kiện, kỳ nghỉ một năm ấy, ta chấp thuận cho ngươi.” Khẽ than một tiếng rồi lắc đầu, Nhược Lâm đạo sư bất đắc dĩ cất lời. Hiển nhiên, dù Tiêu Viêm đã thỏa mãn điều kiện, song việc phê chuẩn cho hắn một kỳ nghỉ dài đến cả năm vẫn khiến nàng dấy lên chút không cam lòng.

“Hắc hắc, đa tạ Nhược Lâm đạo sư đã thành toàn.” Nghe vậy, Tiêu Viêm trong lòng thầm thở phào một hơi, trên khuôn mặt tràn ngập vẻ vui mừng.

“Ai, người khác đều mong được ở lại học viện càng lâu càng tốt, còn tên tiểu quái vật nhà ngươi lại muốn xin nghỉ dài như vậy, thật khiến người ta đau đầu. Sau khi trở về học viện, vì kỳ nghỉ này của ngươi mà ta còn phải bận rộn một phen đây.” Nhìn bộ dáng hưng phấn của Tiêu Viêm, Nhược Lâm đạo sư cười khổ nói.

Tiêu Viêm xấu hổ cười cười, nhưng vẫn giữ im lặng, loại chuyện này hắn cũng không muốn giải thích nhiều.

“Được rồi, buổi chiêu sinh hôm nay đến đây là kết thúc, bảy ngày còn lại chúng ta vẫn sẽ tiếp tục.” Thấy Tiêu Viêm không có ý giải thích, Nhược Lâm đạo sư đành bất đắc dĩ lắc đầu, thu hồi trường tiên, ôn tồn nói.

Tiêu Viêm khẽ gật đầu. Đến lúc này, tảng đá lớn trong lòng cuối cùng cũng được gỡ xuống. Mọi việc ở Ô Thản Thành xem như đã giải quyết xong, chỉ cần chuẩn bị thêm hai ba ngày nữa là hắn có thể yên tâm theo Dược Lão xuất môn du hành lịch lãm.

“Đạo sư, trong thời gian ở Ô Thản Thành, hay là người đến Tiêu gia chúng ta ở lại đi?” Thấy Nhược Lâm đạo sư chuẩn bị xoay người trở về, Tiêu Ngọc vội vàng chạy tới, kéo lấy cánh tay nàng, cười duyên nói.

“Đến Tiêu gia?”

Hơi sững sờ, Nhược Lâm đạo sư khẽ nhíu mày, chần chờ nói: “Già Nam học viện cũng có điểm tiếp đãi đặc biệt tại Ô Thản Thành, hơn nữa đến Tiêu gia e là có chút quấy rầy.”

“Không sao đâu ạ. Có thể tiếp đón đạo sư của Già Nam học viện chính là phúc khí của Tiêu gia chúng ta. Ta nghĩ, nếu biết Nhược Lâm đạo sư bằng lòng đến làm khách, trên dưới Tiêu gia sẽ vô cùng vui mừng.” Tiêu Viêm chậm rãi bước tới, mỉm cười nói.

Là học viện danh tiếng trên Đấu Khí Đại Lục, Già Nam học viện có sức ảnh hưởng cực lớn tại Gia Mã Đế Quốc. Nếu nói về thực lực, cho dù là phòng đấu giá Mễ Đặc Nhĩ cũng còn kém xa học viện.

Là một thế lực siêu cường, Già Nam học viện đối với các thế lực ở Ô Thản Thành không nghi ngờ gì là mang một tâm thái xem thường. Biểu hiện rõ ràng nhất chính là, đội ngũ chiêu sinh hàng năm rất ít khi giao thiệp với các thế lực tại Ô Thản Thành, đừng nói chi đến việc nhận lời mời đến ở trong gia tộc. Hơn nữa, trong tình huống này, các thế lực cũng rất biết mình biết ta. Chênh lệch giữa hai bên lớn như vậy, chẳng lẽ còn hy vọng những cường giả này sẽ đối với mình khách khí lễ độ sao?

Cũng chính vì loại tư tưởng này, các thế lực ở Ô Thản Thành cũng không đến nỗi nóng đầu mà tự đưa mặt ra, cho nên đối với đội ngũ chiêu sinh của Già Nam học viện đều duy trì thái độ kính nhi viễn chi, không có dũng khí trêu chọc hay mặt dày đi cầu quan hệ, để tránh cuối cùng bị người ta cười nhạo.

Sống ở Ô Thản Thành hơn mười năm, Tiêu Viêm tự nhiên vô cùng hiểu rõ đội ngũ chiêu sinh của Già Nam học viện thuộc về loại siêu thế lực nào. Nếu có thể mời Nhược Lâm đạo sư vào ở Tiêu gia, như vậy Tiêu gia vốn đã hùng mạnh ở Ô Thản Thành sẽ nhân cơ hội này mà bước lên một tầm cao mới, thậm chí có thể sẽ không yếu hơn phòng đấu giá Mễ Đặc Nhĩ.

Với thân phận đặc thù của Nhược Lâm đạo sư, đừng nói là vào ở Tiêu gia, chỉ cần nàng tùy tiện biểu hiện ra vài phần hảo cảm với một tiểu thế lực nào đó, e rằng ngày hôm sau, cái tiểu thế lực vốn không ai biết tên kia cũng sẽ cảm nhận được tư vị nổi tiếng đến phiền phức.

Mặc dù nói vậy có chút khoa trương, nhưng dù sao trong tay Nhược Lâm đạo sư cũng nắm giữ cơ hội tiến vào Già Nam học viện. Đối với những người mong muốn con cháu trong gia tộc có thể nhanh chóng thành tài mà nói, chỉ cần có bất kỳ một cơ hội nào cũng sẽ không dễ dàng buông tha.

Cho nên, chỉ cần Nhược Lâm đạo sư chấp nhận lời mời của Tiêu Viêm đến ở tại Tiêu gia, các thế lực ở Ô Thản Thành đều sẽ phải tỏ ra vài phần lấy lòng đối với Tiêu gia. Một thời gian trước, lợi nhuận kếch xù từ thuốc chữa thương đã khiến Tiêu gia trở nên quá mức hùng hậu, hiện tại nếu có thể khiến Nhược Lâm đạo sư biểu hiện hảo cảm với Tiêu gia, như vậy một số vấn đề phát sinh từ sự phát triển quá độ của Tiêu gia cũng sẽ được giải quyết một cách hoàn mỹ.

Chỉ là tạm trú vài ngày đã có thể mang lại cho Tiêu gia nhiều lợi ích như vậy, khó trách Tiêu Viêm cũng phải dốc sức mời mọc.

Nghe Tiêu Viêm mở lời, Nhược Lâm đạo sư khẽ nhếch đôi môi hồng nhuận. Bằng kinh nghiệm của mình, nàng tự nhiên biết thân phận của nàng có giá trị như thế nào tại Ô Thản Thành. Theo lẽ thường, các đạo sư chiêu sinh sẽ không để tâm đến những thế lực địa phương này.

Thế nhưng hiện tại Tiêu Viêm lại tự mình mở miệng, khiến Nhược Lâm đạo sư không thể cự tuyệt. Tiểu tử này có thể nói là đệ tử có tiềm lực cao nhất mà Già Nam học viện thu nhận được trong gần trăm năm qua, nàng cũng không dám tùy tiện phớt lờ ý kiến của hắn. Nếu không, lỡ như tiểu gia hỏa này nổi giận bỏ đi, nàng thật khó tìm được một đệ tử kiệt xuất như vậy nữa.

Nhíu mày trầm ngâm một lát, Nhược Lâm đạo sư nhẹ gật đầu, cười khúc khích: “Được rồi, vậy thì đến quấy rầy Tiêu gia mấy ngày vậy.”

Thấy Nhược Lâm đạo sư gật đầu đồng ý, Tiêu Ngọc vui mừng khôn xiết, cười hì hì ôm lấy thân hình mềm mại mảnh mai của nàng.

“La Bố, ngươi cùng Qua Lạt bọn họ về trước điểm tiếp đãi đi, ngày mai lại tới đây. Nhớ kỹ, không được gây thêm chuyện cho ta!” Cưng chiều vỗ vỗ đầu Tiêu Ngọc, Nhược Lâm đạo sư nghiêng đầu phân phó đám người La Bố ở chỗ lều vải.

“Vâng.”

Khuôn mặt khô khốc gật đầu, nhìn bóng lưng đám nữ tử cười duyên đùa giỡn dần đi xa, La Bố bất đắc dĩ lắc đầu. Tiêu Ngọc không mời bọn họ, bọn họ tự nhiên cũng không có mặt mũi mà lẽo đẽo theo sau. Đã không có mỹ nhân bầu bạn, đám nam sinh đành phải uể oải thu dọn đồ đạc, sau đó toàn thân vô lực giải tán khỏi sân.

Sau khi nghe tin đạo sư chiêu sinh của Già Nam học viện đến Tiêu gia, Tiêu Chiến cùng ba vị trưởng lão đang thương nghị trong phòng nghị sự nhất thời sững sờ. Một lát sau, tất cả đều mang vẻ mặt vui mừng lẫn sợ hãi nhìn nhau, vội vàng chạy từ đại sảnh ra tận cổng lớn của gia tộc, tươi cười rạng rỡ đón nhóm nữ tử tiếu lệ vào Tiêu gia.

Dưới sự giới thiệu của Tiêu Viêm, hai bên cuối cùng cũng sơ bộ làm quen. Sau khi biết mục đích đến ở lại của đám người Nhược Lâm đạo sư, Tiêu Chiến không chút do dự liền đáp ứng, lập tức sai người về hậu viện chuẩn bị phòng ốc. Hành động lưu loát dứt khoát như vậy cũng khiến đám người Nhược Lâm đạo sư có thêm không ít hảo cảm.

Trong gia tộc đột nhiên có thêm một nhóm nữ đệ tử dung mạo tú lệ của Già Nam học viện, không khí nhất thời náo nhiệt hơn hẳn. Không ít tộc nhân trẻ tuổi đều nán lại, ánh mắt không ngừng đảo qua người các nàng, vây quanh hỏi han không ngớt, khiến Tiêu Viêm nhìn mà cũng phải ghen tị.

Bóng đêm dần buông, với tư cách chủ nhà, Tiêu gia tự nhiên đãi ngộ khách quý bằng tiêu chuẩn cao nhất. Sau bữa tối, thấy mọi người trò chuyện vẫn còn hứng khởi, Tiêu Viêm đã cảm thấy mệt mỏi rã rời, liền lấy cớ chuồn về phòng mình, sau đó toàn thân mềm nhũn nằm vật ra giường. Trận chiến hôm nay với Nhược Lâm đạo sư, tuy cuối cùng có Dược Lão tương trợ, nhưng cũng khiến thể xác và tinh thần hắn mệt lả.

Nắng sớm rực rỡ chiếu qua cửa sổ làm bừng sáng cả căn phòng. Trên giường, thiếu niên mắt nhắm mắt mở mông lung ngồi dậy, ngẩn ra một lát rồi mới ngáp ngắn ngáp dài bò xuống giường, rửa mặt qua loa.

“Dược Lão, chúng ta khi nào thì lên đường?” Vừa súc miệng, Tiêu Viêm thuận miệng hỏi.

“Đợi ngươi chuẩn bị một chút đã. Nước uống, lương khô, lều vải, thuốc trừ sâu, một ít dược liệu hạ cấp cùng đan dược chữa thương, hồi khí, tất cả đều không thể thiếu trong quá trình tu hành. Ngươi hãy chuẩn bị cho chu đáo, có lẽ chúng ta sẽ phải trải nghiệm cuộc sống nơi thâm sơn một thời gian không ngắn đâu.” Dược Lão hư ảo đột ngột xuất hiện bên cạnh bàn, thản nhiên nói.

“Hắc hắc, ta rất mong chờ.” Nhanh chóng mặc y phục vào người, Tiêu Viêm cười nói.

Nhìn bộ dáng nóng lòng muốn thử của Tiêu Viêm, Dược Lão nhíu mày, nhẹ giọng nói: “Từ trước đến nay, ngươi chưa từng trải qua quyết đấu sinh tử. Tiềm lực của con người chỉ có thể bộc phát như núi lửa vào lúc tính mạng bị uy hiếp. Nếu ngươi cứ như trước kia, không trải qua ma luyện sinh tử, e rằng vĩnh viễn khó có thể trở thành cường giả chân chính!”

“Thiên phú tu luyện, ngươi không hề thiếu. Cái ngươi thiếu lúc này chính là sắt và máu!” Tùy ý cầm lấy một chén trà, Dược Lão liếc mắt nhìn Tiêu Viêm đang chậm rãi mặc quần áo, thản nhiên nói: “Chỉ có thành công trải qua ma luyện máu tanh, ngươi mới có thể chính thức trưởng thành.”

Tiêu Viêm siết chặt nắm tay, khuôn mặt tươi cười nhìn Dược Lão: “Ta tin tưởng bản thân có thể vượt qua.”

“Tự tin như vậy là tốt rồi.” Dược Lão cười khẽ gật đầu, hắn cũng rất hài lòng với sự tự tin của Tiêu Viêm.

“Hắc hắc, nhưng mà, sư phụ... Đấu kỹ lần trước người nói... lúc nào mới dạy cho ta vậy?” Tiêu Viêm cười hắc hắc tiến lại gần, vẻ mặt thèm thuồng hỏi. Hắn đối với đấu kỹ này đã mong chờ từ rất lâu.

Nghiêng mắt liếc nhìn Tiêu Viêm đang cười tủm tỉm, khuôn mặt già nua của Dược Lão hiện lên một nét trêu tức: “Yên tâm đi, đã nói sẽ dạy cho ngươi thì ta sẽ không nuốt lời. Chờ sau khi rời khỏi Ô Thản Thành, hắc hắc... ngươi cứ từ từ mà học!”

Nhìn bộ dáng này của Dược Lão, Tiêu Viêm trong lòng nhất thời dâng lên một cảm giác bất an. Hắn cười khan hai tiếng, không nói nhảm nữa, cất hết đồ đạc vào trong ngực rồi mở cửa phòng đi ra ngoài.

Lúc này đám người Nhược Lâm đạo sư đã đến quảng trường hôm qua để tiến hành buổi chiêu sinh hôm nay, cho nên trong gia tộc cũng vắng vẻ hơn.

Tùy ý rẽ qua mấy con hẻm nhỏ, Tiêu Viêm nghênh ngang bước ra cổng lớn. Vừa nhìn ra ngoài, hắn liền giật mình sững sờ.

Chỉ thấy bên ngoài cổng lớn lúc này đã chật ních xe ngựa, trên những cỗ xe hoa lệ có gắn không ít huy Chương. Từ những huy Chương này, Tiêu Viêm có thể nhận ra đây đều là những thế lực có thực lực không kém ở Ô Thản Thành.

“Chậc chậc, đám người này tin tức thật nhanh nhạy...” Kinh ngạc lắc đầu, Tiêu Viêm một lần nữa chứng kiến sức ảnh hưởng hùng mạnh của đạo sư chiêu sinh Già Nam học viện tại Ô Thản Thành.

Ánh mắt tùy ý lướt qua, Tiêu Viêm cũng không để ý đến những người này nữa, trực tiếp nghênh ngang rời đi.

Ngã tư đường cũng vì việc Già Nam học viện đến chiêu sinh mà trở nên náo nhiệt lạ thường. Tiêu Viêm chậm rãi bước tới phòng đấu giá ở trung tâm thành. Khi sắp đến nơi, hắn vẫn như cũ khoác lên người một chiếc áo choàng màu đen, lúc này mới yên tâm đi vào phòng đấu giá vốn đã náo nhiệt hơn ngày thường.

Nhã Phi ưu nhã ngồi trên ghế, chân phải vắt lên chân trái, tà xường xám thật dài để lộ ra cặp đùi trắng nõn mê người.

Lúc này, ngọc thủ của Nhã Phi đang cầm một trang giấy dài. Một lát sau khi xem hết tài liệu, khuôn mặt quyến rũ của nàng thoáng hiện lên một nét kinh ngạc, ngẩng đầu nhìn hắc bào nhân bên cạnh, ngạc nhiên nói: “Tiêu Viêm đệ đệ, sao ngươi lại cần nhiều vật tư dã ngoại như vậy? Chẳng lẽ chuẩn bị đi xa?”

“Ân, vài ngày nữa ta phải rời khỏi Ô Thản Thành, có lẽ... một hai năm sau mới có thể trở về.” Nhẹ nhàng nhấp một ngụm trà, Tiêu Viêm khẽ cười nói.

“Một hai năm?”

Nghe vậy, Nhã Phi lại một lần nữa sững sờ, kinh ngạc nói: “Sao lại lâu như vậy? Ngươi định làm gì thế?”

“Ta hiện tại cũng đã thành niên, cho nên muốn ra ngoài học hỏi kinh nghiệm. Cứ ru rú ở Ô Thản Thành thế này, ta thật không cam lòng...” Tiêu Viêm thản nhiên cười nói.

“Ai, bằng vào thiên phú tu luyện của ngươi, nếu cứ ở lại Ô Thản Thành thì đúng là khó có thể trở thành cường giả chân chính.” Gật gật đầu, Nhã Phi nhẹ giọng nói.

“Vị luyện dược sư thần bí kia cũng sẽ đi cùng ngươi chứ?” Trầm mặc một hồi, Nhã Phi hỏi.

“Ân, ngài ấy là sư phụ của ta.”

“Thảo nào...” Gật đầu tỏ vẻ đã hiểu, Nhã Phi liếc Tiêu Viêm một cái thật sâu, trầm ngâm nói: “Vậy ngươi... cũng có thể xem như là một luyện dược sư rồi?”

“Thuốc chữa thương của Tiêu gia là do chính tay ta luyện chế.” Lần này Tiêu Viêm cũng không giấu diếm chút nào, cười nói.

“À, Cốc Ni thúc thúc cũng đã tìm ra chút manh mối từ trình độ luyện chế Ngưng Huyết Tán. Chỉ là ông ấy không biết quan hệ giữa ngươi và vị luyện dược sư kia, cho nên cũng không đoán ra là do ngươi làm.” Nhã Phi đối với lời này của Tiêu Viêm chỉ bình thản gật đầu mà không biểu hiện kinh ngạc nhiều lắm, hiển nhiên nàng đã sớm đoán ra được đôi chút.

“Phiền tỷ giúp ta chuẩn bị tốt vật tư, tiền cứ khấu trừ trong thẻ. Đừng từ chối, ta cũng không muốn nợ ân tình của các ngươi.” Từ trong lòng móc ra kim sắc tạp phiến, Tiêu Viêm đưa cho Nhã Phi. Trong thẻ có bốn mươi vạn kim tệ, tất cả đều là khoản lợi nhuận được chia từ việc bán thuốc chữa thương của Tiêu gia.

“Được rồi.”

Có chút bất đắc dĩ gật đầu, Nhã Phi đành phải nhận lấy thẻ, phất tay gọi một thị nữ tới, đem thẻ cùng danh sách giao cho nàng, phân phó nhanh chóng đi làm.

“Ta đi rồi, hy vọng phòng đấu giá Mễ Đặc Nhĩ có thể chiếu cố Tiêu gia nhiều hơn. Sau này nếu Nhã Phi tỷ cần giúp đỡ, Tiêu Viêm nhất định sẽ không chối từ.” Ngẩng đầu nhìn vưu vật quyến rũ trước mắt, Tiêu Viêm mỉm cười nói.

“Ngươi đã gọi ta một tiếng Nhã Phi tỷ, lẽ nào ta lại không biết xấu hổ mà từ chối sao? Hơn nữa, đối với một luyện dược sư tiềm lực vô hạn, tỷ tỷ ta cũng chỉ biết dốc sức lấy lòng thôi.” Tiếng xưng hô của Tiêu Viêm so với ngày xưa nhiều hơn vài phần thành ý, làm cho đôi mắt hẹp dài mê người của Nhã Phi cong lên vui vẻ. Ngọc thủ nâng cằm, đồng tử nhìn chằm chằm vào khuôn mặt thanh tú của thiếu niên lộ ra dưới hắc bào, hàng mi thon dài khẽ run, một nét quyến rũ mê hồn nhàn nhạt hiện lên trên khuôn mặt xinh đẹp thành thục.

Âm thanh tê dại hấp dẫn làm Tiêu Viêm trong lòng run lên. Hắn cười khổ lắc đầu, nữ nhân này quả thực là vưu vật trời sinh chuyên câu dẫn nam nhân. Nếu đổi lại là một nơi không người cùng một nam nhân có định lực kém hơn một chút, sợ rằng đã sớm không kìm được dục hỏa trong lòng mà đem nàng đặt tại chỗ...

“Thôi, không đùa với ngươi nữa.” Tiếng hít thở dưới hắc bào thoáng có chút dồn dập, khiến Nhã Phi môi hồng hiện lên một nụ cười đắc ý. Nàng rất thích làm cho vị thiếu niên có phần quá mức lãnh tĩnh này lộ ra vẻ ngây ngô và thẹn thùng vốn nên có trước mặt mình.

“Tiêu Viêm đệ đệ, ta rất mong chờ, khi ngươi trở lại Ô Thản Thành sẽ đạt tới cấp bậc nào!” Nụ cười quyến rũ trên ngọc dung đột nhiên thu lại, Nhã Phi nhẹ giọng nói.

“Ta cũng rất mong chờ.”

Mỉm cười, Tiêu Viêm ngẩng đầu nhìn thị nữ đang bước nhanh tới bên ngoài tấm màn, chậm rãi đứng dậy, khoát tay áo, cười nói: “Ta đi đây, cuối cùng cũng phải cáo biệt ngươi một lần tại nơi này.”

Uyển chuyển đứng dậy, Nhã Phi cười tủm tỉm đứng trước người Tiêu Viêm. Nhìn thiếu niên đã quen biết một hai năm, mặc dù quan hệ giữa hai người phần lớn là hợp tác tính toán, nhưng đối với thiếu niên lãnh đạm nhỏ hơn mình vài tuổi này, Nhã Phi trong lòng lại cảm thấy có một loại yêu thích đặc biệt, không giống tình cảm nam nữ, mà ngược lại rất giống tình cảm tỷ đệ.

Vươn ngọc thủ, Nhã Phi nhẹ nhàng vỗ vai Tiêu Viêm, trong đồng tử linh động thoáng một chút quan tâm: “Bảo trọng!”

Ngẩng mắt lên, Tiêu Viêm bình tĩnh nhìn vị đại mỹ nhân mà ở Ô Thản Thành gần như không ai không biết này, đột nhiên khẽ cười tiến lên, cánh tay vươn ra ôm lấy vòng eo mê người của nàng.

Cánh tay ôm lấy vòng eo hoàn mỹ mà không biết bao nhiêu nam nhân ở Ô Thản Thành thèm muốn, Tiêu Viêm có thể cảm nhận được thân thể Nhã Phi chợt hơi cứng lại, một lát sau mới mềm mại trở lại.

Ngẩn ngơ tại chỗ, Nhã Phi bị động tác “cáo biệt” đặc thù của Tiêu Viêm làm cho gương mặt ngà ửng hồng. Cũng may Tiêu Viêm không có hành động gì thêm, nếu không nàng thật sự tưởng rằng tiểu gia hỏa này đột nhiên nổi sắc tâm.

“Nhã Phi tỷ, bảo trọng! Ta biết thân phận của tỷ hẳn không chỉ là một thủ tịch đấu giá sư, nhưng ta vẫn muốn cẩn thận nhắc nhở một câu.” Đặt cằm lên vai Nhã Phi, Tiêu Viêm hít lấy hương thơm nhàn nhạt tỏa ra từ cơ thể nàng, khóe miệng nhếch lên một nét trêu tức: “Sau này ngàn vạn lần đừng để nam nhân khác ôm tỷ như vậy, bởi vì trừ ta ra, những nam nhân khác khi ôm tỷ, trong đầu khẳng định đều đang nghĩ cách làm thế nào để đưa tỷ lên giường!”

Nghe vậy, Nhã Phi ngẩn ra, mặt ngọc chợt hiện lên một tầng ửng đỏ mê người, hờn dỗi nói: “Tiểu tử kia, cũng dám giễu cợt ta, ta e rằng chỉ có ngươi mới nghĩ như vậy!”

“Ha ha.” Cười lớn hai tiếng, Tiêu Viêm cũng không tham luyến vòng eo mềm mại trong tay nữa, không chút lưu luyến thu tay về, giơ tay vẫy vẫy, trực tiếp xoay người bước đi.

“Nhã Phi tỷ, hẹn gặp lại! Một năm sau gặp lại!”

Cười khẽ một tiếng, Tiêu Viêm đi tới bên cạnh thị nữ lúc này đang trợn mắt há mồm vì hành động thân mật của hắn và Nhã Phi, cười tủm tỉm lấy lại kim sắc tạp phiến cùng hai chiếc nhẫn, nhẹ giọng nói một câu cảm ơn, sau đó không quay đầu lại mà bước thẳng ra ngoài.

Nhìn bóng lưng từ từ biến mất ở chỗ rẽ, vệt ửng hồng trên mặt Nhã Phi mới dần lặn xuống. Ngọc thủ vuốt nhẹ nơi Tiêu Viêm vừa chạm vào, dường như vẫn còn lưu lại một luồng hơi ấm, cảm giác khác thường làm đầu ngón tay nàng tê dại.

“Đúng là tên tiểu tử to gan lớn mật. Bất quá, ta thật sự rất mong chờ ngươi trở về. Một đối tác tốt như vậy, ta cũng không muốn mất đi. Hơn nữa... ta cũng rất tò mò, lúc trở về, ngươi có thể leo lên đến mức độ nào?”

❂ Từng câu chữ → hóa vần ca ← Vozer thắm tình bao la ❂

Đề xuất Huyền Huyễn: Tạo Hóa Tiên Tộc
Quay lại truyện Đấu Phá Thương Khung
BÌNH LUẬN