Chương 107: Ly Khai

Ra khỏi phòng đấu giá, Tiêu Viêm đứng giữa dòng người đông đúc nơi ngã tư đường, ngoảnh lại nhìn tòa thành mình đã gắn bó hơn mười năm, hồi lâu sau mới khẽ thở dài một tiếng cô độc. Hắn siết chặt nắm tay như để tiếp thêm dũng khí cho chính mình, nhẹ giọng nói: “Thế giới bên ngoài, nhất định sẽ vô cùng đặc sắc...” Dứt lời, Tiêu Viêm mỉm cười, gạt bỏ hết những phiền muộn trong lòng, hòa mình vào dòng người rồi nhanh chóng biến mất.

Sau khi chuẩn bị đầy đủ mọi vật dụng, trong hai ngày còn lại, Tiêu Viêm không làm gì cả mà chỉ tĩnh tâm hưởng thụ cuộc sống yên tĩnh ngắn ngủi. Dường như cũng hiểu rõ tâm tình của hắn lúc này, Dược Lão cũng không lên tiếng quấy rầy, mặc cho hắn tự mình sắp xếp thời gian.

Sự yên tĩnh trong hai ngày này của Tiêu Viêm cũng khiến Huân Nhi nhạy cảm nhận ra điều gì đó, vì vậy mỗi khi rảnh rỗi, thiếu nữ luôn quấn quýt bên cạnh hắn, đôi mắt trong veo chan chứa nỗi quyến luyến đậm sâu.

Đối với cô nương này, Tiêu Viêm cũng có chút bất đắc dĩ, đành phải nhẹ giọng an ủi, lúc này mới khiến tâm tình Huân Nhi khá hơn một chút.

Dạo bước trên con đường nhỏ trong gia tộc, Tiêu Viêm lười biếng vươn vai, hôm nay chính là ngày hắn rời đi. Vừa rồi hắn đã đến gặp phụ thân và nói ra quyết định của mình.

Nghe tin Tiêu Viêm hôm nay muốn lên đường, Tiêu Chiến dù trong lòng vô cùng không muốn, nhưng ông cũng hiểu rằng, tầm mắt của Tiêu Viêm sẽ không bị giam hãm trong cái Ô Thản Thành nhỏ bé này. Với thiên phú của hắn, chỉ có bầu trời rộng lớn vô biên kia mới là nơi để hắn mặc sức vẫy vùng.

Hùng ưng một khi đã trưởng thành, ắt sẽ hướng về trời cao mà bay lượn!

“Viêm nhi, sau này nếu có cơ hội, con có thể đến Thạch Mạc Thành ở biên cảnh Gia Mã Đế quốc xem sao, đại ca và nhị ca của con đều đang phát triển ở đó. Nghe nói mấy năm gần đây, bọn chúng đã thành lập một dong binh đoàn tên là “Mạc Thiết”, ở nơi đó cũng được xem là một thế lực không tồi.”

Nhớ lại lời phụ thân nói trong thư phòng lúc trước, Tiêu Viêm bất giác mỉm cười. Sau khi trải qua lễ trưởng thành, hai vị huynh trưởng của hắn đã ra ngoài rèn luyện, khi đó phụ thân vẫn chưa phải là tộc trưởng. Mấy năm gần đây, có lẽ vì đường sá xa xôi hoặc công việc trong dong binh đoàn quá bận rộn nên họ rất ít khi quay về Ô Thản Thành, nhưng tình cảm huynh đệ của Tiêu Viêm đối với họ vẫn rất sâu đậm.

“Tiêu Viêm.” Vừa chuyển qua một ngã rẽ, một giọng nói nhẹ nhàng, ôn nhu khiến Tiêu Viêm dừng bước. Hắn ngẩng đầu lên, thấy nữ nhân xinh đẹp bên đường thì không khỏi cười nói: “Nhược Lâm đạo sư, sao người không đi tuyển sinh ạ?”

“Ta quay về lấy vài thứ, hiện tại đã nhờ Huân Nhi thay thế rồi.” Mỉm cười, Nhược Lâm đạo sư chậm rãi đi tới, ánh mắt lướt qua người Tiêu Viêm, ôn tồn hỏi: “Chuẩn bị đi rồi sao?”

“Vâng.” Tiêu Viêm vuốt mũi, gật đầu.

“Không báo cho Ngọc nhi và Huân Nhi một tiếng à?”

“Thôi bỏ đi, để tránh lúc ly biệt lại thêm thương cảm, cứ lặng lẽ rời đi cũng tốt.” Tiêu Viêm nhún vai, cười nói.

“Ngươi thì thoải mái rồi, nhưng lại làm người khác phải đau lòng.” Nhược Lâm đạo sư trách móc nhìn Tiêu Viêm, thoáng trầm mặc rồi dịu dàng nói: “Hy vọng một năm sau, ta có thể nghe được tin tức một người nào đó xông lên Vân Lam Tông.”

Tiêu Viêm ngẩn ra, rồi cười gật đầu. Ở trong gia tộc mấy ngày nay, hiển nhiên đã có kẻ lắm lời nào đó đem chuyện giữa hắn và Nạp Lan Yên Nhiên kể ra ngoài, cho nên Tiêu Viêm cũng không hỏi vì sao nàng lại biết.

“Thật ra, ta rất muốn biết nếu nàng ta biết thực lực hiện giờ của ngươi thì sẽ có vẻ mặt thế nào?” Nhược Lâm đạo sư đột nhiên dí dỏm cười nói.

Nhún vai, Tiêu Viêm lại cùng Nhược Lâm đạo sư trò chuyện thêm một lúc, sau đó thân ảnh hắn dần biến mất ở cuối con đường nhỏ dưới ánh mắt dõi theo của nàng.

Theo con đường nhỏ trở về phòng mình, Tiêu Viêm lấy ra ba chiếc nhẫn trữ vật giấu dưới gối. Hắn đeo chiếc màu đỏ sậm lên ngón tay, còn hai chiếc còn lại thì cẩn thận cất vào trong ngực. Ba chiếc nhẫn này tuy chỉ là hạ cấp, nhưng cũng được xem là vật trân quý. Tiêu Viêm vẫn hiểu rõ đạo lý không nên để lộ của cải khi hành tẩu bên ngoài.

Hành trang của Tiêu Viêm rất đơn giản, tất cả đều được thu vào bên trong ba chiếc nhẫn trữ vật hạ cấp. Đứng ở cửa, Tiêu Viêm nhìn căn phòng đã trở nên có chút trống trải, khẽ mỉm cười. Theo tiếng đóng cửa nhẹ nhàng, vệt nắng cuối cùng len qua khe cửa cũng từ từ biến mất...

Tiêu Viêm rời đi mà không kinh động bất cứ ai. Thiếu niên trong bộ quần áo bình thường, hai tay trống trơn bước ra khỏi đại môn, sau đó chậm rãi biến mất ở cuối con đường trong ánh mắt cung kính của đám hộ vệ gia tộc. Có lẽ những hộ vệ này cũng không biết rằng, lần đi này của Tiêu Viêm, không chừng phải vài năm sau mới có thể trở về.

Hôm nay tâm thần Huân Nhi có chút không yên, đôi mày thanh tú thoáng nét u buồn, ánh mắt mơ màng, bất cứ ai cũng có thể nhận ra lúc này nàng đang rất lơ đãng.

“Huân Nhi học muội, uống nước đi.”

Một giọng nam dịu dàng đột nhiên vang lên bên cạnh Huân Nhi, một thanh niên có tướng mạo tuấn tú đang mỉm cười bưng đến một chén nước trong.

Bị cắt ngang dòng suy nghĩ, Huân Nhi ngẩng đầu nhìn thanh niên tuấn tú bên cạnh. Vị thanh niên này là nam đệ tử có thực lực mạnh nhất trong đội ngũ tuyển sinh lần này, ngay cả La Bố so với hắn cũng kém hơn rất nhiều. Hơn nữa, người này không giống La Bố, nụ cười không hề giả tạo. Lúc trò chuyện cùng các nữ đệ tử khác, Huân Nhi có thể nhận ra không ít nữ sinh trong đội đều có hảo cảm với vị học trưởng vừa có thực lực mạnh, vừa anh tuấn ôn hòa này.

Song cho dù nụ cười của thanh niên có ôn hòa mà không nịnh nọt đến đâu, cũng không thể khiến Huân Nhi để tâm hơn. Ánh mắt nàng tùy ý lướt qua, thản nhiên lắc đầu: “Không cần đâu, cảm ơn.”

Thái độ lãnh đạm của Huân Nhi không hề làm sắc mặt thanh niên thay đổi. Hắn nhún vai, thản nhiên thu lại chén nước, mỉm cười nói: “Buổi kiểm tra tuyển sinh hôm nay, nếu không có Huân Nhi học muội giúp đỡ, e rằng chúng ta đã luống cuống tay chân rồi, thật sự phiền muội quá.”

“Là Nhược Lâm đạo sư nhờ ta đến giúp thôi.” Lắc đầu, Huân Nhi khẽ nghiêng đầu, nhìn thanh niên đang định mở miệng, nhẹ giọng nói: “Học trưởng, có thể để ta yên tĩnh một chút được không?”

“A, xin lỗi, ta nói hơi nhiều, đã làm phiền muội rồi.” Nụ cười trên mặt thanh niên hơi cứng lại, nhưng hắn lập tức gật đầu, xoay người đi về phía lều vải.

“Ha ha, Lâm Nam, thế nào? Động lòng với nàng ta rồi à?” Vừa đến gần lều vải, một tiếng cười hì hì đột nhiên truyền ra.

Bước chân dừng lại, thanh niên tên Lâm Nam liếc nhìn La Bố đang cười cợt, rồi nghiêng người tựa vào lều vải, nhấp một ngụm nước trong tay. Hắn híp mắt, nhìn ánh chiều tà chiếu lên dáng người thon dài của thiếu nữ, trong mắt lóe lên một tia nóng bỏng: “Hiếm khi thấy một thiếu nữ cực phẩm như vậy, trong học viện cũng không có mấy người sánh được với nàng.”

“Người ngươi động lòng xem ra không có hứng thú với ngươi rồi.” La Bố trêu chọc.

“Hứng thú là thứ từ từ bồi dưỡng, sau này còn nhiều thời gian, gấp cái gì?” Lâm Nam mỉm cười nói.

“Nàng ta... có quan hệ không tồi với tên Tiêu Viêm kia đâu.” Liếc nhìn thiếu nữ ở cách đó không xa, La Bố dường như vô tình nói.

Chén nước đang đưa lên miệng chợt khựng lại, Lâm Nam chau mày: “Tên đó thật sự đã chống đỡ được hai mươi hiệp của Nhược Lâm đạo sư sao?”

“Đúng là như vậy, hôm đó mấy người các ngươi đang ở bên ngoài kiểm tra nên không thấy được. Những người có mặt như chúng ta đều tận mắt chứng kiến, cuối cùng Nhược Lâm đạo sư đã dùng đến cả “Thủy Mạn Đà La”, nhưng vẫn bị tên kia đỡ được.” Nhớ lại trận chiến ngày đó, trên mặt La Bố không nén được vẻ kinh hãi, trầm giọng nói.

Bàn tay siết chặt, Lâm Nam uống cạn chén nước, bĩu môi nói: “Coi là thế thì sao, ta cũng sẽ không vì vậy mà từ bỏ nàng. Tên kia dù thiên phú tu luyện rất mạnh, nhưng so về khoản lấy lòng nữ nhân thì còn kém xa lắm. Hơn nữa, hắn còn phải rời xa Huân Nhi một năm, trong một năm này, ta có đủ thời gian để khiến Huân Nhi dần lạnh nhạt với hắn...”

Nói đến đây, Lâm Nam có chút đắc ý. Là một kẻ lão luyện tình trường, hắn rất tự tin vào cách chiếm được tình cảm của một cô gái.

“Huân Nhi.” Đúng lúc này, Nhược Lâm đạo sư từ ngoài sân đột nhiên chạy vào, cuối cùng dừng lại trước mặt thiếu nữ, thở hổn hển mấy hơi rồi nhẹ giọng nói: “Hắn đi rồi.”

Bàn tay nhỏ nhắn khẽ run lên, Huân Nhi trầm mặc một lúc rồi gật đầu.

“Huân Nhi, đừng buồn, chỉ là xa nhau một thời gian thôi mà.” Nhìn dáng vẻ im lặng của Huân Nhi, Nhược Lâm đạo sư thở dài, an ủi.

“Vâng.” Khẽ gật đầu, Huân Nhi đột nhiên cất bước, đi về phía Lâm Nam và La Bố trong ánh mắt nghi hoặc của Nhược Lâm đạo sư.

Thiếu nữ chậm rãi đi tới, cuối cùng dừng lại trước mặt hai người. Gương mặt tinh xảo không biểu lộ chút cảm xúc nào, đôi mắt linh động nhìn chằm chằm Lâm Nam, nhẹ giọng nói: “Học trưởng, có thể cùng Huân Nhi luận bàn một chút không?”

“Á...” Nghe yêu cầu của Huân Nhi, Lâm Nam sững sờ, một lúc lâu sau mới cười nói: “Huân Nhi học muội đã yêu cầu, ta tự nhiên sẽ không từ chối. Lúc luận bàn, ta sẽ áp chế thực lực xuống cùng cấp với muội.” Huân Nhi chớp chớp hàng mi dài, không nói gì, gương mặt nhỏ nhắn lạnh nhạt đi thẳng vào trong lều vải.

“Này, ngươi cẩn thận một chút, thực lực của nàng ta đã là Lục tinh Đấu Giả rồi đấy.” Nhìn thiếu nữ tiến vào lều, La Bố cười nhắc nhở.

“Ta đã tiến vào Thất tinh từ hai tháng trước rồi.” Mỉm cười, Lâm Nam nhìn về phía lều vải, lại cười nói: “Xem ra đây là một khởi đầu không tồi, con gái thường yếu lòng nhất vào những lúc thế này.”

Khóe miệng nhếch lên, Lâm Nam chỉnh lại y phục, sau đó bước vào lều vải trước ánh mắt vô cùng hâm mộ của La Bố.

Đứng bên ngoài, La Bố chờ đợi vài phút thì thấy rèm cửa bị vén lên, thiếu nữ với gương mặt nhỏ nhắn lạnh nhạt chậm rãi bước ra.

“Ơ...” Thấy Huân Nhi ra trước, La Bố không khỏi ngẩn người, nhưng nhìn sắc mặt của thiếu nữ, hắn cũng không dám mở miệng hỏi.

Cô gái đứng bên ngoài lều, ngẩng gương mặt nhỏ nhắn tinh xảo lên nhìn mặt trời đã sắp lặn. Giờ này, có lẽ thiếu niên đã ra khỏi thành rồi chăng?

Bàn tay nhỏ bé khẽ vén lọn tóc mai trên trán, một lát sau, Huân Nhi quay đầu nhìn La Bố, nhẹ giọng nói: “Sau này nếu ta còn nghe thấy ai nói không phải về Tiêu Viêm ca ca, ta sẽ giết kẻ đó...”

Bị đôi mắt trong veo ấy nhìn chằm chằm, La Bố không tài nào nặn ra nổi một nụ cười, một luồng hàn khí từ đáy lòng lan tỏa ra toàn thân.

Thu hồi ánh mắt, Huân Nhi chậm rãi bước ra ngoài sân.

Đợi Huân Nhi đi khỏi, Nhược Lâm đạo sư và La Bố vội vàng vén rèm lều lên, thân hình đột nhiên chấn động.

Bên trong lều, Lâm Nam đang co quắp trên mặt đất, gương mặt vốn tuấn tú giờ đây đã bầm tím, trông vô cùng xấu xí. Trên mặt đất bên cạnh, hơn mười chiếc răng đẫm máu văng tung tóe, nhìn qua cực kỳ chói mắt...

Đề xuất Linh Dị: Vu hiệp Quan Sơn - Ma Thổi Đèn
Quay lại truyện Đấu Phá Thương Khung
BÌNH LUẬN