Chương 11: Phường Thị
Ma hạch, trên Đấu Khí đại lục còn được gọi là ma tinh. Đúng như tên gọi, đây là một loại tinh hạch năng lượng tồn tại bên trong cơ thể Ma Thú, chứa đựng thứ năng lượng thiên địa cực kỳ cuồng bạo. Đối với loại năng lượng này, cho dù là một Đấu Vương cường hãn cũng không dám mạo hiểm với nguy cơ bạo thể mà cưỡng ép hấp thu.
Tuy ma hạch không thể trực tiếp hấp thu, nhưng nó lại là tài liệu chính không thể thiếu khi luyện chế đan dược. Ma hạch sau khi trải qua bí pháp của Luyện Dược Sư sẽ được một số dược thảo trung hòa thuộc tính cuồng bạo bên trong, cuối cùng trở thành các loại linh dược giúp tăng cường thực lực mà người người mơ ước, giá trị cũng vì thế mà tăng vọt!
Ngoài ra, ma hạch còn có thể được gia trì lên vũ khí. Vũ khí được ma hạch gia trì không chỉ có sức phá hoại tăng thêm một bậc mà còn có hiệu quả tăng phúc Đấu Khí đầy mê hoặc, rất được tầng lớp Đấu Giả trên Đấu Khí đại lục săn đón.
Đương nhiên, ngoài vũ khí, ma hạch cũng có thể được gia trì trên khôi giáp và một số vật phẩm khác, mang lại cho chủ nhân khả năng phòng ngự mạnh mẽ, giúp người ta có thêm vài phần bảo toàn tính mạng khi đối mặt với hiểm nguy.
Với vô số công dụng đặc biệt như vậy, ma hạch tự nhiên trở thành loại tài liệu được hoan nghênh nhất trên Đấu Khí đại lục. Không chỉ có Đấu Giả, ngay cả những Luyện Dược Sư tôn quý cũng thường xuyên đi khắp nơi tìm kiếm ma hạch cao cấp để luyện chế ra những đan dược có phẩm cấp cao hơn.
Dưới tác động của trào lưu này, ma hạch trên đại lục gần như năm nào cũng ở trong trạng thái cung không đủ cầu. Ma hạch cao cấp chỉ cần xuất hiện tại các buổi đấu giá hay những nơi khác, lập tức sẽ bị người ta trả giá cao mua đi.
Sự quý giá của ma hạch tự nhiên cũng tạo nên rất nhiều dong binh đoàn chuyên săn giết Ma Thú để mưu sinh. Bất quá, việc thu được ma hạch cũng không phải là một chuyện dễ dàng.
Đầu tiên, Ma Thú không chỉ có thực lực cường hãn mà còn vô cùng xảo trá. Bởi vì bản tính hung ác cùng với phương thức công kích đặc thù, Ma Thú cùng cấp bậc thường mạnh hơn so với cường giả nhân loại. Cho nên, muốn một mình giết chết một Ma Thú đồng cấp, nếu không có thực lực xuất chúng thì rất dễ trộm gà không được mà còn mất nắm gạo.
Tiếp theo, không phải trong cơ thể Ma Thú nào cũng có ma hạch, loại kết tinh năng lượng này chỉ xuất hiện theo một tỷ lệ nhất định. Đôi khi, một dong binh đoàn phải trả giá bằng thương vong của một nửa số thành viên để đánh chết một con Ma Thú, nhưng nói không chừng lại chẳng thu hoạch được gì. Chuyện như vậy trên Đấu Khí đại lục cũng không phải là chuyện lạ.
Bởi vậy, giá của ma hạch trên Đấu Khí đại lục luôn ở mức rất cao.
…
Dẫn theo Huân Nhi đi trên đường một lúc, cuối cùng hai người cũng tiến vào một phường thị cỡ trung ở phía nam thành. Loại phường thị này, trong Ô Thản thành cũng chỉ có vài cái, lần lượt do tam đại gia tộc nắm giữ. Phường thị mà Tiêu Viêm đến chính là sản nghiệp của Tiêu gia bọn họ.
Nói là nắm giữ, chi bằng nói là duy trì trật tự và an toàn cho phường thị, còn thù lao chính là khoản thuế mà các dong binh hoặc thương nhân phải nộp cho gia tộc sau khi giao dịch hoặc mở cửa hàng. Đây là quy củ đã có từ lâu trên Đấu Khí đại lục, cũng rất ít khi có người dám đến gây rối.
Ở cửa ra vào phường thị có hai hộ vệ của Tiêu gia. Bọn họ hiển nhiên cũng nhận ra Tiêu Viêm và Huân Nhi, vừa thấy hai người đi tới liền ngẩn ra, sau đó lập tức hơi khom người hành lễ.
Khẽ gật đầu, Tiêu Viêm liền đi vào trong. Nhìn dòng người qua lại không ngớt, hắn không khỏi liếm liếm môi, khó trách gia tộc lại quản lý phường thị nghiêm ngặt đến vậy, lợi nhuận từ lượng người đông đúc thế này chỉ sợ không hề nhỏ.
“Tam thiếu gia, Huân Nhi tiểu thư, hai người đến phường thị là để mua sắm sao?” Ngay lúc hai người đang hoa mắt vì dòng người tấp nập, một thanh âm cung kính từ phía sau truyền đến.
Nghe thấy thanh âm, Tiêu Viêm quay đầu lại, thấy bảy tám đại hán mặc trang phục thống nhất của Tiêu gia đang đứng đó. Người nói chuyện là một nam tử tráng niên khoảng ba mươi tuổi, trên ngực đeo một huy Chương có sáu ngôi sao vàng, hiển nhiên là một Lục tinh Đấu Giả.
Thấy ánh mắt nghi hoặc của Tiêu Viêm, nam tử cười hàm hậu, cung kính nói: “Tam thiếu gia, ta tên là Bội Ân, là đội trưởng đội hộ vệ do tộc trưởng đại nhân phái tới, chuyên phụ trách an toàn cho phường thị. Ha ha, sinh nhật năm trước của thiếu gia, Bội Ân cũng từng gặp qua…”
“Ồ, thì ra là Bội Ân đại thúc.”
Tiêu Viêm chớp mắt, tuy không có ấn tượng gì với vị đại hán này, nhưng lời giới thiệu vừa rồi của hắn cũng khiến Tiêu Viêm mỉm cười. Một khi đã do phụ thân tự mình ra lệnh, vậy tự nhiên là thuộc hạ trực hệ, độ trung thành sẽ không có vấn đề gì.
Tuy Tiêu gia không phải là một thế lực siêu cấp, nhưng trong gia tộc cũng chia làm vài phe phái. Nếu vị đại hán trước mặt là người của mấy vị trưởng lão, vậy hắn cũng chẳng cần bận tâm, tùy ý đáp lại một chút là được.
“Trong gia tộc có chút nhàm chán nên ra ngoài mua sắm chút đồ. Bội Ân đại thúc, ngươi cứ đi làm việc của mình đi, nếu có việc, ta sẽ gọi ngươi.” Giọng nói non nớt của Tiêu Viêm không hề có sự kiêu ngạo của một thiếu gia, ngược lại còn khách khí ôn hòa, khiến người nghe cảm thấy dễ chịu.
Một tiếng “đại thúc” làm nụ cười trên mặt Bội Ân càng thêm rạng rỡ, đồng thời cũng nhiệt tình hơn. Hắn gật đầu cười nói: “Vậy Tam thiếu gia cứ tùy ý mua sắm, trong phường thị đều có người của chúng ta, nếu có việc gì, chỉ cần gọi một tiếng là được.”
Lễ phép gật đầu, Tiêu Viêm kéo Huân Nhi len vào dòng người, rồi nhanh chóng biến mất.
“Mạt Lí, ngươi mang hai người đi theo Tam thiếu gia, cảnh cáo mấy tên trộm vặt kia, nếu ai dám động đến Tam thiếu gia và Huân Nhi tiểu thư, sau này cũng đừng hòng lăn lộn ở đây nữa.” Nhìn bóng lưng thiếu niên thiếu nữ biến mất, Bội Ân quay đầu lại quát khẽ, vẻ mặt hàm hậu cũng tan biến, trong nháy mắt trở nên tinh anh, sắc sảo.
“Vâng, đội trưởng!” Một đại hán trầm giọng gật đầu, vung tay lên, dẫn theo hai người hòa vào dòng người.
“Ha ha, Tam thiếu gia đối xử với người khác thật ôn hòa, thực sự làm cho người ta cảm thấy thoải mái…” Nhìn ba người lẫn vào dòng người, Bội Ân cười cười, rồi lập tức tiếc hận thở dài: “Một thiếu niên tốt như vậy, đáng tiếc, ai…”
Tiếc nuối lắc đầu, Bội Ân lại dẫn thủ hạ tiếp tục đi tuần.
…..
Lười nhác đi sau Tiêu Viêm, Huân Nhi liếc mắt nhìn dòng người phía sau, nhàn nhạt mỉm cười nói: “Tiêu Viêm ca ca, tên Bội Ân đó cũng không tệ lắm.”
Tiêu Viêm khẽ “ừ” một tiếng, ánh mắt quét qua một cửa hàng. Linh hồn cảm giác của hắn mạnh hơn người bình thường rất nhiều, cho nên hắn cũng biết rõ có hộ vệ đi theo phía sau. Thu hồi ánh mắt, Tiêu Viêm đi chậm lại, sóng vai cùng thiếu nữ bên cạnh, ngửi mùi hương thanh nhã của nàng, hắn nghiêng đầu hài hước nói: “Chín đoạn Đấu Khí mà lại có thể cảm ứng được ba hộ vệ tinh thông ẩn nấp, Huân Nhi, muội rất xuất chúng đó…”
Huân Nhi học theo bộ dáng của Tiêu Viêm, đáng yêu nhún vai, lại dùng đến chiêu sát thủ: Mỉm cười, im lặng!
Nhìn cô gái im lặng không nói, trên môi Tiêu Viêm nở nụ cười ôn hòa. Hắn vỗ nhẹ đầu cô gái, dùng thanh âm chỉ hai người nghe thấy, thấp giọng cười nói: “Tuy không biết thân phận của muội, có bối cảnh thế nào, nhưng ta chỉ biết, muội là muội muội của Tiêu Viêm ta. Mặc kệ sau này thế nào, hãy nhớ kỹ, cứ đứng sau lưng ta, trời có sập xuống, đã có ca ca chống đỡ cho muội!” Khẽ cười, Tiêu Viêm vỗ nhẹ tay, cất bước nhanh hơn, đi về phía trước.
Dừng chân tại chỗ, đôi mắt xinh đẹp của Huân Nhi dõi theo bóng lưng tiêu sái của thiếu niên phía trước, ngẩn ngơ một lúc. Cuối cùng, Huân Nhi cũng hồi thần lại, nụ cười dịu dàng lan tỏa nơi khóe miệng, khiến cho khuôn mặt tinh xảo của nàng tràn đầy vẻ quyến rũ.
Giữa dòng người xuôi ngược trong phường thị, thiếu nữ khẽ cười, dáng người thanh tao, tựa như đóa sen thanh khiết thoát tục.
“Muội muội sao? Huân Nhi lại là một cô bé rất tham lam đấy…” Ngẩng đầu, Huân Nhi nhẹ nhàng tự nhủ một tiếng, rồi lập tức hé miệng cười nhàn nhạt, đuổi theo thiếu niên đang thong dong phía trước.
…..
Theo chân Tiêu Viêm, hai người cũng dần tiến vào khu trung tâm của phường thị. Vật phẩm được bán ở đây so với bên ngoài quý giá hơn rất nhiều, cho nên, người có thể vào nơi này mua sắm, ở Ô Thản thành cũng xem như có vài phần thực lực.
Thừa dịp Tiêu Viêm đang tìm kiếm nơi bán ma hạch, Huân Nhi cũng nhàm chán đi đến một cửa hàng sạch sẽ. Bàn tay trắng nõn mềm mại của nàng cầm lên một chiếc vòng tay màu xanh nhạt. Chất liệu của chiếc vòng rất bình thường, chỉ được thêm vào một ít bạc lạnh, mang lại cảm giác mát rượi, rất thích hợp đeo vào mùa hè. Tuy chất liệu bình thường, nhưng trông cũng rất thanh nhã.
Tùy ý ngắm nghía một chút, Huân Nhi vừa định mua, nhưng lại nhớ ra tất cả tiền của mình đều đã cho Tiêu Viêm vay. Nàng thoáng quay đầu lại, thấy thiếu niên đang chăm chú tìm kiếm, đành bất đắc dĩ lắc đầu, hướng lão nhân chủ cửa hàng cười xin lỗi, rồi đặt chiếc vòng tay xuống, lại lười nhác đi về phía trước… Tính cách nàng vốn đạm nhã, rất khó chủ động yêu cầu ai mua cho mình thứ gì, cho dù đó là Tiêu Viêm.
Vừa đi không xa, Huân Nhi có chút nhàm chán, định quay lại với Tiêu Viêm thì một tiếng cười sang sảng bỗng nhiên từ phía trước truyền đến.
“Di, đây không phải là Huân Nhi tiểu thư sao? Ha ha, không ngờ lại gặp mặt ở đây, thật sự là duyên phận a.”
Đôi mày thanh tú khẽ nhíu lại, Huân Nhi nhìn về phía phát ra thanh âm, thấy một đám người đang đi tới, dẫn đầu là một thanh niên y phục hoa lệ.
Thanh niên tuổi chừng hai mươi, tướng mạo có chút anh tuấn, nhưng sắc mặt lại hơi trắng nhợt. Hắn dùng đôi mắt nóng cháy nhìn thiếu nữ đang tuổi xuân thì, dáng vẻ yêu kiều như ngọc, trong ánh mắt không hề che giấu sự ái mộ.
Đề xuất Voz: Sóng Gió Năm 1979