Chương 110: Huyết Liên Tinh

Dưới ánh mặt trời gay gắt, mặt đất khô cằn nứt toác, từng luồng hơi nóng hầm hập từ dưới lòng đất bốc lên, xuyên qua đế giày thấm vào lòng bàn chân, khiến người đi đường mồ hôi tuôn như tắm. Cái khí trời quái quỷ này thật khiến người ta khó chịu.

Trên đại lộ, một thiếu niên mặc y phục bình thường, gương mặt nhễ nhại mồ hôi, đang nhọc nhằn cất bước. Mỗi lần thiếu niên đặt chân xuống, mặt đất lại vang lên một tiếng trầm đục tựa như có vật nặng rơi xuống.

Nhìn kỹ lại mới thấy, sau lưng thiếu niên là một thanh cự kiếm màu đen khổng lồ. Nói là cự kiếm, chi bằng gọi là một thanh sắt khổng lồ thì đúng hơn. Thanh cự kiếm này không có mũi, phần đuôi kiếm tựa như bị ai đó chém đứt bằng một nhát đao, để lại một mặt cắt phẳng lì như gương.

Trên thân kiếm màu đen lờ mờ hiện ra những văn tự kỳ bí, trải dài khắp nơi, kết hợp với sắc đen u tối, thoạt nhìn mang theo vài phần thần bí.

Chiều dài của thanh cự kiếm lại càng quái dị, gần như dài hơn cả thân hình thiếu niên. Sự kết hợp kỳ lạ này khiến những người qua đường không nhịn được mà ngoái đầu lại nhìn với ánh mắt tò mò.

Đi được chừng trăm bước, thiếu niên rốt cuộc cũng không chịu nổi nữa, miệng thở hổn hển không ngừng, hai chân nặng như đeo chì lê về phía một cây đại thụ ven đường.

Đến được gốc cây, thiếu niên liền ngửa mặt lên trời, đầu óc trống rỗng, mặc cho mồ hôi trên trán chảy xuống như suối.

“Sư phụ, vật này thật sự quá kinh khủng! Vác nó trên lưng… Đấu khí trong cơ thể lưu chuyển chậm hẳn đi, hơn nữa thứ quỷ quái này cũng quá nặng! Vốn chỉ mất một ngày đường, giờ đã đi hai ngày mà vẫn chưa tới nơi!” Tiêu Viêm thở dốc, vì kiệt sức quá độ nên giọng nói có chút khản đặc.

“Hắc hắc, tu hành bây giờ mới thật sự bắt đầu. Ngươi tưởng theo ta ra ngoài chỉ đơn giản là đi dạo loanh quanh thôi sao? Đã gọi là khổ tu thì phải chuẩn bị tinh thần chịu khổ đi, cuộc sống thoải mái ở Ô Thản Thành đã bắt đầu rời xa ngươi rồi.” Từ trong giới chỉ, giọng nói già nua của Dược Lão truyền ra, mang theo vài phần hả hê.

Nghe vậy, Tiêu Viêm cười khổ lắc đầu, khẽ duỗi người, khóe mắt liếc nhìn thanh cự kiếm đen nhánh sau lưng, trong mắt ánh lên vẻ kinh hãi.

Hắn không ngờ rằng, vật trông có vẻ tầm thường này lại kinh khủng đến vậy, không chỉ áp chế sự lưu chuyển đấu khí trong cơ thể mà còn nặng đến mức biến thái, có lúc khiến Tiêu Viêm dù đã vận toàn lực đấu khí cũng suýt không chống đỡ nổi.

Hai ngày nay, Tiêu Viêm cuối cùng cũng nếm trải được tư vị của cái gọi là khổ tu chân chính mà Dược Lão đã nói.

Lưng đeo cự kiếm màu đen, sức chiến đấu của Tiêu Viêm e rằng chỉ ngang với một gã vừa mới tấn cấp Đấu Giả. Tuy nhiên, mặc dù cự kiếm mang đến nhiều trói buộc, nhưng dưới áp lực của nó cũng giúp Tiêu Viêm che giấu được thực lực chân thật của bản thân. Với một người đơn độc hành tẩu, không quen biết ai, tùy tiện để lộ thực lực của mình không khác nào một hành động ngu xuẩn.

Ngón tay khẽ vuốt lên giới chỉ, một viên đan dược màu xanh liền xuất hiện trong lòng bàn tay. Đan dược này tên là Hồi Khí Đan, công hiệu đúng như tên gọi, có thể nhanh chóng hồi phục đấu khí trong thời gian ngắn.

Loại đan dược này là do Dược Lão cố ý luyện chế cho Tiêu Viêm khi còn ở Ô Thản Thành. Thế nhưng, vì nguyên liệu luyện chế Hồi Khí Đan rất hiếm, với năng lực của phòng đấu giá Mễ Đặc Nhĩ cũng chỉ tìm được ba mươi phần dược liệu. Do đó, Tiêu Viêm bình thường không dám tùy tiện sử dụng, nhưng trong tình huống hiện tại cũng không thể tiết kiệm được nữa.

Ánh mắt cẩn thận quan sát xung quanh, thấy không có ai, Tiêu Viêm mới nuốt Hồi Khí Đan vào bụng, thong thả ngồi xuống, chậm rãi chờ dược lực phát huy tác dụng.

Tuy nói sau khi phục dụng đan dược, tiến vào trạng thái tu luyện mới có thể phát huy hết hiệu quả, nhưng lúc này Tiêu Viêm không có điều kiện yên tĩnh để tu luyện. Bên ngoài đại lộ không ngừng có người qua lại, cho nên ý định tiến vào trạng thái tu luyện của hắn hoàn toàn không thể thực hiện được.

Khẽ nhắm mắt lại, Tiêu Viêm trong trạng thái uể oải có thể cảm nhận rõ ràng từng bộ phận trong cơ thể gần như đã kiệt sức đang tham lam hấp thu luồng khí ấm áp tỏa ra từ dược lực.

Hấp thu tia dược lực cuối cùng, Tiêu Viêm cảm giác như các tế bào trong cơ thể mình giờ đây đều ẩn chứa một lực bộc phát, dường như đã được cường hóa hơn so với trước một ít…

Mặc dù mới khổ tu được hai ngày, nhưng Tiêu Viêm tin tưởng rằng, nếu gỡ thanh cự kiếm màu đen này xuống, hắn tự tin có thể đánh bại một gã Lục Tinh Đấu Giả!

“Dường như có chút hiệu quả?” Tiêu Viêm thì thào sờ lên mặt, rồi đột nhiên nhếch miệng cười. Hắn miễn cưỡng co duỗi cánh tay, cảm giác tràn trề sức sống khiến hắn vô cùng vui sướng.

Từ từ đứng dậy, Tiêu Viêm vừa yêu vừa hận vỗ vỗ thanh cự kiếm quỷ dị sau lưng, lại một lần nữa cất những bước chân nặng nề.

Trước khi màn đêm buông xuống, Tiêu Viêm rốt cục cũng đến được một trấn nhỏ nằm gần Ma Thú Sơn Mạch.

Trấn nhỏ này tên là Thanh Sơn Trấn, vì nằm gần Ma Thú Sơn Mạch nên còn có tên gọi khác là Ma Thú Tiểu Trấn. Người trong trấn phần lớn đều là lính đánh thuê, bọn họ tụ tập thành từng nhóm ở ngã tư đường, không chút kiêng dè mà thảo luận những vấn đề như nữ nhân nào trong trấn xinh đẹp nhất, nơi nào náo nhiệt nhất, hay nơi nào trong Ma Thú Sơn Mạch hiểm ác nhất…

Đi đến ngã tư đường, với thanh cự kiếm không hề tương xứng với vóc người vác trên lưng, Tiêu Viêm tự nhiên trở thành tiêu điểm của không ít ánh mắt tò mò. Bất quá, hắn cũng không mấy để tâm, chỉ khẽ lau mồ hôi trên trán rồi chậm rãi đi khỏi ngã tư.

Hai bên đường có không ít cửa tiệm, lại thêm vị trí thuận lợi nên không khí cực kỳ náo nhiệt. Tiêu Viêm hứng thú tìm kiếm một cửa tiệm tốt, ánh mắt vô tình lướt qua một dược điếm gần đó, bước chân liền dừng lại. Sau một thoáng trầm ngâm, hắn cất bước đi vào. Dược điếm này tên là “Vạn Dược Trai”.

Tiêu Viêm đối với vũ khí và khải giáp không có chút hứng thú nào, chỉ hứng thú với các loại dược liệu quý hiếm. Chỉ cần có thể tìm được một loại dược liệu quý hiếm, Dược Lão liền có thể luyện chế cho hắn các loại đan dược giúp tăng cường thực lực. Khi hành tẩu trong Ma Thú Sơn Mạch đầy rẫy nguy hiểm, đan dược chính là lá bùa hộ mệnh tốt nhất.

Bước vào đại môn của dược điếm, những viên nguyệt quang thạch treo trên vách tường khiến nơi đây sáng như ban ngày. Trong dược điếm lúc này cũng có không ít người, các tiểu nhị vô cùng bận rộn nên cũng không ai để ý đến một người vừa bước vào như Tiêu Viêm.

Không có ai chú ý tới, Tiêu Viêm càng cảm thấy thoải mái, ánh mắt chậm rãi lướt qua các quầy dược liệu, rồi dừng lại trên một chiếc hộp ngọc nhỏ, có chút sửng sốt.

“Trị thương dược? Chẳng lẽ nơi này cũng có Luyện Dược Sư sao?” Nhìn chằm chằm vào dòng chữ ghi dưới bình ngọc nhỏ, Tiêu Viêm ngẩn người, kinh ngạc lẩm bẩm.

Lắc đầu, Tiêu Viêm tiếp tục di chuyển ánh mắt. Thế nhưng, sau khi xem hết các vật phẩm trong dược điếm, hắn có chút thất vọng lắc đầu. Tuy trong này cũng có một ít trung cấp dược liệu, nhưng đối với Tiêu Viêm cũng không có nhiều tác dụng.

Đang lúc Tiêu Viêm chuẩn bị rời đi, khóe mắt đang đảo quanh chợt dừng lại.

Ánh mắt xuyên qua quầy hàng, Tiêu Viêm gắt gao nhìn chằm chằm vào một vật thể màu vàng kim đặt trong góc. Một lúc lâu sau, hắn liếm liếm môi, lại một lần nữa đánh giá vật thể kia.

“Khụ… Phiền huynh cho ta xem vật này một chút.”

Chậm rãi thu lại ánh mắt có chút tham lam cùng hưng phấn, Tiêu Viêm ngẩng đầu, mỉm cười nói với gã tiểu nhị.

Bị tiếng gọi của thiếu niên cắt ngang, gã tiểu nhị liếc qua thân hình Tiêu Viêm, rồi nhìn vật phẩm mà hắn yêu cầu, phát hiện đó chỉ là một khối Nhất cấp Hoàng Liên Tinh, nhất thời có chút mất kiên nhẫn bĩu môi, lấy nó ra khỏi quầy: “Hoàng Liên Tinh, đê cấp dược liệu, một trăm kim tệ.”

Không quan tâm đến thái độ của gã tiểu nhị, Tiêu Viêm trong lòng cười lạnh một tiếng, thuận tay nhận lấy vật phẩm bị xem là nhất cấp dược liệu Hoàng Liên Tinh. Móng tay hắn lặng lẽ cào nhẹ lên bề mặt, quả nhiên lộ ra một điểm màu đỏ như máu tươi. Ánh mắt có chút ửng hồng, khóe mắt Tiêu Viêm co giật, hắn khẽ vuốt mũi, đưa ngón tay lên ngửi, một mùi máu tanh thoang thoảng xộc vào mũi. Đôi mắt hắn không nhịn được lóe lên tia sáng kỳ dị.

“Quả nhiên là Huyết Liên Tinh!”

Tiêu Viêm trong lòng đang phấn chấn, giọng nói kinh ngạc của Dược Lão cũng vang lên.

“Tiểu tử, vận khí của ngươi quả thật không tệ, vậy mà cũng có thể gặp được loại dược liệu hiếm có này!”

Đề xuất Linh Dị: Tam Tuyến Luân Hồi
Quay lại truyện Đấu Phá Thương Khung
BÌNH LUẬN