Chương 111: Tiểu Y Tiên

Huyết Liên Tinh là một loại dược liệu cao cấp cực kỳ hiếm thấy, thường sinh trưởng cùng với Hoàng Liên Tinh, song số lượng lại vô cùng thưa thớt. Vẻ bề ngoài của nó gần như hoàn toàn giống hệt Hoàng Liên Tinh, nếu là người không am hiểu thì chắc chắn khó lòng phân biệt. Vừa rồi khi trông thấy vật này, nếu không phải Dược Lão đột nhiên kinh ngạc thốt lên, một kẻ tay mơ như Tiêu Viêm làm sao có thể phát hiện ra thứ nhỏ bé không mấy bắt mắt này, tình cờ lại tìm được một loại dược liệu hiếm có mà hắn cầu còn không được.

Huyết Liên Tinh là một trong những dược liệu chính để luyện chế “Huyết Liên Đan”, mà nhắc đến Huyết Liên Đan thì phải nói tới công pháp quỷ dị mà Tiêu Viêm đang tu luyện, “Phần Quyết”!

Phải biết rằng, Phần Quyết muốn tiến hóa thì phải thôn phệ Dị Hỏa, nhưng thôn phệ Dị Hỏa đâu phải chuyện dễ dàng. Dị Hỏa không chỉ cực kỳ cuồng bạo mà còn mang tính hủy diệt kinh khủng, đừng nói là cơ thể con người, dù chỉ dính phải một điểm, cho dù là kim loại đặc thù nổi tiếng cứng rắn cũng không chịu nổi sự thiêu đốt ở nhiệt độ cao của nó.

Cho nên, muốn thành công hút “Dị Hỏa” vào trong cơ thể để luyện hóa hấp thu, cần có sự chuẩn bị vô cùng phức tạp. Chỉ có sử dụng những thứ này để bảo vệ thân thể mới có thể nâng cao xác suất thành công thôn phệ “Dị Hỏa”.

Mà “Huyết Liên Đan” chính là một trong những đan dược trọng yếu nhất.

Huyết Liên Đan sau khi dùng sẽ bao phủ lên bề mặt cơ thể một lớp vảy máu kỳ dị có thể chống đỡ được nhiệt độ cực cao. Do đó, chỉ có mượn công hiệu của nó mới có thể đến gần Dị Hỏa, đồng thời tìm kiếm cơ hội để tiến hành các bước tiếp theo.

Đối với một số dược liệu cần chuẩn bị theo lời Dược Lão, Tiêu Viêm đã từng âm thầm tìm kiếm ở Ô Thản Thành nhưng không có kết quả gì. Không ngờ lần này vừa mới đến nơi khác liền may mắn tìm được Huyết Liên Tinh hiếm thấy.

Định lực hơn người giúp Tiêu Viêm hoàn mỹ che giấu niềm vui như điên trong lòng. Trước ánh mắt thiếu kiên nhẫn của nhân viên cửa hàng, hắn tùy ý ngắm nghía Huyết Liên Tinh trong tay, thoáng trầm ngâm rồi mỉm cười hỏi: “Xin hỏi ở đây các ngươi còn Hoàng Liên Tinh không? Ta muốn mua số lượng lớn.”

Nghe vậy, nhân viên cửa hàng có chút sững sờ, ánh mắt hoài nghi đảo qua người Tiêu Viêm. Mặc dù Hoàng Liên Tinh chỉ một trăm kim tệ một khối, nhưng mua nhiều như vậy cũng phải bỏ ra một cái giá không nhỏ.

Ánh mắt sau khi dời đến hắc sắc giới chỉ trên ngón tay Tiêu Viêm, vẻ hoài nghi trên khuôn mặt nhân viên cửa hàng nhanh chóng biến mất, thay vào đó là nụ cười nịnh nọt: “Tiên sinh, xin chờ một lát, ta đi lấy ngay.”

Gật đầu cười nhạt, Tiêu Viêm không còn chú ý đến khối Huyết Liên Tinh nữa, mà làm như không có việc gì nhìn lên quầy hàng tìm kiếm thứ khác.

Nhân viên cửa hàng rời đi không lâu liền vội vã trở lại, tay bưng một chiếc hộp gỗ nhỏ đặt lên bàn, cười nói: “Tiên sinh, ở đây có tổng cộng năm mươi ba khối Hoàng Liên Tinh, ngài mua hết chứ?”

Cười cười, Tiêu Viêm vẫn chưa trả lời, ánh mắt đảo qua đám Hoàng Liên Tinh trong hộp gỗ, một lát sau trong mắt xẹt qua một tia thất vọng khó phát hiện. Hắn nhận ra trong đám Hoàng Liên Tinh này không có khối Huyết Liên Tinh thứ hai.

Trong lòng thất vọng thở dài, Tiêu Viêm vẫn giữ vẻ mặt tươi cười, tùy ý lấy ra hơn hai mươi khối, rồi bỏ khối Huyết Liên Tinh đang cầm trên tay vào trong đó, hướng nhân viên cửa hàng nói: “Giúp ta gói lại, tính tiền đi.”

“Tiên sinh, tổng cộng là hai ngàn bốn trăm kim tệ.” Ánh mắt lướt qua số lượng Hoàng Liên Tinh, nhân viên cửa hàng nhanh chóng báo giá.

Khẽ gật đầu, Tiêu Viêm nhấc ngón tay, tấm thẻ màu lục nhạt còn năm nghìn kim tệ liền xuất hiện trong tay, đưa cho nhân viên cửa hàng. Sau khi nhanh chóng cất Hoàng Liên Tinh vào trong giới chỉ, hắn mới nặng nề thở phào một hơi.

Thoáng trầm mặc một hồi, Tiêu Viêm đột nhiên quay lại hỏi nhân viên cửa hàng đang thanh toán: “Hoàng Liên Tinh ở đây của các ngươi là tìm thấy trong Ma Thú Sơn Mạch sao?”

“Vâng, Ma Thú Sơn Mạch dược liệu phong phú, “Vạn Dược Trai” chúng ta có đội ngũ hái thuốc chuyên môn, nhưng mỗi lần tiến vào Ma Thú Sơn Mạch đều phải tốn không ít tiền để thuê dong binh đoàn hộ vệ.” Vừa hoàn thành một mối làm ăn lớn, nhân viên cửa hàng tâm trạng vui vẻ mà trả lời.

Gật gật đầu, Tiêu Viêm thu dọn đồ đạc, đang chuẩn bị rời đi thì phát hiện ở cửa tiệm thuốc đột nhiên náo động hẳn lên.

“Woa, là Tiểu Y Tiên!”

“Thật xinh đẹp, chậc chậc, vòng eo kia thật nhỏ...”

“Ngu ngốc, ngươi muốn chết à? Hơn nửa số dong binh ở Thanh Sơn Trấn này đều được Tiểu Y Tiên chữa trị qua, coi chừng bị người khác nghe thấy liền cắt lưỡi của ngươi đấy!”

Đứng không xa Tiêu Viêm, hai gã nam tử đang thấp giọng nói chuyện với nhau. Một người vừa nói ra lời có chút đùa giỡn, bạn đồng hành của hắn vội vàng kéo lấy hắn, thấp giọng mắng.

“Ta nói đùa thôi... Hì hì, hì hì...” Cũng nhận thấy những ánh mắt bất thiện xung quanh phóng tới, gã nam tử kia sắc mặt tái nhợt, xấu hổ bị bạn lôi kéo, vội vàng trốn khỏi tiệm thuốc.

“Tiểu Y Tiên này là ai mà lại có uy tín lớn đến vậy?” Có chút kinh ngạc bởi cuộc đối thoại của hai người và phản ứng của các dong binh khác, Tiêu Viêm đứng ở xa hơi nghiêng đầu, từ khe hở của đám người mơ hồ nhìn thấy bóng dáng một bạch y nữ tử.

Đợi đám người tản ra, Tiêu Viêm cuối cùng cũng thấy rõ diện mạo của nữ tử bị mọi người vây quanh khi nãy.

Nữ tử mặc một bộ y phục màu trắng nhạt, dung mạo tuy không phải tuyệt sắc giai nhân nhưng cũng có thể nói là mỹ nhân khó gặp. Gò má thanh tú thoáng nét cười toát ra một cỗ khí chất trong lành thoát tục, cỗ khí chất khác người này càng làm cho mị lực của nàng tăng lên.

Ánh mắt lướt trên người nữ tử, cuối cùng dừng lại ở dải lụa màu lục quấn quanh vòng eo mảnh mai. Nhìn vòng eo uyển chuyển ấy, trong mắt Tiêu Viêm xẹt qua một tia kinh diễm.

Trong những nữ nhân mà Tiêu Viêm quen biết, Huân Nhi là người động lòng người nhất, mang vẻ đẹp thần bí khó lường; Nhã Phi có thể nói là vưu vật quyến rũ mê người; còn Tiêu Ngọc lại sở hữu đôi chân ngọc thon dài gợi cảm, mỗi lần đều khiến ánh mắt Tiêu Viêm không nhịn được mà lưu luyến. Mà vị bạch y nữ tử trước mặt này, e rằng trong số những nữ nhân hắn từng gặp, nàng là người sở hữu vòng eo mềm mại và mảnh mai nhất.

Tiêu Viêm miệng tấm tắc khen, bên tai lại truyền đến tiếng nhân viên cửa hàng cúi đầu cười: “Tiểu Y Tiên là y sư đặc biệt của Vạn Dược Trai chúng ta, cả Thanh Sơn Trấn không biết có bao nhiêu người ái mộ nàng. Mỗi lần đi Ma Thú Sơn Mạch hái thuốc, nếu có Tiểu Y Tiên cùng đi, các dong binh đoàn đều hạ giá xuống mức thấp nhất, hơn nữa còn thường xuyên vì tranh giành suất hộ vệ mà suýt đánh nhau.”

“Y sư?” Nghe vậy, Tiêu Viêm sửng sốt, ngạc nhiên hỏi: “Nàng không phải là Luyện Dược Sư sao?”

Y sư, cũng có thể coi là một nhánh của Luyện Dược Sư, nhưng địa vị kém hơn rất nhiều. Dù sao bọn họ cũng không thể chính thức luyện ra đan dược, mà chỉ có thể sử dụng một ít hỏa diễm bình thường để phối chế dược liệu, tạo ra hiệu quả trị liệu. Tuy nhiên, hiệu quả này so với đan dược của Luyện Dược Sư lại kém hơn rất nhiều. Cho nên, mỗi y sư đều mang giấc mộng trở thành một Luyện Dược Sư, nhưng rất nhiều người cuối cùng cả đời cũng khó có thể bước qua cánh cửa đó, nguyên nhân chủ yếu là vì thiên phú bản thân cộng thêm không có người dẫn dắt.

Nhìn nàng được hoan nghênh như vậy, lúc trước lại thấy thuốc chữa thương trên quầy, Tiêu Viêm còn tưởng rằng nàng cũng là một Luyện Dược Sư.

“Nếu dễ dàng trở thành Luyện Dược Sư như vậy, thì nghề nghiệp đó cũng không còn đáng kinh ngạc nữa.” Nhân viên cửa hàng bất đắc dĩ nói.

Nhún vai, Tiêu Viêm cũng không muốn hỏi thêm. Ánh mắt hắn hướng về phía bạch y nữ tử đã ngồi vào vị trí khám bệnh cho mọi người. Hắn vuốt cằm, không thể không thừa nhận, vị Tiểu Y Tiên này lúc chữa bệnh với nụ cười hiền hậu thật sự rất cuốn hút lòng người, khó trách những gã dong binh ngày thường hung hãn lại trở nên ôn nhuận như chú cừu nhỏ khi đối mặt với nàng.

Đứng xem hình ảnh xinh đẹp một hồi, Tiêu Viêm cất bước rời khỏi “Vạn Dược Trai”. Đi trên đường một lát thì thấy trời đã dần tối, hắn liền tùy ý tìm một khách điếm ở ngã tư thuê một căn phòng.

Trong phòng, Tiêu Viêm đóng chặt cửa, hai chân hơi khuỵu xuống, miệng nặng nề thở ra một hơi, hai tay nắm chặt chuôi trọng kiếm sau lưng. Theo một tiếng rên khẽ, thanh cự kiếm tuột khỏi dây buộc, được Tiêu Viêm cẩn thận dựa vào tường.

Mặc dù Dược Lão nói ngay cả khi ngủ cũng không được tháo trọng kiếm xuống, nhưng Tiêu Viêm lúc này không nghi ngờ là chưa có thực lực đó, cho nên lúc ngủ Dược Lão cũng cho phép hắn tạm thời gỡ xuống.

Trọng kiếm vừa rời khỏi người, Tiêu Viêm có thể cảm nhận được đấu khí trong cơ thể gần như lập tức cuồn cuộn dâng lên như thủy triều.

Chậm rãi hít một hơi, toàn thân lỗ chân lông đều như giãn ra, cảm giác khoan khoái làm cho Tiêu Viêm thống khoái rên lên một tiếng. Cảm giác đột nhiên mạnh lên này thật sự quá sung sướng.

Xoa bóp bả vai đã mỏi nhừ, Tiêu Viêm từ trong giới chỉ lấy ra một đống lớn Hoàng Liên Tinh đã mua lúc trước, tách riêng ra Huyết Liên Tinh, cuối cùng lấy ra một hộp ngọc trắng thượng phẩm, thận trọng bỏ vào. Mớ Hoàng Liên Tinh hạ cấp còn lại đều bị Tiêu Viêm tùy ý vứt vào trong giới chỉ.

“Hô... Huyết Liên Tinh đã tới tay, bây giờ chỉ còn thiếu một gốc Băng Linh Diễm Thảo cùng một viên ma hạch băng thuộc tính tứ giai là có thể luyện chế Huyết Liên Đan.” Vỗ vỗ hộp ngọc, Tiêu Viêm bĩu môi, thở dài nói: “Xem ra sau này công việc sẽ còn nhiều đây. Chỉ riêng dược liệu của Huyết Liên Đan đã khiến ta tìm mệt muốn chết, ai... Muốn thành công thôn phệ Dị Hỏa quả nhiên không phải chuyện đơn giản.”

Lắc đầu than thở, Tiêu Viêm cảm thấy toàn thân ê ẩm rã rời, cuối cùng ngả đầu xuống chiếc giường êm ái, cơn buồn ngủ ngập trời liền ập vào trong bộ óc đã mệt mỏi cả ngày...

Đề xuất Tiên Hiệp: Ta Không Phải Hí Thần
Quay lại truyện Đấu Phá Thương Khung
BÌNH LUẬN