Chương 113: Tiến Vào Ma Thú Sơn Mạch

Bên trong khu rừng rậm yên tĩnh, một đội nhân mã lặng lẽ di chuyển, những ánh mắt cảnh giác không ngừng đảo qua các địa điểm âm u, bàn tay siết chặt vũ khí bên hông, sẵn sàng ứng phó với mọi tình huống bất ngờ.

Những dong binh này đã lăn lộn nhiều năm trong Ma Thú sơn mạch, cho dù là lần đầu tiên hợp tác nhưng về cơ bản vẫn duy trì được sự ăn ý. Ánh mắt họ không ngừng trao đổi, cũng có thể từ ánh mắt đối phương mà nhận ra nguy hiểm hay an toàn.

Huyền trọng xích vừa kiềm hãm đấu khí vừa có trọng lượng kinh người khiến cho hành trình của Tiêu Viêm có chút gian nan, gần như mỗi bước chân của hắn đều lún sâu vào bùn đất. Vì vậy, mới đi được một quãng không xa, hắn đã có chút thở hổn hển. Đưa tay lau mồ hôi, hắn quay đầu nhìn lại phía sau, thấy đội hái thuốc của Vạn Dược Trai đang được các dong binh bảo vệ dày đặc. Tầm mắt hắn tùy ý đảo qua, cuối cùng dừng lại trên người bạch y nữ tử.

Lúc này, vị mỹ nhân được mệnh danh là Tiểu Y Tiên cũng đang đứng nghỉ, bàn tay nhẹ nhàng lau đi những giọt mồ hôi trên trán. Dáng vẻ khẽ thở dốc, kết hợp với gương mặt nhu mì, quả thực khiến người ta không khỏi yêu mến.

Nhìn thấy bộ dạng này của Tiểu Y Tiên, một vài dong binh xung quanh lộ vẻ xúc động muốn tiến lên đỡ giúp, nhưng bọn họ cũng biết, dù có ngỏ ý thì nàng cũng sẽ chỉ mỉm cười từ chối.

Trong lúc ánh mắt mọi người đang đổ dồn về phía Tiểu Y Tiên, một gã thanh niên có dung mạo anh tuấn, gương mặt luôn tươi cười từ trong đội hộ vệ bước ra, cúi đầu nói nhỏ với nàng.

Hai người trò chuyện một lát, Tiểu Y Tiên chỉ mỉm cười lắc đầu rồi quay người bước về phía trước.

Bị Tiểu Y Tiên từ chối, gương mặt gã thanh niên kia cũng không có chút tức giận nào. Hắn lãnh đạm khoát tay, quát lớn: "Tất cả thành viên Lang Đầu chú ý cho ta, sắp tiến vào Ma Thú sơn mạch, mọi người phải cẩn thận!"

"Vâng, đội trưởng!"

Nghe tiếng quát của gã thanh niên, hơn mười đại hán xung quanh nhất thời đồng thanh hô vang, âm thanh vô cùng chỉnh tề khiến mọi người không khỏi ngoái nhìn, ngay cả Tiểu Y Tiên cũng phải quay đầu lại. Vô cùng hài lòng với phản ứng này, gã thanh niên mỉm cười, một lần nữa bước lên sánh vai cùng Tiểu Y Tiên, ra vẻ muốn làm hộ vệ kề cận.

"Mẹ kiếp! Nếu không phải ỷ vào cha hắn là đoàn trưởng của Lang Đầu dong binh đoàn, hắn tưởng có thể lay động được phương tâm của Tiểu Y Tiên sao?" Nhìn gã thanh niên đang trò chuyện với Tiểu Y Tiên, một dong binh bên cạnh Tiêu Viêm liền thấp giọng lẩm bẩm, trong giọng nói tràn đầy vẻ khinh thường.

Híp mắt lại, ánh mắt Tiêu Viêm đảo qua người gã thanh niên, cuối cùng dừng lại trên huy Chương trước ngực hắn, trên đó có khắc một hình đầu sói.

Tầm mắt rời khỏi gã thanh niên, Tiêu Viêm liếc nhìn hơn ba mươi dong binh, xem ra những người này hẳn thuộc về một trong tam đại dong binh đoàn, Lang Đầu dong binh đoàn.

Nhìn những dong binh được Vạn Dược Trai mời đến hộ vệ, có vẻ như Vạn Dược Trai rất tín nhiệm Lang Đầu dong binh đoàn. Hẳn nhiên thực lực của họ cũng mạnh hơn nhiều so với những đám ô hợp khác, nếu không đã chẳng được giao cho nhiệm vụ hộ vệ kề cận.

Chậm rãi thu hồi ánh mắt, Tiêu Viêm chẳng có chút hứng thú nào với mối quan hệ giữa gã thanh niên kia và Tiểu Y Tiên, cho nên chỉ lắc đầu, một lần nữa cất bước tiến sâu vào Ma Thú sơn mạch.

Vùng rìa ngoài của Ma Thú sơn mạch có thể xem là an toàn, song đội ngũ vừa tiến vào không lâu đã vấp phải một cuộc tấn công nhỏ của ma thú, sự tàn khốc lập tức hiện ra ngay trước mắt Tiêu Viêm.

Đợt tập kích này là do ba đầu ma thú nhất giai tên gọi Xích Băng Xà gây ra. Loại ma thú này thường thấy ở vùng ngoài của Ma Thú sơn mạch, thuộc tính băng, trong băng lại ẩn chứa độc tố. Kẻ nào trúng phải loại độc này, nếu trong vòng nửa ngày không kịp chữa trị thì sẽ bị hàn độc làm máu đông lại mà chết.

Ba con Xích Băng Xà treo mình trên cành cây, thừa lúc các dong binh không kịp chuẩn bị, chúng lao xuống như tia chớp, dễ dàng tiêm hàn độc vào người ba gã dong binh. Sắc mặt ba người lập tức trắng bệch như tượng băng, hàn khí lạnh lẽo lan khắp chân tay.

Bất ngờ bị công kích, mọi người tức giận ra tay. Chỉ trong một khoảng thời gian ngắn, ba đầu ma thú nhất giai đã bị tiêu diệt. Mọi người chém giết một hồi rồi mổ bụng chúng, nhưng đáng tiếc là bên trong lại chẳng tìm thấy một ma hạch nào. Đối với việc này, các dong binh chỉ thoáng tiếc nuối thở dài một hơi. Việc săn giết ma thú nơi hoang dã mà phải chịu thương vong nhưng không thu được gì là chuyện thường tình, cho nên cũng không khiến họ quá thất vọng. Ba gã dong binh trúng hàn độc, sau khi Xích Băng Xà bị giết, liền được đưa tới đội hái thuốc của Vạn Dược Trai để Tiểu Y Tiên ra tay, nhanh chóng đẩy hàn độc ra khỏi cơ thể.

Trải qua cuộc tập kích của Xích Băng Xà, các dong binh liền chấn chỉnh lại đội ngũ, mọi hành động đều trở nên cẩn thận hơn. Song, ở bên trong Ma Thú sơn mạch, muốn tránh xa ma thú quả thực là điều không thể.

Đội ngũ đi được khoảng năm trăm bước nữa lại bị ba đầu Ba Yêu ma thú công kích. Nhưng dong binh người đông thế mạnh, chỉ với cái giá là mười người bị thương nhẹ, họ đã đánh bật được cuộc tấn công của ba đầu ma thú.

Đi ở phía trước đội ngũ, Tiêu Viêm cũng không tránh khỏi một lần tham gia chiến đấu. Nhưng khi chính diện giao phong với một đầu ma thú nhất giai, hắn cũng chỉ làm cho lòng bàn tay mình có chút tê dại rồi thôi. Thấy công kích không có hiệu quả, con ma thú giảo hoạt liền chạy mất dạng, làm Tiêu Viêm tức giận đến nghiến răng. Nếu đấu khí trong cơ thể không bị huyền trọng xích trói buộc, hắn tuyệt đối có thể giết chết con ma thú này, đáng tiếc…

Tuy ma thú đã chạy thoát, nhưng thực lực mà Tiêu Viêm vừa thể hiện vẫn khiến cho các dong binh xung quanh phải tròn mắt kinh ngạc.

"Tiểu huynh đệ, thật không thể tin nổi! Ngươi lại có thể dùng thân thể của mình mà ngạnh kháng một đòn của Xà Vĩ Báo, loài nổi tiếng về sức mạnh a."

"Chậc, chậc, tuổi còn nhỏ mà đã cường hãn như thế, tương lai tiền đồ vô lượng!"

"Ha ha, tên tiểu tử này là người nhỏ nhất trong đoàn mà lại là nhị tinh Đấu Giả, xem ra thực lực quả nhiên không giả!"

Xung quanh vang lên những tiếng bàn tán ủng hộ, tạo ra một sự xáo động nhỏ trong đội ngũ. Nhưng khi mọi người nhìn thấy thanh cự kiếm sau lưng Tiêu Viêm thì phần lớn nghi vấn cũng được giải trừ.

Lấy thực lực để luận địa vị, trong giới dong binh này, chỉ cần ngươi thể hiện ra thực lực của mình thì sẽ nhận được sự kính nể của người khác. Một quy tắc đơn giản nhưng cũng rất trực tiếp.

Đối với những lời bàn tán này, Tiêu Viêm chỉ cười cười, không ngạo mạn cũng không đắc ý, tiếp tục cùng đội ngũ tiến đến địa điểm hái thuốc.

"Các vị, nơi này đã gần đến khu hái thuốc, mời mọi người nghỉ ngơi một chút. Đi lâu như vậy chắc các vị cũng mệt rồi." Mọi người đang đi thì một giọng nói nữ tử mềm mại đột nhiên vang lên.

Đoàn người đang đi đều dừng lại, bất giác quay đầu nhìn nụ cười không chút tạp chất của bạch y nữ tử, rồi đều gật đầu.

Mọi người nhanh chóng sắp xếp, hơn mười dong binh phân tán ra bốn phía cảnh giới, những người còn lại thì ngồi xuống tại chỗ, cố gắng hồi phục thể lực đã tiêu hao trên đường đi.

Ngồi phịch xuống đất, Tiêu Viêm chậm rãi thở ra một hơi, ngón tay khẽ búng, lấy ra một viên Hồi Khí Đan màu xanh nhạt. Ánh mắt đảo qua xung quanh, Tiêu Viêm quay đầu đi, giả vờ ngáp một cái, tay vỗ nhẹ lên miệng, viên đan dược cũng theo đó mà biến mất không một dấu vết.

Đan dược vào cơ thể nhanh chóng phát huy dược lực. Tiêu Viêm dựa vào gốc cây, mắt khẽ nhắm lại, dược lực nhanh chóng bổ sung đấu khí đã tiêu hao.

Nhờ có Hồi Khí Đan trợ giúp, trạng thái của Tiêu Viêm nhanh chóng hồi phục hoàn toàn, trong khi những dong binh bên cạnh vẫn đang ngồi đó, thong thả chờ cho đấu khí khôi phục từ từ.

Thầm than có đan dược thật tốt, Tiêu Viêm đứng dậy, quay đầu nói với một dong binh bên cạnh là mình đi giải quyết nỗi buồn, sau đó chậm rãi bước vào khu rừng.

Đi vào trong rừng, ánh sáng rất mờ, nhưng khu vực này trước đó đã có dong binh kiểm tra qua nên Tiêu Viêm cũng không sợ bị ma thú tập kích. Ánh mắt hắn đảo qua xung quanh, tìm một chỗ thích hợp để tu luyện.

Theo bước chân dò xét, hắn càng ngày càng đi sâu vào trong rừng. Đi được một lúc, cảnh vật đang tối tăm bỗng nhiên sáng lên. Tiêu Viêm ngẩng mắt nhìn, hóa ra đã đi xuyên qua khu rừng rậm nhỏ, xuất hiện trước mắt là một vách núi, những tán cây um tùm che khuất phía dưới, trông cũng rất đẹp. Tầm mắt quét một vòng qua vách núi, mục quang đột nhiên dừng lại. Tiêu Viêm sờ sờ mũi, cất bước đi tới, sau đó ngừng lại trước một đóa hoa màu trắng.

Gốc thực vật này nở rộ một đóa hoa màu trắng nhạt, bên trong mơ hồ đã kết một quả màu đỏ đậm khi ẩn khi hiện, một cỗ hương thơm nhàn nhạt từ đó tỏa ra.

Ánh mắt cẩn thận quét qua gốc hoa, Tiêu Viêm có chút kinh ngạc nhíu mày, sau đó ngồi xổm xuống, bàn tay đưa về phía thân cây định hái nó.

Ngay lúc tay của Tiêu Viêm chuẩn bị chạm vào thân cây, một bàn tay khác từ trong vách núi cũng vươn tới, nhưng lại chộp trúng phải tay của hắn.

Ngọc thủ vừa chạm vào bàn tay Tiêu Viêm, sau một thoáng ngây người liền rụt về như bị điện giật. Từ trong vách núi, một gương mặt nhu mì thoáng bối rối lộ ra, nhìn chằm chằm vào khuôn mặt của thiếu niên.

Đề xuất Tiên Hiệp: Thần Đạo Đế Tôn
Quay lại truyện Đấu Phá Thương Khung
BÌNH LUẬN