Chương 114: Sơn Động
Nhìn thấy một cái đầu đột ngột nhô ra từ vách núi, Tiêu Viêm thoáng giật mình, nhưng khi hắn nhanh chóng định thần lại thì cũng nhận ra, nữ tử này chính là Tiểu Y Tiên trong đội ngũ hái thuốc.
Trên vách núi đen, hai cặp mắt cứ thế ngơ ngác nhìn nhau, tình cảnh có chút quỷ dị.
"Có thể… có thể kéo ta lên được không?"
Sau một lúc nhìn nhau, Tiểu Y Tiên cuối cùng cũng phá vỡ sự im lặng, ôn nhu hỏi.
Chớp mắt mấy cái, Tiêu Viêm ra vẻ như không có chuyện gì mà gật đầu, một tay nắm lấy ngọc thủ của Tiểu Y Tiên, dùng sức kéo mạnh. Thân thể mềm mại của nàng vẽ một đường cong giữa không trung rồi nhẹ nhàng đáp xuống đỉnh núi.
"Cảm ơn."
Vừa chạm đất, Tiểu Y Tiên vội nói lời cảm tạ, ngọc thủ cũng nhẹ nhàng rút khỏi bàn tay Tiêu Viêm. Ánh mắt nàng lặng lẽ đảo qua vách núi đen, ngón tay vén lọn tóc mai trên trán rồi lại chuyển dời tầm mắt về phía Tiêu Viêm, nhẹ giọng hỏi: "Ngươi… ngươi là dong binh hộ vệ được Vạn Dược Trai thuê lần này phải không?"
"Ừm." Tiêu Viêm khẽ gật đầu, trong lòng vẫn còn cảm nhận chút mềm mại vương lại trên tay, ánh mắt hắn lại hướng về phía vách núi. Nữ nhân này tuy dung mạo không phải tuyệt phẩm nhưng lại sở hữu khí chất ôn nhu khiến lòng người xao động. Nếu là lúc bình thường, có lẽ Tiêu Viêm đã trêu ghẹo nàng đôi câu, nhưng hiện tại đang trong giai đoạn khổ tu nên hắn cũng chẳng có tâm tư đó.
Thấy Tiêu Viêm chỉ đáp lời qua loa mà dường như không có ý định rời đi, Tiểu Y Tiên khẽ chau mày, con ngươi đen láy đảo một vòng rồi hướng về phía dược thảo trên vách đá, mỉm cười nói: "Lúc nãy thấy ngươi có vẻ muốn hái gốc dược thảo này, lẽ nào ngươi nhận ra nó sao?"
Nghe vậy, Tiêu Viêm vuốt mũi, cười đáp: "Đây là Bạch Lan Quả, một loại trung cấp dược thảo, thường chỉ sinh trưởng trên vách núi. Tuy số lượng không ít, nhưng loại dược thảo này lại là món khoái khẩu của ma thú họ chim, thường vừa mới mọc lên đã bị chúng ăn mất, cho nên cũng có thể xem là một loại dược liệu hiếm. Nếu đem Bạch Lan Quả đã trưởng thành này đến tiệm thuốc, giá trị chắc cũng khoảng bốn ngàn kim tệ.”
Nhìn thiếu niên trước mặt thong thả nói về Bạch Lan Quả, đôi mắt đẹp của Tiểu Y Tiên thoáng xẹt qua một tia kinh ngạc, có chút kinh dị nói: "Ngươi cũng học qua cách phân biệt dược thảo sao?"
"Chỉ biết một chút da lông thôi." Tiêu Viêm nhún vai, nói một cách hàm hồ.
Đi theo Dược Lão một thời gian dài, ngoài việc học luyện dược, kiến thức về các loại dược thảo của Tiêu Viêm cũng tiến bộ không ít. Dù sao với kiến thức của Dược Lão, dược thảo quý hiếm nào mà chưa từng thấy qua? Mà là đệ tử duy nhất, Dược Lão tất nhiên sẽ truyền thụ toàn bộ kiến thức cho hắn.
"Tuy nói thấy người có phần, nhưng Bạch Lan Quả này là do ngươi phát hiện trước, ta sẽ không tranh giành với ngươi."
Hướng về phía Tiêu Viêm mỉm cười, Tiểu Y Tiên ngồi xổm xuống, cẩn thận hái quả màu đỏ từ đóa hoa rồi đưa cho hắn.
Thấy hành động của Tiểu Y Tiên, Tiêu Viêm vuốt mặt rồi gật đầu. Bạch Lan Quả đối với người khác có lẽ trân quý, nhưng với hắn thì có cũng như không. Song, nếu nàng đã đưa tới, hắn cũng không ngại nhận lấy.
"Được rồi, đội ngũ có lẽ đã nghỉ ngơi xong, chúng ta cũng nên trở về thôi?" Thấy Tiêu Viêm nhận lấy Bạch Lan Quả, Tiểu Y Tiên dường như thầm mừng trong lòng, vội vàng nói.
Bàn tay cầm Bạch Lan Quả lành lạnh, Tiêu Viêm nhìn dáng vẻ có phần vội vã của Tiểu Y Tiên, bất giác nhíu mày. Hắn cảm thấy Tiểu Y Tiên lúc này… dường như có điểm không thích hợp.
"Nàng ta vội vàng như vậy làm gì?" Nghi hoặc dấy lên trong lòng, Tiêu Viêm cất Bạch Lan Quả vào người rồi làm như tùy ý hỏi: "Vừa rồi sao ngươi lại từ vách núi leo lên?"
Tiêu Viêm vừa dứt lời, ngọc thủ của Tiểu Y Tiên đột nhiên siết chặt, đôi mắt đẹp thoáng hiện lên một tia bối rối rồi nhanh chóng biến mất.
"Không có gì, có vài loại dược thảo mọc trên vách núi, ta chỉ muốn xem qua một chút thôi!"
"Ồ." Tiêu Viêm khẽ gật đầu, lý do này của Tiểu Y Tiên cũng làm cho nghi hoặc trong lòng hắn giảm đi đôi chút, dù sao cũng có rất nhiều loại dược thảo sinh trưởng ở vách núi.
"Không đúng, vách núi này dường như có điểm kỳ lạ…"
Ngay khi Tiêu Viêm chuẩn bị rời đi, thanh âm của Dược Lão đột nhiên vang lên trong đầu hắn.
Con ngươi hơi co lại, Tiêu Viêm bất giác bước tới một bước, vách núi dựng đứng liền hiện ra ngay trước mắt.
Vách núi thẳng đứng được bao phủ bởi đá vụn, khắp nơi là những cây cối kỳ dị mọc um tùm cùng với một ít xương cốt của loài vật nào đó.
Ánh mắt Tiêu Viêm chậm rãi đảo qua vách đá, trong nháy mắt chợt dừng lại ở một nơi bị cây cối mọc ngang che khuất.
Những cây cối kỳ dị mọc ở nơi hiểm trở này được bố trí hết sức xảo diệu, nhưng vì đã được Dược Lão nhắc nhở, Tiêu Viêm cũng phát hiện ra một điểm bất thường.
Con ngươi co lại, nhờ ánh nắng mặt trời, Tiêu Viêm có thể nhìn thấy một khoảng không đen kịt qua khe hở của bụi cây.
"Quả nhiên có điều mờ ám." Lặng lẽ nhìn vách đá, Tiêu Viêm thầm nghĩ, chợt sắc mặt khẽ biến, bàn chân lùi nhanh về phía sau, trầm giọng quát: "Ngươi muốn làm gì?"
Lúc Tiêu Viêm đang lùi nhanh, một ít bụi phấn màu trắng đột ngột phun tới, nhanh chóng bao phủ lấy hắn. Bụi phấn tan đi theo làn gió, để lộ ra Tiêu Viêm đã ngất xỉu trên mặt đất.
Nhìn Tiêu Viêm lâm vào hôn mê, Tiểu Y Tiên phủi đi bụi phấn trên tay, bờ môi đỏ mọng khẽ cắn, thở dài nói: "Bảo ngươi đi thì không nghe, bây giờ lại phải chịu khổ rồi."
Lắc đầu, Tiểu Y Tiên chậm rãi bước về phía Tiêu Viêm, sau đó ngồi xổm xuống, lấy từ trong người một sợi dây da định trói tay hắn lại. Nhưng ngay khi nàng chuẩn bị hành động thì biến cố xảy ra.
Tiêu Viêm, người đáng lẽ đang hôn mê, đôi mắt lại đột ngột mở trừng. Song chưởng xoay chuyển, thừa dịp Tiểu Y Tiên không phòng bị, hắn đã dùng sức khống chế hai tay nàng.
"Không ngờ ngươi lại dùng đến thủ đoạn này. Nếu không phải ta có chút phòng bị, có lẽ thật sự đã bị ngươi chế trụ rồi."
Bị biến cố bất thình lình làm cho giật mình, nhưng Tiểu Y Tiên phản ứng cũng không chậm. Hai tay bị khóa chặt phía sau, mũi chân nàng liền hung hăng đá về phía Tiêu Viêm.
Thấy Tiểu Y Tiên vẫn chưa chịu bỏ cuộc, Tiêu Viêm cười lạnh một tiếng, chân phải đột ngột đá ra, nặng nề va vào cẳng chân của nàng khiến khuôn mặt xinh đẹp hiện lên vẻ đau đớn.
Một kích đắc thủ, Tiêu Viêm vẫn chưa dừng tay, chân trái như dây leo quấn lấy hai chân Tiểu Y Tiên, khiến cả hai cùng ngã xuống đất. Vừa hay, Tiêu Viêm đã đè chặt thân thể nàng dưới thân mình.
Cảm giác mềm mại từ dưới thân truyền đến khiến Tiêu Viêm trong lòng khẽ rung động, không khỏi thầm kêu một tiếng sảng khoái. Hắn cúi đầu nhìn Tiểu Y Tiên với khuôn mặt đỏ bừng, khóe miệng nhếch lên một nụ cười xấu xa, cố tình nhích người một chút khiến hai thân thể càng thêm khít khao.
"Buông ta ra!" Hơi thở nam tử trên người khiến Tiểu Y Tiên có chút mê muội, nàng cắn môi, giận dữ nói.
"Tại sao lại muốn tấn công ta?"
Đôi môi hồng nhuận nhếch lên, Tiểu Y Tiên cười lạnh: "Nhìn ngươi không vừa mắt thôi."
"Ngươi có tin ta sẽ làm nhục ngươi ngay tại đây không?" Tiêu Viêm cúi thấp đầu, gần như cảm nhận được hơi thở của đối phương, cười dài nói.
"Nếu ngươi dám chắc có thể đối phó với hơn một trăm tên dong binh ngoài kia thì cứ thử xem!" Tiểu Y Tiên hừ giọng.
"Ngực quá nhỏ, mông thì không đủ lớn, ta cũng không có hứng thú." Tiêu Viêm cười trêu tức, khuôn mặt trở nên có chút lạnh lùng: "Dưới vách núi có thứ gì?"
"Ta không biết ngươi nói gì." Sắc mặt hơi đổi, Tiểu Y Tiên cau mày nói: "Mau buông ta ra, nếu không ta sẽ la lên. Để người khác nhìn thấy ngươi đối với ta như vậy, ngươi đừng hòng ra khỏi Ma Thú sơn mạch."
"Cứ la đi, nếu ngươi muốn cho nhiều người biết phía dưới này có bí mật thì cứ la to lên!" Tiêu Viêm thản nhiên nói, khiến Tiểu Y Tiên lập tức dẹp đi ý định kêu cứu.
"Ngươi rốt cuộc muốn làm gì?" Tiểu Y Tiên hít sâu một hơi, giận dữ hỏi.
"Phía dưới có thứ gì? Nếu ngươi không nói thật, ta cũng không ngại trói ngươi lại, giấu đi rồi một mình xuống đó xem xét."
"Ngươi…" Nghe vậy, khuôn mặt Tiểu Y Tiên thoáng chút kinh hoàng. Tuổi nàng tuy lớn hơn Tiêu Viêm một chút, nhưng sự khôn khéo và định lực lại kém hơn hắn rất nhiều.
"Nghe nói trong Ma Thú sơn mạch có một loại ma thú tên là Hợp Viên, đối với nữ nhân loài người có hứng thú không nhỏ đâu…" Khóe miệng nhếch lên một nụ cười trêu tức, Tiêu Viêm cúi đầu, môi chạm vào vành tai mềm mại của Tiểu Y Tiên, nhẹ giọng nói.
"Ngươi… tên khốn kiếp!" Mặt Tiểu Y Tiên trở nên trắng bệch, rõ ràng nàng đã bị dọa không nhẹ. Nàng cũng từng nghe qua về loại ma thú có tai tiếng cực kỳ tồi tệ này.
"Thả ta ra, ta sẽ nói cho ngươi biết dưới đó có gì!" Bị Tiêu Viêm đe dọa, cuối cùng Tiểu Y Tiên cũng không chống đỡ nổi, đành phải bất đắc dĩ đầu hàng.
Mỉm cười, Tiêu Viêm dùng sức kéo Tiểu Y Tiên đứng dậy, nhưng để đề phòng bất trắc, hắn vẫn nắm chặt cổ tay nàng, mặc kệ khuôn mặt giận dữ của đối phương.
Hai người tiến đến vách núi, ánh mắt đồng thời nhìn về phía vách đá kỳ quái. Sau một lúc lâu, đôi môi đỏ mọng của Tiểu Y Tiên khẽ mở, có chút không tình nguyện thấp giọng nói: "Nơi đó là một nơi ta tình cờ phát hiện trong một lần hái thuốc, ẩn sau đám cây cối kỳ dị kia là một sơn động rất khó phát hiện."
"Trong sơn động hẳn là di tích của một vị tiền nhân nào đó để lại. Ta cũng chưa đi vào nên không rõ bên trong có gì, nhưng xem một vài dấu vết, vị tiền nhân đã lưu lại sơn động kia hẳn là rất mạnh."
Vozer gọi ta về nhà
Đề xuất Voz: Trung hưng chi lộ