Chương 124: Bắt Đầu Trả Thù
Ầm ầm ầm...
Tiếng thác nước gầm vang không dứt, ngày này qua tháng nọ vọng lại trong sơn cốc. Hơi nước mịt mù gần như ngăn cách hoàn toàn sơn cốc này với thế giới nóng bức bên ngoài.
Bên dưới dòng thác chảy ào ạt như một con ngân long, một thiếu niên mình trần, hàm răng cắn chặt, tay nắm thanh hắc sắc trọng kiếm khổng lồ, không ngừng bổ chém vào dòng nước trước mặt. Mỗi lần Huyền Trọng Thước được huy động đều khiến bọt nước bắn tung tóe ngập trời.
Hai chân tựa như rễ cây, ghim chặt trên cọc gỗ. Bên ngoài thân thể Tiêu Viêm, đấu khí màu vàng nhạt như ẩn như hiện, mỗi khi nước bắn lên người liền bốc lên một làn sương mỏng.
Bổ mạnh trọng kiếm vào dòng nước phải tiêu hao thể lực cực lớn, mà thiếu niên đã kiên trì trên cọc gỗ được một lúc lâu. Hiện tại, mỗi lần huy động trọng kiếm, từ cánh tay lại truyền đến từng trận đau nhức tê dại.
Cắn răng chịu đựng, gót chân Tiêu Viêm dần run rẩy. Cuối cùng, sau một lần chém xuống, dòng nước hung mãnh đã ầm một tiếng, đánh văng thân thể đã gần đến cực hạn của hắn khỏi cọc gỗ, rơi xuống hồ.
“Phụt!” Trồi lên mặt nước, Tiêu Viêm phun ra một ngụm nước hồ, lắc mạnh đầu, sau đó di chuyển thân thể gần như chết lặng, gian nan bơi vào bờ. Vừa lên đến nơi, hắn liền mềm nhũn ngã vật xuống mặt đá lạnh ngắt. Cơ thể ê ẩm rã rời khiến hắn không muốn động đậy dù chỉ một chút.
“Ăn đi, gắng gượng một chút.” Một con cá nướng thơm lừng được đưa đến trước mặt Tiêu Viêm.
Mở mắt ra, hít sâu một hơi hương thơm, bụng Tiêu Viêm nhất thời kêu lên òng ọc. Hắn khó khăn cử động, tựa người vào một tảng đá lớn rồi mới nhận lấy con cá nướng, ngấu nghiến ăn.
Nhìn bộ dạng của Tiêu Viêm, Dược lão mỉm cười, ánh mắt đảo qua hơn mười cái cọc gỗ dưới thác nước, nói: “Cũng không tệ, mới năm ngày đã có thể kiên trì trên cọc gỗ thứ ba một lúc lâu như vậy.”
Miệng ngập đầy thức ăn, Tiêu Viêm chỉ có thể lầm bầm vài tiếng hàm hồ.
“Gần đây, tần suất xuất hiện của lính đánh thuê ở khu vực này càng lúc càng nhiều.” Ngồi bên cạnh Tiêu Viêm, Dược lão bâng quơ nói.
Khựng lại một chút, đôi mắt Tiêu Viêm chậm rãi nheo lại. Hắn gắng sức nuốt thức ăn trong miệng xuống, cười lạnh nói: “Xem ra Lang Thủ dong binh đoàn đã phát hiện ra điều gì đó.”
“Dựa theo tốc độ của bọn chúng, cùng lắm là trong vòng một tháng nữa sẽ tìm ra sơn cốc này. Xem ra phải đẩy nhanh tiến độ hơn một chút.” Vuốt cằm, Dược lão thản nhiên cười nói.
“Nhanh hơn nữa sao?” Nghe vậy, Tiêu Viêm kinh ngạc trừng mắt. Tốc độ tu luyện hiện tại của hắn đã rất nhanh rồi, chẳng lẽ còn muốn tăng thêm?
“Đúng là có thể tăng thêm, chỉ là... phương pháp này sẽ khiến ngươi chịu không ít đau khổ.” Dược lão thẳng thắn nói.
“Thời gian qua, ta chịu khổ còn ít sao?” Tiêu Viêm đảo mắt, bĩu môi.
“Ha ha, cũng phải...” Dược lão tủm tỉm cười gật đầu, lấy ra Nạp giới của Tiêu Viêm, sau đó từ từ lấy ra hơn mười bình ngọc trong suốt. Trong bình là một loại chất lỏng màu đỏ, trông sền sệt như máu tươi.
“Đây là cái gì?” Tiêu Viêm tò mò nhìn thứ lạ lẫm đó rồi hỏi.
“Đốt Huyết!” Dược lão cầm một bình ngọc lên, nhẹ nhàng lắc lắc: “Đây là ta dùng hai mươi ba loại dược thảo Hỏa thuộc tính khác nhau cùng với máu tươi của ba loại ma thú cấp hai điều chế mà thành. Nếu xét về phẩm cấp, nó có thể xem là tứ phẩm đan dược.”
“Tứ phẩm?” Lông mày Tiêu Viêm khẽ nhíu lại. Đan dược cấp bậc này, đây là lần đầu tiên hắn được thấy.
“Thứ này có tác dụng gì?”
“Đốt Huyết đối với người tu luyện đấu khí Hỏa thuộc tính sẽ mang lại hiệu quả cực cao, nhưng với người tu luyện đấu khí Thủy thuộc tính thì chính là độc dược. Đem nó bôi lên người có thể khiến đấu khí trong cơ thể không ngừng tiêu hao, đồng thời cũng không ngừng tái sinh. Trong quá trình đấu khí tiêu hao và tái sinh giằng co, thực lực của ngươi cũng sẽ từng bước được tăng cường.” Dược lão cười cười, trong mắt lóe lên một tia gian xảo: “Bất quá đừng vội mừng, ta đã nói rồi, muốn dùng nó để tăng tốc độ tu luyện, ngươi sẽ phải nếm trái đắng rất lớn đó.”
“Trái đắng thế nào?” Nhìn ánh mắt của Dược lão, trong lòng Tiêu Viêm có chút bất an, cẩn thận hỏi lại.
“Đưa tay đây.” Dược lão mỉm cười kéo tay Tiêu Viêm ra, sau đó hơi nghiêng bình ngọc, một giọt chất lỏng màu đỏ liền rơi trên cánh tay hắn.
“Xì...” Chất lỏng màu đỏ vừa chạm vào da, Tiêu Viêm đầu tiên là sững sờ, ngay sau đó phải hít một ngụm khí lạnh. Trên trán, mồ hôi lạnh túa ra như tắm, hai hàm răng cắn chặt, cánh tay run lên bần bật.
Trong cảm giác của Tiêu Viêm, nơi chất lỏng màu đỏ rơi xuống giống như một ngọn lửa đang không ngừng tỏa ra nhiệt độ nóng rực, cảm giác bỏng rát như thể đặt cả cánh tay lên đống than hồng.
Dường như đã sớm đoán được phản ứng của Tiêu Viêm, Dược lão thản nhiên cười, lại từ trong Nạp giới lấy ra một tấm ngọc bài bằng bạch ngọc, sau đó từ từ xoa đều giọt chất lỏng ra, khiến diện tích bao phủ của nó dần dần mở rộng.
Cùng với diện tích bao phủ của chất lỏng ngày càng lớn, cánh tay Tiêu Viêm càng run rẩy dữ dội hơn, gân xanh nổi lên cuồn cuộn, trông có chút đáng sợ.
Chất lỏng màu đỏ dính trên da Tiêu Viêm không ngừng tỏa ra một làn hơi nóng nhàn nhạt, cánh tay hắn cũng ngày một đỏ rực lên.
Trạng thái giằng co này kéo dài hơn mười phút rồi mới từ từ biến mất.
Đợi đến khi cảm giác như lửa đốt trên cánh tay hoàn toàn tan đi, Tiêu Viêm mới nặng nề thở phào một hơi, lau mồ hôi trên trán. Nhìn lại chiếc bình ngọc nhỏ trước mặt, trong mắt hắn rõ ràng hiện lên vài phần kiêng kỵ.
“Thứ này... quá kinh khủng!” Vẫn còn sợ hãi, hắn vỗ vỗ vào cánh tay vừa khôi phục nhiệt độ bình thường, ánh mắt nhìn Dược lão, miệng đầy khổ sở nói: “Không phải thật sự dùng thứ này để tu luyện đấy chứ?”
“Cẩn thận cảm nhận một chút xem, đấu khí lưu chuyển ở cánh tay có biến hóa gì không?” Không trả lời câu hỏi của hắn, Dược lão mỉm cười nói.
Nhún vai, Tiêu Viêm đành nghe lời nhắm mắt lại, tinh thần nhanh chóng dời đến kinh mạch ở cánh tay. Sau khi dò xét một lúc, hắn đột nhiên kinh ngạc phát hiện, đấu khí trong kinh mạch ở cánh tay không chỉ hùng hậu hơn rất nhiều so với những nơi khác, mà năng lượng ẩn chứa trong đó dường như cũng mạnh hơn một chút.
Mang theo vẻ kinh ngạc, Tiêu Viêm từ từ mở mắt, nhìn Dược lão đang cười tủm tỉm bên cạnh. Trầm mặc một thoáng, hắn liền hung hăng nói: “Đến đây đi, liều mạng!”
Thấy Tiêu Viêm cắn răng gật đầu, nụ cười trên mặt Dược lão càng đậm hơn. Hắn đã sớm đoán được người này sẽ không chống lại được sức hấp dẫn từ việc thực lực tăng tiến nhanh chóng mà “Đốt Huyết” mang lại.
“Nằm xuống đi, sau này mỗi ngày bôi toàn thân một lần, tốc độ tu luyện của ngươi chắc chắn sẽ tăng thêm ba bốn thành.” Phất tay, Dược lão cười nói.
Khóe miệng giật giật, Tiêu Viêm nhét vạt áo vào miệng, hai tay nắm chặt một tảng đá bên cạnh, âm thanh hàm hồ từ trong miệng phát ra: “Đến đây đi!”
Nhìn bộ dạng như sắp lâm đại địch của Tiêu Viêm, Dược lão bất đắc dĩ lắc đầu, hơi nghiêng bình ngọc, một dòng chất lỏng từ từ chảy ra...
“A...” Một tiếng tru lên thê thảm, nhất thời vang vọng khắp sơn cốc.
Trong lúc Tiêu Viêm dốc toàn bộ thời gian để tu luyện, Lang Thủ dong binh đoàn cũng ngày càng mở rộng phạm vi tìm kiếm. Sau khi mất đi hơn mười mạng đồng bọn, cuối cùng bọn chúng cũng dần tiến gần đến sơn cốc nhỏ của Tiêu Viêm.
Một tháng sau, vào lúc Tiêu Viêm đã có thể kiên trì đứng một lúc lâu trên cọc gỗ thứ tám, rốt cuộc cũng có một gã lính đánh thuê của Lang Thủ dong binh đoàn vô tình xông vào khu vực sơn cốc yên tĩnh.
Đứng ở cửa sơn cốc, tên lính đánh thuê của Lang Thủ dong binh đoàn ngây người nhìn thiếu niên đang luyện tập dưới thác nước. Một lát sau, một cơn gió lạnh thổi qua mới giúp hắn tỉnh táo lại. Lập tức, một sự vui mừng như điên hiện lên trong lòng. Không nói một lời, hắn liền từ trong người lấy ra đạn tín hiệu, vừa định kích hoạt thì đột nhiên một đạo kình phong sắc bén từ trước mặt bắn tới.
Lực đạo của kình phong khiến tên lính đánh thuê có thực lực Lục tinh Đấu giả này phải rùng mình. Bàn chân đạp mạnh xuống đất, thân hình hắn nhanh chóng lùi về phía sau.
“Ầm!” Một bóng đen phá không lao đến, cắm phập vào nền đất trước mặt, khiến bùn đất bắn tung tóe. Một thanh hắc sắc cự kiếm có hình dáng cổ quái đang cắm sâu trên mặt đất.
Ánh mắt nhìn thanh cự kiếm màu đen có chút kỳ dị này, tên thành viên của Lang Thủ dong binh đoàn hơi nheo mắt lại. Món vũ khí đặc thù này gần như đã trở thành dấu hiệu của tên thiếu niên bị treo thưởng kia.
Trong lúc bùn đất bay mù mịt che khuất tầm mắt, kinh nghiệm lão luyện của tên lính đánh thuê này cũng không hề non kém. Thân hình hắn không ngừng lùi nhanh, ánh mắt sắc bén liên tục đảo quanh bốn phía.
Ngay khi tên lính đánh thuê sắp rời khỏi cửa sơn cốc, trong lòng hắn chợt căng thẳng, rồi thân thể đột nhiên ngã xuống không một chút báo trước.
“Rắc!” Thân thể vừa đổ xuống, một đạo kình phong hung mãnh bất ngờ từ trên đỉnh đầu lướt qua, cuối cùng đánh trúng một cây đại thụ. Nhất thời, một vết nứt lan ra khắp thân cây, rồi theo tiếng “răng rắc”, cây đại thụ bị gãy ngang.
Nhìn thân cây trước mặt bị kình phong mạnh mẽ chặt đứt, tên lính đánh thuê đang nằm trên mặt đất hít một ngụm khí lạnh. Phải cần lực lượng lớn đến mức nào mới tạo ra được sức phá hoại như vậy?
Sự chấn động trong lòng chợt tan biến, tên lính đánh thuê này đột nhiên đập tay xuống đất, thân thể như một con thằn lằn, bàn chân cũng đạp mạnh, thân hình nhanh chóng di chuyển một cách kỳ dị vào trong rừng cây.
Tên lính đánh thuê này phi thường tự tin vào khả năng chạy trốn của mình. Đây là Đấu kỹ Hoàng giai cao cấp, Bích Hổ Bò Sát, từng giúp hắn nhiều lần tìm được đường sống trong cõi chết. Hắn tự tin rằng trong số các Đấu giả, rất ít người có thể ngăn cản được hắn trong rừng cây khi sử dụng loại đấu kỹ này.
Tên lính đánh thuê đang tưởng tượng sau khi mang tin tức này về sẽ nhận được phần thưởng hậu hĩnh, sau đó ôm ấp nữ nhân trắng nõn đầy đặn mà ngày thường không thèm để ý đến hắn, thì đột nhiên phía trước mặt xuất hiện một đôi chân chặn đường.
Thân thể đang di chuyển cấp tốc đột nhiên dừng lại, tên lính đánh thuê kinh hãi ngẩng đầu, liền nhìn thấy một gương mặt thanh tú đang nở nụ cười nhàn nhạt.
“Chạy cũng nhanh đấy...” Thiếu niên mỉm cười với tên lính đánh thuê, nhưng trong đôi mắt đen nhánh lại hiện ra sát khí lạnh như băng, khiến cả người hắn ta rùng mình.
Nhìn tên lính đánh thuê đang ngẩn người, khóe miệng Tiêu Viêm chợt nhếch lên, hắc kiếm trong tay đột nhiên điên cuồng bổ xuống. Nhất thời, một tiếng hét thảm vang vọng trong núi rừng.
Lạnh nhạt nhìn vết máu trên Huyền Trọng Thước, Tiêu Viêm liếc nhìn thi thể dưới chân, khẽ liếm môi, thì thầm: “Muốn giết ta như vậy sao? Được thôi... bắt đầu từ hôm nay, tất cả thành viên của Lang Thủ dong binh đoàn tiến vào Ma Thú sơn mạch, ta sẽ truy sát đến cùng... Các ngươi muốn ác, ta sẽ còn ác hơn!”
“Cuộc báo thù, bắt đầu từ bây giờ!”
Đề xuất Tiên Hiệp: Linh Vũ Thiên Hạ