Chương 126: Bát Tinh Đấu Giả Hách Mông

Cúi đầu nhìn mỹ phụ trắng nõn dưới thân, gương mặt Hách Mông thoáng hiện nụ cười dâm đãng. Bàn tay to của hắn mạnh mẽ siết lấy đôi gò bồng đảo mềm mại, hơi dùng sức. Nữ nhân dưới thân nhất thời cong tấm eo thon như một con mèo cái, bật ra tiếng rên rỉ đầy khêu gợi.

Nghe tiếng rên rỉ mềm mại đầy kích thích, toàn thân Hách Mông run lên. Song chưởng hắn ôm chặt vòng eo nữ nhân, thân thể điên cuồng rung động. Một lát sau, hai cỗ thân thể trần trụi đồng thời cứng đờ.

Ngẩng đầu lên, khoái cảm kịch liệt khiến Hách Mông thở ra một hơi dài, ôm chặt thân thể mềm mại dưới thân.

Ngay khi thân hình Hách Mông còn đang khẽ run lên vì dư vị khoái cảm, thần kinh nhạy bén tôi luyện qua bao năm tháng lăn lộn trên lưỡi đao lại khiến da thịt toàn thân hắn đột ngột căng cứng. Một tia cảnh giác như điện xẹt qua lòng, bàn tay hắn lập tức vơ lấy chiếc chăn bên cạnh quăng mạnh về phía sau.

“Xoẹt!”

Hàn quang loé lên, dễ dàng xé toạc tấm chăn làm hai mảnh. Một bóng đen nhanh như chớp đã tiến vào trong lều, mũi kiếm sắc lạnh không chút lưu tình chém thẳng tới cổ họng Hách Mông.

Bị tập kích đột ngột, sắc mặt Hách Mông đại biến. Thân thể hắn chật vật lăn một vòng trên giường, hiểm hóc tránh được mũi kiếm.

Một kích không thành, mũi kiếm không chút đình trệ lập tức quét ngang. Một vệt hàn quang loé lên, xẹt qua ngọn lửa trong lều rồi truy kích Hách Mông, vẽ ra một vệt máu nhàn nhạt trên lồng ngực hắn.

“A!”

Nhìn bóng đen đột nhiên xông vào, nữ nhân trên giường hoảng sợ tột độ, quên cả thân thể xuân quang đang phơi bày mà đứng bật dậy thét lên.

Bàn tay cong lại, một hòn than củi liền bị hút vào lòng bàn tay. Không hề quay đầu lại, Tiêu Viêm búng nó ra sau. Theo một tiếng “phập” khẽ vang lên, tiếng thét chói tai cũng đột ngột im bặt.

“Ngươi là ai? Tại sao muốn ám sát ta? Chẳng lẽ không biết ta là tam đoàn trưởng của Lang Đầu dong binh đoàn sao?” Vừa cấp tốc lùi lại, Hách Mông vừa phẫn nộ quát lớn, sắc mặt đại biến.

“Chính vì lý do đó, nên ta mới đến giết ngươi.” Bóng đen ngẩng đầu lên, để lộ gương mặt thanh tú của một thiếu niên.

“Ngươi... Tiêu Viêm?!” Nhìn thiếu niên trẻ tuổi trước mặt, Hách Mông sững sờ. Ngay sau đó, ánh mắt hắn dời đến thanh hắc xích khổng lồ trên lưng thiếu niên, đồng tử đột nhiên co rút lại, lạnh lùng quát.

“Thật vinh hạnh khi được tam đoàn trưởng nhớ đến.” Tiêu Viêm mỉm cười, lòng bàn tay co lại rồi đập mạnh vào chuôi kiếm. Nhất thời, trường kiếm hóa thành một đạo hàn quang, nhanh như chớp bắn về phía Hách Mông.

Kiếm quang cực kỳ mau lẹ, cho dù Hách Mông phản ứng không chậm nhưng vẫn bị Tiêu Viêm lưu lại một vệt máu trên mặt.

Đầu lưỡi liếm vệt máu đang chảy xuống, trong mắt Hách Mông nổi lên sát ý đậm đặc, âm lãnh cười nói: “Ngươi thật có gan, dám một mình đến ám sát ta. Cũng tốt, giải quyết ngươi ở đây luôn, đỡ cho sau này phải đi tìm.”

Vừa nói, Hách Mông vừa khẽ xoay người, đấu khí nhàn nhạt như ẩn như hiện bao bọc lấy thân thể. Đôi thiết quyền siết chặt, tiếng khớp xương vang lên răng rắc.

Nhìn Hách Mông tiến vào trạng thái chiến đấu, Tiêu Viêm bất đắc dĩ nhún vai. Độ nhạy bén với nguy hiểm của kẻ này vượt xa dự liệu của hắn, khiến cho kế hoạch tập kích thất bại.

Bất quá, đánh lén chẳng qua là vì Tiêu Viêm muốn tiết kiệm chút sức lực mà thôi. Nếu bây giờ không thể dùng ít sức mà giải quyết được, vậy thì hắn cũng không ngại tốn thêm chút công phu. Hơn nữa, trải qua mấy tháng khổ tu, Tiêu Viêm cũng muốn thông qua chiến đấu để xem mình đã tiến bộ đến đâu.

Thân thể khẽ xoay, tiếng khớp xương giòn tan vang lên. Giống như Hách Mông, hai tay hắn cũng chậm rãi mở ra rồi siết chặt lại, đấu khí màu vàng nhạt bao phủ trên nắm đấm.

“Tiểu tử, coi ta là con mồi chính là quyết định ngu xuẩn nhất của ngươi!” Khóe miệng Hách Mông nhếch lên nụ cười khát máu, bàn chân đạp mạnh xuống đất, thân hình tựa như một con ma thú khổng lồ hung bạo lao về phía Tiêu Viêm.

Lạnh lùng nhìn Hách Mông mang theo kình khí hung mãnh lao tới, Tiêu Viêm chậm rãi duỗi tay ra, rồi trong nháy mắt đột ngột mở lòng bàn tay, quát khẽ: “Đi!”

Tiếng quát của Tiêu Viêm vừa dứt, một luồng kình khí hung mãnh đột nhiên từ lòng bàn tay hắn phun ra, đánh thẳng vào người Hách Mông.

“Bịch!”

Một tiếng trầm đục vang lên, gương mặt Hách Mông hơi cứng lại. Thân hình đang lao tới của hắn đột ngột bị đẩy bật ngược ra sau, hai bàn chân ghì chặt xuống mặt đất cày ra một rãnh sâu mấy thước mới chậm rãi dừng lại.

“Tiểu tử quả nhiên có chút bản lĩnh.” Gương mặt thoáng sững sờ, Hách Mông chậm rãi thở ra một hơi, nắm tay đấm đấm vào lồng ngực. Chỉ thấy làn da màu đồng của hắn từ từ trở nên tái nhợt.

“Công pháp nham thạch ta tu luyện thuộc tính phòng ngự cực mạnh. Bằng vào thực lực của ngươi, còn chưa đủ để phá vỡ phòng ngự của ta đâu.” Cười lạnh một tiếng, Hách Mông siết chặt nắm đấm, trên cánh tay cũng hiện lên màu xanh nhợt.

Bàn chân lại lần nữa đạp mạnh xuống đất, tốc độ của Hách Mông lần này rõ ràng nhanh hơn trước rất nhiều. Tốc độ cuồng mãnh tạo ra áp suất gió khiến cả lều vải phồng lên.

Sắc mặt bình tĩnh cảm nhận cơn cuồng phong đang ập tới, Tiêu Viêm khẽ nghiêng người, tránh thoát cú đấm ẩn chứa kình khí hung mãnh cực đại.

Mũi chân nhẹ nhàng điểm trên mặt đất, Tiêu Viêm quỷ mị xuất hiện sau lưng Hách Mông, nắm đấm ẩn chứa đấu khí nặng nề nện vào xương cổ hắn.

“Keng!” Nắm đấm nện lên thân thể Hách Mông lại phát ra tiếng vang giòn tan như đánh vào đá tảng.

Nhíu mày, Tiêu Viêm nhanh như chớp thu nắm đấm về, mượn tốc độ của bản thân liên tiếp tung ra quyền, cước, khuỷu tay, tất cả công kích đều dồn vào một điểm. Nhất thời, trong lều vải liên tiếp vang lên tiếng va chạm vào nham thạch.

“Cút ngay, con ruồi phiền phức! Ta đã nói rồi, thực lực của ngươi không thể nào phá vỡ được lớp phòng ngự nham thạch của ta!” Chân phải mang theo kình khí mãnh liệt quét ra sau, Hách Mông đắc ý cười lạnh.

Hai tay co lại trước ngực, Tiêu Viêm trực tiếp đỡ lấy một cước ẩn chứa lực lượng mạnh mẽ của Hách Mông, thân hình cũng lập tức bị đẩy bật ra sau.

“Không hổ là loại đấu khí được xưng là thích hợp nhất để cận chiến, lực lượng này... thật mạnh.” Thân thể lộn một vòng trên không trung rồi vững vàng đáp xuống, Tiêu Viêm lắc lắc bàn tay có chút tê dại, trong lòng thầm kinh hãi.

“Tiểu tử, với chút thực lực ấy mà cũng dám đối đầu với Lang Đầu dong binh đoàn? Đúng là muốn chết!” Tiện tay phủi bụi trên lưng, Hách Mông nhe răng cười nói: “Không có thời gian đùa giỡn với ngươi nữa, phải nhanh chóng giải quyết ngươi thôi, kẻo lại làm lỡ chuyện tốt của ta.”

Hai tay Hách Mông chậm rãi mở ra trước ngực, hai chân dang rộng, tóc trên đầu dựng đứng lên, trong con ngươi thoáng hiện lên đấu khí màu trắng nhạt.

Khi Hách Mông phun ra một luồng khí trắng từ trong miệng, Tiêu Viêm liền phát hiện tay chân hắn được cường hóa, đột nhiên trở nên mạnh mẽ hơn rất nhiều. Trên cánh tay trần, những thớ cơ bắp màu trắng không ngừng cuộn lên, một cỗ lực lượng mạnh mẽ đang cấp tốc ngưng tụ.

“Kết thúc rồi, tiểu tử!”

Cảm nhận được lực lượng trong cơ thể không ngừng tăng cường, Hách Mông nhếch miệng cười với Tiêu Viêm, để lộ hàm răng trắng ởn dữ tợn.

Nhìn Hách Mông có thực lực đột nhiên tăng vọt, gương mặt Tiêu Viêm hơi ngưng trọng, đấu khí trong lòng bàn tay bắt đầu ngưng tụ.

Lực lượng trong cơ thể tăng lên đỉnh điểm chỉ trong nháy mắt, Hách Mông bước tới một bước, tốc độ đột nhiên bạo tăng, đã có thể so sánh với Tiêu Viêm.

Nhìn về phía trước, gương mặt dữ tợn của Hách Mông thoáng hiện nụ cười, nắm đấm cực đại mang theo tiếng xé gió hung hăng đấm thẳng vào đầu Tiêu Viêm.

Kình khí hung mãnh từ trên đỉnh đầu truyền xuống khiến sắc mặt Tiêu Viêm khẽ biến. Kình khí trong lòng bàn tay đột nhiên bắn ra, mượn phản lực, thân hình Tiêu Viêm cấp tốc lùi về sau.

“Muốn chạy?” Thấy Tiêu Viêm nhanh chóng lùi lại, Hách Mông cười lạnh một tiếng, cước bộ khẽ nhún, thân thể cong lại như một con báo đang rình mồi, trong chớp mắt lại xuất hiện trước mặt Tiêu Viêm.

“Chết đi!” Nhe răng cười một tiếng, nắm đấm của Hách Mông lại lần nữa cuồng nộ đập xuống đầu Tiêu Viêm.

Thấy không thể tránh né, Tiêu Viêm chau mày, đấu khí trong cơ thể nhanh chóng lưu chuyển, sau đó hai nắm đấm hung hăng đối kháng.

“Bịch!” Một tiếng nổ nặng nề vang lên trong lều vải.

Mặt đất nơi hai người tiếp xúc bị lực lượng cực đại chấn động làm bong lên một lớp đất.

“Dám cùng ta đối cứng? Cút đi!”

Thấy Tiêu Viêm dám lựa chọn đối đầu trực diện với mình, trong mắt Hách Mông thoáng hiện vẻ tàn nhẫn. Đấu khí trong cơ thể hắn theo kinh mạch tuôn ra toàn bộ.

“Hừ...” Lực lượng khổng lồ làm sắc mặt Tiêu Viêm hơi tái đi, một tiếng rên trầm thấp từ yết hầu truyền ra, bước chân hắn lảo đảo lùi nhanh về phía sau, mãi đến khi lưng chạm vào vách lều mới chậm rãi dừng lại.

“Không ngờ ngươi lại có thể đối cứng với ta, xem ra ngươi cũng thường xuyên rèn luyện thân thể phải không?” Thấy Tiêu Viêm dường như chỉ bị chút thương tích nhẹ, Hách Mông không khỏi kinh ngạc.

Phải biết rằng rèn luyện thân thể vô cùng gian khổ, không thể so với tu luyện đấu khí. Nhìn bộ dáng gầy yếu của Tiêu Viêm, hắn rất khó tưởng tượng người này lại có thể tu luyện thân thể.

“Xem ra cũng khó giải quyết, muốn đối phó với Bát tinh Đấu giả, vẫn có chút gian khổ a...” Vuốt lồng ngực đang hơi khó chịu, Tiêu Viêm khẽ thở dài, thấp giọng nói.

Nghe Tiêu Viêm cúi đầu lẩm bẩm, Hách Mông không khỏi nhướng mày, rồi chợt cười lạnh.

Thở dài lắc đầu, Tiêu Viêm nhìn Hách Mông trước mặt, chậm rãi gỡ huyền trọng xích xuống, sau đó tùy ý ném sang một bên.

“Rầm!”

Huyền trọng xích rơi xuống đất, vừa vặn đè lên một tảng đá cứng rắn. Dưới sức nặng kinh khủng của nó, tảng đá lập tức bị nghiền thành bột mịn.

Ngây người nhìn đám bột đá, đồng tử Hách Mông chợt co lại như mũi kim, trong lòng dâng lên một nỗi kinh hãi... Tên này lại có thể mang một vật nặng như thế mà chiến đấu với hắn?

Hít một hơi khí lạnh, Hách Mông nhìn về phía thiếu niên một lần nữa, trong ánh mắt đã hiện lên vẻ ngưng trọng xen lẫn sợ hãi.

Không để ý đến sự thay đổi trong ánh mắt của đối phương, Tiêu Viêm nhẹ nhàng thả lỏng thân thể. Đấu khí trong cơ thể nháy mắt bộc phát khiến cả người hắn tràn ngập lực lượng.

“Xin lỗi, vừa rồi chỉ lấy ngươi ra luyện tập một chút thôi.” Ngẩng đầu, trên gương mặt thanh tú của thiếu niên thoáng hiện vẻ áy náy. Hắn khẽ cười với Hách Mông, rồi thân hình đột ngột biến mất.

Thân ảnh chợt lóe lên trước mặt, Hách Mông còn chưa kịp phản ứng thì giọng nói của thiếu niên đã vang lên bên tai.

“Kết thúc rồi, tam đoàn trưởng Lang Đầu dong binh đoàn...”

Vozer gọi ta về nhà

Đề xuất Đô Thị: Siêu Phẩm Vu Sư
Quay lại truyện Đấu Phá Thương Khung
BÌNH LUẬN