Chương 127: Kích Sát
Theo một tiếng động khẽ, một luồng kình khí hung mãnh chợt xuất hiện nơi hậu tâm Hách Mông.
Cảm nhận được luồng kình khí mạnh mẽ, sắc mặt Hách Mông biến đổi, chân nhẹ đạp xuống đất, miệng gầm lên một tiếng, trên tấm lưng trần tức thì bao phủ bởi một lớp đấu khí màu trắng.
“Bát Cực Băng!”
Trong lòng quát lạnh, bàn tay Tiêu Viêm chợt mở ra, tay áo vốn trơn nhẵn bị kình khí mãnh liệt chấn nát, nắm tay co lại rồi đột ngột tung ra, trong chớp mắt mang theo lực lượng hung hãn, kình khí sắc bén xé rách không khí.
Nghe tiếng kình khí sắc bén xé gió phía sau, sắc mặt Hách Mông kinh ngạc, tên tiểu tử này lại có thể rèn luyện thân thể thuần túy đến trình độ này sao?
“Đang!”
Một tiếng kim loại vang lên, chậm rãi quanh quẩn bên trong lều vải, cực kỳ chói tai.
Tiêu Viêm mặt không chút thay đổi, hữu quyền nặng nề nện vào hậu tâm Hách Mông, kình khí mạnh mẽ từ bàn chân hắn trực tiếp nện xuống mặt đất, khoét ra một cái hố sâu tới nửa thước.
“Răng rắc…”
Một tiếng rạn vỡ khe khẽ vang lên, một vết nứt từ giữa lưng Hách Mông lan ra, bất quá chỉ trong nháy mắt đã bị đấu khí dũng mãnh trong cơ thể hắn áp chế xuống.
“Ta đã nói rồi, bằng thực lực của ngươi, không phá nổi phòng ngự của ta!”
Chậm rãi quay đầu, Hách Mông cười lạnh nói.
“Vậy cũng chưa chắc…” Thản nhiên cười, Tiêu Viêm thu hồi thủ chưởng đang dán trên lưng Hách Mông, khóe miệng khẽ nhếch, nhẹ giọng nói: “Bạo!”
“Thình thịch…”
Một tiếng nổ trầm đục đột ngột vang lên từ trong cơ thể Hách Mông, khuôn mặt lúc đầu còn đang cười nhanh chóng đanh lại, thay vào đó là sự hoảng sợ đến tột cùng.
“Phụt!”
Một ngụm máu tươi lẫn lộn với nội tạng vỡ nát từ trong miệng Hách Mông điên cuồng phun ra. Thân thể vốn cứng rắn bỗng mềm nhũn, co quắp rồi đổ sập xuống đất.
Nhìn thân thể đã nhanh chóng mất đi sinh cơ, Tiêu Viêm lạnh nhạt phủi tay, sau đó xoay người rời đi.
Sáng sớm, những tia nắng ban mai từ phía chân trời xuyên qua kẽ lá, thưa thớt chiếu vào trong doanh trại.
Bên trong doanh trại yên tĩnh, một ít dong binh đang hôn mê trên mặt đất cũng mê mang mở mắt, chậm rãi ngồi dậy, nhìn nhau hồi lâu mới tỉnh táo lại. Trong lòng kinh hãi, họ vội nắm chặt vũ khí, nhanh chóng chạy đến lều vải.
“Tam đoàn trưởng!” Đứng ở ngoài lều, một gã dong binh cao giọng hô một tiếng nhưng không có chút nào đáp lại.
Yên tĩnh trong chốc lát, tất cả dong binh trong lòng dâng lên một nỗi bất an, một gã dong binh bước tới, tay cầm đại đao chém rách lều vải. Mảnh vải chậm rãi rơi xuống, cảnh tượng bên trong rốt cuộc hiện ra trước mắt mọi người.
Trong lều, Hách Mông tê liệt nằm dưới đất, hai mắt trợn trừng, trên khuôn mặt còn lưu lại một nét hoảng sợ. Trên mặt đất, một vũng máu tươi đã đông đặc không ngừng tác động đến trái tim mọi người.
“Tam đoàn trưởng… bị giết rồi!?”
Vẻ mặt khiếp sợ nhìn thảm kịch trong lều, đông đảo dong binh sắc mặt đều trắng bệch, mềm nhũn ngồi bệt xuống đất.
“Tam đoàn trưởng của Lang Đầu Dong Binh Đoàn, Hách Mông, đã bị người sát hại!”
“Nghe nói kẻ xuống tay là thiếu niên bị bọn họ treo giải thưởng.”
“Hắc hắc, theo tin tức nội bộ, thiếu niên kia tên là Tiêu Viêm, đã giết gần hai mươi thành viên của Lang Đầu Dong Binh Đoàn.”
“Chậc chậc, Lang Đầu Dong Binh Đoàn lần này mất hết mặt mũi, bị một thiếu niên chưa đủ hai mươi tuổi khiến cho chật vật như vậy. Ha ha, xem tên Mục Xà kia sau này còn có thể diện gì mà kiêu ngạo?”
Không biết lời đồn đại từ đâu phát ra, chỉ ngắn ngủn đến quá trưa, cả Thanh Sơn trấn gần như ai cũng biết chuyện Tam đương gia của Lang Đầu Dong Binh Đoàn bị Tiêu Viêm chém giết. Trong lúc nhất thời, vô số ánh mắt trêu tức, xem náo nhiệt đều hướng về Lang Đầu Dong Binh Đoàn.
Trong căn phòng nhỏ u tĩnh, nghe thị nữ ngoài cửa báo cáo, bạch y nữ tử đang cẩn thận phối chế dược phấn, ngọc thủ khẽ run lên, bình dược phấn đang phối chế nhất thời thất bại.
Nhẹ nhàng lắc đầu, bạch y nữ tử đem bình nhỏ cẩn thận đặt xuống, đôi mắt sáng lưu chuyển trên gương mặt xinh đẹp thoáng hiện lên vẻ tươi cười, thấp giọng nói: “Tên Tiêu Viêm kia vậy mà lại lựa chọn cách trả thù này.”
Ngọc thủ nương theo tà váy trắng, Tiểu Y Tiên ưu nhã ngồi xuống ghế, sau đó từ trong nội y lấy ra một quyển sách bảy màu, ôn nhu vuốt ve, khóe miệng hơi nhếch lên: “Có thể đánh chết Hách Mông, vậy có nghĩa là Tiêu Viêm hiện tại ít nhất cũng là Bát tinh Đấu Giả? Tốc độ tu luyện thật sự kinh khủng, mới mấy tháng không gặp mà…”
“Tiểu thư, Diêu tiên sinh muốn gặp người.” Ngoài cửa, thanh âm ôn nhu của thị nữ đột nhiên truyền đến.
Nghe tiếng gọi, Tiểu Y Tiên khẽ chau mày. Diêu tiên sinh này là chủ quản của Vạn Dược Trai, mấy ngày nay sự việc của Lang Đầu Dong Binh Đoàn được truyền ra, người này đến tìm mình tự nhiên không cần nói cũng biết là vì chuyện gì.
“Để cho hắn vào đi.” Đem quyển sách bảy màu cất vào nội y, Tiểu Y Tiên bất đắc dĩ thở dài một tiếng. Dù sao đi nữa, mình hiện tại cũng coi như là ăn nhờ ở đậu, đối với vị chủ nhân này không thể không nể mặt.
“A, Tiểu Y Tiên tiểu thư gần đây có khỏe không?”
Thị nữ vừa truyền lời không lâu, một gã nam tử quý phái mặc trường bào đã cười tủm tỉm đi vào, đối với Tiểu Y Tiên cười nói.
Ngước đôi mắt đẹp nhìn vị trung niên nam tử trước mặt, Tiểu Y Tiên hơi gật đầu, đứng dậy xoay người đến bên bàn châm hai chén trà.
Ngồi ở ghế, Diêu tiên sinh nhìn dáng người đang khom lưng với đường cong tuyệt mỹ của Tiểu Y Tiên, cuối cùng ánh mắt gắt gao nhìn chằm chằm vào thân ảnh yểu điệu, trong con ngươi thoáng hiện lên quang mang khó hiểu.
Lúc Tiểu Y Tiên xoay người lại thì Diêu tiên sinh cũng đã thu hồi ánh mắt không quy củ kia. Bưng chén trà, nhẹ nhàng đặt lên bàn, Tiểu Y Tiên môi đỏ mọng hé mở, nhẹ giọng nói: “Diêu tiên sinh tìm ta, hẳn là có việc?”
“A.” Cười cười, Diêu tiên sinh hai tay cầm chén trà tựa hồ vẫn còn lưu lại hơi ấm từ bàn tay mỹ nhân, bàn tay lén lút chà xát chén trà, nhấp một ngụm rồi cười nói: “Hẳn là ngươi cũng đã nghe tin tức về tên Tiêu Viêm kia rồi chứ?”
“Vâng.” Tiểu Y Tiên mặt cười bình tĩnh, sắc mặt không hề có biến hóa khác thường.
“Khi ngươi vào sơn động tầm bảo, lúc đó hắn cũng đi cùng sao?” Ánh mắt hơi lóe lên, Diêu tiên sinh đột nhiên cười hỏi.
“Diêu tiên sinh, ta nghĩ ngài có lẽ đã lầm!” Lắc đầu, Tiểu Y Tiên thản nhiên cười nói: “Ta và Tiêu Viêm đích xác có ở cùng nhau, nhưng đó là vì lúc hái thuốc ta thiếu chút nữa sẩy chân rơi xuống vách núi, hắn đã giúp ta một phen mà thôi. Về việc tầm bảo trong sơn động, xin lỗi, chúng ta thật sự không thấy bảo tàng nào cả. Bất quá, ta lại nghe nói, lúc hộ tống chúng ta trở về, Lang Đầu Dong Binh Đoàn đột nhiên rời đội, dường như đã tìm thấy thứ gì đó.”
“Nếu Diêu tiên sinh có hứng thú với bảo tàng, có thể mời hai vị đoàn trưởng của các dong binh đoàn khác cùng đến Lang Đầu Dong Binh Đoàn xem bọn họ đã vận chuyển được vật gì.” Tiểu Y Tiên mỉm cười nói.
Nghe vậy, sắc mặt Diêu tiên sinh khẽ biến, chợt cười nói: “Chỉ là tùy tiện hỏi thôi. A a, ngươi đã quen biết Tiêu Viêm, vậy nếu sau này có gặp lại, có thể nói hắn đến Vạn Dược Trai chúng ta một chuyến. Mặc dù thế lực của Lang Đầu Dong Binh Đoàn rất mạnh, nhưng Vạn Dược Trai chúng ta cũng không cần e ngại bọn chúng.”
“Nếu có cơ hội, ta sẽ truyền đạt. Bất quá ta và hắn cũng chỉ là bình thủy tương phùng, Diêu tiên sinh cũng không nên kỳ vọng quá lớn.” Tiểu Y Tiên tùy ý nói.
“A, được, vậy không làm phiền ngươi nữa, ta ra ngoài bàn bạc công việc.” Cười gật đầu, Diêu tiên sinh lại cùng Tiểu Y Tiên hàn huyên vài câu, sau đó mới đứng dậy cáo từ.
Nhìn cánh cửa phòng chậm rãi đóng lại, Tiểu Y Tiên lơ đãng liếc nhìn chén trà mà hắn đã uống qua, nhẹ giọng lẩm bẩm: “Xem ra hắn vẫn chưa từ bỏ ý định. Ai, hy vọng ngươi đừng làm những chuyện khiến ta thất vọng. Mặc dù thực lực của ta không mạnh, nhưng… trà ta pha, ngươi thật sự dám uống bừa sao?”
Ngọc thủ nhẹ nhàng điểm lên mặt nước trà màu lục, trong đầu lại hiện lên khuôn mặt của hắc sam thiếu niên, Tiểu Y Tiên môi mỏng khẽ nhếch lên: “Ngươi là người đàn ông duy nhất cùng ta vào sinh ra tử, đừng thua ở cái Thanh Sơn Trấn nho nhỏ này.”
Không khí âm trầm, giữa đại sảnh đang bày một thi thể, diện mạo đúng là kẻ đã chết dưới tay Tiêu Viêm, Tam đương gia Hách Mông.
Nhìn thi thể Hách Mông, tất cả mọi người trong đại sảnh đều trầm mặc, không dám phát ra chút âm thanh nào, bởi vì bọn họ cảm nhận được sát ý âm lãnh tỏa ra từ người đàn ông đang ngồi ở vị trí cao nhất.
“Ta muốn đem tên tiểu tạp chủng đó băm thây vạn đoạn!”
Hai mắt đỏ ngầu nhìn chằm chằm thi thể Hách Mông, hàm răng cắn vào nhau ken két, tạo ra thanh âm lạnh lẽo, kiềm nén cơn cuồng nộ.
Nhìn thi thể lạnh như băng bên cạnh, Mục Lực hai mắt híp lại, trong con ngươi thoáng xẹt qua một nét khiếp sợ cùng hoảng sợ khó tả. Người kia tháng trước bị chính mình đuổi giết phải chạy trốn lên núi, lúc này vậy mà đã trưởng thành tới mức độ này? Là một trong ba cường giả của dong binh đoàn, Mục Lực rất rõ thực lực của Hách Mông, đến chính mình còn phải kiêng kỵ không thôi. Hắn đích xác là một cường giả, vậy mà lại bị một thiếu niên chưa đến hai mươi tuổi tiêu diệt.
Chuyện này tuy có chút mơ hồ nhưng lại là sự thật, khiến trong lòng hắn dâng lên một nỗi sợ hãi… và càng thêm cuồng bạo địch ý đối với thiếu niên kia.
Loại địch nhân này, phải nghĩ đủ mọi cách đẩy hắn vào chỗ chết.
Chậm rãi ngẩng đầu, cùng người ngồi trên liếc mắt một cái, hai phụ tử tính tình giống nhau, trong mắt đều là sát ý tăng vọt.
“Tiêu Viêm có thể đánh chết Hách Mông, chứng tỏ thực lực của hắn hẳn đã ở cấp bậc Bát tinh. Hơn nữa, Hách Mông có được công pháp thuộc tính nham thạch Hoàng cấp cao giai, lại tinh thông hai loại đấu kỹ Hoàng cấp cao giai, cho dù đặt ở trong cùng cấp bậc cũng gần như bất bại. Vậy mà vẫn bị Tiêu Viêm giết chết, xem ra công pháp và đấu kỹ của tên kia còn cao hơn Hách Mông!” Trong thanh âm của Mục Xà lộ ra sự âm lãnh nhàn nhạt.
“Bắt đầu từ ngày mai, tất cả thành viên có thực lực từ Ngũ tinh Đấu Giả trở lên, toàn bộ bỏ huy hiệu Lang Đầu, cải trang thành lính đánh thuê tự do, năm người một tổ tiến vào Ma Thú sơn mạch. Nếu có người phát hiện tung tích Tiêu Viêm thì dùng pháo hiệu liên lạc!” Mục Xà khuôn mặt ác lạnh hạ lệnh.
“Vâng!” Phía dưới mọi người đồng thanh xác nhận.
“Ta không tin, tiểu hỗn đản đó có thể chạy thoát khỏi lòng bàn tay của ta!” Bàn tay chậm rãi nắm chặt, Mục Xà cười lạnh nói.
“Tiểu tạp chủng càn rỡ, cuộc sống của ngươi đến đây là kết thúc!”
Đề xuất Tiên Hiệp: (Dịch) Thế Giới Hoàn Mỹ