Chương 128: Bao Vây

Ánh trăng trong trẻo lạnh lùng từ phía chân trời chậm rãi ló dạng, tựa như một chiếc lồng bạc đem cả khu rừng bao phủ trong một tầng sương khói mờ ảo.

“Hít...”

Trên một đỉnh núi, thiếu niên cắn chặt vạt áo, trán đẫm mồ hôi lạnh, bàn tay nổi gân xanh siết chặt lấy một nhánh cây. Tấm lưng trần của hắn phủ đầy một lớp dược dịch màu hồng. Thân thể có chút hư ảo của lão giả đang thoa đều thứ chất lỏng ấy, và mỗi lần bàn tay lướt qua, thân thể thiếu niên lại kịch liệt co giật một lần.

Đến khi huyết sắc dược dịch đã phủ kín tấm lưng thiếu niên, lão giả mới dừng tay, cúi đầu nhìn khuôn mặt đang co rúm vì đau đớn của hắn, có chút hả hê cười nói: “Sảng khoái chứ?”

“Sảng khoái cái con khỉ!”

Cảm giác nóng rát truyền đến từ sau lưng khiến Tiêu Viêm không nhịn được mà chửi ầm lên, hắn thật sự sợ hãi cái cảm giác nóng rát chết tiệt này.

“Hắc hắc.”

Cười khẽ, Dược Lão cúi đầu nhìn lớp dược dịch màu hồng đang từ từ bốc hơi, lúc này mới gật đầu, thuận miệng hỏi: “Thế nào? Có cảm giác chạm đến ngưỡng cửa Thất Tinh Đấu Giả không?”

Nghe vậy, Tiêu Viêm nhất thời trợn trắng mắt, bĩu môi bất đắc dĩ nói: “Vừa mới đột phá Lục Tinh Đấu Giả, nếu trong tháng tới lại tiếp tục đột phá, chạm đến ngưỡng cửa Thất Tinh Đấu Giả, người nghĩ có khả năng sao? Mỗi một bậc có ba sao, nhưng khó nhất chính là lúc đột phá.”

“Từ lúc chúng ta ra ngoài lịch lãm đến nay đã gần năm tháng, mà thời gian ước định của ngươi với nha đầu Vân Lam Tông kia cũng chỉ còn chưa đầy một năm đấy!” Dược Lão thản nhiên cười nói.

Hơi ngẩn người, Tiêu Viêm liếm môi, cau mày nói: “Không biết hiện tại nàng ta đã đến cấp bậc nào rồi. Hai năm trước nàng đã là Tam Tinh Đấu Giả, với thiên phú của nàng cùng thực lực của Vân Lam Tông, ta không cho rằng nàng sẽ yếu hơn ta.”

“Đúng vậy, mặc dù ta có rất nhiều biện pháp giúp thực lực của ngươi tăng vọt trong nháy mắt, nhưng như thế sẽ để lại di chứng cực lớn về sau. Sử dụng các loại bí pháp đó, e rằng sau này ngươi sẽ vĩnh viễn dậm chân tại chỗ.” Dược Lão chậm rãi nói, liếc nhìn Tiêu Viêm đang trầm mặt: “Với cái giá đó, dù ngươi có thể thật sự đánh bại nha đầu kia, ta cũng sẽ không cho ngươi sử dụng, tổn thất quá lớn.”

“Con cũng không nghĩ trong ba năm ước hẹn sẽ bại bởi nàng, người cũng biết hai năm nay con đã nỗ lực đến mức nào... Nàng ta cũng chỉ là một trong những động lực quan trọng giúp con kiên trì khổ tu mà thôi.” Tiêu Viêm xoay người, ngửa đầu nhìn ánh trăng, xòe bàn tay, híp mắt thản nhiên nói.

Chậm rãi thở ra một hơi, Tiêu Viêm quay đầu nhìn thân thể có chút hư ảo của Dược Lão, bĩu môi nói: “Hơn nữa, lúc trước sư phụ cũng đâu có nói người có khả năng giúp con đuổi kịp nàng.”

“Ngươi tiểu tử này...”

Nhìn bộ dạng xiên xỏ của Tiêu Viêm, Dược Lão bất đắc dĩ lắc đầu, bàn tay khẽ lật, một ngọn Sâm bạch lãnh diễm hiện ra trong lòng bàn tay. Ánh mắt nhìn chằm chằm vào đóa hỏa diễm đang nhẹ nhàng nhảy múa, trên khuôn mặt già nua thoáng hiện nét cười thản nhiên: “Yên tâm đi, nếu ta ngay cả chút bản lĩnh ấy cũng không có, thì còn mặt mũi nào đứng trước mặt ngươi mà khoác lác.”

“Tuy ta có khả năng làm thực lực ngươi tăng nhanh, nhưng điều kiện tiên quyết trong phương pháp tu luyện của ta là thời gian. Hiện tại ngươi lại bị đuổi chạy khắp núi, như thế là đang lãng phí thời gian quý giá vốn đã không còn nhiều của ngươi.” Dược Lão trêu tức nói.

Tiêu Viêm trợn trắng mắt, dang tay bất đắc dĩ nói: “Thật ra sư phụ chỉ cần đánh một cái rắm là có thể giết chết bọn chúng, nhưng người lại cứ muốn ra vẻ cao nhân không thèm động thủ.”

“Bốp!” Một bàn tay đập lên đầu Tiêu Viêm, Dược Lão cười mắng: “Nếu chuyện gì cũng để ta giải quyết thì ngươi còn sống để làm gì? Không cùng người khác tranh đấu thì làm sao ngươi tăng trưởng cả tâm trí lẫn kinh nghiệm?”

Nhún vai, Tiêu Viêm lại quay người lại, khổ não rên rỉ một tiếng, lầm bầm mắng: “Đám khốn kiếp kia, sớm muộn gì ta cũng giết sạch bọn chúng, quá lãng phí thời gian... A...”

Rướn cổ than thở một trận, Tiêu Viêm đột nhiên lại cắn chặt vạt áo, giọng nói không rõ ràng: “Sư phụ, tiếp tục đi...”

“Hả?” Nghe vậy, Dược Lão ngẩn người: “Ngươi còn chịu được sao?”

“Ai, ta không có nhiều thời gian để nghỉ ngơi như vậy...” Thiếu niên úp mặt vào vạt áo, buồn bực than.

Nhìn thiếu niên toàn thân lại căng cứng, không che giấu vẻ cương quyết, Dược Lão sững sờ trong chốc lát, trên khuôn mặt già nua thoáng hiện lên một nét vui mừng.

Mỉm cười gật đầu, lão từ trong giới chỉ lấy ra một lọ “Phần Huyết”, sau đó nghiêng lọ đổ xuống.

“Hít...”

Trong đêm khuya tĩnh lặng, giữa kẽ răng thiếu niên thoát ra từng luồng khí lạnh, chậm rãi xoay quanh không tan.

Ánh mặt trời nóng bỏng xuyên qua kẽ lá, rải xuống khu rừng rậm rạp vô số đốm nắng li ti, trông thật mỹ lệ.

Ẩn nấp tại một nơi bí mật trong rừng, Tiêu Viêm nhíu chặt mày nhìn đám dong binh đang tiến vào Ma Thú Sơn Mạch ở phía không xa bên dưới. Tuy ngày thường cũng có không ít dong binh ra vào, nhưng hôm nay Tiêu Viêm mơ hồ cảm giác được có điều gì đó không đúng. Xuyên qua bụi cỏ, ánh mắt Tiêu Viêm gắt gao nhìn chằm chằm vào đám dong binh. Một lúc lâu sau, đồng tử hắn nhanh chóng co rụt lại, hắn rốt cuộc cũng hiểu ra điều bất thường...

Phía dưới là một đội ngũ đang tiến tới, thoạt nhìn có vẻ là một đội ngũ tạm thời, song trong lúc di chuyển, bọn họ mơ hồ lộ ra những cử chỉ ăn ý mà chỉ có trải qua thời gian dài phối hợp mới có được.

“Xem ra thật sự có điểm không đúng...”

Nhíu chặt lông mày, Tiêu Viêm phun ngọn cỏ trong miệng ra, thân hình khom xuống rồi lặng lẽ chui ra khỏi bụi cỏ, nhanh chóng lẩn vào trong rừng.

Trên người Tiêu Viêm đang bôi đầy nhựa cây màu xanh biếc, thứ chất lỏng này giúp hắn cực kỳ an toàn khi ẩn nấp trong rừng rậm mà không bị phát hiện.

Trong rừng rậm, Tiêu Viêm thấy hai ba tên tách ra từ một tiểu đội năm người, lẩn vào chỗ tối, hắn tinh tế quan sát hành động của bọn chúng. Một lát sau, Tiêu Viêm có thể xác định dường như bọn họ đến đây không phải để săn ma thú, mà thực chất là đang tìm kiếm thứ gì đó...

Nhờ có rừng cây và dịch thảo trên người che giấu mùi, Tiêu Viêm thành công qua mặt tiểu đội dong binh này và lặng lẽ bám theo sau. Trải qua nửa ngày chạy quanh dò xét, rốt cuộc Tiêu Viêm cũng có cơ hội biết được thân phận của tiểu đội dong binh này.

“Lang Đầu Dong Binh Đoàn... Chậc chậc, xem ra việc giết tên tam đương gia của bọn chúng thật đúng là chọc vào tổ ong vò vẽ rồi.” Sau khi biết được tin tức này, Tiêu Viêm thoáng kinh ngạc.

“Mẹ kiếp, trốn tránh đến giờ cũng đã nén một bụng tức, phải cho các ngươi nếm mùi xui xẻo...” Trốn trong bóng tối, Tiêu Viêm nhìn tiểu đội năm người đang dần đi sâu vào rừng rậm, nhẹ giọng cười lạnh.

Tiêu Viêm đã quan sát tiểu đội này một lúc lâu, năm tên Ngũ Tinh Đấu Giả, hắn tự tin có thể “thịt” hết bọn chúng. Hơn nữa, vì đã tiến sâu vào rừng rậm nên hắn cũng không sợ bị các đội ngũ khác phát hiện rồi bị bao vây đến chết.

Bám theo tiểu đội dong binh này tiến vào rừng rậm nhưng Tiêu Viêm không dại dột động thủ ngay lập tức, mà lặng lẽ ẩn mình trong lùm cây, giống như một con độc xà rình mồi, kiên nhẫn chờ đợi...

Tiêu Viêm tiếp tục theo đuôi, đội ngũ rốt cuộc cũng dừng lại nghỉ ngơi. Trong lúc đó, một gã dong binh chậm rãi tách khỏi đội ngũ đi về phía một gốc tùng.

Vừa vòng ra sau gốc đại thụ, tên dong binh định bụng giải quyết nỗi buồn thì trước mắt bỗng tối sầm, ngay sau đó yết hầu đau nhói, hắn nhanh chóng mất đi ý thức.

Tên dong binh vừa đi không lâu, đột nhiên phát ra một tiếng thét kinh hãi: “Có ma thú, tam giai ma thú!”

Vừa nghe tiếng thét, mấy tên dong binh đang nghỉ ngơi nhất thời sửng sốt. Một gã quay đầu lại, nhìn tên đồng bạn vừa la hét đang cúi đầu hoảng sợ, cười mắng: “Mẹ kiếp nhà ngươi, tối qua bị đàn bà hút cạn rồi sao? Đây là ngoại vi Ma Thú Sơn Mạch, có cái rắm tam giai ma...”

Tiếng mắng còn chưa dứt, gã dong binh đang cúi đầu đã vọt tới trước mặt hắn, hàn quang chợt lóe lên. Tiếng mắng của gã kia nhất thời nghẹn lại nơi cổ họng.

Nhanh như chớp giải quyết một gã dong binh, bóng người kia khom mình xuống, thân hình khẽ động, bàn tay vừa nhấc lên, một luồng hấp lực hung mãnh đã hút gã dong binh ở xa nhất lại gần. Chủy thủ trong tay hung hãn phóng ra, cắm phập vào yết hầu gã dong binh vừa bị hút tới.

“Là Tiêu Viêm! Tiêu Viêm!!”

Trong vòng mười giây ngắn ngủi, hai gã Ngũ Tinh Đấu Giả cứ như vậy bị Tiêu Viêm kết liễu tính mạng. Hai gã dong binh còn lại rốt cuộc cũng hoàn hồn, một gã lớn tuổi hơn đột nhiên tung một cước đá tên đồng đội bên cạnh về phía Tiêu Viêm, rồi cũng vội vàng lao tới. Bàn tay hắn rất nhanh rút ra một cây sáo ngắn từ trong ống tay áo, đặt lên miệng. Vừa muốn thổi lên thì một bóng đen chợt hiện ra trước mặt, một cước ẩn chứa lực lượng hung hãn trực tiếp dán vào lồng ngực hắn.

“Phụt.” Một ngụm máu tươi từ trong miệng điên cuồng phun ra. Mượn lực phản chấn, thân thể tên dong binh vẽ một đường cong giữa không trung, dùng chút khí lực cuối cùng thổi đoản địch trong miệng, phát ra một âm thanh ngắn gọn mà chói tai.

Thanh âm từ đoản địch vừa vang lên đã khuếch tán ra bốn phương tám hướng. Sắc mặt âm trầm, Tiêu Viêm giải quyết nốt tiểu đội dong binh, ngẩng đầu nhìn ra phía ngoài bìa rừng, nơi đó đã bắt đầu có bóng người lao vút đến.

“Mẹ nó, xem thường bọn người kia rồi.” Thấp giọng mắng một câu, Tiêu Viêm nhanh chóng xoay người bỏ chạy.

“Kít kít...”

Trong lúc Tiêu Viêm còn đang xoay người, phía ngoài rừng rậm vang lên rất nhiều âm thanh của các trạm gác. Giờ khắc này, tất cả dong binh đều hướng về khu rừng mà lao tới.

“Bắt lấy hắn!”

Hàng loạt dong binh liều mạng đuổi theo bóng lưng như ẩn như hiện phía trước, những tiếng hét lớn không ngừng vang lên giữa rừng rậm.

“Kháo, thật là nhiều.”

Liếc thấy vô số truy binh phía sau, Tiêu Viêm khóe miệng khẽ nhếch, có chút buồn bực lắc đầu, sau đó nhờ sự trợ giúp của lớp dịch thể xanh biếc trên người mà không ngừng lẩn trốn trong các bụi cỏ.

Chạy được một đoạn, sắc mặt Tiêu Viêm đột nhiên biến đổi. Hắn quay đầu lại, chỉ thấy ở phía trước đội ngũ dong binh, một gã trung niên nam tử mặt mày âm trầm đang điên cuồng lao đến. Nhìn thấy Tiêu Viêm quay đầu lại, trên khuôn mặt gã thoáng hiện nụ cười âm lãnh, cúi đầu gầm lên, âm thanh xuyên qua bụi cỏ chui vào tai Tiêu Viêm.

“Tiểu súc sinh, hôm nay ta muốn ngươi phải táng thân trong Ma Thú Sơn Mạch này!”

Đề xuất Voz: Ranh Giới
Quay lại truyện Đấu Phá Thương Khung
BÌNH LUẬN