Chương 13: Hắc Thiết Phiến
Tiêu Huân Nhi thản nhiên đáp lời, khóe miệng Gia Liệt Áo co giật, nắm tay siết chặt khẽ run lên, ánh mắt âm độc hung hăng trừng trừng nhìn thiếu niên có vẻ mặt bình thản trước mặt.
Thấy thiếu chủ nhà mình sắc mặt khó coi, đám thuộc hạ sau lưng Gia Liệt Áo lập tức hiểu ý, từng bước tiến lên vây quanh hai người, ánh mắt tràn ngập vẻ bất thiện.
Trong khu chợ có không ít người qua lại, xung đột nơi đây nhanh chóng thu hút nhiều ánh mắt tò mò. Dù sao thì cả hai cũng là những nhân vật có chút tiếng tăm ở Ô Thản Thành. Tiêu Viêm nổi danh vì cái mác "phế vật", còn Gia Liệt Áo lại là một kẻ bội tình bạc nghĩa. Tuy danh tiếng chẳng tốt đẹp gì, nhưng cũng có thể xem là người nổi tiếng.
Nhìn hành động của đối phương, Tiêu Viêm nhíu mày, khuôn mặt non nớt thoáng hiện lên vẻ trào phúng rồi quay đầu lại, mỉm cười với một nơi nào đó trong khu chợ.
Thấy hành động của Tiêu Viêm, mọi người tò mò quay đầu nhìn theo, liền thấy đội hộ vệ của khu chợ do đội trưởng Bội Ân chỉ huy đang hùng hổ chạy tới.
Bội Ân dẫn theo đội hộ vệ nhanh chóng chạy đến, bàn tay vung lên, đám hộ vệ dưới trướng nhất thời hung hăng khống chế đám gia nhân của Gia Liệt Áo, trong khoảnh khắc, hai bên giương cung bạt kiếm, không khí trở nên vô cùng căng thẳng.
“Tam thiếu gia, có chuyện gì vậy?” Đến phía sau Tiêu Viêm, Bội Ân liếc qua đám người Gia Liệt Áo ở phía đối diện rồi lập tức cung kính cười hỏi.
Tiêu Viêm mỉm cười, nghiêng đầu nhìn khuôn mặt khó coi của Gia Liệt Áo, chậm rãi nói: “Gia Liệt Áo thiếu gia, khu vực này là địa bàn của Tiêu gia, ngươi nghĩ lúc này có thể động thủ sao?”
Ánh mắt Gia Liệt Áo có chút kiêng kỵ, sau đó quay đầu cười lạnh với Tiêu Viêm: “Ngươi chẳng lẽ chỉ biết dựa vào thế lực gia tộc? Nếu ngươi là nam nhân…”
“Ngươi muốn nói, nếu ta là nam nhân thì nên cùng ngươi công bằng tỷ thí một trận, phải không?” Tiêu Viêm đột nhiên phất tay, cười cắt ngang lời Gia Liệt Áo.
Gia Liệt Áo cười lạnh một tiếng, khiêu khích nói: “Đúng vậy, ngươi có dám không?”
Nhìn vẻ mặt khiêu khích của Gia Liệt Áo, Tiêu Viêm làm như có chút bất đắc dĩ thở dài, tay sờ trán, một lát sau mới ngẩng đầu lên, khẽ nhún vai, vẻ mặt thành thực vô tội nói: “Gia Liệt Áo thiếu gia, ta hỏi một vấn đề, ngài năm nay bao nhiêu tuổi?”
Khóe miệng Gia Liệt Áo giật giật, âm trầm nghiêm mặt không nói một lời.
“Đại ca, ngươi năm nay hai mươi mốt tuổi, còn ta bao nhiêu tuổi? Mười lăm tuổi! Ngươi muốn quyết đấu với một đứa trẻ chưa cử hành nghi thức trưởng thành? Ngươi chẳng lẽ không thấy yêu cầu của mình khiến người khác phải đỏ mặt hay sao?” Tiêu Viêm thở dài, trên khuôn mặt lộ ra vẻ bất đắc dĩ, làm Huân Nhi bên cạnh không nhịn được phải mím môi cười khẽ.
“Ha ha.”
Nghe những lời nói vô tội của thiếu niên, đám dong binh và thương nhân xung quanh nhất thời bật cười. Quả thật, với tuổi của Tiêu Viêm bây giờ nhiều lắm cũng chỉ là một thiếu niên miệng còn hôi sữa, mà Gia Liệt Áo lại sớm đã trưởng thành, loại khiêu chiến này thật sự khiến mọi người không khỏi thầm khinh bỉ.
Nhìn những ánh mắt châm chọc xung quanh, Gia Liệt Áo như bị một gáo nước lạnh dội vào mặt, lập tức tỉnh táo lại. Tiêu Viêm luôn tỏ ra thành thục và lạnh nhạt nên hắn bất giác quên mất tuổi thật của đối phương, cho nên khi được nhắc nhở, Gia Liệt Áo lúc này mới nhớ ra thiếu niên trước mặt năm nay mới mười lăm…
Hung hăng cắn chặt răng, Gia Liệt Áo nhìn đám hộ vệ Tiêu gia đang đứng sau Tiêu Viêm như hổ rình mồi, biết hôm nay mình không có cơ hội ra tay giáo huấn, chỉ đành lạnh lùng lắc đầu, trầm giọng nói: “Một năm sau, ngươi sẽ cử hành nghi thức trưởng thành phải không? Hắc hắc, một tên phế vật như ngươi e rằng sau nghi thức trưởng thành sẽ bị điều đến những nơi xa xôi hẻo lánh, sau này ngay cả tư cách tiến vào Ô Thản Thành cũng không có, thật đáng thương a.”
Tiêu Viêm mỉm cười, nhún vai không đáp.
Mi mắt giật giật, không hiểu vì sao cứ nhìn thấy khuôn mặt bình thản thong dong của thiếu niên trước mặt là lửa giận trong lòng Gia Liệt Áo lại bùng lên. Ngươi chỉ là một tên phế vật, cớ gì lại giả vờ cao thâm khó lường trước mặt ta…
Cố gắng đè nén lửa giận trong lòng, Gia Liệt Áo hừ lạnh một tiếng rồi phất tay, dẫn đám thuộc hạ quay người bỏ đi.
“À, phải rồi…” Bước chân đột nhiên dừng lại, Gia Liệt Áo như nhớ ra điều gì, hắn quay đầu cười nói: “Tiêu Viêm thiếu gia, nghe nói Tiêu gia các ngươi bị Nạp Lan Yên Nhiên của Nạp Lan gia tộc mạnh mẽ từ hôn phải không? Hắc hắc, thật ra cũng chẳng có gì to tát, với thiên phú tu luyện của ngươi thì vốn không xứng với Nạp Lan tiểu thư, ha ha…” Dứt lời, Gia Liệt Áo mới phá lên cười to rồi nghênh ngang rời đi.
Ánh mắt Tiêu Viêm có chút âm trầm nhìn theo bóng lưng Gia Liệt Áo, một tay giữ chặt Huân Nhi bên cạnh, nhàn nhạt nói: “Chỉ là một con chó điên mà thôi, nó cắn ngươi, chẳng lẽ ngươi cũng muốn cắn lại nó?”
“Nhưng hắn… quá đáng lắm, chẳng lẽ cứ thế bỏ qua cho hắn sao?” Huân Nhi khẽ nhíu đôi mi thanh tú, có chút bất bình nói.
“Ha ha, rồi sẽ có cơ hội thôi…” Tiêu Viêm cười híp mắt, thanh âm âm lãnh phát ra từ khóe miệng làm Bội Ân ở bên cạnh cũng thoáng rùng mình. Một con sư tử biết cắn người không đáng sợ, đáng sợ là một con sư tử biết ẩn nhẫn…
“Bội Ân đại thúc, phiền mọi người rồi.” Tiêu Viêm quay đầu, cười thân thiện với mấy người Bội Ân, khí tức âm trầm lúc trước trong khoảnh khắc đã biến thành vui vẻ và thẳng thắn.
Trong lòng thầm thán phục sự thay đổi cảm xúc của Tiêu Viêm, nụ cười của Bội Ân lại thêm vài phần kính sợ xuất phát từ nội tâm. Bất luận thiên phú tu luyện của Tiêu Viêm ra sao, chỉ riêng phần tâm trí này, thành tựu ngày sau của hắn e rằng cũng sẽ không thấp.
“Ha ha, Tam thiếu gia nói đùa rồi, nơi này vốn là địa bàn của chúng ta, sao có thể để người của Gia Liệt gia tộc đến làm loạn được.” Bội Ân cười cười, thấy Tiêu Viêm đang nhìn đông ngó tây, sau khi cáo từ một tiếng liền rất tự giác dẫn người lui ra.
Nhìn đám người Bội Ân rời đi, Tiêu Viêm lúc này mới xoay người, đưa tay vuốt mái tóc dài mềm mại của Huân Nhi, trách mắng: “Ngươi đúng là đồ ngốc, một viên ma tinh cấp một mà cũng khiến ngươi động tâm sao? Tên kia là loại người gì ngươi không rõ à? Ngươi nhận đồ của hắn, hắn sẽ không nhân cơ hội chiếm tiện nghi của ngươi sao?”
Vuốt lại mấy sợi tóc bị Tiêu Viêm làm rối, Huân Nhi bất đắc dĩ phất tay: “Thứ tự đưa đến cửa, không nhận thì phí.”
Tiêu Viêm trợn trắng mắt, có chút dở khóc dở cười: “Đó cũng chẳng phải thứ gì trân quý, vậy mà ngươi lại gây ra chuyện như vậy, ngươi đường đường là thiếu nữ thiên tài của Tiêu gia a…”
Huân Nhi khẽ cau chiếc mũi xinh xắn, giơ chiếc vòng trên tay lên, hài hước nói: “Thì ra Tiêu Viêm ca ca cũng luôn chú ý đến Huân Nhi.”
Trừng mắt nhìn Huân Nhi một cái, Tiêu Viêm liền nắm lấy tay nàng, tiếp tục đi sâu vào các cửa hàng bên trong khu chợ…
Đi qua vài cửa hàng, Tiêu Viêm lúc này mới dừng chân, nhìn một viên tinh thể màu lục vẫn còn dính chút máu, hắn thoải mái thở ra một hơi, cười nói: “Rốt cuộc cũng tìm được rồi.”
Tay vừa vươn ra định cầm lấy viên ma tinh, bàn tay Tiêu Viêm bỗng cứng đờ, trong lòng đột nhiên dâng lên một cảm giác kỳ lạ…
Lưỡi liếm nhẹ môi, một tay Tiêu Viêm vẫn nắm lấy viên ma tinh, sau đó ánh mắt như vô tình quét qua quầy hàng…
Một lúc sau, ánh mắt Tiêu Viêm dừng lại tại một miếng thiết phiến màu đen nằm cạnh viên ma tinh.
Miếng thiết phiến màu đen trông rất cổ xưa, mặt trên có khắc hoa văn nhưng vẫn còn dính một ít đất chưa được rửa sạch, trông rất giống một vật phẩm vừa được đào từ dưới đất lên.
“Hắc hắc, tiểu tử, mua miếng hắc thiết phiến kia đi, là đồ tốt đấy…”
Ngay lúc Tiêu Viêm đang cảm thấy kỳ quái vì phản ứng của chính mình, thanh âm của Dược Lão bỗng nhiên vang lên từ trong lòng.
Đề xuất Tiên Hiệp: Tiên Giả