Chương 136: Xuân Dược Gây Họa

Tiêu Viêm tỉnh lại từ trong hôn mê, mơ hồ cảm nhận được một đôi ngọc thủ ấm áp đang quấn quanh hông mình. Đầu hắn dường như đang tựa vào một vật gì đó, và quan trọng nhất là sau lưng có hai luồng mềm mại đang áp sát...

Tâm trí dần dần tỉnh táo, hắn cảm thấy trong miệng mát lạnh, một dòng nước được rót vào có phần thô bạo. Có lẽ do người cho uống nước quá vụng về nên không ít nước đã tràn cả vào mũi hắn.

“Khụ... khụ khụ!” Hắn đột nhiên mở bừng mắt, vội vàng cúi đầu ho sặc sụa. Một lúc lâu sau, sắc mặt đỏ bừng mới dần trở lại bình thường. Nhìn vẻ mặt có chút ngẩn ngơ của Vân Chi đang cầm chén nước, khóe miệng hắn giật giật, cười khổ nói: “Ngươi muốn làm ta sặc chết phải không?”

Nghe vậy, khuôn mặt Vân Chi thoáng hiện lên vẻ xấu hổ. Đây là lần đầu tiên nàng chăm sóc người khác, đạt được hiệu quả thế này xem ra cũng không tồi rồi.

Đặt chén nước xuống, Vân Chi mỉm cười hỏi: “Không sao chứ?”

“Không sao cả.” Lắc đầu, Tiêu Viêm khẽ xoa trán, nói: “May mà chỉ là một con ma thú nhị giai, nếu là tam giai, chỉ sợ ta thật sự không về được.”

“Xin lỗi, ta thực sự không muốn chuyện này xảy ra.” Có lẽ do thực lực tạm thời bị phong ấn, mấy ngày gần đây, số lần Vân Chi mở miệng xin lỗi còn nhiều hơn bình thường. Chuyện này nếu để người quen của nàng biết được, e rằng sẽ kinh ngạc đến nỗi nuốt cả lưỡi.

Cười khổ một tiếng, Tiêu Viêm khoát tay: “Thôi bỏ đi, cũng do ta không nói rõ với ngươi.” Nói đến đây, bụng hắn bỗng kêu lên “ùng ục”, khiến hắn không khỏi có chút xấu hổ.

Nghe tiếng kêu từ bụng Tiêu Viêm, Vân Chi bật cười khúc khích, tiếng cười trong trẻo êm tai. Nàng vươn tay lấy phần thức ăn Tiêu Viêm đã chuẩn bị từ trước, cười nói: “Bây giờ ngươi là người bệnh, công việc nướng cá hôm nay cứ để ta làm.”

“Ngươi nướng cá?” Nghe vậy, Tiêu Viêm nhất thời dùng ánh mắt kinh ngạc nhìn vị nữ nhân xinh đẹp có thân phận cao quý này.

“Nhìn ngươi làm hai ba lần, ít nhất cũng học được một chút.” Mỉm cười, Vân Chi xoay người đi tới bãi đá, để lại trong mắt Tiêu Viêm một bóng lưng với đường cong uyển chuyển mê người.

Nhìn Vân Chi ngồi xổm xuống nhóm lửa nướng cá, Tiêu Viêm khẽ cười, sau đó chậm rãi thở ra một hơi, hai tay kết thành ấn tu luyện, một lúc sau liền tiến vào trạng thái tu luyện.

Ngồi xổm bên đống lửa, Vân Chi mồ hôi nhễ nhại cố gắng nướng cá. Nàng thỉnh thoảng quay đầu lại, thấy Tiêu Viêm đã nhắm mắt tu luyện, không khỏi bất đắc dĩ khẽ nói: “Chưa từng có ai được ăn cá do ta nướng, vậy mà tiểu gia hỏa nhà ngươi lại dám xem thường ta...”

Lật que củi, ánh mắt Vân Chi đảo qua mấy bình ngọc trên bãi đá, lông mày khẽ cau lại, ngọc thủ chậm rãi di chuyển. Một lát sau, nàng cầm lên một bình ngọc nhỏ: “Gia vị hình như ở trong bình này?”

Giơ bình ngọc lên, Vân Chi thấy bên trong chứa bột phấn màu trắng, trông không khác mấy so với loại gia vị Tiêu Viêm dùng trước đây. Nàng liền nghiêng bình, rắc bột phấn lên con cá nướng.

Một tiếng cười trong trẻo vang lên, kéo Tiêu Viêm ra khỏi trạng thái tu luyện. Vừa mở mắt, hắn đã thấy trước mặt mình là một con cá nướng đen thui như than. Khóe miệng giật giật, hắn ngẩng đầu nhìn đôi mắt đẹp đang nhìn mình chằm chằm, bất đắc dĩ cười khan: “Đây là ngươi nướng sao?”

“Đây là lần đầu tiên ta nướng đó. Dù không ăn được, ngươi cũng phải ăn. Nếu không, chờ ta hồi phục...” Nhìn sắc mặt của Tiêu Viêm, đôi môi đỏ mọng của Vân Chi nhếch lên, giơ con cá nướng trên tay, nhàn nhạt nói. Hàm ý uy hiếp không cần nói cũng biết.

“Đại tỷ, ta là người bệnh đó! Ngươi không chăm sóc ta cho tốt thì thôi, sao lại còn muốn độc hại ta?” Nghe thế, Tiêu Viêm nhất thời kêu rên, nhưng Vân Chi làm như không để ý, tự mình xé một miếng cá nhỏ nuốt xuống. Chợt, lông mày nàng khẽ cau lại, hiển nhiên nàng cũng rất không hài lòng với tay nghề của mình.

Thấy lời mình nói không được đếm xỉa, Tiêu Viêm đành bất đắc dĩ lắc đầu, thầm nghĩ mình bách độc bất xâm, liền mở miệng cắn một miếng.

Miệng đầy than cá cháy làm môi hắn hơi biến thành màu đen, nhưng Tiêu Viêm biết không thể tránh được, đành cắn răng nuốt miếng cá trong miệng xuống. Hơn phân nửa con cá vẫn còn sống, lông mày hắn chậm rãi nhíu lại, thân thể có chút không tự nhiên mà đứng lên.

“Cái kia... Dược Nham, ngươi... ngươi có cảm thấy có gì bất thường không?” Vân Chi đứng trước mặt Tiêu Viêm, mặt đỏ bừng, nhẹ giọng hỏi.

Nghe nàng hỏi, Tiêu Viêm mới ngẩng đầu lên, trong lòng không khỏi giật mình. Chỉ thấy Vân Chi đang duyên dáng đứng trước mặt, khuôn mặt xinh đẹp ửng đỏ mê người, đôi mắt linh động lúc này trở nên mê ly. Tiêu Viêm phát hiện ngay cả gáy của nàng cũng hiện lên một tầng phấn hồng.

“Đích xác là bất thường...” Cười khổ một tiếng, Tiêu Viêm cũng phát hiện ra cơ thể mình đột nhiên trở nên nóng rực, hơn nữa luồng hỏa khí này còn có xu hướng tăng mạnh.

Hít sâu một hơi, Tiêu Viêm nhìn khuôn mặt đang tươi cười của Vân Chi thoáng hiện lên nét kinh hoảng vì sự quái dị này, sau đó cúi đầu nhìn miếng cá nướng trên tay hai người. Trầm ngâm một lát, trong lòng hắn khẽ động, miệng lưỡi có chút khô khốc, Tiêu Viêm lên tiếng hỏi: “Vừa rồi ngươi đã rắc thứ gì lên cá? Đưa đây cho ta xem.”

Nghe Tiêu Viêm hỏi vậy, Vân Chi cũng nhận ra vấn đề phát sinh là do miếng cá nướng, lập tức vội vàng chạy đến bãi đá, cầm bình ngọc nhỏ đưa cho Tiêu Viêm.

Nhanh chóng nhận lấy chiếc bình, Tiêu Viêm nhìn thấy bột phấn màu trắng bên trong, khóe mắt nhất thời co giật. Đặc biệt là khi hắn khẽ nếm thử một chút dược phấn, sắc mặt hắn trở nên đặc biệt khó coi.

“Sao vậy? Gia vị này có vấn đề à?” Nhìn bộ dạng của Tiêu Viêm, Vân Chi nghi hoặc hỏi.

“Ai nói với ngươi đây là gia vị?” Tiêu Viêm khóc không ra nước mắt.

“Ta thấy nó với thứ ngươi dùng trước kia không khác nhau là mấy...” Lúc này, Vân Chi dường như cũng hiểu mình đã vô ý gây họa, giọng nói không khỏi có phần xấu hổ.

Thở dài một hơi, Tiêu Viêm lại phát hiện cỗ tà hỏa trong đan điền ngày càng mãnh liệt. Hắn lập tức vận dụng đấu khí trong cơ thể, cố gắng áp chế cỗ tà hỏa đang khuếch tán.

“Thứ này rốt cuộc là gì?” Vân Chi cũng cảm thấy cơ thể mình ngày càng khô nóng, hận không thể cởi sạch quần áo. Nhưng dù sao nàng cũng là một Đấu Hoàng cường giả, dù thực lực bị phong ấn nhưng định lực vẫn còn, nàng mạnh mẽ đè nén cảm giác khô nóng trong cơ thể, gấp giọng hỏi.

“Thứ này... là xuân dược... do ta vô tình luyện chế ra.” Khuôn mặt Tiêu Viêm mơ hồ ửng đỏ.

“Xuân... xuân dược?”

Nghe vậy, vẻ mặt Vân Chi nhất thời ngây dại, nàng oán hận dậm chân mắng: “Tuổi còn nhỏ không lo học điều tốt, sao lại đi luyện chế thứ quỷ quái này! Thật không biết tên sư phụ vô lương của ngươi rốt cuộc đã dạy ngươi những gì!”

Đối mặt với cơn thịnh nộ của Vân Chi, Tiêu Viêm cũng có chút oan ức: “Đại tỷ, thứ này của ta là do ngươi coi nó là gia vị đó.”

“Bây giờ phải làm sao?” Lúc này Vân Chi trông thật ngây ngô, hoàn toàn không còn vẻ uy phong như khi đối đầu với vương giả của Ma Thú sơn mạch.

“Dùng đấu khí áp chế. Dù sao thứ này cũng do ta tùy ý luyện chế, dược liệu không mạnh lắm, cố gắng áp chế là được.” Nói xong, Tiêu Viêm vội vàng nhắm mắt, vận hành đấu khí trong cơ thể để áp chế dục hỏa đang bốc lên.

Nhìn Tiêu Viêm nhắm mắt, Vân Chi cũng không nghĩ nhiều, vội ngồi xuống định vận dụng đấu khí. Nhưng lúc này nàng mới phát hiện ra đấu khí của mình đã bị Tử Tinh Phong Ấn hoàn toàn khóa lại, khiến nàng không có cách nào áp chế dục hỏa trong cơ thể.

Dục hỏa trong lòng ngày càng mãnh liệt, đôi mắt Vân Chi ngày càng trở nên mê ly, lý trí của nàng dường như đang dần bị xâm chiếm.

“Ngươi cứ từ từ áp chế đi, ta không thể ở đây được, ta phải ra ngoài!” Một luồng gió mát thổi qua sơn động khiến Vân Chi tỉnh táo lại một chút. Nàng lập tức cắn răng, chạy về phía cửa động.

Đang áp chế dục hỏa, nghe Vân Chi nói vậy, Tiêu Viêm không khỏi hồn bay phách lạc. Để nàng đi ra ngoài, chẳng phải sẽ dẫn dụ vô số ma thú đến phá hủy nơi này sao?

Vội vàng mở mắt, Tiêu Viêm nhảy xuống giường đá, lao đến ôm lấy Vân Chi từ phía sau.

Khi cánh tay Tiêu Viêm ôm lấy vòng eo nhỏ nhắn mềm mại, thân thể Vân Chi chợt cứng đờ. Nàng theo phản xạ xoay người tát vào mặt Tiêu Viêm, nhưng vì toàn thân vô lực, cái tát của nàng lại trở nên mềm mại, giống như sự âu yếm của tình nhân.

“Đại tỷ à, vạn nhất ngươi chạy ra ngoài rồi mất đi lý trí, ngươi phải biết rằng có một số ma thú cũng rất có hứng thú với nữ nhân đó, ví dụ như Hợp Viên...”

Hai chữ “Hợp Viên” vừa lọt vào tai, sắc mặt Vân Chi lập tức trở nên tái nhợt. Nàng cũng đã nghe qua danh tiếng của loại dâm thú này. Chỉ nghĩ đến việc bản thân bị ma thú đó làm bẩn, nàng đã cảm thấy buồn nôn.

Ra ngoài không được, ở lại cũng không xong, Vân Chi nóng nảy, đột nhiên chu miệng nhỏ, cắn vào vai Tiêu Viêm một cái. Nhưng khi gần gũi với hơi thở nam tử như vậy, cơ thể nàng càng trở nên khô nóng, giống như củi khô gặp lửa, đột nhiên bùng cháy. Cái miệng nhỏ đang cắn trên vai Tiêu Viêm chậm rãi buông ra, chiếc lưỡi thơm tho nhẹ nhàng lướt qua, tựa như một con mèo con đang gặm.

Cảm giác ẩm ướt trên vai khiến cơ thể Tiêu Viêm khẽ run lên. Cỗ tà hỏa trong người vốn vất vả lắm mới đè nén được nay lại bùng lên dữ dội. Cánh tay hắn dùng sức, siết chặt vòng eo mềm mại nhỏ nhắn vào lòng.

Trong một thoáng mơ hồ, đầu Tiêu Viêm hơi nghiêng đi, trên môi truyền đến cảm giác mềm mại. Miệng hắn khẽ hé mở, một chiếc lưỡi ướt át đột nhiên không thể giải thích được mà chui vào.

Hai đầu lưỡi đột ngột quấn lấy nhau, đồng tử Tiêu Viêm đột nhiên mở to. Giờ phút này, hắn như bị sét đánh, thân thể cứng đờ, trong đầu chỉ xoay quanh một câu nói:

“Nụ hôn đầu của lão tử... mất rồi!”

Đề xuất Voz: Yêu Nhầm Chị Hai Được Nhầm Em Gái
Quay lại truyện Đấu Phá Thương Khung
BÌNH LUẬN