Chương 137: Xuân Quang Khắp Động

Hai đầu lưỡi triền miên trong miệng, khoái cảm dâng trào không ngừng ăn mòn lý trí của Tiêu Viêm, cánh tay càng siết chặt hơn, tựa hồ muốn đem nữ nhân trong lòng dung nhập vào cơ thể mình.

Dục hỏa trong cơ thể ngày càng bành trướng, trong lúc mơ hồ, bàn tay Tiêu Viêm không biết từ lúc nào đã rời khỏi chiếc eo thon mềm mại của Vân Chi, khẽ di chuyển, sau đó luồn qua lớp hắc bào, mân mê cặp tuyết lê mềm mại, căng tròn bên trong.

Thân thể tiếp xúc thân mật như vậy, cả Tiêu Viêm và Vân Chi đều khẽ run lên, hô hấp của Tiêu Viêm dần trở nên dồn dập, bàn tay chậm rãi du động, một lát sau đã nắm trọn một bên đỉnh non mềm mại.

Khu vực nhạy cảm đột nhiên bị tập kích khiến thần trí Vân Chi vốn đang bị dục hỏa chiếm cứ bỗng trở nên thanh tĩnh. Thấy tư thế thân mật của hai người hiện tại, sắc mặt nàng thoáng tái đi, nhanh như chớp thoát khỏi đôi môi của Tiêu Viêm, khẽ cắn răng, khó khăn cất giọng khàn khàn: “Dược Nham, ngươi… nếu ngươi dám làm chuyện đó với ta, đợi ta hồi phục, ta nhất định sẽ giết ngươi!”

Bởi vì đang bị dục hỏa thiêu đốt, giọng nói của Vân Chi mang theo vài phần khàn đặc mê người, nhưng nếu lắng nghe kỹ, có thể nhận ra âm điệu nức nở bên trong.

Thanh âm của Vân Chi như một tiếng chuông lớn hung hăng nện vào đầu Tiêu Viêm, nhất thời khiến hắn thoát khỏi sự khống chế của dục hỏa. Ý thức được bàn tay mình đang đặt trên bầu ngực căng đầy của đối phương, hắn vội vàng rụt tay lại, đấu khí trong cơ thể điên cuồng vận chuyển, cố gắng áp chế dục hỏa đang bốc lên.

Trong lúc Tiêu Viêm đang liều mạng áp chế dục hỏa, thần trí Vân Chi lại một lần nữa bị xâm chiếm. Đôi tay ngọc lại siết chặt lấy eo Tiêu Viêm, gò má nóng rực không ngừng cọ xát vào lồng ngực hắn. Bất quá, ngay lúc thần trí sắp mơ hồ lần nữa, nước mắt đột nhiên trào ra từ đôi mắt đẹp, thanh âm đầy mê hoặc từ đôi môi đỏ mọng của nàng truyền ra: “Dược Nham, nếu ta thất thân, ta nhất định sẽ giết ngươi trước, sau đó sẽ tự sát!”

Những giọt nước mắt trong suốt chảy dài trên gò má, cuối cùng rơi xuống lồng ngực Tiêu Viêm. Cảm giác lạnh lẽo này khiến khóe miệng Tiêu Viêm thoáng hiện lên vẻ khổ sở, hắn khẽ thở dài một hơi, thầm hỏi trong lòng: “Lão sư, người đừng giả chết nữa, xuân dược này giải thế nào?”

“Ha ha, đây là cơ hội tuyệt hảo đó chứ? Nữ nhân này e rằng có địa vị cực cao tại Gia Mã Đế quốc, ngươi nếu là…” Dược Lão trêu tức cười nói, thanh âm vang lên trong lòng Tiêu Viêm.

“Đừng đùa, nàng không phải loại nữ nhân hễ ai sở hữu thân thể mình thì sẽ đi theo người đó. Mới vừa rồi người cũng nghe thấy rồi, nếu ta nhân lúc nàng gặp nạn mà chiếm tiện nghi, sau khi tỉnh lại, nàng nhất định sẽ giết ta.” Tiêu Viêm cười khổ lắc đầu, cúi xuống nhìn đôi mắt mê ly của nàng. Nhìn khuôn mặt đỏ hồng cao quý của nữ nhân, Tiêu Viêm nhẹ giọng nói: “Ta có thể cảm nhận được, nàng thật sự không nói đùa, với tính cách của nàng, e rằng nói được là làm được.”

“Ai, cơ hội tốt như vậy mà…” Dược Lão dường như có chút tiếc hận thở dài một hơi, sau đó bất đắc dĩ nói: “Ngươi đem đấu khí tụ lại trên tay, sau đó xoa bóp mấy huyệt vị trên tiểu phúc, đùi và cổ của nàng. Về phần vị trí các huyệt đạo, hẳn là ngươi đã biết.”

“Ách…” Nghe Dược Lão kể ra mấy vị trí này, khóe mắt Tiêu Viêm giật giật, mấy vị trí này đều là khu vực nhạy cảm của nữ nhân. Lão sư, người đừng nói đùa chứ. Tính mạng của ta quan trọng lắm đó. Khẽ lau mồ hôi, Tiêu Viêm cười khổ hỏi. Thế nhưng lúc này Dược Lão lại trầm mặc không nói gì nữa. Bất đắc dĩ, Tiêu Viêm đành phải cắn răng một cái, khom người ôm lấy Vân Chi, sau đó nhẹ nhàng đặt nàng lên giường đá.

Vân Chi hiện tại, y phục đã xốc xếch hơn phân nửa. Xuân quang ẩn hiện, vô cùng chói mắt. Điều này càng khiến Tiêu Viêm thêm thê thảm, chẳng những phải liều mạng áp chế dục hỏa, còn phải sắm vai chính nhân quân tử trước một mỹ nhân bán khỏa thân.

Hai lòng bàn tay chậm rãi giương lên, đem đấu khí tụ tập lại, Tiêu Viêm hít sâu một hơi, cúi đầu nhìn Vân Chi đang thần trí mơ hồ, nhẹ giọng nói: “Đắc tội.” Nói xong, Tiêu Viêm không hề chần chừ, hai tay nhanh chóng cởi bỏ lớp hắc bào trên người Vân Chi, cho đến khi bộ ngực trắng như tuyết lộ ra mới vội vàng dừng lại.

Tiêu Viêm nhìn không chớp mắt, chìa ra ba ngón tay nhẹ nhàng đặt tại phía trên gáy ngọc, phía trên cặp tuyết lê nửa tấc, chậm rãi di động.

Đấu khí từ từ tràn vào cơ thể, sắc hồng trên gương mặt Vân Chi dần ngừng lan tỏa, hơi thở vốn dồn dập cũng yếu đi nhiều.

Thấy cách làm này quả nhiên hữu hiệu, Tiêu Viêm tinh thần phấn chấn. Đấu khí trong cơ thể cấp tốc hội tụ lại trong lòng bàn tay, sau vài phút xoa bóp, ánh mắt Tiêu Viêm hơi hạ xuống, dừng lại tại vị trí tiểu phúc của Vân Chi. Khu vực này càng thêm nhạy cảm, Tiêu Viêm thở dài một hơi, lần nữa cởi bỏ hắc bào.

Lần cởi bỏ hắc bào này, khiến cho cặp tuyết lê căng tròn mất đi sự trói buộc, run rẩy phơi bày trong không khí.

Nuốt một ngụm nước bọt, Tiêu Viêm ngón tay tiếp xúc với tiểu phúc bằng phẳng của Vân Chi, sau đó nhẹ nhàng du động. Trong quá trình tiếp xúc thân mật như vậy, Tiêu Viêm tự nhiên không nhịn được có chút ham muốn nổi lên.

Đấu khí theo vị trí tiểu phúc tràn vào, khuôn mặt đỏ hồng của Vân Chi từ từ giảm đi, sắc hồng trên da thịt cũng chậm rãi hồi phục lại vẻ trắng như tuyết ban đầu.

Sau vài phút xoa bóp tại tiểu phúc, Tiêu Viêm vội vã cởi hắc bào xuống tiếp, cởi đến tận cặp đùi ngọc của Vân Chi. Đối với bộ vị này, Tiêu Viêm thật sự không dám lỗ mãng, sau khi tìm đúng vị trí huyệt đạo, hắn nhanh chóng nhắm mắt lại, vận dụng đấu khí áp chế dục hỏa trong cơ thể Vân Chi.

Trong lúc Tiêu Viêm nhắm mắt lại, Vân Chi đang nằm trên giường đá, bàn tay ngọc khẽ siết lại, hàng mi thon dài không ngừng run rẩy, nét mặt xấu hổ xen lẫn một tia tức giận, chợt lóe lên rồi biến mất.

Sau một lát, Tiêu Viêm mồ hôi chảy đầm đìa rốt cục cũng dời được bàn tay đi, đem hắc bào phủ lại lên người Vân Chi, kịch liệt thở hổn hển. Quay đầu nhìn khuôn mặt đã hồi phục lại bình thường của Vân Chi, hắn không khỏi thở phào một hơi.

Tiêu Viêm đang khẽ thở phào nhẹ nhõm thì phát hiện đấu khí trong cơ thể vì giúp Vân Chi áp chế dục hỏa mà tiêu hao, nhất thời khiến dục hỏa trong người lại bùng lên lần nữa. Khuôn mặt đỏ lên, thân thể Tiêu Viêm run rẩy, nhìn nữ nhân xinh đẹp không chút phòng bị nằm trên giường đá, bước chân bất giác tiến tới, cúi đầu nhìn đôi môi đỏ mọng ướt át kiều diễm, trong mắt rực lên ngọn lửa nóng bỏng, sau đó chậm rãi cúi đầu. Dường như cảm nhận được hơi thở nóng rực của Tiêu Viêm ngày càng tiến gần mình, bàn tay ngọc của Vân Chi cũng lặng lẽ nắm chặt lại.

Song, ngay khi Vân Chi chuẩn bị phòng ngự, hơi thở nóng rực của Tiêu Viêm sắp chạm đến gò má nàng thì lại thoáng yên tĩnh. Một tiếng "bốp" giòn giã vang lên trong sơn động, sau khi âm thanh này vang lên, hơi thở nóng rực từ từ rời xa Vân Chi. Nàng nghe thấy tiếng bước chân lảo đảo, đang vội vàng chạy ra khỏi sơn động.

Tiếng bước chân biến mất, Vân Chi nằm trên giường đá lúc này khẽ run rẩy, hai mắt khẽ mở ra, nhìn hắc bào trên thân thể mình có chút bừa bãi, đôi mắt đẹp khẽ trào lệ. Mặc dù nàng hiểu rằng chuyện đáng sợ nhất đã không xảy ra, nhưng cũng biết được Tiêu Viêm thông qua xoa bóp đã nhìn hết xuân quang trên thân thể mình.

Với thân phận của nàng, ngày thường hắn chắc chắn không dám làm càn trước mặt mình, càng không nói đến việc mân mê trên thân thể mình. Nghĩ đến thân thể trong trắng gìn giữ bao năm cùng nụ hôn đầu đời, không ngờ lại ở trong sơn động nhỏ này bị một thiếu niên nhỏ tuổi hơn mình rất nhiều đoạt mất, Vân Chi có cảm giác dở khóc dở cười.

Mất đi đấu khí, Vân Chi so với bình thường cũng bớt đi vẻ cao ngạo lạnh lùng, cái loại thân phận cao cao tại thượng ngày thường cũng tạm thời như bị phong ấn mà lắng sâu xuống.

Nếu là bình thường, Vân Chi tuyệt đối sẽ không do dự rút kiếm chém Tiêu Viêm thành mười tám mảnh. Đương nhiên, nếu như đấu khí của nàng không bị phong ấn, chỉ bằng thứ xuân dược do Tiêu Viêm lung tung chế ra, căn bản không có khả năng làm cho thần trí của Vân Chi mơ hồ được.

Nằm trên giường đá, Vân Chi hàm răng cắn chặt vào đôi môi đỏ mọng, khuôn mặt lúc sáng lúc tối, cũng không biết là đang nghĩ gì.

Sau khi chạy ra khỏi sơn động, Tiêu Viêm điên cuồng chạy về phía thác nước không xa, dục hỏa trong cơ thể lan tràn cơ hồ khiến người hắn như lò lửa, khuôn mặt một lần nữa đỏ rực lên. Nghe tiếng thác nước ầm ầm bên tai, Tiêu Viêm điên cuồng lao xuống, nước lạnh tràn vào đầu khiến hắn cảm thấy thư sướng.

“Phù phù!” Tiêu Viêm như con cá chép bơi lội trên mặt hồ, thân thể chìm xuống đáy nước, mặc cho dòng nước lạnh lẽo xoa dịu nhiệt độ nóng bỏng trong cơ thể.

Từ nạp giới lấy ra một viên Hồi Khí Đan nuốt vào miệng, Tiêu Viêm ở đáy hồ, hai chân xếp lại ngồi xuống, sau đó vận chuyển đấu khí điên cuồng khu trục dục hỏa trong cơ thể ra ngoài.

Dưới sự kích thích của hồ nước cùng với việc đấu khí chậm rãi khôi phục, cảm giác nóng cháy trong cơ thể Tiêu Viêm dần dần bớt đi, dục hỏa cũng dần lắng xuống.

“Bùm!” Mặt hồ đang yên tĩnh, đột nhiên có một đầu người phá nước lao ra. Tiêu Viêm khẽ lau đi chút nước đọng trên khuôn mặt, ngẩng đầu nhìn mặt trời chói chang, toàn thân có chút vô lực thở ra một hơi, chậm rãi bơi lại bờ, thân thể dựa vào nham thạch, không ngừng thở phì phò.

Đôi mắt híp lại nhìn lên bầu trời, đầu lưỡi Tiêu Viêm đột nhiên liếm liếm môi. Dung nhan xinh đẹp cao quý của Vân Chi lại hiện lên trong đầu. Lúc trước trong sơn động, nữ nhân vốn cao quý như nữ thần này lại lộ ra xuân quang mê người như vậy trước mặt mình, khiến trong lòng Tiêu Viêm dâng lên một cảm giác hư vinh khó tả.

Khẽ cười khổ một tiếng, lắc lắc đầu, Tiêu Viêm biết, mặc kệ sau này có như thế nào đi nữa thì đây cũng là lần đầu tiên hắn được biết đến mùi vị của nữ nhân, khoảnh khắc này sẽ vĩnh viễn lưu lại trong tâm trí hắn, khó có thể xóa đi được.

“Ai…” Không hiểu sao khẽ thở dài một tiếng, Tiêu Viêm liền đứng lên, sau đó có chút bất an chậm rãi trở lại sơn động.

Tới gần sơn động, Tiêu Viêm hít sâu vào một hơi, nhẹ giọng lẩm bẩm: “Nàng hẳn là đã tỉnh dậy?”

Bàn tay khẽ nắm lại, Tiêu Viêm cất bước đi vào sơn động, ánh mắt dừng lại trên bãi đá có chút sửng sốt, Vân Chi vốn đang nằm trên giường đá giờ đã không thấy bóng dáng đâu.

Khuôn mặt thoáng hiện lên vẻ bối rối, Tiêu Viêm vội vàng tiến lên trước vài bước, vừa muốn mở miệng la lên, thì một cảm giác lạnh buốt chợt ập đến nơi cổ họng, một thanh trường kiếm kỳ lạ đã kề sát yết hầu hắn.

Thân thể chợt có chút cứng ngắc, khóe mắt Tiêu Viêm liếc về phía sau, liền thấy Vân Chi một thân hắc bào, tay cầm trường kiếm, gương mặt lạnh như băng đang đứng sau lưng mình.

Vozer tỏa khắp muôn nơi

Đề xuất Linh Dị: SCP quỹ hội: D cấp thu dụng chuyên gia
Quay lại truyện Đấu Phá Thương Khung
BÌNH LUẬN