Chương 139: Liên Thủ Hành Động
Mặt trời đã lên cao, Tiêu Viêm chăm chú nhìn bóng người thon dài đang ưu nhã tựa trên một khối cự thạch. Ánh dương quang khẽ chiếu lên thân thể, khiến nàng như được bao trùm trong một tầng hào quang rực rỡ.
Dáng vẻ hiện tại của Vân Chi, tựa như ngày Tiêu Viêm trốn ở một bên lén nhìn nàng cùng Tử Tinh Dực Sư Vương chiến đấu, khí độ ung dung cao quý, mang theo nét lạnh lùng khiến người ta có cảm giác tự ti mặc cảm khi đối mặt.
Dường như nhận ra ánh mắt của Tiêu Viêm, Vân Chi chậm rãi xoay người, đôi mắt đẹp lướt qua con ngươi đen kịt của hắn rồi nhanh chóng dời đi, bình thản nói: “Ta sẽ giúp ngươi trong thời gian ngắn đạt tới thực lực Đấu Sư, hơn nữa còn là phong thuộc tính, có thể giúp ngươi gia tăng tốc độ không ít. Nếu gặp phải ma thú ngăn cản, ngươi cố hết sức đừng đối đầu với chúng, tránh để âm thanh chiến đấu dẫn dụ thêm nhiều ma thú tới, đến lúc đó, e rằng ngươi…”
Nói đến đây, Vân Chi đột nhiên dừng lại, bỗng nhìn Tiêu Viêm chằm chằm.
“Ừm.” Đang mải suy nghĩ, Tiêu Viêm dường như không nhận ra trong thanh âm của Vân Chi vô tình lộ ra vẻ quan tâm, chỉ khẽ gật đầu.
Nhìn bộ dạng bình tĩnh của Tiêu Viêm, đôi mày liễu của Vân Chi không biết vì sao lại hơi chau lại. Nàng chợt lắc mình, nhẹ nhàng rời khỏi cự thạch, xuất hiện bên cạnh Tiêu Viêm, nhẹ giọng nói: “Bắt đầu thôi?”
“Ừm.”
Thấy Tiêu Viêm gật đầu, Vân Chi để lộ ngọc thủ, sau đó nhẹ nhàng áp lên lưng hắn. Ngón tay khẽ búng, một cỗ đấu khí mãnh liệt truyền thẳng vào. Cỗ đấu khí mạnh mẽ này xông vào nhưng không hề gây ra bạo động trong một cơ thể xa lạ, dưới sự khống chế của Vân Chi, chúng nó cực kỳ ôn thuận chảy xuôi trong kinh mạch của Tiêu Viêm.
Luồng đấu khí hùng hồn chảy xuôi khiến cho đấu khí trong cơ thể Tiêu Viêm nhanh chóng tràn ngập. Cảm nhận được một cỗ lực lượng trước nay chưa từng có, hắn hơi cử động thân thể, các khớp xương như được thoát thai hoán cốt, tiếng răng rắc vang lên không ngừng.
Siết chặt nắm tay, khuôn mặt Tiêu Viêm thoáng hiện lên vẻ tò mò. Đây là lực lượng của Đấu Sư sao? Quả nhiên Đấu Giả không thể so bì.
Tùy ý vận động, Tiêu Viêm phát hiện thân thể mình bây giờ dường như nhẹ đi rất nhiều, hiển nhiên đây là tác dụng của phong thuộc tính đấu khí. Khó trách đấu giả tu luyện phong thuộc tính công pháp, tốc độ đều mau lẹ như vậy.
“Lượng đấu khí này chỉ đủ cho ngươi dùng trong hai giờ. Trong khoảng thời gian đó, ngươi phải lẻn vào sơn động lấy cho được Tử Linh Tinh rồi đi ra.” Vân Chi nhẹ giọng nhắc nhở: “Ta sẽ cố hết sức ngăn cản Tử Tinh Dực Sư Vương, nhưng ngươi phải nắm chặt thời gian. Con súc sinh đó trí tuệ không hề thua kém con người, vạn nhất nó phát hiện ra ta, sau này e rằng sẽ không còn nhiều cơ hội.”
“Ừm. Hành động thôi?” Gật gật đầu, Tiêu Viêm đứng bên cạnh nhìn dung nhan động lòng người của nàng, cười nói.
“Ừm.” Vân Chi khẽ gật đầu, thân thể vi chấn, sau lưng một đôi cánh năng lượng màu xanh chậm rãi hiện ra. Thế nhưng khi nàng ngẩng đầu nhìn động tác của Tiêu Viêm thì chợt sững sờ, sau đó khuôn mặt thoáng ửng đỏ, vừa xấu hổ vừa tức giận nói: “Ngươi làm gì vậy?”
Tiêu Viêm đang dang tay ra, nghe Vân Chi hỏi vậy không khỏi mở to hai mắt, cực kỳ ngạc nhiên: “Khoảng cách xa như vậy, ngươi không nghĩ là để ta một mình chạy tới đó chứ? Vạn nhất trên đường gặp phải ma thú tứ giai, ngũ giai, chẳng phải ta chưa đi được nửa đường đã chết yểu sao?”
Hàng mi thon dài run rẩy, một lát sau, Vân Chi đành phải hít sâu một hơi, bất đắc dĩ gật đầu.
Thấy nàng đồng ý, khóe miệng Tiêu Viêm nhếch lên, chậm rãi bước tới, một lần nữa ôm vị nữ nhân cao quý này vào lòng.
“Không được lộn xộn, nếu không ta sẽ ném ngươi xuống!” Vừa thanh tỉnh lại, nghĩ tới việc mình đã khôi phục toàn bộ thực lực mà vẫn để cho thiếu niên này ôm vào lòng, thân thể mềm mại của Vân Chi thoáng run rẩy. Nàng hít vào một hơi thật sâu, mạnh mẽ áp chế tâm tình, lạnh lùng uy hiếp.
Mỉm cười gật đầu, Tiêu Viêm thấp giọng lẩm bẩm: “Dù sao cái gì nên động ta cũng động hết rồi.”
Gò má xinh đẹp hơi ửng đỏ, Vân Chi làm bộ như không nghe thấy, đôi cánh sau lưng khẽ rung lên, hai người nhanh chóng bay lên khỏi mặt đất, thoáng chốc đã vút lên trời cao.
Vừa bay lên, Tiêu Viêm đã như bạch tuộc quấn lấy Vân Chi, khiến nàng tức giận đến mức mặt mày có chút tái đi. Mới đó mà tên này đã sớm quẳng lời nói của nàng ra sau đầu, da mặt quả nhiên dày đến cực điểm.
Khuôn mặt lạnh như băng, Vân Chi triển khai tốc độ đến mức cực hạn. Giữa không trung, thanh quang chợt lóe, bóng người đã di chuyển ra xa trăm thước.
“À, đúng rồi, rốt cuộc người đã đạt tới mấy tinh Đấu Hoàng?” Không thèm để ý tới tốc độ phi hành, Tiêu Viêm kề miệng sát vành tai Vân Chi, đột nhiên lên tiếng hỏi.
Hơi nóng từ bên tai truyền đến khiến thân thể đang bay của Vân Chi khẽ chững lại. Nàng liếc mắt nhìn Tiêu Viêm, thản nhiên nói: “Tam tinh.”
“Thế Tử Tinh Dực Sư Vương được xem là mấy tinh?” Tiêu Viêm cau mày dò hỏi.
“Ma thú không dễ phân chia thành mấy tinh cấp bậc. Nếu so về đấu kỹ, nó nhiều lắm cũng chỉ có thể chống lại nhị tinh Đấu Hoàng. Thế nhưng ma thú am hiểu nhất là cận thân chiến đấu, mà Tử Tinh Dực Sư Vương nếu nói về cận chiến, có thể so sánh với tứ tinh, thậm chí là ngũ tinh Đấu Hoàng.” Vẫn phi hành nhanh như chớp, Vân Chi bình tĩnh nói: “Tổng hợp lại, thực lực của nó có lẽ tương đương tam tinh Đấu Hoàng.”
“Khó trách ngày đó cận chiến, ngươi lại bại nhanh như vậy. Tên kia cận thân công kích đích xác rất mạnh, vết thương trước ngực ngươi…” Tiêu Viêm ra vẻ đăm chiêu gật đầu, nhưng còn chưa nói hết đã kinh hãi phát hiện thân thể mình đột nhiên hạ xuống, lập tức vội vàng ôm chặt lấy Vân Chi. Ngẩng đầu nhìn gò má vừa xấu hổ vừa tức giận của nàng, hắn đành bất đắc dĩ lắc đầu.
“Ngươi mà còn nói bậy nữa, ta sẽ ném ngươi xuống!” Đấu võ mồm với Tiêu Viêm, Vân Chi ngoài uy hiếp ra thật sự không nghĩ ra được biện pháp nào khác.
“Được rồi, không nói…” Tiêu Viêm cười khan gật đầu. Hắn thật sự sợ nữ nhân này nổi nóng ném mình xuống thì đúng là trò vui lớn.
“Nhưng vết thương của ngươi cũng lành rồi, lần trước ta xem qua không để lại vết sẹo khó coi.” Mặc dù không nói hết ý, câu này của Tiêu Viêm vẫn làm cho sắc mặt Vân Chi trong nháy mắt trầm xuống, chuẩn bị đem thiếu niên này vứt xuống nếu hắn còn tiếp tục khiêu khích giới hạn của mình.
“Sau này ta sẽ phối chế cho ngươi một ít dược liệu, giúp ngươi xóa đi vết sẹo đó. Ngươi đẹp như vậy, lưu lại vết sẹo thật không tốt.” Câu nói tiếp theo của Tiêu Viêm khiến tâm tình Vân Chi khẽ rung động. Nàng cúi đầu chăm chú nhìn khuôn mặt thiếu niên, vẻ tức giận chậm rãi thu lại, ra vẻ bình thản nói: “Không cần. Chuyện ở đây kết thúc, sau này cơ hội gặp mặt có lẽ là rất ít.”
Nghe vậy, Tiêu Viêm chợt sững sờ, rồi tự giễu lắc đầu. Xem ra mình đã tự làm xấu mặt rồi, người ta là một Đấu Hoàng cường giả, tìm một ít đan dược chữa sẹo há chẳng phải là chuyện đơn giản sao…
Tiêu Viêm bỗng trầm mặc, không nói gì nữa. Đoạn đường còn lại, Vân Chi tuy thấy được yên tĩnh nhưng không biết vì sao, thiếu đi thanh âm của thiếu niên bên tai, trong lòng nàng lại có chút khó chịu. Hai người không một tiếng động hạ xuống một bãi đá ngổn ngang.
Sau khi đáp xuống mặt đất, Tiêu Viêm cực kỳ tự giác buông Vân Chi ra, ánh mắt đảo qua ngọn núi cách đó không xa. Trên đỉnh núi, một cái động cực lớn bị cành cây che lấp, như ẩn như hiện.
“Nơi đó là động phủ của Tử Tinh Dực Sư Vương?” Đứng trên tảng đá, Tiêu Viêm cẩn trọng hướng tầm mắt về phía đỉnh núi đối diện, nhẹ giọng hỏi.
“Ừm.” Khẽ gật đầu, Vân Chi chậm rãi đảo mắt qua khu vực phụ cận sơn động, đôi mày đen nhánh cau lại: “Phòng ngự xung quanh rất sâm nghiêm, tên kia cũng đã có chút cảnh giác rồi.”
“Quanh động khẩu có một ít cao giai ma thú, ta sẽ cố gắng đánh chết hoặc làm chúng bị thương, ngươi nhân cơ hội đó lẻn vào động phủ.” Quay đầu, Vân Chi dặn dò.
“Được.” Tiêu Viêm gật đầu, tỏ ý đã hiểu.
Thấy mọi việc đã được phân phó thỏa đáng, Vân Chi cũng hơi yên tâm. Lúc chuẩn bị bay đi, nàng khẽ quay đầu nói với Tiêu Viêm: “Ngươi cũng cẩn thận một chút. Chúng ta chia nhau hành động.”
Mỉm cười, Tiêu Viêm nói: “Ngươi cũng cẩn thận. Mặc dù ta rất thích dáng vẻ của ngươi khi bị phong ấn, nhưng vẫn hy vọng ngươi không có việc gì.”
Bất đắc dĩ lắc đầu, Vân Chi cũng không nói nhảm thêm, đôi cánh sau lưng rung lên, thân hình nhẹ nhàng uyển chuyển bay lên cao, sau đó như một tia chớp hướng về phía động khẩu bay đi.
Vân Chi vốn không có ý định ẩn giấu, cho nên khi nàng tiến vào phạm vi trăm thước quanh sơn động, từng đợt tiếng thú rống giận dữ liền vang vọng khắp dãy núi.
Ngọc thủ nắm chặt, một thanh trường kiếm màu xanh kỳ dị đột nhiên xuất hiện trong lòng bàn tay. Thân hình Vân Chi hóa thành một quang ảnh màu xanh, trong nháy mắt lao xuống khu rừng rậm bên cạnh sơn động. Nhất thời, từng tiếng gào thét thê lương vang lên, đông đảo ma thú ở phụ cận hoảng sợ chạy trốn. Dưới mắt một Đấu Hoàng cường giả, chúng không khác gì ác ma, căn bản không có một đường sống.
“Nữ nhân loài người, ngươi lại còn dám xuất hiện? Hôm nay ta nhất định lấy tính mạng ngươi để báo mối thù bẻ sừng!”
Ngay lúc ma thú thủ vệ bị Vân Chi tàn sát, bên trong động phủ to lớn, tiếng gầm phẫn nộ của Tử Tinh Dực Sư Vương bạo vang khắp chân trời.
Theo tiếng gầm vang lên, một đạo quang ảnh màu tím như tia chớp từ bên trong động bay vút ra, tức khắc bùng nổ quang hoa, khu rừng rậm trong nháy mắt bị phá hủy thành một mảnh hỗn độn.
Rừng rậm bị phá hủy, hai đạo quang ảnh một tím một xanh, một truy một đuổi, sau đó hung hãn va chạm vào nhau trên bầu trời cao nghìn thước.
Liếc mắt nhìn cuộc chiến trên không trung, Tiêu Viêm cũng bắt đầu hành động. Bàn chân lướt trên mặt đất, thân hình hóa thành một bóng ảnh, nhanh chóng lủi vào trong rừng rậm, sau đó bí mật hướng về động phủ trên đỉnh núi.
Sau nửa thời thần, Tiêu Viêm tiến vào khu rừng mà Vân Chi đã đi qua. Đập vào mắt hắn là thi thể của rất nhiều tam giai ma thú khổng lồ, chìm trong vũng máu.
Một màn huyết tinh này khiến Tiêu Viêm nhận thức được thủ đoạn tàn độc của Vân Chi khi đối phó với ma thú. Có lẽ bên trong thi thể của chúng đều tồn tại cao giai ma hạch, nhưng Tiêu Viêm lúc này không có thời gian đi thu thập. Hắn nhanh chóng phóng qua những cái xác, sau đó thoát ra khỏi khu rừng.
Ra khỏi rừng rậm, một động khẩu cực lớn xuất hiện trong tầm mắt Tiêu Viêm.
❂ Từng câu chữ → hóa vần ca ← Vozer thắm tình bao la ❂
Đề xuất Tiên Hiệp: Đế Tôn (Dịch)