Chương 138: Phá Giải Phong Ấn

Trong sơn động, nữ nhân cầm trường kiếm kề sát yết hầu thiếu niên, cảnh tượng vừa quỷ dị vừa hiểm nghèo.

Cảm giác lạnh lẽo từ yết hầu khiến Tiêu Viêm toàn thân nổi da gà. Hắn chậm rãi giơ hai tay, tỏ vẻ vô tội, cười khổ nói: “Ta không làm gì có lỗi với ngươi cả.”

Nghe vậy, trên gương mặt băng hàn của Vân Chi thoáng ửng đỏ. Nàng thầm nghĩ, đúng là ngươi không làm chuyện đó, nhưng những gì ngươi đã làm với ta thì có khác gì đâu?

Đôi mắt đẹp khẽ lóe lên, nhưng đôi ngọc thủ cầm trường kiếm của nàng vẫn không hề nhúc nhích. Ánh mắt nàng khẽ động, thấy trên gương mặt Tiêu Viêm vẫn còn hằn dấu tay đỏ rực, rõ ràng tiếng tát vang lên trong sơn động lúc nãy là do chính hắn tự gây ra.

Nhìn chằm chằm gương mặt Tiêu Viêm, Vân Chi bỗng thấy có chút tức cười, bàn tay hơi nới lỏng, ánh mắt hiện lên nét nhu hòa. Hồi lâu sau, một âm thanh mệt mỏi, rã rời vang lên, nàng vô lực thu hồi trường kiếm, quay người đi vào sâu trong sơn động, lưỡi kiếm lướt qua vai Tiêu Viêm, thản nhiên nói: “Chuyện hôm nay, chúng ta xem như chưa từng xảy ra. Nếu ngươi dám truyền ra ngoài, ta nhất định sẽ giết ngươi.”

Đứng sững một lúc, nhìn bóng lưng uyển chuyển mê người kia, Tiêu Viêm từ từ nhắm mắt, khẽ thở dài một hơi, khóe miệng lộ ra vẻ khổ sở. Loại chuyện này vốn dĩ nên quên đi. So với thân phận của nàng, hắn chỉ như con cóc ngồi đáy giếng, còn nàng là thiên nga chẳng may gặp nạn nên hắn mới có dịp may mắn chạm đến. Một khi nàng hồi phục, bầu trời rộng lớn kia mới là thế giới của nàng, còn cóc thì vẫn mãi ngồi dưới đáy giếng mà khao khát ngước nhìn.

Đấu Hoàng, đó là một khoảng cách tựa trời vực, khó lòng san lấp. Có lẽ sau này Tiêu Viêm sẽ có cơ hội đạt tới cảnh giới đó, nhưng ít nhất không phải bây giờ. Hơn nữa, nữ nhân cao quý kiêu ngạo này cũng sẽ không tin một thiếu niên chỉ có thực lực Đấu Giả lại có thể bước lên đỉnh cao ấy, cho dù thiên phú của hắn không tồi. Nhưng thiên phú cũng không phải là điều kiện tất yếu để trở thành một cường giả Đấu Hoàng.

“Chỉ là một giấc mộng xuân mà thôi...” Hắn thấp giọng lẩm bẩm, lắc đầu rồi cũng chậm rãi bước vào sơn động. Nhìn gương mặt lãnh đạm đang nhắm mắt cố gắng phá giải phong ấn kia, Tiêu Viêm chỉ biết nhún vai ngồi xuống, nhắm mắt tu luyện Đấu Khí.

Cả hai đều im lặng, sơn động rơi vào tĩnh lặng. Trải qua chuyện xấu hổ hôm nay, hai người khó có thể hòa hợp như trước được nữa.

Không khí trầm mặc này kéo dài mãi đến trưa. Tiêu Viêm tranh thủ thời gian ra ngoài bắt cá, rồi ngồi xổm bên đống lửa, lòng cảm thấy không thoải mái, tùy ý xoay nhẹ thanh củi. Đột nhiên phát hiện có điều lạ, hắn ngẩng đầu lên thì thấy đôi mắt đẹp linh động kia không biết từ lúc nào đã đang nhìn mình.

Hai ánh mắt bất chợt chạm nhau, sau đó cả hai đều vờ như không có chuyện gì, chậm rãi lảng đi.

Xoay con cá nướng trên thanh củi lần nữa, Tiêu Viêm lấy một con xuống rồi đưa cho Vân Chi.

“Ngươi ăn đi, ta không đói.” Mi mắt khẽ cụp xuống, Vân Chi nhẹ giọng nói. Nhưng lời vừa dứt, bụng dưới lại khẽ co rút. Bất quá, nàng vẫn mặc kệ cái bụng đang ra sức kháng nghị, quật cường nhắm mắt lại.

“Yên tâm đi, dược liệu trong chiếc bình kia ta đổ đi rồi.” Thấy Vân Chi không nhận, Tiêu Viêm trêu đùa.

Khẽ mở mắt, Vân Chi mím đôi môi nhỏ nhắn, gương mặt kiều diễm ngước lên nhìn vẻ mặt tươi cười của thiếu niên bên đống lửa, đôi mắt thoáng hiện vẻ dịu dàng. Không thể phủ nhận, gương mặt thanh tú của Tiêu Viêm cùng với tuổi tác của hắn khiến người khác nhìn vào đều có cảm giác vô hại.

Nhìn chằm chằm con cá nướng trên tay Tiêu Viêm, Vân Chi hồi tưởng lại mọi chuyện vừa xảy ra. Kỳ thực, tất cả đều do nàng bướng bỉnh muốn tự nướng cá mà ra, thiếu niên trước mặt chẳng qua chỉ bị liên lụy theo. Mặc dù cái loại tai nạn vô ý này, bất cứ nam nhân nào cũng sẽ không ngần ngại chấp nhận...

Khẽ thở dài một hơi, Vân Chi rốt cuộc cũng nhận lấy con cá nướng từ tay Tiêu Viêm. Cái miệng nhỏ nhắn khẽ cắn một miếng. Ở bên cạnh, thiếu niên đột nhiên nói: “Cẩn thận một chút, không sợ bỏng miệng sao?”

Nghe Tiêu Viêm nói, Vân Chi không khỏi sững sờ, chợt lườm hắn một cái: “Ngươi đã thấy Đấu Hoàng nào sợ nóng chưa?”

Xấu hổ cười cười, Tiêu Viêm cũng lấy một con cá nướng đưa lên miệng, ngấu nghiến ăn.

Chậm rãi đưa từng miếng cá nhỏ vào miệng, có lẽ do câu nói vô ý lúc trước của Tiêu Viêm mà tâm tình Vân Chi có chút thả lỏng. Nuốt miếng cá xuống, nàng nhẹ giọng nói: “Ngày mai, ta có thể sẽ phá giải được phong ấn.”

Cái miệng đang há to định nuốt một miếng cá lớn của Tiêu Viêm đột nhiên khựng lại. Hắn nuốt vội miếng cá xuống bụng, khẽ thở dài một hơi. Không biết vì sao, hắn luôn có cảm giác, lần này khi Vân Chi khôi phục lại thực lực Đấu Hoàng, mối quan hệ kiều diễm của hai người sẽ chấm dứt. Nàng vẫn sẽ là cường giả Đấu Hoàng cao cao tại thượng, còn hắn vẫn chỉ là một gã Đấu Giả nhỏ nhoi đang cố gắng phấn đấu để trở thành Đấu Sư. Hai người có lẽ khó có thể thân thiết như bây giờ được nữa.

Nghĩ đến đó, Tiêu Viêm cảm thấy miếng cá nướng thơm ngon trong miệng bỗng trở nên vô vị. Hắn đặt con cá trên tay xuống, nói qua loa: “Thật sao? Vậy phải chúc mừng rồi.”

“Hồi phục thực lực, ta sẽ đi tìm Tử Tinh Dực Sư Vương.” Dường như không nhận ra tâm trạng của Tiêu Viêm, Vân Chi cứ thế nói.

“Ta thật mong ngươi cứ bị nó phong ấn mãi...” Vùi đầu gặm cá nướng, Tiêu Viêm bất giác buột miệng.

Nghe vậy, đôi mày liễu của Vân Chi dựng thẳng, nàng tức giận ném con cá nướng trong tay về phía Tiêu Viêm, gắt giọng: “Cái miệng quạ đen của ngươi nói gì thế?”

Giơ tay bắt lấy con cá nướng đang bay tới, Tiêu Viêm nhìn thấy dấu răng nhỏ xinh trên thân nó, bèn nhếch miệng cười. Giống như đang cầm bảo bối, hắn chậm rãi gặm lên.

Nhìn Tiêu Viêm cầm con cá nướng mình vừa ăn mà không ngừng gặm, gương mặt Vân Chi ửng đỏ, nàng gắt lên: “Ăn đi, ăn cho no chết đi!”

Giải quyết xong con cá nướng, Tiêu Viêm cảm thấy bụng no căng, nghiêng đầu hỏi: “Mặc dù câu hỏi của ta có chút nhảm nhí, nhưng ta vẫn muốn hỏi, ngươi có cần ta giúp không?”

Nghe Tiêu Viêm nói, Vân Chi thoáng trầm ngâm rồi đột nhiên khẽ gật đầu. Ánh mắt lướt qua vẻ mặt kinh ngạc của Tiêu Viêm, nàng nhẹ giọng nói: “Tử Linh Tinh thường được đặt bên trong sơn động của nó. Lần trước ta vốn muốn lẻn vào, nhưng cuối cùng lại bị nó phát hiện... Chờ ngày mai ta khôi phục thực lực, ta sẽ dụ Tử Tinh Dực Sư Vương rời đi, còn ngươi... thì vào sơn động giúp ta tìm kiếm Tử Linh Tinh.”

“Giúp ngươi việc này không thành vấn đề, nhưng ta chỉ là một gã Đấu Giả. Nói ra có chút mất mặt, nhưng trong Ma Thú sơn mạch này, tùy tiện một con Ma thú tam giai cũng đủ để giải quyết ta rồi.” Giang tay, Tiêu Viêm cười khổ nói.

“Ngươi không cần lo lắng. Ngày mai chờ ta phá giải phong ấn, ta sẽ dùng bí pháp giúp ngươi trong thời gian ngắn có được một ít lực lượng. Dựa vào lực lượng này, ngươi hẳn có thể tiến vào sơn động. Dù sao bên trong động của Tử Tinh Dực Sư Vương, rất ít Ma thú nào dám vào.” Vân Chi nói.

Tiêu Viêm khẽ gật đầu.

“Ngươi đeo khối thủy tinh này bên người, chỉ cần đến gần Tử Linh Tinh, nó sẽ nóng lên. Ngươi chỉ cần dựa vào nhiệt độ cao thấp của khối thủy tinh này là có thể dễ dàng tìm ra nó.” Nàng lấy từ trong nạp giới trên ngón tay ra một khối thủy tinh rồi đưa cho Tiêu Viêm, mỉm cười nói.

Nhận lấy khối thủy tinh hình lục lăng, Tiêu Viêm liền đeo nó lên cổ, khẽ cười: “Ta sẽ cố hết sức.”

Nhìn nụ cười của Tiêu Viêm, Vân Chi khẽ gật đầu. Vấn đề này thảo luận xong, hai người không còn đề tài gì để nói, không khí lại rơi vào trầm mặc.

“Ngươi nghỉ ngơi đi, ta còn muốn tu luyện một lát.” Phá vỡ sự im lặng, Tiêu Viêm cười với Vân Chi, sau đó ngồi xếp bằng trên bãi đá, nhắm mắt tiến vào trạng thái tu luyện.

Ngồi trên giường đá, Vân Chi chăm chú nhìn gương mặt thanh tú của thiếu niên, hồi lâu sau khẽ thở dài một hơi, chậm rãi nằm xuống, miệng nhẹ giọng lẩm bẩm: “Ngủ thôi, ngày mai đến, mọi chuyện sẽ trở thành quá khứ.”

Không khí trong thạch động yên tĩnh một hồi lâu. Tiêu Viêm vốn đang nhắm mắt tu luyện đột nhiên mở mắt ra, quay đầu nhìn mỹ nhân đang ngủ trên giường đá, chậm rãi bước tới. Ánh mắt hắn lưu luyến lướt qua những đường cong mê người, cuối cùng dừng lại trên gương mặt xinh đẹp của Vân Chi.

Ánh mắt chăm chú nhìn nàng, Tiêu Viêm thầm nghĩ có lẽ đây là lần cuối cùng hắn có thể ngắm nhìn nàng như thế này. Một lát sau, Tiêu Viêm lấy từ trong nạp giới ra một bộ hắc bào lớn, nhẹ nhàng đắp lên người Vân Chi, sau đó mới xoay người, lưng đeo Huyền Trọng Xích, bước ra ngoài sơn động. Ban đêm thường là lúc Ma thú hoạt động mạnh, hắn vẫn cần phải cảnh giới.

Lúc Tiêu Viêm xoay người rời đi, Vân Chi vốn đang nhắm mắt ngủ say, đôi mắt khẽ mở ra. Nàng lẳng lặng nhìn bóng lưng đeo thanh cự xích quái dị của thiếu niên dần khuất vào bóng đêm bên ngoài, ngọc thủ khẽ vuốt tấm hắc bào trên người, tâm cảnh vốn tĩnh lặng không hiểu sao lại chợt xao động.

“Ai...” Một tiếng thở dài khe khẽ vang lên trong sơn động rồi chậm rãi tan biến.

Đang chìm sâu trong giấc ngủ, đôi mắt có chút mơ màng của Tiêu Viêm chợt mở to. Hắn đột ngột quay đầu nhìn về phía sơn động.

Bên trong, trên chiếc giường đá, Vân Chi đang ngồi xếp bằng, thanh trường kiếm kỳ dị đặt giữa hai chân. Hôm nay, nàng đã thay một bộ váy trắng, mái tóc đã búi thành hình phượng hoàng như trước, toát ra vẻ cao quý. Gương mặt xinh đẹp, lạnh lùng ưu nhã, bộ dạng nhu nhược mấy ngày qua đã hoàn toàn biến mất.

Dường như cảm nhận được Tiêu Viêm đã tỉnh, đôi mắt đẹp của Vân Chi cũng khẽ mở ra. Ánh mắt lướt qua Tiêu Viêm, nàng thản nhiên nói: “Tỉnh rồi à?”

Giọng nói trong trẻo vang lên, tuy vẫn thanh thúy như trước nhưng lại ẩn chứa vẻ lạnh lùng, xa cách.

Ánh mắt lướt qua người Vân Chi, Tiêu Viêm chậm rãi thở ra một hơi, nghiêng đầu hỏi: “Phong ấn đã phá giải rồi?”

“Ừm.” Thản nhiên gật đầu, thân hình Vân Chi khẽ động, thoáng chốc đã xuất hiện ngay trước mặt Tiêu Viêm. Đôi mắt đẹp nhìn thẳng vào gương mặt thiếu niên, nói: “Đi thôi, sau khi rời khỏi đây, ta sẽ giúp ngươi tạm thời tăng thực lực lên.”

Nói xong, nàng chậm rãi xoay người bước ra ngoài sơn động, bước chân ưu nhã mê người.

Ngẩng đầu nhìn bóng lưng mỹ nhân rời khỏi, Tiêu Viêm đột nhiên nói: “Ta chỉ thích Vân Chi của mấy ngày trước... Còn ngươi của hiện tại, ta rất không thích.”

Đứng ở cửa động, bóng lưng xinh đẹp hơi cứng lại, bước chân dừng lại. Một lát sau, nàng mới tiếp tục cất bước đi.

Vozer dẫn ta về nguồn ✿

Đề xuất Voz: Chuyến đi kinh hoàng
Quay lại truyện Đấu Phá Thương Khung
BÌNH LUẬN