Chương 147: Tái Ngộ Tiểu Y Tiên
Dạo bước trên đường phố Thanh Sơn trấn, lắng nghe thanh âm huyên náo quen thuộc, Tiêu Viêm, người đã xa cách thế tục mấy tháng trời, không khỏi thầm cảm thán. Nhân loại quả nhiên là sinh vật quần cư.
Tiêu Viêm vỗ nhẹ tấm vải đen đang bao bọc Huyền Trọng Xích sau lưng, đứng ở một góc đường đưa mắt quan sát bốn phía. Sau một thoáng trầm ngâm, hắn kéo một người qua đường lại hỏi thăm vị trí của Vạn Dược Trai, rồi nhanh chóng cất bước theo hướng được chỉ.
Rẽ qua mấy ngã tư, tiếng ồn ào dần lắng xuống. Tiêu Viêm chậm rãi đi thêm một lát trên con đường nhỏ, một tòa trang viện với lối bài trí khác biệt liền hiện ra trong tầm mắt.
Cổng vào trang viện được canh phòng cực kỳ nghiêm ngặt, có hơn mười gã hộ vệ toàn thân vũ trang đang đứng gác.
Nhìn đám hộ vệ này, Tiêu Viêm khẽ nhíu mày. Hắn không muốn kinh động chủ nhân của Vạn Dược Trai, ánh mắt đảo quanh một vòng rồi xoay người đi về phía hông trang viện, cẩn thận quan sát xung quanh, sau đó lặng lẽ không một tiếng động mà trèo vào bên trong.
Sau khi lẻn vào trang viện, Tiêu Viêm cẩn thận né tránh vài tốp hộ vệ tuần tra, rồi bắt lấy một thiếu nữ mặc trang phục thị nữ.
Nhìn vẻ mặt kinh hoàng của cô gái, Tiêu Viêm cố ý đè thấp giọng, nhẹ nhàng hỏi: “Tiểu Y Tiên có ở đây không?”
“...Có... có.” Bị Tiêu Viêm bịt miệng, thiếu nữ chỉ có thể phát ra vài âm thanh mơ hồ.
“Mau cho ta biết phòng của nàng ở đâu. Đừng hòng lừa gạt, nếu không ta sẽ lột sạch y phục của ngươi rồi ném ra ngoài.” Giọng nói đầy uy hiếp vang lên bên tai, thiếu nữ sợ đến mức nước mắt lưng tròng, lập tức run rẩy giơ tay chỉ đường đến phòng của Tiểu Y Tiên.
Xác định được vị trí, Tiêu Viêm nhẹ nhàng đánh ngất thị nữ rồi giấu vào một góc khuất, sau đó cẩn thận di chuyển theo hướng nàng vừa chỉ.
Tránh được vài tốp tuần tra, Tiêu Viêm thuận lợi đến trước một căn phòng tĩnh lặng. Hắn lặng lẽ vòng ra phía trước thì phát hiện có bốn gã đang canh giữ. Bốn người này tuy ra vẻ đang bảo vệ, nhưng thỉnh thoảng ánh mắt lại liếc vào trong phòng, khiến Tiêu Viêm có cảm giác bọn họ giống đang giám thị hơn.
“Xem ra những ngày qua, cuộc sống của nàng cũng không tốt đẹp gì.” Trong lòng cười khẽ một tiếng, Tiêu Viêm vòng ra phía sau căn phòng. Nơi đó là một hồ nước, hắn cẩn thận men theo bờ hồ, chậm rãi tiếp cận cửa sổ đang mở rộng, hai tay khẽ bám vào tường, nhẹ nhàng đu người vào trong.
Chân vừa chạm đất, Tiêu Viêm nhìn quanh căn phòng yên tĩnh lạ thường rồi khẽ thở dài. Không gian tràn ngập một mùi dược hương đặc trưng.
Ánh mắt lướt qua, sau tấm rèm màu phấn hồng, Tiêu Viêm có thể mơ hồ thấy được một bóng hình xinh đẹp. Hắn tiến lên vài bước, vén rèm lên, ánh mắt nhìn thẳng vào bên trong.
Bên một chiếc bàn nhỏ, một nữ tử mặc váy trắng đang tỉ mỉ điều chế dược phấn. Nàng thỉnh thoảng dùng một chiếc đũa thủy tinh nhỏ lấy một ít bột phấn đưa lên chiếc mũi thanh tú nhẹ nhàng ngửi.
Ngửi xong một loại dược phấn, nữ tử đột nhiên ngẩng đầu, bắt gặp khuôn mặt tươi cười của người thanh niên, hàn ý trong mắt mới chậm rãi tan đi. Nàng liếc mắt ra ngoài cửa rồi vẫy tay với Tiêu Viêm.
Mỉm cười bước đến bên bàn, Tiêu Viêm ngồi xếp bằng xuống, khẽ cười nói: “Bị giám thị sao?”
“Hừ, khoan hãy nói!” Ngọc thủ khẽ lay động, Tiểu Y Tiên lấy từ trong người ra một bình ngọc nhỏ, trích một giọt chất lỏng màu đỏ nhạt nhỏ vào chén trà trên tay Tiêu Viêm.
“Ngươi làm gì vậy?” Thấy hành động của Tiểu Y Tiên, Tiêu Viêm kinh ngạc hỏi.
“Mùi hương trong phòng là một loại độc dược phát tác chậm, hít phải sẽ không tốt cho ngươi.” Tiểu Y Tiên mỉm cười giải thích: “Nhưng chỉ cần dùng giải dược của ta là có thể miễn nhiễm với nó.”
“Ách…” Tiêu Viêm kinh ngạc lắc đầu, cười khổ nói: “Không ngờ ngay cả phòng mình mà ngươi cũng hạ độc.”
Tiểu Y Tiên khẽ chau mày: “Ta cũng hết cách. Thân gái yếu mềm, chỉ có thể dùng những phương pháp bàng môn tả đạo này để tự vệ.”
“Ngươi mà yếu mềm ư? Thủ đoạn hạ độc thần không biết quỷ không hay này, ngay cả ta cũng phải hổ thẹn không bằng.” Tiêu Viêm cười nói, rồi hỏi tiếp: “Người bên ngoài là ai? Sao lại giám thị ngươi?”
Tiểu Y Tiên thản nhiên đáp: “Lang Đầu Dong Binh Đoàn đã tung tin ta đoạt được báu vật ra ngoài. Chủ nhân của Vạn Dược Trai này cũng nổi lòng tham với nó. Thời gian qua hắn vẫn luôn muốn lấy cuốn độc kinh từ tay ta, nhưng đều bị ta khéo léo từ chối. Có vẻ gần đây hắn đã mất hết kiên nhẫn rồi.”
“Vậy sao ngươi không rời đi? Với năng lực dụng độc của ngươi, nơi này hẳn không ai cản được ngươi chứ?” Tiêu Viêm thắc mắc.
“Chờ người tới cứu ta chứ sao.” Nhìn bộ mặt bất đắc dĩ của Tiêu Viêm, Tiểu Y Tiên khúc khích cười: “Ta muốn nghiên cứu Thất Thải Độc Kinh, tất nhiên cần một lượng lớn dược liệu để thí nghiệm. Nơi này chính là địa điểm tốt nhất.”
“Nhưng ta nghĩ cũng đến lúc phải đi rồi, vì hôm nay là ngày cuối cùng trong kỳ hạn ba ngày mà tên kia đưa ra.” Thu dọn dược phấn trên bàn vào mấy chiếc bình nhỏ, Tiểu Y Tiên nghiêng đầu nhìn Tiêu Viêm, mỉm cười nói: “Ngươi lại nằm ngoài dự liệu của ta, không chỉ sống sót trở về từ Ma Thú sơn mạch mà thực lực dường như còn tinh tiến hơn nhiều. Xem ra, chọn ngươi làm minh hữu là quyết định sáng suốt nhất của ta.”
“Ha ha, may mắn thôi!” Tiêu Viêm đứng dậy cười nói: “Đi thôi, ta còn muốn tìm Lang Đầu Dong Binh Đoàn tính sổ đây.”
“A, ta có ngày hôm nay cũng là do bọn chúng ban tặng. Giờ rời đi, tất nhiên phải để lại cho chúng một vài kỷ niệm.” Tiểu Y Tiên lạnh nhạt nói.
“Ta đến tìm ngươi, tự nhiên cũng có ý này.” Tiêu Viêm cười cười. Tiểu Y Tiên tinh thông độc thuật, ngay cả hắn cũng phải kiêng dè vài phần. Có nàng tương trợ, việc tiêu diệt Lang Đầu Dong Binh Đoàn sẽ dễ dàng hơn nhiều.
Ngay khi Tiểu Y Tiên bắt đầu thu dọn đồ đạc, ngoài cửa bỗng vang lên vài tiếng gõ. Giọng một người đàn ông trung niên truyền vào: “Khà khà, Tiểu Y Tiên, vẫn khỏe chứ?”
Giọng nói tuy mang ý hỏi thăm, nhưng lời vừa dứt thì cửa phòng đã bị đẩy ra. Ánh mắt hắn lướt qua căn phòng, rồi khựng lại trên người gã thanh niên lạ mặt, sắc mặt khẽ biến. Hắn vung tay, bốn tên hộ vệ phía sau lập tức rút vũ khí, tiến lại gần hai người.
“Tiểu Y Tiên, vị này là?” Gã trung niên liếc nhìn Tiểu Y Tiên đang thu dọn đồ đạc, cười như không cười hỏi.
“Tiêu Viêm.” Tiêu Viêm liếc Tiểu Y Tiên một cái rồi tùy ý đáp.
“Tiêu Viêm? Ngươi không phải đã bị truy sát vào Ma Thú sơn mạch rồi sao?” Nghe vậy, gã trung niên sững sờ, trong mắt chợt lóe lên một tia mừng rỡ, khách khí cười nói: “Ha ha, không ngờ bản lĩnh của Tiêu Viêm tiểu huynh đệ lại cao cường như vậy, có thể từ trong Ma Thú sơn mạch được mệnh danh là tử vong tuyệt địa mà trở ra, tại hạ thật sự bội phục.”
“May mắn mà thôi.” Tiêu Viêm tùy ý ngước mắt, mỉm cười nói: “Ta muốn cùng Tiểu Y Tiên rời đi, ngươi có thể tránh đường được không?”
Khóe miệng hơi nhếch lên, gã trung niên cười nói: “Gặp gỡ là duyên. Tiểu huynh đệ đã đến Vạn Dược Trai chúng ta, tất nhiên nên ở lại lâu một chút. Ta thích nhất là được kết giao với những người tài giỏi như tiểu huynh đệ.” Vừa nói, gã vừa lùi lại, chắn ngay trước cửa. Hắn sớm đã nghe nói Tiêu Viêm cũng lấy được báu vật từ sơn động. Bây giờ con mồi tự dâng đến miệng, hắn không có lý nào lại để vuột mất.
“Diêu tiên sinh, ngài xem lòng bàn tay phải của mình có vết màu xanh lục nào không?” Đem đồ đạc gói thành một bọc nhỏ đeo lên vai, Tiểu Y Tiên đột nhiên mỉm cười hỏi.
Nghe Tiểu Y Tiên nói vậy, sắc mặt gã trung niên khẽ biến, vội vàng xòe tay phải ra, quả nhiên phát hiện trong lòng bàn tay đã mơ hồ hiện lên một màu xanh. Hắn lập tức hoảng hốt quát: “Ngươi… ngươi hạ độc ta!”
“Ha ha, chỉ là một thủ đoạn nhỏ để tự vệ mà thôi.” Tiểu Y Tiên nhẹ giọng nói: “Với khả năng của ta, chắc Diêu tiên sinh cũng biết dược hiệu này thế nào rồi chứ? Nếu không có giải dược của ta, nhiều nhất một tháng sau ngài sẽ phát độc, nhẹ thì tinh thần tê liệt, nặng thì mất mạng.”
Thanh âm tuy êm ái, nhưng giữa ban ngày nắng chói vẫn khiến Diêu tiên sinh lạnh toát sống lưng. Hắn không ngờ mình đã cẩn thận đề phòng như vậy mà vẫn trúng chiêu.
Sau một hồi giằng co giữa tính mạng và lòng tham, Diêu tiên sinh cuối cùng cũng cực kỳ oán hận và không cam lòng nói: “Ngươi giao phương thuốc giải cho ta, ta sẽ thả các ngươi đi.”
“Sống ở Vạn Dược Trai lâu như vậy, ngài nghĩ ta sẽ tin ngài sao? Thả chúng ta đi trước, sau đó ta sẽ giao giải dược.” Lắc đầu, Tiểu Y Tiên bình tĩnh nói.
Tiêu Viêm khoanh tay đứng một bên, nhìn chủ nhân Vạn Dược Trai bị Tiểu Y Tiên đùa bỡn trong lòng bàn tay mà không khỏi âm thầm bật cười. Nhưng ngoài nụ cười, trong lòng hắn cũng có chút kiêng kị. Nữ nhân này nếu sau này gặp được kỳ ngộ, thành tựu tuyệt đối sẽ không hề thấp.
“Ngươi…” Nhìn vẻ mặt thong dong của Tiểu Y Tiên, Diêu tiên sinh tức đến xanh mặt, đi qua đi lại vài vòng rồi cũng đành phải hung hăng phất tay, cùng đám hộ vệ lui ra khỏi phòng.
“Đi thôi.” Thấy Diêu tiên sinh đã lùi bước, Tiểu Y Tiên quay sang Tiêu Viêm, mỉm cười nói.
Giơ ngón tay cái tán thưởng, Tiêu Viêm dẫn đầu bước ra khỏi cửa, Tiểu Y Tiên theo sát phía sau.
Ra khỏi phòng, Diêu tiên sinh với vẻ mặt âm trầm dẫn theo vài tên hộ vệ đi theo. Miếng mồi ngon đến miệng lại để vuột mất, hắn sao có thể vui vẻ cho được.
Đi ra một khoảng sân trống, Tiểu Y Tiên lấy từ trong người ra một cây sáo trúc, nhẹ nhàng thổi lên một chuỗi âm thanh trong trẻo. Một lát sau, trên bầu trời xuất hiện một con lam ưng khổng lồ, từ xa bay tới, lượn vòng trên không trung trang viện rồi chậm rãi hạ xuống.
Nhìn lam ưng ngày càng đáp xuống thấp, Tiêu Viêm ôm lấy vòng eo thon gọn của Tiểu Y Tiên, chân đạp mạnh xuống đất, thân hình vút lên cao, cuối cùng vững vàng đáp xuống lưng chim.
Đứng trên lưng chim, Tiểu Y Tiên tiện tay ném xuống một lọ thuốc giải, sau đó điều khiển lam ưng, dưới ánh mắt tức tối của Diêu tiên sinh, cùng Tiêu Viêm dần dần bay khỏi nơi này.
ღ Dòng chữ cũ hoá hoa mới ღ
Đề xuất Linh Dị: Ác Mộng Kinh Tập