Chương 157: Ma Hạch Tới Tay
Nhìn con ma thú bên cạnh sụp đổ, Tiêu Viêm vứt bỏ tấm vải bố dính đầy máu tươi trong tay, rút ra một thanh chủy thủ rồi ngồi xổm xuống, rạch mở đầu con ma thú và bắt đầu chậm rãi tìm kiếm.
Một lát sau, Tiêu Viêm chau mày, bất đắc dĩ lắc đầu, lau sạch vết máu trên chủy thủ rồi cất đi. Hắn đứng dậy, khẽ nhún vai trước những ánh mắt đang nhìn mình chằm chằm:
“Xem ra ta khá xui xẻo, chẳng có gì cả.”
Nghe Tiêu Viêm nói, mọi người mới từ trong cơn chấn động dần hồi phục tinh thần. Thấy Tiêu Viêm không thu hoạch được gì, Tạp Cương cũng tiếc nuối lắc đầu, sau đó vung tay lên, lớn tiếng quát:
“Các vị, trước tiên giúp đoàn trưởng giải quyết đầu ma thú kia!”
Nghe tiếng quát của Tạp Cương, các thành viên của Huyết Chiến dong binh đoàn cũng vội vàng siết chặt vũ khí trong tay, lao nhanh về phía chiến trường của Phí Lôi, bao vây con ma thú còn lại. Sau đó, dưới sự chỉ huy của Phí Lôi, bọn họ bắt đầu cuộc vây giết.
Tay cầm trọng xích, Tiêu Viêm nghiêng người dựa vào một thân cây, miệng ngậm một cọng cỏ, cúi đầu nhìn nắm tay mình. Dù đã lau sạch, trên da vẫn còn vương lại chút máu tươi, nhưng trong mắt hắn lại ánh lên vẻ hưng phấn. Mặc dù một quyền vừa rồi đánh chết con ma thú nhị cấp này là do thuộc tính tương khắc, nhưng uy lực của Tử Hỏa quả thật vượt xa dự liệu của Tiêu Viêm. Nếu là bình thường, cho dù hắn sử dụng Bát Cực Băng đến cực hạn thì cũng chỉ có thể làm con ma thú nhị cấp này bị thương, muốn đánh chết nó đúng là chuyện không thể.
Ngón tay khẽ lướt qua chiếc nhẫn giấu trong áo choàng, Tiêu Viêm lấy ra một viên Hồi Khí Đan, kín đáo nhét vào miệng rồi nuốt xuống.
“Ai, Phần Quyết công pháp này, nếu không tiến hóa, e rằng ngay cả Hồi Khí Đan ta cũng không đủ dùng.” Cảm nhận được đấu khí trong cơ thể đang dần hồi phục, Tiêu Viêm bất đắc dĩ khẽ than.
Cách chỗ Tiêu Viêm đang nhàm chán dựa vào gốc cây không xa, hai bóng hình xinh đẹp chậm rãi tiến lại gần.
“Này, Tiêu Viêm, ngươi không sao chứ?”
Giọng nói mềm mại trong trẻo của cô gái khiến Tiêu Viêm uể oải ngẩng đầu. Hắn tùy ý liếc qua Linh Nhi một cái, rồi ánh mắt dừng lại trên người cô gái có thân hình ma quỷ bên cạnh một lúc, sau đó mới miễn cưỡng thu về. Đối với cô gái đã để lại ấn tượng điêu ngoa này, Tiêu Viêm thật sự không có chút hứng thú nào, bèn đáp lại một cách hờ hững:
“Không sao.”
Bị Tiêu Viêm đối xử lạnh nhạt như vậy, khuôn mặt đang tươi cười của Linh Nhi thoáng ửng đỏ. Nàng chu đôi môi hồng nhuận, muốn nói gì đó nhưng lại không thốt nên lời, có lẽ nàng cũng biết ấn tượng lần trước mình để lại cho đối phương tệ đến mức nào.
“Tay ngươi đang chảy máu, có cần băng bó một chút không?” Thấy không khí trở nên gượng gạo, cô gái có thân hình ma quỷ kia đành bất đắc dĩ mở miệng, giọng nói trong trẻo nhưng lạnh lùng vang lên bên tai Tiêu Viêm.
Ngước mắt nhìn cô gái có dung mạo xinh đẹp kia, ánh mắt Tiêu Viêm chỉ lướt qua người nàng rồi dời đi. Hắn khẽ lắc đầu, giọng điệu cũng có chút bất đắc dĩ: “Không cần, không có việc gì.”
Thái độ bình thản không chút thay đổi của Tiêu Viêm cũng khiến Tình Hiệp sững sờ. Không phải nàng tự phụ, nhưng với dung mạo của mình, nàng rất ít khi bị đối xử như vậy. Bất quá, nàng cũng là người tâm cao khí ngạo, thấy Tiêu Viêm lắc đầu từ chối thì cũng không hỏi thêm nữa. Vì vậy, không khí giữa ba người lại trở nên nặng nề.
Sự im lặng gượng gạo kéo dài một lúc lâu, cuối cùng bị một trận reo hò từ trong rừng phá vỡ. Ba người ngẩng đầu lên thì thấy con ma thú giao chiến với Phí Lôi đã bị mọi người liên thủ hạ sát. Thảo nào bọn họ lại hưng phấn đến thế.
Để lại thi thể ma thú, Phí Lôi phân phó vài tên dong binh tìm kiếm ma hạch, còn mình thì dẫn theo đám người Tạp Cương cười lớn đi về phía Tiêu Viêm. Tiếng cười sảng khoái, mạnh mẽ làm chim chóc trong rừng giật mình bay tán loạn:
“Ha ha, Tiêu Viêm tiểu huynh đệ, đã nghe đại danh từ lâu nhưng vẫn chưa có dịp diện kiến. Hôm nay được gặp quả là may mắn.”
Tiêu Viêm mỉm cười lắc đầu, trước tiên chào Tạp Cương một tiếng, sau đó mới quay sang người tráng hán có vẻ hào sảng kia cười nói: “Ta ở Thanh Sơn trấn thì có danh tiếng gì chứ?”
“Hắc hắc, tuổi còn trẻ mà ngay cả tên Mục Xà xảo trá cũng phải thua trong tay ngươi, danh tiếng này không nhỏ đâu. Ít nhất trong Huyết Chiến dong binh đoàn của ta, không một ai có thể so sánh được với ngươi.” Phí Lôi đánh giá Tiêu Viêm từ trên xuống dưới, trong lòng không khỏi thầm than. Nhìn cách Tiêu Viêm ra tay lúc trước, xem ra tin đồn Mục Xà bị hắn giết chết là sự thật. Thật không biết người này tu luyện thế nào, tuổi tác chưa đến hai mươi mà sao lại biến thái đến vậy?
Tùy ý cười cười, Tiêu Viêm ngẩng đầu nhìn sắc trời, bất đắc dĩ nói:
“Xin lỗi, trong cơ thể con ma thú kia không có ma hạch Băng hệ cấp hai, cho nên ta đành phải tiếp tục đi tìm, e là không thể trò chuyện cùng các vị được nữa.”
Vừa nói, Tiêu Viêm vừa đeo Huyền Trọng Xích lên lưng, chuẩn bị một lần nữa tiến vào rừng rậm tìm kiếm mục tiêu.
“Thật xin lỗi, đã để ngươi mất công một chuyến. Nếu ngươi không chê, hãy lấy ma tinh của con ma thú này đi? Mặc dù nó chỉ là thuộc tính Thổ.” Phí Lôi đưa tay ra, áy náy nói.
“Thôi bỏ đi, ta chỉ cần ma hạch Băng hệ cấp hai. Vật kia các vị cứ giữ lấy.” Cười khoát tay, Tiêu Viêm xoay người đi sâu vào trong rừng.
“Chờ một chút.”
Giọng nói lạnh lùng nhưng dễ nghe của cô gái đột nhiên vang lên từ phía sau khiến Tiêu Viêm dừng bước, nghi hoặc quay lại nhìn Tình Hiệp.
“Ngươi rất cần ma hạch Băng hệ cấp hai à?” Tình Hiệp khẽ nhíu mày, hỏi.
“Ừm, có chút việc gấp.”
Nghe vậy, Tình Hiệp thoáng do dự, sau đó vươn bàn tay ngọc ngà, chậm rãi tháo sợi dây chuyền trên chiếc cổ thon dài của mình. Một đầu dây chuyền được giấu bên trong áo, theo cử động của nàng, sợi dây được lấy ra hoàn toàn. Hóa ra ở cuối dây chuyền có treo một viên băng châu màu trắng vô cùng tròn trịa.
“Đây là ma hạch của Băng Hệ ma thú nhị cấp Loa Thú. Ngươi đã giúp Huyết Chiến dong binh đoàn chúng ta một lần, hãy xem nó như thù lao đi.” Có chút không nỡ sờ nhẹ viên ma hạch màu trắng xinh đẹp, Tình Hiệp ném nó cho Tiêu Viêm.
Theo phản xạ, Tiêu Viêm đưa tay bắt lấy viên ma hạch màu trắng, một luồng khí lạnh lập tức tỏa ra. Hơn nữa, có lẽ vì được giấu sát trên người cô gái một thời gian dài nên nó còn vương lại một mùi hương cơ thể thoang thoảng.
“Tình Hiệp…” Thấy hành động của Tình Hiệp, Phí Lôi đứng bên cạnh không khỏi kêu lên một tiếng. Sau một thoáng trầm ngâm, ông đành bất đắc dĩ nói: “Nếu ngươi đã tự nguyện thì tùy ngươi vậy. Bất quá đây là đồ riêng của ngươi, sau khi trở về chúng ta sẽ dùng vật phẩm khác để bồi thường, dù sao đây cũng là quy định của đoàn.”
“Không cần, nếu không phải hắn ra tay tương trợ, e rằng chúng ta đã tổn thất ít nhất một nửa đồng đội.” Lắc đầu, Tình Hiệp mỉm cười nói.
“Quả nhiên là ma hạch Băng hệ nhị cấp.” Cảm ứng một chút năng lượng bên trong viên ma hạch, trên mặt Tiêu Viêm lộ ra vẻ vui mừng. Hắn không khách khí cất nó đi, ngẩng đầu nhìn gương mặt xinh đẹp của Tình Hiệp, cười nói:
“Đa tạ, nhưng đây là vật của ngươi, ta nhận thế này quả thật có chút không phải. Hay là thế này đi…” Cau mày trầm ngâm một hồi, một bình ngọc nhỏ xuất hiện trong lòng bàn tay Tiêu Viêm. Hắn ném nó về phía Tình Hiệp, khẽ cười nói: “Trong này có năm viên Hồi Khí Đan, có thể giúp ngươi nhanh chóng hồi phục đấu khí khi gặp nguy hiểm. Xét về giá trị, nó cũng không thua kém ma hạch cấp hai này của ngươi. Bây giờ ta đưa nó cho ngươi, xem như một cuộc giao dịch công bằng.”
Vốn không định nhận vật báo đáp của đối phương, nhưng khi ba chữ “Hồi Khí Đan” lọt vào tai, nụ cười trên mặt Tình Hiệp hơi sững lại, nàng vội vàng đưa tay, cẩn thận nhận lấy bình ngọc. Vừa mở ra xem, khuôn mặt ngọc của nàng đã tràn ngập vẻ vui mừng xen lẫn kinh ngạc: “Thật sự là loại đan dược này?”
Nghe vậy, đám người Phí Lôi đứng bên cạnh cũng có chút động dung. Ở nơi này của bọn họ, rất hiếm khi được nhìn thấy đan dược chính tông do Luyện Dược Sư luyện chế. Vì vậy, khi thấy Tiêu Viêm thản nhiên lấy ra năm viên Hồi Khí Đan, tất cả đều cảm thấy chấn động.
“Tiểu tử này quả nhiên có bối cảnh không tầm thường. Xem cái cách ra tay này, hơn phân nửa là thiếu gia của đại gia tộc nào đó ra ngoài lịch lãm. Tên Mục Xà kia đúng là xui xẻo.” Nhìn bình ngọc trong tay Tình Hiệp, Phí Lôi không khỏi thầm nghĩ.
“Các vị, xin cảm ơn. Tiêu Viêm còn có việc gấp nên không ở lại lâu được, cáo từ!”
Ma hạch đã tới tay, Tiêu Viêm cũng có chút nóng lòng muốn trở về luyện chế hai loại đan dược để thôn phệ Tử Hỏa. Hắn lập tức chắp tay chào đám người Phí Lôi, bàn chân đạp mạnh xuống đất, thân hình nhanh chóng lao vút vào trong rừng rậm, cuối cùng dần dần biến mất khỏi tầm mắt mọi người.
Nhìn bóng lưng Tiêu Viêm khuất dần trong bóng tối của rừng rậm, Phí Lôi không khỏi thở dài một hơi, cười khổ nói:
“Vốn còn định mời Tiêu Viêm tiểu huynh đệ gia nhập Huyết Chiến dong binh đoàn chúng ta, nhưng nhìn hắn ra tay hào phóng như vậy, ta thật sự không có mặt mũi nào để mở miệng.”
“Đi thôi, đừng nghĩ nhiều nữa. Với thiên phú của hắn, căn bản không thể ở lại trong một dong binh đoàn nhỏ bé như chúng ta. Theo ta đoán, hắn đến Ma Thú sơn mạch hơn phân nửa là để lịch lãm. Với thiên phú tu luyện và tâm kế của hắn, thế giới bên ngoài rộng lớn mới là vũ đài để hắn tung hoành. Chúng ta… cứ an phận làm dong binh quèn thôi. Nói không chừng mười, hai mươi năm sau, khi hắn trở lại trấn Thanh Sơn, đã là một vị Đại Đấu Sư, thậm chí là Đấu Linh cường giả rồi.” Cất kỹ bình ngọc, Tình Hiệp xoay người, thản nhiên nói.
“Ha ha, cũng đúng.”
Khẽ lắc đầu tự giễu, Phí Lôi vung tay, dẫn theo đám thủ hạ cất cao bài ca khải hoàn, khiêng thi thể hai con ma thú quay về trấn Thanh Sơn. Mặc dù bọn họ không có thiên phú như Tiêu Viêm để theo đuổi sức mạnh đỉnh cao, nhưng tiểu nhân vật cũng có cuộc sống thoải mái của tiểu nhân vật.
Lao vào rừng rậm, Tiêu Viêm đi nhanh một lúc rồi mới dừng lại. Lưng hắn khẽ rung lên, Tử Vân Dực chậm rãi mở ra. Đấu khí lưu chuyển trong cơ thể vài vòng rồi rót vào đôi cánh sau lưng.
Nhất thời, thân thể Tiêu Viêm chậm rãi bay lên. Đôi cánh lại rung lên một lần nữa, thân hình hắn trực tiếp phá tan sự trói buộc của cây cối, bay vút lên bầu trời xanh biếc. Sau khi xác định phương hướng, hắn giương cánh bay nhanh về phía sơn cốc nhỏ.
Trên đường bay, Tiêu Viêm đã dùng hết ba viên Hồi Khí Đan. Lúc này, hắn mới dần nhìn thấy sơn cốc nhỏ được bao phủ bởi sương mù dày đặc phía dưới. Tinh thần hắn lập tức phấn chấn, trực tiếp xuyên qua lớp sương mù, bay vào trong sơn cốc. Khi sắp đáp xuống đất, đôi cánh của Tiêu Viêm khẽ rung lên, hóa thành hình xăm dán vào bả vai.
Trải qua một trận đại chiến, lần nữa trở lại sơn cốc yên tĩnh, Tiêu Viêm không khỏi thở phào nhẹ nhõm. Hắn bước nhanh đến ngôi nhà tranh, thấy Tiểu Y Tiên đang lo lắng chờ đợi. Nhìn thấy Tiêu Viêm bình an trở về, Tiểu Y Tiên cũng như trút được tảng đá trong lòng.
Sau khi nói chuyện với Tiểu Y Tiên, Tiêu Viêm vội vã đi thu thập toàn bộ dược liệu cần thiết cho hai loại đan dược. Kiểm tra xong xuôi, hắn mới ôm lấy dược liệu, kích động đi vào sơn động trên vách núi, chuẩn bị bắt tay vào luyện chế hai loại đan dược quan trọng nhất cho việc thôn phệ Tử Hỏa
Đề xuất Đô Thị: Ta Thật Không Muốn Trọng Sinh A (Dịch)