Chương 156: Chuẩn Bị Luyện Hóa Tử Hỏa

Kể từ ngày Tiểu Y Tiên phục độc hôn mê, cuộc sống trong tiểu cốc lại trở về vẻ nhàn nhã bình thản như trước. Có lẽ vì sau khi biết thân phận của nàng, Tiêu Viêm vẫn không hề xa lánh, nên Tiểu Y Tiên cũng có chút cảm động, hiện tại đối đãi với Tiêu Viêm gần như không có gì là không thể nói.

Xem ra, chút đồng tình xuất phát từ nội tâm của Tiêu Viêm lại vô tình giúp hắn có được sự tín nhiệm hoàn toàn của Tiểu Y Tiên, đây là điều mà chính hắn cũng chưa từng ngờ tới.

Thời gian trong cốc lặng lẽ trôi, ngày lại ngày chậm rãi đi qua. Tử hỏa trong cơ thể Tiêu Viêm cũng ngày càng trở nên hùng hậu, khổ tu không ngừng nghỉ đã khiến nó lớn mạnh hơn rất nhiều. Đương nhiên, có được tốc độ như vậy tất cả đều là nhờ sự tương trợ của Tử Tinh Nguyên. Nếu không có sự trợ giúp thần kỳ này, Tiêu Viêm muốn làm cho Tử hỏa phát triển đến tình trạng hiện tại, không mất mấy năm thời gian tuyệt đối không thể làm được.

Đang khổ tu dưới ánh mặt trời, Tiêu Viêm chậm rãi mở hai mắt. Trong đôi mắt đen kịt, tử hỏa đậm đặc nhảy múa trong chốc lát rồi mới từ từ tan biến.

Lần tu luyện này kết thúc, nhưng Tiêu Viêm lại không đứng dậy tránh nắng như mọi khi, ngược lại ngẩng đầu, mắt hơi híp lại nhìn vầng thái dương chói chang trên bầu trời, bàn tay chậm rãi giơ lên, quát khẽ:

“Hiện!”

Theo tiếng quát nhẹ, trên bàn tay Tiêu Viêm, tử hỏa mãnh liệt hiện ra, không chỉ bao bọc bàn tay mà còn lan dần lên cánh tay, cho đến khuỷu tay mới chậm rãi dừng lại.

Cúi đầu nhìn cánh tay như biến thành một ngọn lửa tím, trên khuôn mặt Tiêu Viêm dâng lên một niềm vui sướng. Hắn nắm chặt tay rồi hung hăng đấm xuống mặt đất phía trước, nhất thời, một tiếng nổ vang lên, một cái khe nứt hẹp dài từ điểm tiếp xúc của nắm tay không ngừng lan ra bốn phương tám hướng, chạy thẳng đến vách núi mới dừng lại.

“Uy lực thật mạnh.” Nhìn sự tàn phá do một quyền của mình tạo ra, Tiêu Viêm không khỏi kinh hãi thốt lên.

“Cũng tạm được, bất quá hiện tại lực lượng Tử hỏa đã sắp đạt tới cực hạn khống chế của ngươi. Nếu cứ tiếp tục tu luyện, chỉ sợ sẽ bắt đầu cắn trả.” Dược Lão từ trong giới chỉ nhẹ nhàng bay ra, liếc nhìn Tử hỏa đang bao trùm nửa cánh tay Tiêu Viêm, cười nói.

“Đúng là sắp đến cực hạn rồi. Hiện tại ta khống chế ngọn lửa tím trong khí xoáy tụ rõ ràng không còn thuận buồm xuôi gió như trước, nếu cứ để nó phát triển, e rằng nó sẽ phản khách vi chủ.” Tiêu Viêm gật đầu nói.

“Nếu đã như vậy...” Dược Lão mỉm cười, nhẹ giọng nói:

“Vậy thì... ngươi hãy thôn phệ nó trước khi nó kịp cắn trả đi.”

Cúi đầu nhìn ngọn lửa tím bốc lên trên bàn tay, Tiêu Viêm khẽ mỉm cười, nghiêng đầu hỏi:

“Khi nào ra tay?”

“Trưa mai đi. Hôm nay, ngươi cần phải chuẩn bị một vài thứ đã.” Dược Lão mỉm cười nói.

“Còn cần chuẩn bị cái gì nữa ạ?”

“Luyện hóa Dị hỏa để công pháp tiến hóa không đơn giản như ngươi tưởng tượng đâu. Loại hỏa diễm này tuy còn kém xa ‘Dị Hỏa’ chân chính, nhưng với thực lực cửu tinh Đấu Giả của ngươi thì rất khó để thuận lợi luyện hóa nó. Cho nên, ngươi cần phải chuẩn bị hai loại đan dược để phòng bị tình huống bất thường.” Dược Lão cười dài nói.

“Hộ Mạch Đan. Băng Tâm Đan. Hai loại đan dược này đều là nhị phẩm đan dược. Theo lẽ thường, với thực lực nhất phẩm Luyện Dược Sư của ngươi khó có thể luyện chế thành công. Bất quá ngươi hiện tại có được Dị hỏa mạnh hơn rất nhiều so với ngọn lửa tạo thành bởi đấu khí thông thường, cho nên xác suất thành công có thể đề cao hơn một ít.”

Dược Lão nghiêm túc nói:

“Hộ Mạch Đan, đúng như tên gọi, có chức năng bảo vệ kinh mạch trong cơ thể. Khi ngươi thôn phệ Dị hỏa, dĩ nhiên cần phải vận chuyển Dị hỏa theo lộ tuyến vận công của Phần Quyết. Mà bản chất của Dị hỏa không ôn hòa như Đấu khí, nơi chúng nó đi qua sẽ tạo thành sự phá hoại không nhỏ. Kinh mạch chính là thứ quan trọng nhất khi tu luyện, tuyệt đối không thể tổn thương dù chỉ nửa điểm. Cho nên, Hộ Mạch Đan này ngươi bắt buộc phải chuẩn bị trước.”

“Hơn nữa, vì Dị hỏa bản tính hoang dã cuồng bạo, lúc thôn phệ, sự cuồng bạo ẩn chứa bên trong Dị hỏa sẽ theo quá trình thôn phệ mà xâm nhiễm tâm thần của ngươi. Nếu tâm thần bị ăn mòn, toàn bộ quá trình luyện hóa tự nhiên sẽ thất bại, hơn nữa không chừng còn có thể lưu lại những di chứng khó xóa bỏ sau này. Bởi vậy, hai loại vật phẩm này là thứ ngươi nhất định không thể thiếu khi luyện hóa Tử hỏa.”

Thấy Dược Lão thần sắc ngưng trọng như vậy, Tiêu Viêm cũng không dám xem thường, vội vàng gật đầu.

“Đây là phương thuốc của hai loại đan dược, dược liệu cần có vừa vặn có thể tìm được trong tiểu cốc này, bất quá ngoài ra còn cần ma hạch cấp hai Mộc thuộc tính và Băng thuộc tính, mỗi loại một viên.” Ngón tay Dược Lão nhẹ nhàng điểm lên trán Tiêu Viêm, đem thông tin phương thuốc truyền qua, rồi bổ sung thêm.

“Ma hạch cấp hai Mộc thuộc tính và Băng thuộc tính?”

Nghe vậy, Tiêu Viêm ngẩn ra, chợt bất đắc dĩ gật đầu. Trong kho của hắn chỉ có một viên ma hạch cấp hai Mộc thuộc tính, đó là lần trước sau khi cân nhắc thực lực của chính mình, hao tổn tâm cơ liệp sát một đầu nhị cấp ma thú mới có được. Ma hạch cấp hai Băng thuộc tính thì hắn lại không có, xem ra, thời gian tới hắn phải tự mình tiến vào Ma Thú Sơn Mạch liệp sát ma thú để có được nó.

Nhắm mắt lại, nhớ lại dược liệu cần có của hai loại đan dược, Tiêu Viêm lần nữa nhìn sắc trời, sau đó nhảy xuống núi đá, vào trong sơn cốc tìm Tiểu Y Tiên đang yên tĩnh nghiên cứu Thất Thải Độc Kinh, nói rõ mục đích xuất cốc của mình.

Nghe Tiêu Viêm muốn đi ra ngoài liệp sát ma thú cấp hai, Tiểu Y Tiên nhất thời có chút lo lắng muốn đi cùng, nhưng lại bị Tiêu Viêm ngăn lại. Dù sao với thực lực hiện tại của hắn, cũng không thể cam đoan bảo vệ nàng an toàn trước một đầu ma thú cấp hai.

Bị Tiêu Viêm ngăn cản, Tiểu Y Tiên đành bất đắc dĩ từ bỏ quyết định đi cùng, nhưng nàng vẫn có chút lo lắng đưa cho Tiêu Viêm một viên độc dược do nàng tỉ mỉ điều chế.

Vô cùng hiểu rõ năng lực chế độc của Tiểu Y Tiên, nên lần này Tiêu Viêm cũng không chối từ, đem viên dược hoàn đen kịt cẩn thận cất vào, sau đó nói một tiếng cảm ơn rồi nhanh chóng xông đến vách núi phía trước. Dưới ánh mắt dõi theo của Tiểu Y Tiên, bàn chân hắn đạp mạnh tạo ra tiếng nổ lớn, thân hình như đại bàng tung cánh, thẳng hướng đỉnh sơn cốc bay lên.

Đứng trên đỉnh núi, Tiêu Viêm nhìn Tiểu Y Tiên đang vẫy tay tạm biệt dưới đáy cốc, sau đó thân thể rung nhẹ, đôi cánh Tử Vân từ sau lưng giãn ra, dưới ánh nắng chiếu rọi tỏa ra vô số tia sáng màu tím lộng lẫy.

Đứng ở đỉnh cốc, Tiêu Viêm vừa nhấc mắt liền có thể nhìn thấy non nửa hình dáng của Ma Thú Sơn Mạch. Trong tầm mắt, màu xanh ngắt của cây cối chiếm tuyệt đại bộ phận. Thỉnh thoảng một trận cuồng phong từ trong sơn mạch thổi qua, nhất thời tạo nên một trận sóng gợn màu xanh biếc trên phiến rừng rậm, có chút mênh mông tráng lệ.

Ngẩng đầu nhìn ánh mặt trời chói chang, Tiêu Viêm lau mồ hôi, hai cánh sau lưng rung nhẹ. Sau đó hắn bật người nhảy xuống vách núi, hai cánh đúng lúc bung ra, mượn sức nâng của gió, bay nhanh vào sâu trong Ma Thú Sơn Mạch.

Ma Thú Sơn Mạch cực kì mênh mông, muốn tìm ra một đầu ma thú cấp hai Băng thuộc tính trong phạm vi to lớn như vậy thật sự có chút khó khăn. Sau gần một giờ tìm kiếm vẫn không có kết quả, Tiêu Viêm đành phải mời Dược Lão ra tay. Dựa vào linh hồn cảm giác lực dị thường của Dược Lão, ma thú trong phạm vi hơn nghìn thước khó có thể thoát khỏi sự tra xét.

Mặc dù đã nói sau khi tiến vào Ma Thú Sơn Mạch mọi việc đều phải dựa vào bản thân Tiêu Viêm, nhưng hôm nay tình huống đặc thù, Dược Lão cũng không lấy cớ chối từ. Lão chỉ thoáng nhắm mắt một hồi rồi chậm rãi mở ra, ngón tay chỉ hướng Đông Nam, cười nói:

“Nơi đó có ma thú cấp hai Băng thuộc tính, bất quá tình hình tựa hồ có chút khác biệt, có đi không? Nếu không đi, chúng ta có thể đổi chỗ khác tìm kiếm, chỉ là phải tốn thêm một khoảng thời gian nữa.”

Nhìn theo hướng ngón tay Dược Lão chỉ, Tiêu Viêm hai cánh rung lên, thân hình mạnh mẽ bay vút đi, trong lúc bay nhanh ném vào miệng một viên Hồi Khí Đan, khẽ lẩm bẩm:

“Đến xem thử trước đã.”

Với tốc độ bay cực cao, rất nhanh đã vượt hơn phân nửa quãng đường. Sắp đến mục tiêu, Tiêu Viêm đột nhiên hơi nhíu mày, bên dưới rừng rậm truyền ra tiếng hét lớn kinh hoảng. Nghe âm thanh, dường như số người không ít.

“Sư phụ, chính là nơi này?” Tiêu Viêm nghi hoặc hỏi.

“Ừm, phía dưới có một đám lính đánh thuê đến liệp sát ma thú, nhưng bọn họ khi dẫn dụ ma thú đã sai lầm dẫn ra một đầu ma thú cấp hai Băng thuộc tính, hiện tại đang bị đuổi giết hỗn loạn.” Trong giới chỉ truyền ra tiếng cười của Dược Lão.

Bất đắc dĩ lắc đầu, Tiêu Viêm hai cánh sau lưng chậm rãi thu vào, cuối cùng hóa thành hình xăm áp trên lưng. Thân thể lăng không một vòng, hai chân vững vàng xuyên qua cành lá rậm rạp, đáp xuống một cành cây lớn, ánh mắt nhìn xuống phía dưới.

Bên dưới Tiêu Viêm là một khoảng đất trống khá rộng, lúc này đang có ít nhất mấy chục lính đánh thuê chật vật chạy trốn, mà ngay phía sau là hai đầu nhị cấp ma thú đang điên cuồng đuổi giết. Với thực lực chỉ là Đấu Giả, đám lính đánh thuê này tự nhiên khó có khả năng chống đỡ nổi hai đầu nhị cấp ma thú, cho nên cục diện phía dưới cơ bản là một cuộc đuổi giết đơn phương.

Ánh mắt cẩn thận đảo qua đám lính đánh thuê, Tiêu Viêm đột nhiên phát hiện, những người này dường như đều thuộc cùng một dong binh đoàn, hơn nữa đoàn huy có chút quen thuộc, hình như là nhóm người Tạp Cương thuộc Huyết Chiến dong binh đoàn mà ngày đó Tiêu Viêm gặp ở dong binh công hội.

“A...” Ngay lúc Tiêu Viêm đang quan sát, một tiếng thét hoảng sợ chói tai quen thuộc đột nhiên vang lên trong đám người đang chật vật bên dưới. Tiêu Viêm hơi sững sờ, ánh mắt nhìn kỹ xuống, chỉ thấy một cô gái dường như bị trượt chân ngã, mà lúc này, phía sau nàng chính là một đầu nhị cấp ma thú, đang mở rộng cái miệng khổng lồ đầy răng nanh, hung hãn táp tới.

Ánh mắt nhìn chằm chằm cô gái đang thét lên chói tai kia, Tiêu Viêm nhíu mày, cô gái này chính là người tên Linh Nhi trong tiểu đội của Tạp Cương ngày ấy.

Với khoảng cách lúc này, cho dù Tiêu Viêm có muốn cứu viện cũng không kịp, cho nên hắn chỉ đành cười khổ lắc đầu.

Ngay lúc ma thú sắp táp trúng Linh Nhi, một tiếng gầm chợt vang lên:

“Súc sinh, cút ngay!”

Theo tiếng quát, một bóng người to lớn đột ngột từ trong rừng cây bắn ra, một thanh cự kiếm trong tay, đấu khí nồng đậm nổi lên, hung hăng bổ vào móng vuốt của nhị cấp ma thú, va chạm nhất thời làm cả hai đều phải lùi lại mấy bước.

“Ồ?” Nhìn người đột nhiên xuất hiện lại có thể cùng ma thú cấp hai liều mạng mà không rơi vào thế hạ phong, Tiêu Viêm nhất thời kinh ngạc kêu lên một tiếng.

“Phí Lôi đại thúc!” Cô gái vốn đang mặt mày trắng bệch, nhìn thấy trung niên nhân xuất hiện, khuôn mặt nhỏ nhắn mừng rỡ như sống sót sau tai nạn, vội vàng kêu lên.

“Linh Nhi, lui ra phía sau!”

Trung niên nhân được gọi là Phí Lôi không quay đầu lại, quát khẽ một tiếng, sau đó ánh mắt quét về phía trước. Bởi vì hắn xuất hiện, hai đầu ma thú lại bắt đầu hội tụ lại, miệng không khỏi than khổ. Với thực lực nhị tinh Đấu Sư, hắn nhiều lắm chỉ có thể tạm thời ứng phó một đầu nhị cấp ma thú mà thôi.

“Đoàn trưởng, làm sao bây giờ?” Một gã trung niên từ trong đám lính đánh thuê đi ra, lo lắng hỏi, hắn rất rõ thực lực của Phí Lôi.

“Tạp Cương, trước hết sắp xếp lại đội hình, ngàn vạn lần không được rối loạn, nếu không sẽ bị chúng nó từng tên một tiêu diệt!” Phí Lôi trầm giọng quát.

“Phí Lôi đại thúc, ngài một mình không đánh lại hai đầu nhị cấp ma thú đâu.” Linh Nhi nhanh nhảu nói, vừa muốn chạy lên phía trước thì một cánh tay thon dài từ phía sau vươn ra bắt lại, đồng thời âm thanh lạnh lùng của một nữ tử cũng truyền đến:

“Đừng đi quấy rầy đoàn trưởng!”

Bị nữ tử bắt được, Linh Nhi đáng thương quay đầu, nhìn nữ tử lạnh lùng với vóc người ma quỷ phía sau, nói:

“Tình tỷ, chúng ta đi giúp Phí Lôi đại thúc một tay đi?”

Nữ tử được Linh Nhi gọi là Tình tỷ có thân hình mềm mại cao gầy, làn da không phải loại trắng nõn như ngọc mà có chút thiên hướng màu nâu đồng gợi cảm. Áo da màu đen bó sát người làm lộ ra đường cong khiêu gợi trước ngực, vì áo da cắt may vừa vặn đến rốn nên vòng eo nhỏ nhắn, bằng phẳng lộ ra ngoài, cực kỳ quyến rũ.

Hạ thân nữ tử cũng là một chiếc váy da ngắn màu đen bó sát, trên đôi chân thon dài buộc một chuôi chủy thủ. Hình tượng này của nàng giống như một con báo cái trong rừng rậm, tràn ngập lực lượng bộc phát cùng khí chất ngang bướng cuồng dã.

Loại nữ nhân tràn ngập dã tính này, nam nhân một khi nhìn thấy, ấn tượng đầu tiên chính là muốn chinh phục nàng, làm cho con báo cái này trở lại bản tính nữ nhân bình thường, uyển chuyển phủ phục trong lòng mình. Đương nhiên, loại ý niệm này cũng thoáng xuất hiện trong đầu Tiêu Viêm khi mới nhìn thấy nàng. Bất quá, ý niệm vừa xuất hiện đã lập tức bị hắn vứt ra ngoài, dù sao hắn không phải loại người bị sắc dục làm mờ mắt, khổ tu lâu dài khiến khả năng tự khống chế của hắn cũng cực kỳ bất phàm.

Nữ tử được gọi là Tình tỷ hơi nhíu mày, khẽ quát với Linh Nhi:

“Với những người chúng ta ở đây, nếu không sắp xếp lại đội ngũ cho tốt, chỉ có thể bị nhị cấp ma thú từng tên một giết sạch. Bây giờ phải nghe theo phân phó của đoàn trưởng, tập hợp đội ngũ lại, ngươi cũng đừng gây thêm rối loạn nữa. Lúc trước nếu không phải ngươi quấy rối, sao lại dẫn ra hai đầu nhị cấp ma thú? Vừa rồi chúng ta thiếu chút nữa đã mất mạng mấy đồng đội!”

Bị răn dạy một trận, Linh Nhi có chút ủy khuất, nhưng cũng không dám nhiều lời, đành phải quay lại đứng bên cạnh nữ tử kia.

“Tình Hiệp, nếu xảy ra sự cố, ngươi mang theo Linh Nhi đi trước, nơi này chúng ta sẽ ngăn cản.” Một gã thanh niên mặc y phục màu trắng lại gần cười nói.

Liếc mắt nhìn thanh niên, cô gái được gọi là Tình Hiệp thản nhiên nói:

“Đoàn trưởng chưa hạ lệnh ta sẽ không đi trước, hơn nữa, xét về thực lực, ngươi còn kém xa ta.”

Nghe vậy, thanh niên mặc bạch y xấu hổ vuốt mũi, nhìn Linh Nhi đang làm mặt quỷ ở một bên, bất đắc dĩ giang tay.

Thấy Mộc Lan ăn quả đắng, Linh Nhi len lén cười. Nếu là trước kia, nàng thấy Mộc Lan lấy lòng Tình Hiệp, trong lòng tất nhiên sẽ có chút không thoải mái, nhưng hiện tại không biết vì sao, Mộc Lan đại ca trước kia vốn làm nàng có chút sùng bái, bây giờ lại khó có thể làm nàng có cảm giác như trước. Hơn nữa thỉnh thoảng, trong lúc suy nghĩ miên man, trong đầu lại không thể giải thích được hiện ra bóng lưng của một vị thiếu niên, vị thiếu niên trên lưng đeo Huyền Trọng Xích thật lớn...

“Nghe nói hắn đã dễ dàng giết chết Mục Xà của Lang Đầu dong binh đoàn, mà tên kia chính là cường giả ngay cả Phí Lôi đại thúc đối đầu cũng phải đau đầu không thôi. Thật là một tên lừa gạt, rõ ràng nói mình chỉ là bát đoạn đấu khí...” Bàn tay nhỏ nắm lấy cánh tay Tình Hiệp bên cạnh, Linh Nhi hồi tưởng lại tin tức nóng hổi vẫn còn sôi động ở Thanh Sơn trấn một tháng qua, trong lòng cô gái không khỏi nổi lên vài ý nghĩ mông lung.

“Thành viên Huyết Chiến đoàn, kết đội! Thay đoàn trưởng ngăn cản đầu băng hệ nhị cấp ma thú kia!”

Trong lúc Linh Nhi đang suy nghĩ lung tung, Tạp Cương ở một bên đã nhanh chóng chỉnh đốn xong đội ngũ, bàn tay vung lên, hơn mười người trong nhóm lính đánh thuê nhất thời lao ra, phối hợp chặn lại một đầu nhị cấp ma thú đang muốn vây công Phí Lôi.

Bị một đám “tôm tép” ngăn đường, đầu ma thú hình thể không nhỏ này nhất thời phát ra một tiếng gầm gừ phẫn nộ, móng vuốt sắc bén mãnh liệt vung xuống, vài đạo kình khí băng hàn điên cuồng bắn ra, cuối cùng đánh mạnh vào các tấm chắn trong tay lính đánh thuê. Lúc này trên mặt một số tấm chắn ngưng kết một tầng băng mỏng, băng lạnh thấu xương làm cho vài tên lính đánh thuê vội vã vứt bỏ tấm thuẫn băng trong tay.

“Ngăn cản nó! Thổ hệ Đấu Giả đứng phía trước, Hỏa thuộc tính Đấu Giả công kích yếu điểm của nó!” Mới vừa tiếp xúc, đội ngũ đã rơi vào thế yếu, Tạp Cương vội vàng quát.

Tiếng quát của Tạp Cương vừa dứt, đầu băng hệ ma thú kia cũng mất hết kiên nhẫn, ngửa mặt lên trời rống to một tiếng. Nhất thời, một mảng băng tầng tuyết trắng từ dưới chân nó nhanh chóng lan ra, mà hễ bị băng tầng này dính vào, toàn thân lính đánh thuê lập tức bốc lên khí trắng lạnh như băng, cơ hồ làm cho máu trong cơ thể bọn họ gần như đóng băng.

Đội ngũ vất vả sắp xếp lại, thế mà chỉ dưới đòn tấn công của đầu ma thú cấp hai này, lại yếu ớt đến mức không chịu nổi một kích.

Công phá đội ngũ ngăn cản trước mặt, băng hệ ma thú hai mắt đỏ sậm màu giết chóc, vài tên lính đánh thuê tránh né không kịp, nhất thời bị vỗ trúng đến hộc máu loạng choạng lui lại.

“Đoàn trưởng, không thể chống đỡ nổi nữa!”

Nhìn đầu nhị cấp ma thú tùy ý giết chóc, Tạp Cương sắc mặt tái nhợt hướng về phía Phí Lôi đang khổ chiến với đầu ma thú còn lại hô lớn.

Cự kiếm trong tay hung mãnh đánh lui đầu nhị cấp ma thú đối diện, Phí Lôi nhanh chóng lùi lại vài bước. Dưới ánh mắt của mọi người, hắn đột nhiên ngẩng đầu lên đối với một gốc đại thụ cao giọng quát: “Bằng hữu, tất cả mọi người đều là kiếm cơm ở Ma Thú Sơn Mạch, nếu thuận tiện, xin hãy ra tay cứu giúp một lần, Huyết Chiến dong binh đoàn cảm kích vô cùng!”

Thấy động thái của Phí Lôi, đám lính đánh thuê Huyết Chiến xung quanh nhất thời kinh ngạc nhìn nhau, sau đó đều quay đầu hướng ánh mắt về nơi Phí Lôi đang trông đợi.

Sau khi tiếng quát của Phí Lôi truyền ra một lát, trong rừng rậm rốt cuộc mới có tiếng hồi âm:

“Ta có thể giúp ngươi đánh chết đầu băng hệ ma thú cấp hai kia. Bất quá nếu trong cơ thể nó có ma hạch...”

“Sẽ thuộc về các hạ!” Nghe vậy, Phí Lôi vui mừng, không chút do dự hét lớn.

“Ha ha... Đoàn trưởng thật sảng khoái. Một thời gian trước nhận được sự tương trợ của quý đoàn, hôm nay liền tiện tay trả lại một cái nhân tình.” Theo một trận tiếng cười khẽ vang lên, trên tán cây, lá cây rung động, một đạo bóng đen đột nhiên như đại bàng mạnh mẽ đáp xuống.

“Keng!”

Tình Hiệp cắn chặt răng, liều mạng va chạm với đầu băng hệ ma thú đang đuổi giết, lực lượng cường đại nhất thời làm cho khuôn mặt nàng trắng bệch, lùi nhanh về phía sau.

Ma thú đánh lui Tình Hiệp, phát ra một tiếng gầm gừ dữ tợn, sau đó lần nữa hung mãnh xông đến.

Ngay khi Tình Hiệp chuẩn bị liều mạng lần nữa, trên không trung, một đạo bóng đen như mũi tên bắn tới, cuối cùng mạnh mẽ đáp xuống mặt đất, nhất thời một tiếng va chạm mạnh truyền ra, bụi đất bắn tung lên.

Tro bụi chậm rãi tản đi, một bóng người đơn bạc sau lưng đeo một thanh thiết xích quái dị màu đen xuất hiện trong tầm mắt mọi người.

“Tiêu Viêm?!” Dấu hiệu đặc biệt là thanh trọng xích to lớn sau lưng, chỉ cần nhìn thấy nó đã lập tức làm cho Tạp Cương và đám người thất thanh thốt lên.

“Ha ha, Tạp Cương đại thúc, từ lúc chia tay vẫn khỏe chứ.”

Tiêu Viêm chậm rãi quay đầu lại, ánh mắt đầu tiên đảo qua người Tình Hiệp ở phía sau, sau đó hướng Tạp Cương cười nói.

“Được rồi, chuyện cũ để sau, trước hết giải quyết súc sinh này đã.”

Vẫy tay chào Tạp Cương với vẻ mặt sảng khoái, Tiêu Viêm xoay người lại. Nhìn đầu nhị cấp ma thú thật lớn trước mặt, hắn không khỏi mỉm cười, một chân chậm rãi nâng lên, sau đó đạp mạnh xuống đất. Theo một tiếng nổ vang, thân hình Tiêu Viêm hóa thành một đạo bóng đen như tia chớp xuất hiện bên trái ma thú, bàn tay nắm chặt Huyền Trọng Xích, đột nhiên nhấc lên, Huyền Trọng Xích rời lưng dựng thẳng, tạo nên một tiếng xé gió nặng nề oanh kích lên đầu ma thú, nhất thời lực lượng to lớn đem thân thể khổng lồ của nó đánh bay lên, đốn ngã vài cây đại thụ rồi mới dừng lại.

“Hay!” Phí Lôi vẫn luôn theo dõi bên này, nhìn thấy một màn ra tay kinh khủng của Tiêu Viêm, không kìm được than thở.

Tình Hiệp đứng sau Tiêu Viêm, nhìn đầu nhị cấp ma thú bị hắn đánh bay xa hơn mười thước như đang đánh một quả bóng da, ngọc thủ bất giác che lấy đôi môi hồng nhuận, vẻ mặt kinh ngạc khó mà tưởng tượng, thiếu niên trông có vẻ đơn bạc này không ngờ lại có được lực lượng cuồng mãnh như vậy. Quả nhiên là... không thể trông mặt mà bắt hình dong.

Linh Nhi ở nơi không xa, từ sau khi Tiêu Viêm xuất hiện, đôi mắt nàng đã dán chặt vào người hắn. Nhìn thấy hắn lúc này đại triển thần uy, trong mắt nhất thời xẹt qua tia sáng kỳ dị.

“Hống!”

Xa xa, ma thú bị đánh bay lần nữa đứng lên, bị con người đánh bay là một sự sỉ nhục làm nó phẫn nộ gầm lên. Toàn thân nó, hàn khí lạnh như băng từ từ lượn lờ bốc lên, miệng rộng há ra, hơn mười mũi băng nhọn hoắt hướng Tiêu Viêm bay tới.

Nhìn các mũi băng đang phóng tới, Huyền Trọng Xích trong tay Tiêu Viêm lật lại chắn trước người, theo một trận âm thanh “đinh đinh đang đang” vang lên đã đem toàn bộ băng thứ công kích hoàn toàn chống đỡ.

Bàn tay nắm chặt trọng xích, Tiêu Viêm liếc nhìn một tầng băng mỏng từ từ bao trùm trên thân xích, khẽ cười. Trên bàn tay, hỏa diễm màu tím chậm rãi lộ ra, nhẹ nhàng lướt qua thân xích, liền đem tầng băng mỏng hoàn toàn tan rã.

“Hống!”

Thấy công kích bằng băng thứ không có hiệu quả, ma thú lần nữa ngửa mặt lên trời phát ra tiếng rống giận dữ, bộ lông trên người dần dựng cả lên, một trận bạch khí băng hàn vây quanh thân, trong nháy mắt sau đó đọng lại thành một bộ băng giáp bằng tuyết trắng. Băng giáp đem thân thể ma thú hoàn toàn che giấu, dưới ánh nắng chiếu xuống trông như một khối băng điêu.

Sau khi bao trùm băng giáp, ma thú lần nữa động bốn chân, giống như một tảng đá lớn, nhằm Tiêu Viêm xông đến.

Giương mắt nhìn đầu ma thú đang hung bạo xông tới, Tiêu Viêm chậm rãi thở ra một hơi nhẹ nhõm, bàn tay buông lỏng trọng xích, nắm tay siết chặt lại, hỏa diễm màu tím bốc cháy bao trùm gần nửa cánh tay.

Cúi đầu nhìn ngọn lửa tím lượn lờ trên cánh tay, Tiêu Viêm ngẩng đầu nhìn đầu ma thú càng lúc càng gần, bởi vì băng giáp trên thân thể nó, một trận gió lạnh mang theo kình khí áp bức trực diện đánh tới.

Nhẹ thở ra một hơi, bàn chân Tiêu Viêm đột nhiên đạp mạnh xuống đất, thân thể trong tầm mắt mọi người giống như mũi tên rời cung, trong ánh mắt kinh ngạc của tất cả, hắn lại lựa chọn cùng ma thú lấy cứng đối cứng.

“Người này... điên rồi sao?” Nhìn hành động của Tiêu Viêm, mọi người ở đây đều kinh ngạc lẩm bẩm.

“Bát Cực Băng!”

Ngay lúc song phương sắp va chạm, Tiêu Viêm trong lòng chợt quát nhẹ một tiếng. Trên nắm tay bao bọc ngọn lửa tím, đột nhiên có tiếng xé gió bén nhọn truyền ra, trong nháy mắt đó, kình khí kinh khủng hỗn loạn hung mãnh nện thẳng xuống đầu của ma thú.

Vừa mới tiếp xúc, băng giáp trên thân thể ma thú đã bị ngọn lửa tím của Tiêu Viêm nghiền nát, hòa tan thành một lỗ hổng lớn, để lộ ra cái đầu to lớn của ma thú bên trong.

“Phịch!”

Nắm tay với ngọn lửa tím cuồng loạn nặng nề nện lên đầu ma thú, thoáng dừng lại một chút, với sức nóng cực lớn của Tử hỏa, nắm tay Tiêu Viêm theo một tràng âm thanh vang động lẫn sôi sục đã đánh thủng đầu ma thú.

Âm hưởng nặng nề vang vọng trong khoảng rừng trống, cánh tay Tiêu Viêm cơ hồ gần phân nửa chìm vào bên trong đầu ma thú, máu tươi dọc theo cánh tay tí tách rơi xuống, cuối cùng trong khu rừng có chút yên tĩnh vang lên một chuỗi âm thanh quỷ dị.

Lạnh nhạt nhìn chăm chú vào đầu ma thú với đôi mắt đỏ ngầu mở lớn trước mặt, Tiêu Viêm nhẹ thở ra một hơi, cánh tay chậm rãi rút ra, lấy một miếng vải bố, bắt đầu lau máu còn đọng lại trên cánh tay.

Theo cánh tay Tiêu Viêm rút ra, đầu ma thú cấp hai từng đem mấy chục người của Huyết Chiến dong binh đoàn đuổi chạy khắp nơi, rốt cuộc cũng tại trong ánh mắt rung động của mọi người ầm ầm sụp đổ

☾ Bước vào thế giới mộng mơ… Vozer dịch từng tờ yêu thương ☽

Đề xuất Ngôn Tình: Đào Hoa Ánh Giang Sơn
Quay lại truyện Đấu Phá Thương Khung
BÌNH LUẬN