Chương 1622: Hồn Nguyên Thiên
Việc dùng tư thế nghiền ép tuyệt đối để diệt sát Hồn Diệt Sinh không hề khiến Tiêu Viêm bận tâm, bởi với thực lực của hắn hiện giờ, Hồn Diệt Sinh đã chẳng còn chút uy hiếp nào. Kể từ khi linh hồn lực đạt tới Đế cảnh, Tiêu Viêm đã không còn đặt Hồn Diệt Sinh vào mắt nữa.
Ngón tay khẽ gõ lên trán, ánh mắt Tiêu Viêm hờ hững lướt qua thân thể vô hồn của Hồn Diệt Sinh. Hắn phất tay áo, cỗ thi thể kia liền bị chấn thành tro bụi. Bấy giờ, hắn mới ngẩng đầu, cau mày nhìn về phía chiến trường hỗn loạn ngút trời. Trận chiến quy mô lớn thế này, đây là lần đầu tiên Tiêu Viêm được chứng kiến. Thực lực mà Hồn tộc thể hiện ra khiến sắc mặt hắn trở nên vô cùng ngưng trọng. Liên quân của bốn tộc Cổ, Lôi, Viêm và Thiên Phủ liên minh, cường giả nhiều vô số kể, vậy mà cũng chỉ có thể tạo nên thế cục giằng co với đối thủ.
Ánh mắt Tiêu Viêm đảo qua chiến trường một lượt, rồi ngẩng lên nhìn về phía hắc vụ đang bao trùm khắp bầu trời. Bên trong tầng hắc vụ đó, cường giả Hồn tộc không ngừng lao ra. Với thực lực hiện tại của Tiêu Viêm, cường giả chưa đến Thất tinh Đấu Thánh căn bản không đáng để hắn bận tâm, nhưng trong lòng hắn vẫn mơ hồ cảm nhận được vài luồng khí tức khiến hắn phải kiêng kị ẩn sâu trong đó.
Bất quá, đây chỉ là một loại cảm giác mờ mịt mà thôi, nếu linh hồn lực không đạt đến Đế cảnh, Tiêu Viêm cũng không thể nào phát giác ra được. Nhưng cũng chính vì cảm giác này mà sắc mặt hắn càng lúc càng ngưng trọng. Thực lực của Hồn tộc quả thực khủng bố đến cực điểm.
“Nếu cứ tiếp diễn thế này, cuộc chiến hôm nay sẽ là một trận khổ chiến…”
Ánh mắt Tiêu Viêm lóe lên, sau đó mục quang chuyển hướng về chiến trường phía Bắc. Nơi đó hắc vụ mù mịt, hiển nhiên có không ít cường giả Hồn tộc chiếm cứ, và cũng chính tại nơi đó, không ít cường giả của tam tộc và Thiên Phủ liên minh đã vẫn lạc.
“Hồn Phong...”
Đột nhiên, Tiêu Viêm nhìn thấy một thân ảnh trẻ tuổi trong đám người, con ngươi hắn lập tức lóe lên hàn mang. Hắn nghe nói kẻ này chính là cường giả trẻ tuổi kiệt xuất nhất Hồn tộc, nếu có thể bắt giữ, cũng sẽ tạo nên một chút uy hiếp đối với chúng.
“Xuy!”
Ý niệm vừa lóe lên trong đầu, Tiêu Viêm cười lạnh một tiếng, thân hình khẽ động, hóa thành một đạo hắc mang lao thẳng về phía khu vực hắc vụ kia.
“Phanh!”
Sắc mặt Hồn Phong cực kỳ lạnh lùng, một trảo chụp xuống thiên linh cái của một cường giả Viêm tộc. Nhìn thấy vẻ sợ hãi trong mắt đối phương, ánh mắt hắn lại hiện lên một vòng huyết quang dữ tợn. Bàn tay siết chặt, mạnh mẽ bóp nát đầu đối phương, tiên huyết văng tung tóe, rồi tiện tay vứt đi.
“Không chịu nổi một kích...”
Hồn Phong lau tay, thản nhiên nói. Bên cạnh hắn có bốn vị trưởng lão Hồn tộc cấp bậc Tứ tinh Đấu Thánh trở lên đang hộ vệ, đủ thấy Hồn tộc coi trọng hắn đến mức nào.
“Hồn Phong thiếu gia, chúng ta mau lùi lại một chút, phụ cận đây có rất nhiều cường giả của tam tộc.”
Một gã trưởng lão tóc xám nhìn quanh một vòng, mở miệng nói: “Chỗ này tương đối hỗn loạn, tuy cường giả đối phương đang bị phe ta kiềm chế, nhưng cẩn thận một chút vẫn hơn.”
“Ừm, đi thôi…”
Đang giết chóc thống khoái, Hồn Phong nghe vậy liền nhíu mày, nhưng cũng không phản bác, khẽ gật đầu đồng ý.
“Ha ha, Hồn Phong thiếu gia, giết nhiều người như vậy rồi cứ thế bỏ đi, chẳng phải quá tiêu sái rồi sao?”
Thế nhưng, ngay lúc Hồn Phong vừa xoay người định rời đi, một tiếng cười nhạt bỗng vang lên bên tai khiến hắn kinh hãi. Hắn tức thì ngẩng đầu, chỉ thấy một thanh niên mặc hắc y đã xuất hiện trên đỉnh đầu hắn tự lúc nào, đang mỉm cười nhìn chằm chằm vào hắn.
“Tiêu Viêm? Ngươi vậy mà thoát được sự truy sát của Hồn Diệt Sinh?”
Nhìn rõ hắc y thanh niên, sắc mặt Hồn Phong biến đổi, nhưng vẫn cười lạnh nói.
“Truy sát?”
Tiêu Viêm sửng sốt, rồi bất giác bật cười. Xem ra lúc nãy hắn diệt sát Hồn Diệt Sinh quá nhanh, đến nỗi không ai phát hiện ra.
“Hồn Phong thiếu gia, mau chạy! Linh hồn của Tiêu Viêm này đã đạt tới Đế cảnh, chiến lực vượt xa cảnh giới thực của hắn, Hồn Diệt Sinh e rằng đã vẫn lạc dưới tay hắn rồi!”
Vị lão giả tóc bạc trong bốn vị trưởng lão hộ vệ thấy phản ứng của Tiêu Viêm liền lập tức nhận ra vấn đề, vội quát khẽ.
Nghe những lời này, khuôn mặt Hồn Phong không khỏi co giật, trong mắt hiện lên vẻ không cam lòng nhìn về phía Tiêu Viêm. Mới ngày nào ở trong không gian Yêu Hỏa, hắn vẫn chẳng hề đặt Tiêu Viêm vào mắt, vậy mà chỉ mấy năm trôi qua, Tiêu Viêm đã mang lại cho hắn cảm giác áp bức tựa như khi đối mặt với các vị thái thượng trưởng lão trong tộc.
“Đi!”
Dù rất không cam lòng, nhưng Hồn Phong cũng là kẻ thông minh, hắn hiểu rõ với thực lực hiện tại mà đối đầu với Tiêu Viêm thì chỉ có lành ít dữ nhiều. Hắn lập tức quyết định rút lui, thân hình khẽ động, hướng về phía đám mây đen xa xa trên bầu trời phóng tới. Cùng lúc đó, bốn vị trưởng lão hộ vệ cũng cảnh giác nhìn chằm chằm Tiêu Viêm, vừa nhìn vừa lùi.
Thấy năm người muốn đào thoát, Tiêu Viêm cười lạnh một tiếng, lòng bàn tay nắm chặt, bốn đoàn hỏa mang lộng lẫy từ trong lòng bàn tay bắn ra, nhanh chóng ngưng tụ thành bốn đóa hỏa liên lớn nhỏ khác nhau, công kích về phía bốn vị trưởng lão Hồn tộc.
“Giết!”
Thấy Tiêu Viêm quyết không buông tha, sắc mặt bốn gã trưởng lão trở nên âm hàn. Tay áo khẽ rung, một sợi tỏa liên tựa như độc mãng gào thét lao ra. Nhưng tỏa liên vừa xuất hiện đã bị hỏa liên tiếp cận, quấn chặt lấy, mặc cho bốn vị trưởng lão giãy giụa thế nào cũng không cách nào thoát được.
“Rầm!”
Ngay khi bốn vị trưởng lão chuẩn bị vứt bỏ tỏa liên, hỏa liên đột nhiên nổ tung, biến thành bốn đạo hỏa diễm diễm lệ men theo thân tỏa liên bắn ra, trong nháy mắt đã tiếp cận thủ chưởng của bốn người, rồi nhanh chóng bao trùm lấy họ.
“Phanh!”
Khi bị hỏa diễm xâm nhập, y phục trên người bốn gã trưởng lão lập tức hóa thành tro bụi. Sau đó, hỏa diễm màu phấn hồng lại từ những lỗ chân lông của bọn họ mà tuôn ra, vang lên những tiếng “xèo xèo” chói tai.
“A!”
Tiếng kêu thảm thiết từ miệng bốn gã trưởng lão vang lên, bọn chúng điên cuồng vận chuyển đấu khí hòng đánh tan hỏa diễm trong cơ thể, nhưng tất cả đều vô vọng.
Sắc mặt Tiêu Viêm cực kỳ lãnh đạm nhìn bốn người, ngón tay cong lại rồi búng ra bốn đạo ám kình. Lập tức, bốn tên trưởng lão Hồn tộc đều phun ra một ngụm máu, thân thể như diều đứt dây rơi thẳng xuống đất, sau đó bị cường giả của tam tộc chế trụ.
Thấy bốn vị trưởng lão thực lực đạt tới Tứ tinh Đấu Thánh mà không chịu nổi một kích của Tiêu Viêm, sắc mặt Hồn Phong trở nên kinh hãi, hắn vận tốc độ đến cực hạn để cố gắng thoát thân.
“Ta đã nói rồi, ngươi không thoát được đâu!”
Thân hình Hồn Phong vừa động, một thanh âm ẩn chứa hàn ý vô tận đã truyền đến từ phía sau, khiến con ngươi hắn co rút lại. Hồn Phong lập tức lật tay, hắc viêm từ trong lòng bàn tay điên cuồng tuôn ra, cuối cùng hung hãn vỗ một chưởng về phía Tiêu Viêm.
“Oành!”
Chưởng phong hung hãn của Hồn Phong vừa xuất ra đã như đụng phải một tầng bình chướng vô hình, một tiếng nổ lớn vang lên. Cùng lúc đó, từ trên tay Hồn Phong truyền đến những tiếng xương cốt gãy vỡ, lực phản chấn mạnh mẽ khiến hắn phun ra một ngụm máu tươi, nhưng cuối cùng vẫn cố gắng nuốt ngược trở lại.
Nuốt ngụm máu xuống, Hồn Phong càng thêm hoảng loạn. Hắn và Tiêu Viêm rõ ràng đã không còn cùng một đẳng cấp.
Ý nghĩ này vừa hiện lên, hắn định thi triển bí pháp để tăng tốc, nhưng đột nhiên một bàn tay lạnh buốt đã nắm chặt lấy cổ hắn, khiến thân thể hắn cứng đờ.
“Tổ tiên, cứu ta!”
Vào lúc Hồn Phong đã hết cách xoay xở, hắn đành phải gào lên cầu cứu.
“Tổ tiên?”
Nghe tiếng cầu cứu của Hồn Phong, hai mắt Tiêu Viêm hơi híp lại, hắn nhanh chóng đảo mắt nhìn quanh. Hiện tại, các cường giả đỉnh cao của Hồn tộc như Hồn Thiên Đế, Hư Vô Thôn Viêm, Hồn Tộc Tứ Ma Thánh đều đang bị kiềm chế, vậy “tổ tiên” trong miệng Hồn Phong là nhân vật nào?
Ngay khi Tiêu Viêm đang suy nghĩ, mây đen trên bầu trời bỗng nhiên sôi trào, sau đó một thân ảnh già nua chậm rãi bước ra. Ngay khoảnh khắc lão xuất hiện, một cỗ khí tức vô cùng khủng bố, không hề yếu hơn Hắc Yên Vương Cổ Liệt của Cổ tộc, bùng phát ra khắp không gian này.
“Bát tinh Đấu Thánh?!”
Cảm nhận được luồng khí tức hung hãn kia, đồng tử Tiêu Viêm cũng hơi co lại. Cuộc chiến đã đến mức này, vậy mà Hồn tộc vẫn còn ẩn giấu loại cường giả mạnh mẽ như vậy sao?
“Tiểu hữu, có thể thả đứa cháu bất tài của lão phu ra được không?”
Thân ảnh già nua kia chậm rãi bước đi, trong nháy mắt đã xuất hiện trước mặt Tiêu Viêm. Trên khuôn mặt già nua của lão hiện lên vẻ tươi cười, ngữ khí cũng thật hiền lành.
“Ngươi là ai?”
Tiêu Viêm cười lạnh nhạt.
“À, lão phu là Hồn Nguyên Thiên, một lão già vô dụng năm xưa từng chết trong tay Tiêu Huyền.”
Lão giả vẫn cười nói, nhưng khi nhắc đến hai chữ “Tiêu Huyền”, nụ cười của lão lại trở nên âm trầm hơn rất nhiều.
“Nhìn ngươi không giống người đã chết...”
Tiêu Viêm khẽ nhíu mày, lão gia hỏa này xuất hiện quá mức quỷ dị, không thể không đề phòng. Nhưng loại cường giả chưa từng xuất hiện như lão, Hồn tộc còn ẩn giấu bao nhiêu nữa? Nếu xuất hiện thêm vài kẻ như vậy, liên quân chắc chắn không thể chống đỡ nổi. Nghĩ đến đây, trong lòng Tiêu Viêm dâng lên một cỗ bất an, Hồn tộc quả nhiên thâm sâu khó lường.
Hồn Nguyên Thiên cười hà hà, không trả lời câu hỏi đó mà nói tiếp: “Giao người cho lão phu được chứ? Chỉ dựa vào đám người các ngươi mà muốn giữ lại Hồn tộc bọn ta thì quả thực là mơ mộng hão huyền.”
“Thật không?”
Ánh mắt Tiêu Viêm chợt lạnh xuống, bàn tay đang nắm lấy Hồn Phong đột nhiên gia tăng lực đạo, khiến kẻ sau mặt đỏ tía tai, giãy giụa không ngừng.
Thấy một màn này, Hồn Nguyên Thiên khẽ thở dài, cũng không muốn nhiều lời nữa. Từ trong cơ thể lão trào ra hắc khí nhàn nhạt, đôi tay khô héo của lão bỗng tỏa ra một luồng tử khí quỷ dị. Cuối cùng, thân hình lão khẽ động, liền nhằm về phía Tiêu Viêm công tới. Trên đôi thủ chưởng của Hồn Nguyên Thiên, Tiêu Viêm cảm nhận được một luồng khí tức quỷ dị tựa như mùi của người chết.
“Nếu đã không biết điều, vậy ngươi cũng đi chết đi!”
Đề xuất Voz: Gái ở cạnh nhà