Chương 1623: Tử Tịch Chi Môn
“Sống chết của ta, chưa đến lượt ngươi định đoạt.”
Nhìn Hồn Nguyên Thiên đang lao tới, Tiêu Viêm chỉ cười lạnh một tiếng, lực đạo trong bàn tay đang siết lấy Hồn Phong càng gia tăng, khiến hắn điên cuồng giãy giụa.
“Tiêu Viêm, tổ tiên sẽ không bỏ qua cho ngươi đâu!”
Sắc mặt Hồn Phong tím tái, hắn oán độc nhìn chằm chằm Tiêu Viêm, thân thể đột nhiên bành trướng, đấu khí trong cơ thể cũng điên cuồng bạo động.
“Tự bạo sao?”
Thấy cảnh này, sắc mặt Tiêu Viêm không chút biến đổi, lòng bàn tay khẽ siết mạnh. Chỉ nghe một tiếng “xoạt”, Tiêu Viêm đã bóp nát cổ Hồn Phong. Dù đã chết, thân thể hắn vẫn tiếp tục bành trướng, cuối cùng nổ “oành” một tiếng, bão năng lượng mang theo huyết vụ bắn tung tóe khắp nơi.
Huyết vụ dần khuếch tán rồi tiêu tan, thân ảnh Tiêu Viêm vẫn lơ lửng giữa không trung, không hề suy suyển. Lực lượng linh hồn vô cùng mạnh mẽ của hắn đã tạo thành một tấm chắn bao bọc quanh thân, cho nên uy lực từ vụ tự bạo của Hồn Phong không thể gây cho hắn một chút tổn thương nào.
“Xuy!”
Ánh mắt Tiêu Viêm cực kỳ hờ hững nhìn quanh, rồi đột nhiên lùi về sau một bước. Không gian trước mặt hắn bỗng rung lên, một đạo thân ảnh già nua bất ngờ xuất hiện, lập tức tung một chưởng vỗ thẳng vào ngực Tiêu Viêm. Chưởng phong của lão giả mang theo một luồng tử khí cực kỳ nồng đậm, khiến Tiêu Viêm cũng không dám coi thường.
Một chưởng thất bại, thân hình Hồn Nguyên Thiên cũng hiện ra. Hắn liếc nhìn nơi Hồn Phong tự bạo, khuôn mặt nhăn nheo chợt thoáng vẻ âm trầm. Hắn lật tay lại, một đạo linh hồn từ trong đám huyết vụ liền bay ra, chui vào tay áo hắn.
“Tiểu tử, hôm nay lão phu thề sẽ lột da rút gân ngươi!”
Sau khi thu lại một tia tàn hồn của Hồn Phong, Hồn Nguyên Thiên vẻ mặt âm hàn nhìn chằm chằm Tiêu Viêm, dáng vẻ tươi cười lúc trước đã biến mất tăm. Hắn thật không ngờ Tiêu Viêm lại ra tay tàn nhẫn đến thế, khiến hắn không kịp cứu người. Nếu vừa rồi Hồn Phong không quyết đoán tự bạo, e rằng ngay cả một tia tàn hồn cũng không thể đào thoát. Nhưng dù chạy thoát được, đối với Hồn tộc, đây cũng là một tổn thất cực kỳ nghiêm trọng.
“Lão già không chết là yêu nghiệt, đoạn đường cuối cùng này, để ta tiễn ngươi một đoạn!”
Tiêu Viêm cười lạnh đáp. Hắn chẳng có chút sợ hãi nào. Tuy đấu khí của hắn chỉ gần đạt đến Lục tinh Đấu Thánh trung kỳ, nhưng với Đế cảnh linh hồn bù đắp, chiến lực hiện tại của hắn có thể so sánh với cường giả Bát tinh Đấu Thánh. Tên Hồn Nguyên Thiên này tuy rất cường hãn, nhưng khí tức cảm nhận được vẫn còn kém hai người Lôi Doanh và Viêm Tẫn. Tiêu Viêm đoán lão gia hỏa này cũng chỉ mới đạt đến Bát tinh Đấu Thánh sơ kỳ hoặc trung kỳ mà thôi, cho nên nếu thật sự giao chiến, hắn cũng không hề e ngại.
“Người của Tiêu tộc vẫn cứ miệng lưỡi lợi hại như vậy. Chờ đến lúc ngươi rơi vào tay lão phu, ta sẽ cho ngươi cảm nhận cái cảm giác muốn sống không được, muốn chết không xong!”
Sắc mặt Hồn Nguyên Thiên cực kỳ âm hàn, khi mở miệng nói để lộ ra hàm răng vàng khè hôi thối.
Trong lúc nói chuyện, ngón tay Hồn Nguyên Thiên khẽ động, từng tia dao động vô hình đột nhiên hiện lên sau lưng Tiêu Viêm, cuối cùng đan vào nhau tạo thành một tấm lưới vô hình bao trùm về phía hắn. Cùng lúc đó, Hồn Nguyên Thiên cũng di chuyển, chỉ trong chớp mắt đã hiện ra trước mặt Tiêu Viêm, song chưởng mang theo mùi tanh hôi đánh tới lồng ngực.
“Bành!”
Khi chưởng phong của Hồn Nguyên Thiên còn cách lồng ngực Tiêu Viêm chừng nửa tấc thì đột nhiên bị chặn lại. Nơi đó bỗng xuất hiện một tầng phòng ngự vô hình, hai bên va chạm sinh ra một loại lực đạo đáng sợ khiến không gian xung quanh vỡ nát, hiện lên vô số khe nứt.
“Ở trước mặt ta mà cũng dám thi triển lực lượng linh hồn sao? Thật nực cười…”
Tiêu Viêm nhìn chằm chằm Hồn Nguyên Thiên, cười nhạo một tiếng. Tâm thần hắn khẽ động, lực lượng linh hồn cường đại vô cùng liền bạo phát, chỉ trong nháy mắt đã đánh tan tấm lưới vô hình kia thành hư vô. Chợt một luồng hỏa diễm màu hồng phấn từ trong cơ thể Tiêu Viêm tuôn ra, khiến thân thể hắn trở nên trong suốt tựa lưu ly.
Nương theo việc thi triển Hủy Diệt Hỏa Thể, khí tức của Tiêu Viêm cũng bạo trướng lên không ít. Ngay sau đó, trong lòng bàn tay hắn ngưng tụ thành một đóa hỏa liên lục sắc cực kỳ đẹp mắt.
Từ khi linh hồn đột phá Đế cảnh, khả năng khống chế của Tiêu Viêm đã đạt đến mức độ kinh người. Tốc độ ngưng tụ hỏa liên cũng trở nên cực kỳ khủng bố, chỉ cần tâm niệm vừa động là có thể thành hình.
“Ông ông!”
Ngay khi hỏa liên ngưng tụ thành hình, nó liền tỏa ra dao động hủy diệt. Sau một khắc, Tiêu Viêm cong ngón tay búng ra, đóa hỏa liên kéo theo một cái đuôi lửa dài ngoằng, bắn thẳng tới gáy Hồn Nguyên Thiên.
Tuy thực lực chân chính của Tiêu Viêm bây giờ chỉ là Lục tinh Đấu Thánh, nhưng Hủy Diệt Hỏa Liên được thi triển dưới sự gia trì của Đế cảnh linh hồn, uy lực đã mạnh hơn trước gấp mấy lần.
“Tử Tịch Chi Môn!”
Cảm nhận được dao động hủy diệt bên trong đóa hỏa liên, sắc mặt Hồn Nguyên Thiên lập tức trở nên cực kỳ ngưng trọng. Hai tay hắn nhanh như chớp biến ảo đủ loại ấn quyết kỳ dị, sau đó một luồng hắc khí khổng lồ từ lòng bàn tay hắn trào ra, nhanh chóng hóa thành một cánh cửa lớn màu đen cực kỳ quỷ dị. Nhìn từ bên ngoài, cánh cửa ấy tựa như một thông đạo hắc ám, không biết dẫn đến không gian nào.
“Xíu... u... u!!”
Hủy Diệt Hỏa Liên xẹt qua, đánh thẳng vào bề mặt Tử Tịch Chi Môn. Oành oành, những tiếng nổ liên tiếp vang vọng khắp chiến trường, dư chấn của vụ va chạm khiến cả vùng đại địa không ngừng run rẩy.
“Hừ, thu vào cho ta!”
Con ngươi Hồn Nguyên Thiên nhìn thấy cơn bão năng lượng kia chỉ cười lạnh một tiếng, lập tức mở rộng cánh cửa màu đen. Khi cửa mở ra, một cỗ hấp lực khủng bố từ bên trong phóng ra, thôn phệ toàn bộ cơn bão hỏa diễm vào trong.
“Đây chính là Tử Tịch Chi Môn sao?”
Chứng kiến một màn này, Tiêu Viêm cũng cảm thấy có chút kinh ngạc, nhưng hắn không phải kinh ngạc vì Hồn Nguyên Thiên có thể dễ dàng hóa giải Hủy Diệt Hỏa Liên, mà là kinh ngạc vì kỳ vật trong tay lão.
“Chút tài mọn mà cũng dám thi triển trước mặt lão phu? Tử Tịch Chi Môn này của ta là tuyệt kỹ do một cường giả Đấu Đế luyện thành, có thể thôn nạp vạn vật trong thiên địa!”
Nhìn thấy vẻ kinh ngạc trong mắt Tiêu Viêm, Hồn Nguyên Thiên chỉ cười lạnh một tiếng. Tử Tịch Chi Môn này của hắn có chút quỷ dị, hoàn toàn khác với đấu kỹ, thậm chí không thể coi là một loại đấu kỹ, mà xem nó như một không gian độc lập được tu luyện thành thì thích hợp hơn.
Để tu luyện thành công Tử Tịch Chi Môn, Hồn Nguyên Thiên đã phải hao phí mấy trăm năm mới có được uy lực như hiện tại. Bên trong không gian kia chứa đựng tử khí nồng đậm, cho dù là cường giả Thất tinh Đấu Thánh bị hút vào mà không có cách nào thoát ra, cũng sẽ bị tử khí nhập thể mà chết. Hơn nữa, một thân tinh huyết sau khi chết sẽ trở thành chất dinh dưỡng giúp Tử Tịch Chi Môn càng thêm cường đại. Tại thời viễn cổ, Tử Tịch Chi Môn này cũng từng là vật khiến các cường giả phải tranh đoạt thảm khốc, thật không ngờ Hồn Nguyên Thiên lại có thể tu luyện thành công.
“Quả thực là đồ tốt.”
Tiêu Viêm liếm môi, cho dù là hắn khi nhìn thấy Tử Tịch Chi Môn này cũng không tránh khỏi cảm giác thèm thuồng.
“Hãy để linh hồn và máu huyết của ngươi làm tăng thêm uy lực cho Tử Tịch Chi Môn này đi.”
Thân hình Hồn Nguyên Thiên lóe lên, xuất hiện phía trên Tử Tịch Chi Môn. Hắn ngồi xếp bằng trên đó, ánh mắt âm hàn nhìn chằm chằm Tiêu Viêm, đột nhiên biến đổi thủ ấn. Hắc mang bên trong cánh cửa dũng động, sau đó hóa thành một cột sáng màu đen phóng ra ngoài.
Chùm sáng có tốc độ cực nhanh, chỉ trong chớp mắt đã bao phủ toàn thân Tiêu Viêm.
“Tiểu tử, đi đoàn tụ với tổ tiên Tiêu Huyền của ngươi đi!”
Hồn Nguyên Thiên cười nhạt, bên trong Tử Tịch Chi Môn bỗng tỏa ra hấp lực cực kỳ kinh khủng, cùng với chùm sáng kia lôi kéo, chỉ trong chớp mắt Tiêu Viêm đã bị hút vào bên trong.
Sau khi hút Tiêu Viêm vào Tử Tịch Chi Môn, nụ cười lạnh trên mặt Hồn Nguyên Thiên càng thêm đậm. Từ trước đến giờ, không một kẻ nào bị hắn thu vào trong Tử Tịch Chi Môn mà còn sống sót. Tiêu Viêm sau khi tiến vào sẽ bị tử khí xâm nhập, đợi đến khi đấu khí tiêu hao hết, sự sống chết của hắn sẽ phụ thuộc vào tâm tình của Hồn Nguyên Thiên.
“Hừ, một đám ô hợp mà cũng mơ tưởng san bằng Hồn tộc ta sao? Chờ sau khi bọn ta chuẩn bị xong, một tên ở đây cũng đừng hòng chạy thoát.”
Sau khi thu thập xong Tiêu Viêm, hắn ngẩng đầu nhìn chiến trường hỗn loạn xung quanh, ánh mắt dừng lại ở tầng mây đen dày đặc trên bầu trời, cười lạnh một tiếng, thấp giọng nói.
Trong không gian đen kịt tràn ngập tử khí, đấu khí cũng trở nên yếu ớt hơn bao giờ hết.
Khi thân hình Tiêu Viêm xuất hiện trong không gian tràn ngập hơi thở tử vong này, hắn nhanh chóng đảo mắt nhìn bốn bề, sau đó trên mặt hiện lên một nụ cười cực kỳ quỷ dị. Hắn nhẹ giọng lẩm bẩm: “Hồn Nguyên Thiên à, bảo bối này của ngươi, ta sẽ hảo hảo bảo quản thay ngươi nhé...”
Vừa dứt lời, Tịnh Liên Yêu Hỏa từ trong cơ thể hắn hiện ra. Dưới nhiệt độ khủng khiếp do nó tỏa ra, tử khí trong này đều không dám tiến lại gần dù chỉ một chút.
Sau khi xử lý xong vấn đề tử khí, Tiêu Viêm liền phóng xuất toàn bộ Đế cảnh linh hồn của mình, tỉ mỉ điều tra từng tấc không gian này. Chỉ trong nháy mắt, hắn đã phát hiện ra điều gì đó. Thân hình hắn lóe lên, khi xuất hiện đã ở trong một khu vực hắc ám. Tại trung tâm khu vực này có một khối hắc thạch quỷ dị, đang không ngừng phóng ra từng tầng tử khí.
Trên tấm hắc thạch này có một đạo linh hồn dao động, hiển nhiên đó là linh hồn ấn ký do Hồn Nguyên Thiên để lại bên trong Tử Tịch Chi Môn, cũng là lý do hắn có thể thi triển nó một cách thuận lợi.
Nếu Tiêu Viêm xóa đi linh hồn ấn ký này, sau đó khắc ấn linh hồn của mình vào, hắn sẽ giành được quyền khống chế phiến không gian này.
Nhìn khối hắc thạch, nụ cười trên mặt Tiêu Viêm càng lúc càng đậm.
Hồn Nguyên Thiên đã phạm phải một sai lầm trí mạng, đó là để một Đế cảnh linh hồn như hắn tiến vào nơi này.
“Phanh!”
Hồn Nguyên Thiên tung một chưởng đánh nát một vị trưởng lão Cổ tộc có thực lực Đấu Thánh thành hư vô, sau đó trong lòng bàn tay hắn bắt đầu hiện ra hắc khí, mơ hồ hiện lên một cánh cửa đen nho nhỏ, nhất thời từng tia huyết khí bị hút vào bên trong một cách nhanh chóng.
“Lực lượng tăng trưởng thật khiến người ta mê muội…”
Cảm thụ được tử khí bên trong Tử Tịch Chi Môn càng lúc càng nồng đậm, trên khuôn mặt Hồn Nguyên Thiên hiện lên một nụ cười thỏa mãn. Nhưng, ngay khi hắn muốn tìm kiếm mục tiêu khác để động thủ, hắn lại phát hiện ra sự liên kết giữa hắn và Tử Tịch Chi Môn càng lúc càng yếu đi.
“Thôi hỏng rồi…”
Biến cố này khiến Hồn Nguyên Thiên cảm thấy cực kỳ bất an. Hắn vội vàng lách mình định tiến vào bên trong Tử Tịch Chi Môn, nhưng lại đột nhiên phát hiện mình đã hoàn toàn mất đi liên hệ với nó.
“Vụt!”
Ngay khoảnh khắc Hồn Nguyên Thiên mất đi liên hệ, ấn ký hắc môn trong lòng bàn tay hắn đột nhiên rung động, sau đó bay vút ra khỏi tay, phóng to thành một cánh cửa lớn màu đen.
Cùng lúc đó, Tiêu Viêm đang ngồi xếp bằng phía trên cánh cửa, miệng nở một nụ cười, nói: “Đa tạ đã ban tặng!”
Chứng kiến cảnh này, Hồn Nguyên Thiên sững sờ trong giây lát, rồi đôi mắt hắn lập tức đỏ ngầu như máu.
Đề xuất Tiên Hiệp: Chấp Ma - Hợp Thể Song Tu (Dịch)