Chương 1640: Đại Chiến Đã Đến!
Trong khu rừng rậm của Già Nam học viện, vô số học viên qua lại tấp nập, những thiếu niên thiếu nữ không ngừng bàn tán sôi nổi, mà chủ đề trong câu chuyện của họ đều xoay quanh việc Tiêu Viêm xuất hiện, thể hiện lòng sùng bái cuồng nhiệt. Đại chiến sắp kề, nhưng những thiếu niên này vẫn chưa hề hay biết.
Dưới một gốc đại thụ, Tiêu Viêm nằm dài trên bãi cỏ, miệng ngậm một cọng cỏ non, đôi mắt lơ đãng nhìn lên bầu trời. Đã rất lâu rồi hắn chưa có được cảm giác an tĩnh đến thế.
“Đã nhiều năm như vậy rồi…”
Hắn khẽ thở dài. Năm đó hắn cũng tu luyện tại nơi này, từng cảnh tượng xưa cũ như thước phim quay chậm hiện về trước mắt, chỉ khác một điều, hắn của giờ đây đã không còn là thiếu niên non nớt của ngày xưa nữa.
“Đúng là đã rất nhiều năm…”
Bỗng một giọng nói dịu dàng vang lên bên tai, hắn đưa mắt nhìn lên, bắt gặp đôi chân thon dài đầy quyến rũ, bất giác buột miệng thốt lên: “Chân đẹp thật…”
“Lớn từng này rồi mà vẫn không đứng đắn.”
Hắn mỉm cười, không nói thêm gì nữa, không khí bỗng chốc chìm vào tĩnh lặng. Những năm gần đây, vì chuyện của Hồn Điện và Hồn tộc, áp lực nặng nề khiến hắn gần như nghẹt thở, chỉ có liều mạng tu luyện mới mong tìm được một con đường sống. Nếu hắn không nỗ lực, người thân và cả gia tộc đều sẽ phải chịu chung số phận bi thảm.
Đại chiến sắp tới, hai bên sẽ quyết một trận tử chiến, nhưng cũng chính vì thế mà sự căng thẳng trong lòng hắn lại hóa thành thanh thản. Những gì cần làm đều đã làm, những nỗ lực cần bỏ ra cũng đã dốc hết sức, bây giờ chỉ là thời điểm chờ đợi kết quả cuối cùng.
Tiêu Ngọc nhẹ nhàng ngồi xuống cạnh hắn, lặng lẽ ngắm nhìn hắn thật kỹ. Gương mặt non nớt ngày nào đã không còn, thay vào đó là vẻ thành thục, kiên nghị, mang theo nét anh tuấn và phảng phất một chút lãng tử.
“Nếu không phải là tỷ đệ thì tốt biết mấy…”
Đôi khi, chính nàng cũng không thể kiểm soát được suy nghĩ của mình, chỉ biết miên man nghĩ ngợi rồi lại tự mắng bản thân không biết liêm sỉ.
“Động lòng xuân rồi sao?”
Chẳng biết từ lúc nào, Tiêu Viêm đã mở mắt nhìn nàng chằm chằm, khẽ trêu chọc.
“Đúng vậy.”
Tiêu Viêm sững sờ. Thật lạ! Bình thường với những lời trêu chọc thế này, ít nhất hắn cũng phải ăn vài quyền. Nàng ta đổi tính rồi sao?
Hắn chăm chú nhìn nàng, trong đôi mắt trong veo kia dường như có chút gợn sóng, hắn bất chợt quay mặt đi.
Sau một thoáng bối rối và chần chừ, nàng nhìn hắn, nhẹ giọng: “Cảm ơn ngươi.”
“Ừm.”
Hắn thầm nghĩ: “Đúng là nữ nhân, thật khó hiểu.”
“Ngươi có nhớ nhà không?”
Nhà? Hắn chợt ngẩn người, rồi một nụ cười dịu dàng, ấm áp nở trên môi.
“Bây giờ trong mắt những đứa trẻ Tiêu gia, ngươi chính là thần linh. Bất cứ ai nói xấu ngươi đều sẽ phải hứng chịu cơn thịnh nộ của tất cả mọi người, thật là oai phong.”
“Ha ha, thần linh sao? Ngày xưa ta vốn là một phế vật đấy!”
“Nhỏ mọn, chuyện xưa như vậy mà vẫn còn để trong lòng.”
Hắn chỉ cười cười, còn nàng lại tiếp tục kể chuyện. Dưới bầu trời trong xanh, cảm giác bình yên này đã rất lâu rồi hắn mới có lại.
“Tiêu Ninh và Tiêu Mị đã trở về Gia Mã Đế Quốc từ lâu rồi, nghe nói cũng thuộc hàng cường giả nhất nhì ở đế quốc.”
“Mấy năm trước, gia tộc từng tổ chức bầu chọn tộc trưởng mới. Ngươi có biết kết quả không? Tất cả các phiếu bầu đều ghi tên ngươi, khiến các trưởng lão ai nấy đều dở khóc dở cười.”
“…”
Tiêu Ngọc say sưa kể chuyện, đến khi nhìn lại mới phát hiện hắn đã nhắm nghiền mắt, hơi thở đều đặn, chìm vào giấc ngủ từ lúc nào. Hắn khi ngủ, trông chẳng khác gì một đứa trẻ…
Nàng thoáng sững sờ, nhưng rồi gương mặt lại lộ ra vẻ thương tiếc. Nàng nhẹ nhàng đỡ lấy đầu hắn, gối lên đôi chân thon thả của mình. Nhìn hắn ngủ say, nàng bất chợt nở một nụ cười nhẹ nhàng, ôn hòa, nhưng chan chứa tâm sự.
“Trong tộc, ai cũng biết ngươi vì bọn họ mà đã phải trả giá rất nhiều, gánh nặng của cả gia tộc đều do một mình ngươi gánh vác…”
“Vì bảo vệ gia tộc, một mình ngươi đã phải tranh đấu trong sinh tử. Hiện tại, những đứa trẻ trong tộc đều lấy ngươi làm mục tiêu, đứa nào cũng liều mạng tu luyện để trở nên mạnh mẽ, chỉ mong có ngày được kề vai sát cánh trợ giúp ngươi.”
“…”
Dưới gốc đại thụ cao vút, cành lá khẽ đung đưa theo gió, tạo nên những âm thanh xào xạc, ôn hòa và mềm mại…
Tiêu Viêm bỗng thở hắt ra một hơi, đôi mắt đột ngột mở bừng. Sự an tĩnh trong mắt hắn đã biến mất, thay vào đó là ánh mắt sắc bén ngập tràn sát khí, khiến người khác nhìn vào cũng phải run rẩy.
“Ngươi tỉnh rồi.”
“Ừm.”
Hắn bật dậy, đưa mắt nhìn về phương xa, nhẹ giọng than: “Bọn chúng tới rồi.”
Tiêu Ngọc giật mình, nàng đương nhiên hiểu “bọn chúng” trong lời hắn là ai.
“Nhanh thật…”
“Đi báo cho Đại trưởng lão, tập trung tất cả học viên lại. Đại chiến lần này, e rằng nơi đây không thể chống đỡ nổi.” Hắn trầm giọng nói.
Nàng gật đầu, vội vã chạy đi.
“Cảm ơn nàng, Tiêu Ngọc tỷ!”
Nàng chợt khựng lại, đây là lần đầu tiên hắn gọi nàng như vậy. Từ nhỏ đến lớn, hai người gặp nhau là cãi vã, là đối đầu, làm gì có chuyện hắn gọi nàng một tiếng thân thương đến thế.
“Ha ha, tiểu đệ tinh quái, tỷ chờ xem ngươi làm anh hùng.” Nàng xoay người, bóng lưng vội vã khuất dần.
Chúng ta… là tỷ đệ!
Tiêu Viêm chắp tay sau lưng đứng đó, nhìn giọt nước mắt thoáng rơi trên gương mặt nàng, hắn khẽ thở dài. Hắn làm sao lại không hiểu tâm ý của nàng cơ chứ… Nhưng có một số chuyện, có lẽ vĩnh viễn sẽ không có kết quả.
Hắn lắc đầu, gạt bỏ những tạp niệm ấy sang một bên. Ở phía chân trời xa xôi, năng lượng bắt đầu trở nên hỗn loạn, luồng khí tức này… chẳng hề xa lạ!
Trong chốc lát, mọi người đã tụ tập bên cạnh hắn, có Thải Lân, Huân Nhi và cả những người khác.
“Hồn tộc đến rồi sao?”
Hắn gật đầu, ánh mắt nhìn về phía học viện. Bầu không khí nhàn nhã nơi đây giờ đã biến mất, thay vào đó là sự khẩn trương tột độ, các đạo sư đang hối hả dẫn dắt học viên chạy về phía quảng trường.
“Lần giao chiến này, hai người phải hết sức cẩn thận.” Hắn nhẹ giọng dặn dò hai vị giai nhân bên cạnh.
“Ngươi cũng vậy!” Hai nàng khẽ gật đầu.
Hắn chỉ cười, rồi đột nhiên dang rộng hai cánh tay, ôm trọn cả hai người vào lòng, nhẹ nhàng nói: “Qua khỏi chuyện này, chúng ta sẽ tổ chức một đại hôn lễ thật long trọng.”
Hai nàng đỏ mặt, e thẹn gật đầu.
Ngay sau đó, hắn xoay người bay về phía quảng trường, bàn tay vung lên, một khe nứt không gian khổng lồ liền xuất hiện – đó chính là con đường dẫn đến Thiên Mộ!
“Đại trưởng lão yên tâm, ta đã dặn dò các sinh vật bên trong không làm hại đến đệ tử của học viện.”
“Tiểu tử, đa tạ.” Tô Thiên đại trưởng lão hướng về phía Tiêu Viêm chắp tay, rồi dẫn đầu lao vào Thiên Mộ. Vô số học viên cũng nối gót theo sau, từng người từng người một tiến vào.
Phía chân trời, mây đen dần kéo đến, tử khí nồng đậm bao trùm cả thiên địa.
Cùng lúc đó, trên bầu trời phía bắc, không gian cũng rung chuyển dữ dội như sắp vỡ tan.
“Liên quân đến rồi…”
Không khí ngưng đọng, sát khí lan tràn, trận chiến cuối cùng sắp bắt đầu!
Hắn ngửa mặt nhìn trời, hào khí ngút trời, thét dài một tiếng, âm thanh chấn động cả đất trời:
“Hồn Tộc, các ngươi muốn chiến? Vậy thì hôm nay, ngay tại nơi này, quyết một trận sinh tử đi!”
ღ Dòng chữ cũ hoá hoa mới ღ
Đề xuất Huyền Huyễn: Lão Bà Của Ta Là Đông Tấn đệ Nhất Nữ Ma Đầu