Chương 1641: Động Phủ Chi Chiến
Mây đen bao phủ khắp thiên địa, sắc trời trong chốc lát đã trở nên u ám, khiến cho mặt đất cũng bắt đầu run rẩy.
Hiện tại, Hắc Giác Vực vẫn còn không ít người cùng thế lực lưu lại. Mặc dù đám người Tiêu Viêm đã khuyên bảo nhưng những người này vẫn không có ý định rời đi. Kẻ có thể tồn tại ở Hắc Giác Vực cho đến bây giờ, không ai không phải là hạng gan to mật lớn, bởi vậy chỉ dựa vào vài lời của bọn Tiêu Viêm mà muốn họ rời khỏi mảnh đất đã gắn bó nhiều năm là chuyện không hề dễ dàng.
Đối với tình huống này, Tiêu Viêm cũng không tiếp tục khuyên bảo nữa, mặc cho những người này ở lại. Đến lúc đó, bọn họ chắc chắn sẽ phải hối hận.
Còn Tiêu Môn đã sớm được Tiêu Viêm thu vào trong Thiên Mộ. Bất kể thế nào, Tiêu Môn cũng là thế lực do một tay hắn gây dựng năm đó, hắn tất nhiên không muốn nó bị hủy diệt.
Hắc Giác Vực lúc này so với quá khứ đã yên tĩnh hơn rất nhiều. Mặc dù có một số lão gia hỏa cứng đầu không chịu rời đi nhưng cũng không thiếu người quyết đoán nhanh chóng rời khỏi. Dù sao, những chuyện xảy ra vừa qua cũng làm cho bọn họ hiểu rõ thực lực kinh khủng của Hồn Tộc. Mây đen tràn ngập khắp thiên địa chợt tách ra, vô số bóng người dày đặc từ bên trong xuất hiện, mang theo khí thế áp bức kinh hoàng.
Nhìn những bóng người không ngừng xuất hiện, sắc mặt Tiêu Viêm dần trở nên ngưng trọng. Hồn Tộc hiển nhiên đã dốc toàn bộ lực lượng, xem ra lão gia hỏa Hồn Thiên Đế này đối với Cổ Đế động phủ nhất quyết phải đoạt được.
“Cẩn thận.” Ở một bên, sắc mặt Huân Nhi hiện lên vẻ lo lắng. Hồn Tộc dốc toàn lực trong trận chiến này khiến ngay cả nàng cũng cảm thấy một áp lực thật khủng bố.
Tiêu Viêm khẽ gật đầu, ánh mắt hắn dừng lại tại trung tâm của đám mây đen, nơi có hơn mười đạo thân ảnh đang lăng không mà đứng. Kẻ dẫn đầu không ai khác chính là tộc trưởng Hồn Tộc, Hồn Thiên Đế. Bên cạnh lão là Hư Vô Thôn Viêm, theo sát phía sau là bốn vị trưởng lão Hồn Tộc ngày đó đã hợp lực tạo nên Tử Vong Chi Giới.
“Xem khí tức của bốn lão bất tử này, vậy mà đã khôi phục rồi…” Ánh mắt liếc qua bốn vị trưởng lão của Hồn Tộc, trong lòng Tiêu Viêm bất giác chùng xuống. Bốn gã trưởng lão có thể đối địch với cường giả cấp bậc Bát tinh Đấu Thánh này đủ để khiến thực lực hai bên trở nên chênh lệch.
Ngay lúc Tiêu Viêm vì thực lực mà Hồn Tộc triển lộ ra khiến sắc mặt có chút ngưng trọng, thì bầu trời phía trên học viện, không gian trở nên vặn vẹo, sau đó vô số bóng người lăng không xuất hiện. Nhân mã của liên quân cũng đã đến… Nhìn đông nghịt bóng người đột nhiên xuất hiện trên bầu trời, thân hình Tiêu Viêm chợt lóe lên, hiện ra trước đại quân.
“Xem ra ngươi đoán không sai, Hắc Giác Vực đúng là nơi Cổ Đế động phủ sẽ xuất hiện.” Cổ Nguyên nhìn thoáng qua đại quân Hồn Tộc, nói.
Tiêu Viêm nhẹ gật đầu, ánh mắt hắn đảo qua đạo quân liên minh ở phía trên, phát hiện đội hình liên quân hiện giờ dường như đã tăng lên không ít.
“Tam tộc chúng ta đều đã dốc hết toàn bộ lực lượng…” Dường như thấy được sự kinh ngạc trong mắt Tiêu Viêm, Cổ Nguyên cười giải thích.
“Tam tộc không cần phái nhân thủ ở lại phòng ngự sao?” Tiêu Viêm nhíu mày nói.
“Hồn Tộc lúc này cũng không có can đảm để phân người đi tiến công tam tộc chúng ta đâu.” Một bên, Lôi Doanh trầm giọng nói.
“Trận chiến này hết sức trọng yếu, bên nào thua chỉ sợ sẽ rơi vào cảnh vạn kiếp bất phục. Đã như vậy, chỉ có thể dốc hết sức đánh một trận.” Viêm Tẫn cười lên tiếng, nhưng trong mắt hắn lúc này đã ẩn hiện hàn quang lăng lệ.
Tiêu Viêm nghe vậy, cười cười rồi nhẹ nhàng gật đầu: “Đây là một quyết định chính xác. Nếu để Hồn Thiên Đế thuận lợi tiến vào Đấu Đế, tam tộc dù có dốc sức phòng ngự thế nào đi nữa cũng chỉ có một kết cục là diệt tộc. Như vậy, chi bằng dốc sức đánh cược một lần…”
“Phải rồi, lớp nham thạch dưới lòng đất ta đã xông qua, cũng phát hiện Cổ Đế động phủ. Bất quá, bên trong động phủ tồn tại một sinh vật thủ hộ thần bí, thực lực cực kỳ khủng bố. Ta thấy chỉ sợ sẽ không yếu hơn Cổ bá phụ cùng Hồn Thiên Đế.”
Tiêu Viêm sắc mặt nghiêm nghị nói.
Lời này vừa nói ra, không chỉ Lôi Doanh mà ngay cả thân thể Cổ Nguyên cũng hơi rung lên. Nếu sự thật là như thế thì trận đại chiến này thật có chút khó lường, một cường giả Cửu tinh Đấu Thánh hậu kỳ đủ để xoay chuyển cục diện của trận chiến!
“Trong ngàn năm nay, ta chưa từng nghe nói có chủng tộc phi nhân loại nào xuất hiện cường giả Cửu tinh Đấu Thánh hậu kỳ. Sinh vật thần bí này thời gian tồn tại chắc hẳn rất lâu rồi, nói không chừng so với ta và Hồn Thiên Đế cũng không bằng…” Cổ Nguyên lẩm bẩm nói.
Đám người Tiêu Viêm nhẹ gật đầu, nói như vậy cũng hợp lý. Dù sao, đại gia hỏa kia có thể trở thành người thủ hộ của Cổ Đế động phủ thì thời gian tồn tại không thể ngắn được. Nếu nói thời gian tồn tại của nó vượt qua Cổ Nguyên cùng Hồn Thiên Đế cũng là điều có thể lý giải, bởi chủng tộc ma thú vốn được thiên nhiên ưu đãi về tuổi thọ hơn so với nhân loại.
Lúc đám người Tiêu Viêm đang nói chuyện, tại phía bầu trời xa xăm, Hồn Thiên Đế chậm rãi đạp không mà đến, ánh mắt nhàn nhạt liếc qua liên quân rồi dừng lại ở Cổ Nguyên cùng đám người Tiêu Viêm.
“Cổ Nguyên, những gì lúc trước đã nói với ngươi hiện tại vẫn còn hiệu lực. Nhưng sau khi ta thành công tiến vào Đấu Đế, nếu ngươi mới đến quy hàng, ta sẽ không còn chút lưu tình nào nữa. Vì Cổ Tộc, ngươi nên suy nghĩ cho kỹ.” Hồn Thiên Đế bình thản nói.
Nhìn thấy Hồn Thiên Đế đến bây giờ vẫn còn ý định hợp tác với mình, Cổ Nguyên không nhịn được mà nở một nụ cười lạnh. Bàn tay ông giơ lên rồi nhẹ nhàng vung xuống, lập tức trong liên quân bộc phát ra vô số đạo khí tức cường hãn, mang theo ánh mắt lãnh lệ tập trung vào đại quân Hồn Tộc.
“Quả nhiên đáng tiếc.”
Thấy thế, Hồn Thiên Đế nhẹ nhàng thở dài rồi cũng không nói thêm gì nữa. Một đạo quang đoàn từ trong nạp giới bay vút lên, lơ lửng trên đỉnh đầu hắn. Chỉ thấy bên trong quang đoàn, sương mù ánh sáng chuyển động, hóa thành một đạo thân ảnh già nua.
Theo đạo thân ảnh già nua xuất hiện, năng lượng trong thiên địa cũng bắt đầu sôi trào, một cỗ uy áp tựa như chúa tể đất trời từ trên cao giáng xuống.
“Đà Xá Cổ Đế!”
Nhìn qua đạo hư ảnh, sắc mặt Cổ Nguyên cùng đám người Tiêu Viêm lập tức nghiêm trọng hẳn lên. Loại uy thế này chỉ có thể thuộc về người trong truyền thuyết kia - Đà Xá Cổ Đế!
“Bọn chúng muốn sử dụng Đà Xá Cổ Đế Ngọc để triệu hoán Cổ Đế động phủ.” Hai mắt Cổ Nguyên lóe lên tinh quang, trầm giọng nói.
“Ầm!”
Tế khởi Đà Xá Cổ Đế Ngọc, Hồn Thiên Đế tung một chưởng mãnh liệt hướng Già Nam học viện đánh xuống. Theo một chưởng này, một bàn tay khổng lồ rộng mấy ngàn trượng xuất hiện trên bầu trời, nặng nề giáng xuống học viện. Một cỗ sóng âm thật nhanh khuếch tán ra, vang dội khắp thiên địa.
Già Nam học viện rộng lớn dưới một chưởng này của Hồn Thiên Đế trực tiếp hóa thành một vực sâu mấy ngàn trượng. Âm thanh nổ vang lên, ngay sau đó phế tích màu đỏ từ bên trong học viện mãnh liệt phun ra, nhấn chìm Già Nam học viện trong nham thạch nóng chảy.
Một chưởng của Hồn Thiên Đế không chỉ biến Già Nam học viện thành phế tích, mà thậm chí còn làm cho nham thạch nóng chảy trong lòng đất phun trào ra ngoài.
Nham thạch nóng chảy như thủy triều đỏ cuồn cuộn từ trong lòng đất tuôn ra, sau đó nhanh chóng lan rộng khắp Hắc Giác Vực. Dựa theo tốc độ này, chẳng bao lâu nữa cả Hắc Giác Vực sẽ hóa thành biển nham thạch.
“Cản bọn chúng lại, không để Hồn Thiên Đế triệu hoán được Cổ Đế động phủ ra!” Nhìn biển nham thạch tràn ngập tuôn ra, Cổ Nguyên trầm giọng quát.
“Ra tay!”
Nghe được tiếng quát của Cổ Nguyên, Lôi Doanh, Viêm Tẫn và những người khác cũng đồng thời hét lớn, lập tức đại quân liên minh bộc phát đấu khí phô thiên cái địa nhằm hướng Hồn Tộc oanh tới.
“Kết trận!”
Nhìn thấy liên quân phát động thế công, bên trong đại quân Hồn Tộc cũng truyền ra mấy tiếng quát chói tai. Nhất thời, phía đại quân Hồn Tộc tràn ngập xiềng xích màu đen, trong nháy mắt hóa thành một đạo thiên la địa võng.
“Ầm ầm ầm!”
Vô số cột sáng Đấu Khí mênh mông không ngừng oanh tạc lên đại trận xiềng xích của Hồn Tộc, làm bùng nổ những âm thanh va chạm kinh thiên động địa.
Nhìn trận chiến đang diễn ra trên bầu trời, những cường giả vốn còn ở lại trong Hắc Giác Vực đều sợ đến thất sắc. Sau đó, họ cúi đầu nhìn biển nham thạch dưới đất, nhất thời có không ít người vội vàng lùi về phía sau. So với trận đại chiến này, những gì họ đã trải qua trong quá khứ chỉ có thể xem như trò đùa mà thôi.
Nhìn song phương kịch liệt giao chiến, Hồn Thiên Đế không mảy may để ý, hai mắt khép hờ, điều khiển Cổ Ngọc trong tay, cảm ứng Cổ Đế động phủ đang ẩn sâu dưới đáy biển nham thạch nóng chảy.
“Hừ!”
Nhìn một màn đang diễn ra, Cổ Nguyên cũng cất tiếng hừ lạnh, thân hình ông trực tiếp xuất hiện bên ngoài đại trận xiềng xích, bàn tay huy động, ngay lập tức đại trận vững chắc bắt đầu rạn nứt.
“Hắc hắc, Cổ Nguyên, hãy để bổn tọa đến chiếu cố ngươi.”
Cổ Nguyên vừa mới xuất thủ, Hư Vô Thôn Viêm cũng lập tức hiện ra, theo sau hắn là hai trưởng lão Hồn Tộc ngày trước đã tham gia bố trí Tử Vong Chi Giới. Xem ra Hư Vô Thôn Viêm cũng hiểu rõ, mặc dù đã tiến vào linh hồn Đế cảnh nhưng nếu đơn đả độc đấu, hắn vẫn không phải là đối thủ của Cổ Nguyên.
“Hóa ra ngươi đã tiến vào linh hồn Đế cảnh, xem ra Hồn Tộc đối đãi với ngươi cũng thật không tệ.” Với nhãn lực của mình, Cổ Nguyên liếc mắt một cái liền có thể nhìn ra Hư Vô Thôn Viêm đã tiến vào linh hồn Đế cảnh.
Cười lạnh một tiếng, Hư Vô Thôn Viêm không nhiều lời vô ích, hai chưởng vũ động, hắc viêm ngập trời bộc phát, hấp lực vô cùng cường đại khiến bản thân hắn trở thành một cái hắc động.
Tại lúc Hư Vô Thôn Viêm ra tay, hai lão giả sau lưng hắn cũng đồng thời xuất thủ, khí tức tràn ra, hiển nhiên bọn chúng đã toàn lực ứng phó.
“Dựa vào ba người các ngươi cũng muốn ngăn cản ta?”
Cười một tiếng, thân hình Cổ Nguyên chợt lóe, nhanh như thiểm điện xuất hiện bên cạnh một tên lão giả, ngón tay ông khẽ động làm cho không gian trong phạm vi trăm trượng lập tức sụp đổ thành hư vô, sau đó thật nhanh ấn xuống đầu lão giả kia.
“Phụt!”
Một chỉ ấn xuống, còn chưa tiếp xúc với thân thể đã khiến thân hình lão giả lảo đảo lùi lại, đồng thời một ngụm máu tươi lập tức phun ra.
“Hừ.”
Một chỉ vừa xuất liền có kẻ bị thương, Cổ Nguyên vừa chuẩn bị ra tay một lần nữa thì ngay lúc đó, hắc viêm cũng bạo phát, hấp lực kinh hoàng giống như lỗ đen vũ trụ muốn hút cạn đấu khí của Cổ Nguyên.
“Lực thôn phệ của ngươi đối với ta vô dụng.”
Đấu khí mênh mông xen lẫn linh hồn công kích từ trong cơ thể Cổ Nguyên bạo phát, trực tiếp chấn nát hắc viêm, sau đó bàn tay Cổ Nguyên hướng về phía Hư Vô Thôn Viêm mà chộp tới.
Tại lúc Cổ Nguyên cùng ba người Hư Vô Thôn Viêm đang đại chiến kịch liệt, hai đạo thân ảnh già nua cũng xuất hiện trước mặt Tiêu Viêm, ánh mắt âm lệ nhìn hắn, quát lạnh:
“Tên tiểu tử khốn kiếp, mau đem Tử Vong Chi Môn của lão phu trả lại đây!”
✺ Lời văn VN bay như gió — Vozer giữ chỗ bình yên ✺
Đề xuất Tiên Hiệp: Thôn Thiên Ký