Chương 1642: Lấy Một Địch Hai
“Hồn Nguyên Thiên?”
Nhìn hai lão giả toàn thân bao phủ trong tử khí nồng đậm, trên mặt Tiêu Viêm thoáng hiện một nụ cười. Hắn nhận ra Hồn Nguyên Thiên, một trong hai người, chính là kẻ ngày đó bị hắn ra tay cướp mất Tử Vong Chi Môn.
“Tiểu tạp chủng, dám phá hoại đại sự của Hồn Tộc ta, hôm nay lão phu sẽ cho ngươi chết không có chỗ chôn!”
Hồn Nguyên Thiên ánh mắt oán độc nhìn chằm chằm Tiêu Viêm. Ngày đó, nếu không phải Tiêu Viêm thừa dịp hắn sơ hở mà đoạt đi Tử Vong Chi Môn, phá vỡ Tử Vong Kết Giới khiến đại quân Hồn Tộc phải rút lui, thì đại kế mưu đồ đã lâu của chúng đã không bị phá hỏng. Sai lầm này, nếu không phải tình thế hôm nay khẩn cấp, e rằng dù có là trưởng lão, hắn cũng khó tránh khỏi trọng phạt từ các nguyên lão trong tộc.
Cũng chính vì lẽ đó mà hắn đã không ít lần bị Hồn Thiên Đế trách mắng, giờ đây vừa trông thấy Tiêu Viêm, oán hận trong lòng hắn lại càng dâng trào.
Đối với lời lẽ oán độc của Hồn Nguyên Thiên, Tiêu Viêm chỉ khẽ nhếch mép, ánh mắt quét qua hai vị lão giả Hồn Tộc, có phần ngưng trọng. Hồn Tộc trực tiếp phái ra hai Bát tinh Đấu Thánh để đối phó với hắn, cho thấy chúng quyết tâm đưa hắn vào chỗ chết.
Thế nhưng, việc này nào có dễ dàng. Hắn hiện tại đã chân chính là một Thất tinh Đấu Thánh, linh hồn lại tiến vào Đế Cảnh, sức chiến đấu đã vượt xa Bát tinh Đấu Thánh bình thường. Dù phải đối mặt với hai gã Bát tinh Đấu Thánh liên thủ, hắn vẫn có đủ sức đánh một trận.
Gạt đi những suy nghĩ trong lòng, ánh mắt Tiêu Viêm quét qua bầu trời Hắc Giác Vực, nơi những trận đại chiến kịch liệt đang diễn ra. Đấu khí cuồn cuộn từ những thân ảnh đang giao chiến trên không trung khiến cho biển nham thạch nóng chảy bên dưới không ngừng bắn lên, tạo thành những cột nham thạch khổng lồ.
“Phải cố gắng cầm chân hai tên Bát tinh Đấu Thánh này mới có thể giảm bớt áp lực cho liên quân.”
Chiến trường trên không trung tựa như một cối xay thịt khổng lồ, cường giả của cả hai phe không ngừng thổ huyết rơi xuống biển nham thạch nóng chảy bên dưới rồi hóa thành tro tàn.
“Tiểu tạp chủng, chịu chết đi!”
Ánh mắt Hồn Nguyên Thiên nhìn Tiêu Viêm càng lúc càng oán độc. Rốt cuộc không thể nhịn được nữa, hắn gầm lên một tiếng giận dữ, hai tay huy động, một chưởng mang theo tử khí ngập trời đánh thẳng về phía Tiêu Viêm. Mùi tử vong kia, chỉ cần hít phải một hơi cũng đủ cảm nhận được sinh cơ trong cơ thể đang dần tiêu tán.
“Ngươi thật quá xem trọng bản thân rồi.”
Nhìn Hồn Nguyên Thiên ra tay, Tiêu Viêm cười lạnh một tiếng. Tịnh Liên Yêu Hỏa trong cơ thể bùng lên, hóa thành một cự chưởng hỏa diễm, trực tiếp ép xuống công kích của Hồn Nguyên Thiên, tử khí cũng nhanh chóng bị Tịnh Liên Yêu Hỏa tịnh hóa.
“Hồn Sinh Thiên, mau cùng ra tay giết chết tiểu tử này!”
Một chiêu vừa rồi khiến sắc mặt Hồn Nguyên Thiên biến đổi dữ dội. Hắn cảm nhận được thực lực của Tiêu Viêm hiện tại so với ngày đó đã mạnh hơn rất nhiều, liền vội vàng hét lớn.
Nghe tiếng hét của Hồn Nguyên Thiên, lão giả còn lại sắc mặt âm trầm như nước cũng khẽ gật đầu. Thân hình lão lóe lên, xuất hiện ngay sau lưng Tiêu Viêm, một chỉ mang theo tử khí ập tới.
“Tử Thần Chỉ!”
“Cút!”
Một ngón tay khổng lồ màu đen vừa phá không lao tới đã bị Tiêu Viêm tung một quyền mang theo bão lửa đánh bay ngược trở lại.
“Kim Cương Lưu Ly Thể!”
Vừa đánh ra một quyền, Tiêu Viêm hét lớn, thân thể bành trướng lên mấy trượng, kim quang chói lọi từ trong cơ thể bạo phát.
“Hủy Diệt Hỏa Thể!”
Vừa thi triển Kim Cương Lưu Ly Thể, Tiêu Viêm lại một lần nữa khởi động Tịnh Liên Yêu Hỏa. Thân thể khổng lồ nhanh chóng trở nên trong suốt như lưu ly. Cùng lúc thi triển hai loại kỹ năng cường hóa thân thể, đây là việc mà chỉ khi linh hồn bước vào Đế Cảnh, Tiêu Viêm mới có thể làm được.
Sau khi thi triển hai loại đấu kỹ cường hóa thân thể, khí thế của Tiêu Viêm trở nên vô cùng cuồng bạo. Hắn vung đại thủ, một chưởng vỗ thẳng về phía Hồn Nguyên Thiên, cùng lúc đó, bàn tay còn lại liên tiếp búng ra.
“Hoàng Tuyền Chưởng!”
“Đại Thiên Tạo Hóa Chưởng!”
“Hoàng Tuyền Chỉ!”
Ba loại đấu kỹ khác nhau được Tiêu Viêm sử dụng cùng lúc, trực tiếp oanh kích về phía Hồn Nguyên Thiên đang kinh hãi.
Nhìn thấy thế công của Tiêu Viêm, sắc mặt Hồn Nguyên Thiên nhất thời biến đổi. Cùng lúc thi triển nhiều loại đấu kỹ như vậy, năng lực này ngay cả hắn cũng không thể làm được.
“Tử Vong Bi!”
Tử khí nồng đậm từ trong cơ thể Hồn Nguyên Thiên không ngừng tuôn ra, ngưng tụ thành một tấm bia mộ màu đen cao ngàn trượng.
Rầm rầm rầm!
Bị nhiều Thiên giai đấu kỹ oanh kích, tấm bia mộ không ngừng rung chuyển, không gian trong phạm vi ngàn trượng trực tiếp sụp đổ thành từng mảng hư vô đen kịt.
Đối mặt với thế công cuồng bạo đó, tử khí trên tấm bia mộ màu đen nhanh chóng tiêu tán, cuối cùng tấm bia không chịu nổi nữa mà nổ tung.
“Xùy!”
Thấy tấm bia mộ đã bị phá hủy, Tiêu Viêm định tiếp tục truy kích thì đột nhiên phải quay người lại, nắm đấm khổng lồ như một phản xạ có điều kiện đánh ra sau lưng.
Ầm!
Không gian vỡ nát, một cột trụ màu đen phá không lao tới, va chạm nặng nề với nắm đấm của Tiêu Viêm, tạo ra một tiếng nổ vang trời. Cả Tiêu Viêm và cột trụ màu đen đều bị chấn lui. Vừa đứng vững thân hình, Tiêu Viêm liền mạnh mẽ nuốt xuống một ngụm máu tươi chực trào ra. Hồn Sinh Thiên này xem ra thực lực còn mạnh hơn Hồn Nguyên Thiên, hơn nữa khi ra tay vẫn chưa dùng toàn lực. Trận đối đầu vừa rồi khiến Tiêu Viêm có chút không dễ chịu, nhưng Hồn Sinh Thiên cũng chẳng khá hơn là bao.
Nhìn về phía Hồn Sinh Thiên, chỉ thấy khuôn mặt lão cũng hơi ửng hồng, khí tức có chút dao động mạnh.
“Tốt cho một tiểu tử, khó trách ngươi có thể đoạt được Tử Vong Chi Môn của Hồn Nguyên Thiên.” Hồn Sinh Thiên ánh mắt u ám nhìn chằm chằm Tiêu Viêm, trầm giọng nói.
“Tiểu tử này càng ngày càng khó đối phó, chúng ta cùng nhau ra tay giết chết hắn đi.” Một bóng người thoáng hiện bên cạnh Hồn Sinh Thiên, chính là Hồn Nguyên Thiên.
Nghe vậy, Tiêu Viêm cười lạnh một tiếng, thủ chưởng chợt vung lên. Một quả cầu ánh sáng màu đen từ lòng bàn tay hắn bay ra, hóa thành một cánh cửa rộng hơn ngàn trượng, chính là Tử Vong Chi Môn!
“Vào trong này cho ta!”
Triệu hồi Tử Vong Chi Môn, Tiêu Viêm phất tay áo, cánh cửa liền phun ra một lực hút mãnh liệt, muốn kéo cả hai người Hồn Nguyên Thiên vào trong.
“Hắc, tiểu tử ngươi cũng dám tự tìm đến cửa.”
Nhìn Tiêu Viêm triệu hồi Tử Vong Chi Môn, hai mắt Hồn Nguyên Thiên và Hồn Sinh Thiên sáng lên, rồi chợt cười âm lãnh. Chúng không hề có ý định chống cự mà còn thuận thế để lực hút kéo vào bên trong.
Thấy hành động của hai người, trong mắt Tiêu Viêm cũng thoáng hiện vẻ chế giễu. Hồn Nguyên Thiên đã từng mắc sai lầm ngu xuẩn, hắn tự nhiên sẽ không đi vào vết xe đổ đó.
Bên trong Tử Vong Chi Môn, hai thân ảnh của Hồn Nguyên Thiên vừa xuất hiện, định đi tìm linh hồn thạch để xóa bỏ ấn ký của Tiêu Viêm thì đột nhiên phát hiện không gian bên trong lại ngập tràn hỏa diễm.
“Không đúng, mau rút lui!”
Vừa thấy bão lửa ngập trời, sắc mặt hai người Hồn Nguyên Thiên đại biến. Tử Vong Chi Môn dường như đã bị Tiêu Viêm thay đổi!
Rầm rầm!
Hai người vừa định lui lại thì Tịnh Liên Yêu Hỏa tràn ngập xung quanh đã ập đến, hóa thành những con hỏa long hung hãn tấn công.
Ầm!
Hồn Nguyên Thiên và Hồn Sinh Thiên phất tay áo, đấu khí hùng hồn bùng nổ, đánh tan những con hỏa long đang lao tới. Sau đó, thân hình cả hai lóe lên, xuất hiện ngay cửa vào của Tử Vong Chi Môn.
Ngay khi hai người xuất hiện ở cửa, một thân ảnh cao ngàn trượng đã đứng chặn ở đó. Ngay sau đó, một luồng sóng âm linh hồn đột nhiên ập tới.
“Xoạt, xoạt, xoạt!”
Liên tiếp ba đạo Hoàng Tuyền Thiên Nộ trực tiếp đánh bay hai người Hồn Nguyên Thiên đi mấy ngàn trượng, khiến linh hồn của chúng cũng nhất thời trở nên mê muội.
“Đã vào rồi thì đừng hòng ra được.”
Tiếng cười băng lãnh của Tiêu Viêm vang vọng bên trong Tử Vong Chi Môn. Ngay sau đó, thủ ấn của hắn biến ảo liên tục, từng luồng lực lượng hủy diệt hòa cùng hỏa diễm lục sắc từ lòng bàn tay phun ra, bắn sâu vào bên trong.
Từng đóa hỏa liên hiện ra, xếp thành một trận hình tam giác lơ lửng bên trong Tử Vong Chi Môn, nhưng không lập tức công kích hai người Hồn Nguyên Thiên mà hội tụ lại một chỗ.
Chỉ trong vài giây ngắn ngủi, số lượng Hủy Diệt Hỏa Liên đã lên đến hơn mười đóa. Hồn Nguyên Thiên và Hồn Sinh Thiên thấy thế, sắc mặt đại biến. Một đóa Hủy Diệt Hỏa Liên đối với chúng không đáng ngại, nhưng hơn mười đóa cộng lại, lại phát nổ trong một không gian hạn chế thế này, dù với thực lực của chúng cũng khó lòng chịu đựng nổi.
“Xông ra ngoài!”
Liếc mắt nhìn nhau, cả hai nhanh chóng đưa ra quyết định. Chúng cắn chặt răng, hóa thành hai đạo cầu vồng, nhanh như thiểm điện lao về phía cánh cổng.
“Muộn rồi!”
Nhìn thấy hành động của hai người, Tiêu Viêm ngược lại cười lạnh. Hắn ném thêm vào ba đóa Hủy Diệt Hỏa Liên nữa, sau đó tâm thần khẽ động, tất cả Hủy Diệt Hỏa Liên bên trong Tử Vong Chi Môn đồng loạt nổ tung.
Ngay lúc Hủy Diệt Hỏa Liên phát nổ, Tiêu Viêm nhanh tay vỗ một chưởng vào Tử Vong Chi Môn, chỉ thấy một đạo linh hồn ấn ký trên đó nhất thời tự bạo!
Theo linh hồn thạch vỡ nát, không gian bên trong Tử Vong Chi Môn bắt đầu sụp đổ. Một luồng lực lượng hủy diệt kết hợp với sức mạnh từ vụ nổ của Hủy Diệt Hỏa Liên điên cuồng bao phủ lấy hai người Hồn Nguyên Thiên.
“Hắn tự bạo Tử Vong Chi Môn!”
Nhìn thấy cảnh tượng này, trong mắt Hồn Nguyên Thiên hiện lên vẻ hoảng sợ và không cam lòng. Tử Vong Chi Môn là bảo vật hắn đã luyện chế mấy trăm năm, vậy mà hôm nay lại bị Tiêu Viêm phá hủy…
Rầm!
Ý niệm vừa lóe lên trong đầu hắn cũng là lúc lực lượng hủy diệt kinh khủng kia ập tới, trực tiếp thôn phệ cả hai người vào trong.
Trên bầu trời, nhìn Tử Vong Chi Môn đang nổ tung, thân hình Tiêu Viêm vội lùi lại. Hắn chậm rãi lau đi những giọt mồ hôi lạnh trên trán. Hai lão quỷ này hôm nay dù không chết cũng chắc chắn phải trọng thương.
“Muốn cướp về đâu có dễ dàng như vậy?” Cười lạnh một tiếng, Tiêu Viêm trong lòng chợt động, quay đầu nhìn xuống biển nham thạch phía dưới, nơi dường như có thứ gì đó sắp xuất hiện.
“Cổ Đế động phủ rốt cuộc cũng được triệu hoán sao?”
Nhìn thấy cảnh này, ánh mắt Tiêu Viêm liền lạnh lại.
Vozer gọi ta về nhà
Đề xuất Đô Thị: Ta Thật Không Muốn Trọng Sinh A (Dịch)