Chương 1660: Xuất Quan!

Mưa máu rả rích trút xuống, cả đất trời phảng phất chìm trong một màu đỏ sẫm bi thương.

- Đây là sức mạnh của cường giả Đấu Đế sao?

Nhìn thế công kinh thiên động địa như vậy lại bị Hồn Thiên Đế hời hợt hóa giải, trong lòng đám người Cổ Nguyên không khỏi dâng lên một cảm giác bất lực tột cùng. Thảo nào cảnh giới ấy lại khó chạm đến như vậy, hóa ra sự chênh lệch giữa hai bên vốn dĩ là trời và đất.

- Chỉ bằng chút sức mọn này mà ngươi cũng vọng tưởng làm kẻ cứu thế sao?

Đôi mắt đỏ rực của Hồn Thiên Đế nhìn chằm chằm Cổ Nguyên, ngữ khí mang theo vẻ trào phúng nhàn nhạt. Chợt, lão vung tay, một đạo huyết quang từ lòng bàn tay bắn ra. Lập tức, tất cả mọi người kinh hãi nhìn thấy, cả một dãy núi cùng hàng vạn cường giả trên đó liền hóa thành hư vô, không một ai có thể trốn thoát hay kháng cự.

Chứng kiến thủ đoạn tàn độc như vậy của Hồn Thiên Đế, sắc mặt ai nấy lại một lần nữa kịch biến.

- Thứ này mà gọi là liên quân sao? Xem ra không chịu nổi một đòn! Cổ Nguyên, trước đây ta đã cho ngươi cơ hội, đáng tiếc, ngươi lại không biết nắm lấy.

Con ngươi màu máu của Hồn Thiên Đế gắt gao nhìn Cổ Nguyên, chậm rãi nói.

- Tất cả, đã đến lúc kết thúc rồi...

Hồn Thiên Đế thưởng thức từng gương mặt tràn ngập sợ hãi và tuyệt vọng, trong lòng chợt cảm thấy chán nản. Trước đây, những kẻ này còn có thể gây cho lão chút phiền phức, nhưng hiện tại, trong mắt lão đã chẳng còn ai đáng để bận tâm. Cường giả Đấu Đế tựa như thần linh giữa đất trời, còn chúng sinh trong mắt lão, nào có khác gì loài sâu kiến.

Dứt lời, Hồn Thiên Đế từ từ giơ ngón tay chỉ về phía Cổ Nguyên. Nhất thời, thiên địa gợn sóng, huyết khí ngập trời lan tỏa rồi nhanh chóng ngưng tụ nơi đầu ngón tay lão, hóa thành một đạo huyết quang bắn thẳng về phía Cổ Nguyên.

Thấy Hồn Thiên Đế ra tay, Cổ Nguyên trong lòng cả kinh, đấu khí toàn thân cuồn cuộn vận chuyển. Nhưng ngay khi lão định điều động năng lượng đất trời để phòng ngự thì Hồn Thiên Đế đột nhiên cười khẩy, lại điểm ngón tay ra, nhẹ nhàng nói:

- Cấm!

Theo thanh âm vừa dứt, Cổ Nguyên lập tức kinh hoàng phát hiện, mình đã mất đi liên hệ với năng lượng đất trời tự lúc nào.

Biến cố này khiến cho sắc mặt Cổ Nguyên hiện lên vẻ hoảng sợ. Cường giả Đấu Thánh sở dĩ cường đại, không chỉ vì đấu khí bản thân hùng hậu, mà quan trọng hơn là họ có thể dẫn động năng lượng đất trời để công kích hoặc phòng ngự. Vậy mà giờ đây, Hồn Thiên Đế chỉ nhẹ nhàng một chữ đã phế đi năng lực này, khác nào chặt đứt một cánh tay của Cổ Nguyên.

- Cổ Đế Toái Niết Chỉ!

Biến cố đột ngột khiến lòng người hoảng loạn, nhưng Cổ Nguyên dù sao cũng là người dày dạn kinh nghiệm. Nhận thấy không thể điều động năng lượng đất trời, lão liền cắn răng vận chuyển đấu khí trong cơ thể đến cực hạn, rồi quát khẽ một tiếng. Đấu khí mênh mông như biển cả ngưng tụ thành một cự chỉ mang đầy hoa văn kỳ dị, hung hăng đâm vào cột huyết quang kia.

Ầm!

Huyết quang ầm ầm va chạm với cự chỉ giữa không trung, bùng phát âm thanh kinh thiên động địa. Ngay sau đó, cự chỉ kia cứ thế tan biến, còn huyết quang thế đi không giảm, nhanh như chớp phóng thẳng vào màn đấu khí phòng ngự hùng hậu trước người Cổ Nguyên.

Phụp!

Hai bên vừa tiếp xúc, lớp phòng ngự đấu khí tưởng chừng kiên cố lại vỡ nát với tốc độ kinh người, cuối cùng hung hãn đánh vào thân thể Cổ Nguyên. Một ngụm máu tươi tức thì phun ra, Cổ Nguyên lảo đảo lùi lại, may có Chúc Khôn phía sau đỡ lấy, lão mới miễn cưỡng đứng vững.

- Đấu Đế là chưởng khống thiên địa. Ở trước mặt ta mà còn muốn điều động năng lượng đất trời, suy nghĩ của ngươi thật nực cười.

Hồn Thiên Đế nhếch mép cười nhạt, bàn tay đột nhiên giơ lên, nhắm thẳng vào tầng mây máu dày đặc trên bầu trời rồi khẽ siết lại. Mây máu cuộn trào, tiếng sấm nổ vang, một đạo huyết sắc lôi đình từ trên trời giáng xuống, xé rách hư không, hung hăng đánh về phía liên quân.

- Mau kết trận phòng thủ!

Thấy cảnh tượng đó, Cổ Nguyên vội lau vết máu trên khóe miệng rồi quát lớn. Nếu để mặc cho đạo lôi đình kia đánh xuống, liên quân chắc chắn sẽ tử thương thảm trọng.

Nghe tiếng quát của Cổ Nguyên, liên quân vội vàng trấn tĩnh, đấu khí mênh mông như biển nhanh chóng ngưng tụ trên không, hóa thành một con đấu khí cự long rít gào lao tới, đâm sầm vào đạo huyết lôi kia.

Ầm! Ầm!

Hai luồng năng lượng kinh khủng va chạm vào nhau, cường quang chói lòa chiếu sáng khắp mọi ngóc ngách Trung Châu. Thế nhưng chẳng được bao lâu, đạo huyết lôi đã hung hăng đánh nát đấu khí cự long.

Phụt!

Cự long tan vỡ, trong liên quân không ít người sắc mặt tái nhợt, không hẹn mà cùng lúc phun ra một ngụm máu tươi, hiển nhiên đều bị phản chấn trọng thương.

Lấy sức một người, đánh bại toàn bộ cường giả của liên quân!

Thực lực của cường giả Đấu Đế, không ngờ lại kinh khủng đến thế. Trước sức mạnh tuyệt đối như vậy, số lượng chỉ là thứ mong manh không đáng kể.

Cổ Nguyên và Chúc Khôn liếc nhìn nhau, đều thấy vẻ kinh hãi trong mắt đối phương. Dù đã sớm đoán được sức mạnh của Đấu Đế sẽ khủng khiếp tột độ, nhưng khi đối mặt với hiện thực, bọn họ vẫn không thể tin nổi, nhiều cường giả như vậy hợp lực lại vẫn không địch lại một Hồn Thiên Đế!

- Đấu Đế... thật đáng sợ!

Da mặt Viêm Tẫn co giật, dưới sức mạnh như thế này, bọn họ căn bản không có cửa thắng.

- Bất kể thế nào, cũng phải cố gắng kéo dài thời gian! Chờ đến khi Tiêu Viêm thuận lợi xuất quan, chúng ta mới có hy vọng lật ngược càn khôn!

Cổ Nguyên nghiến răng nói.

Nghe vậy, đám người Viêm Tẫn chỉ đành cười khổ. Không phải họ không muốn kéo dài thời gian, mà là dưới sức mạnh tuyệt đối của Hồn Thiên Đế, bất kỳ hành động nào của họ cũng đều là vô ích!

- Chỉ cần thêm một chút thời gian nữa thôi! Ta có thể cảm nhận được, long ấn trong cơ thể Tiêu Viêm đang ngày một phai nhạt. Loại uy áp này, tuyệt đối không thể xuất hiện trên người một Đấu Thánh bình thường!

Tử Nghiên đứng bên cạnh đột nhiên kích động nói. Nàng và long ấn trong cơ thể Tiêu Viêm có một mối liên hệ đặc biệt, tuy không thể biết được tình hình cụ thể của hắn, nhưng sự biến đổi kịch liệt từ long ấn cũng đủ để nàng phán đoán được nhiều điều.

Nghe nàng nói vậy, đám người Cổ Nguyên đều chấn động. Ánh mắt vốn đã vài phần ảm đạm chợt lóe lên nét kinh hỉ. Có lẽ đây chính là tin tức tốt duy nhất mà họ nhận được trong suốt thời gian qua.

- Đã như vậy, dù có phải liều mạng, hôm nay cũng phải ngăn cản lão!

Chúc Khôn ngẩng đầu nhìn đóa huyết liên trên bầu trời, nơi Hồn Thiên Đế đang lơ lửng một cách tà dị, trong mắt thoáng hiện vẻ hung tàn.

- Cổ Nguyên, ngươi mau chóng chấn chỉnh liên quân, ta sẽ cầm chân lão một lúc!

Chúc Khôn nói xong, không đợi Cổ Nguyên đáp lời, thân hình đã vọt lên trời. Ngay sau đó, thân thể lão xoay chuyển, một con cự long khổng lồ đến mức khó tin hiện ra giữa trời cao, long uy mênh mông cuồn cuộn, miễn cưỡng xua tan đi phần nào mùi máu tanh nồng nặc!

- Thái Hư Cổ Long?

Hồn Thiên Đế nhìn cự long bay lượn, trong mắt hiện lên chút hứng thú:

- Ta vừa thành Đấu Đế, cũng đang thiếu một con thú cưỡi. Nếu ngươi quy hàng, ta có thể che chở cho cả tộc Thái Hư Cổ Long của ngươi, thấy thế nào?

Ầm!

Đáp lại lời Hồn Thiên Đế, Chúc Khôn không nói một lời, chỉ há miệng rồng phun ra một cột sáng màu tím ẩn chứa sức mạnh hủy diệt, hung hăng bắn về phía lão.

- Ngu muội ngoan cố!

Thấy vậy, Hồn Thiên Đế chỉ khẽ phất tay áo, cột sáng đáng sợ kia lập tức nổ tung thành vô số điểm sáng. Thân hình lão khẽ nhoáng lên, đã xuất hiện trên lưng cự long, bàn chân nhẹ nhàng dẫm xuống. Tức thì, một mảng vảy rồng màu tím vỡ nát, máu rồng như thác đổ tuôn trào.

Hống!

Cơn đau kịch liệt khiến Chúc Khôn toàn thân run rẩy, thân rồng khổng lồ quằn quại giữa không trung, mỗi lần giãy giụa đều khiến hư không nứt vỡ.

Bộp!

Con ngươi đỏ rực của Hồn Thiên Đế vẫn lạnh lùng vô cảm. Lão lại dẫm chân một lần nữa, thân rồng vạn trượng cứ thế bị một cước đạp bay từ trên trời cao, đập thẳng vào một dãy núi, biến nó thành một vực sâu không thấy đáy.

Thấy ngay cả Chúc Khôn cũng bị Hồn Thiên Đế dễ dàng đánh bại, trong mắt không ít cường giả liên quân đã ngập tràn tuyệt vọng.

- Thật là nhàm chán...

Hồn Thiên Đế quay trở lại huyết liên đài, liếc nhìn những gương mặt đang thất thần bên dưới, chậm rãi lắc đầu. Đóa huyết liên từ từ đưa lão bay lên cao.

- Tất cả, kết thúc thôi! Cái tên Trung Châu này, ta không thích. Vậy thì... hủy diệt mảnh đại lục này đi.

Hồn Thiên Đế lười nhác giơ tay phải lên, nhắm vào biển mây máu đang bao trùm cả Trung Châu, khóe miệng từ từ nhếch lên một nụ cười tàn nhẫn, rồi đột ngột vung tay.

Ầm!

Theo cái vung tay của lão, biển mây máu điên cuồng xoáy động, một cảnh tượng khiến người người da đầu tê dại. Năng lượng hủy diệt từ trong mây máu nhanh chóng ngưng tụ, hóa thành vô số tia huyết lôi đỏ rực.

Ầm! Ầm! Ầm!

Những tia sét mang đầy sức mạnh hủy diệt vừa xuất hiện đã tràn ngập đất trời, ầm ầm giáng xuống Trung Châu. Ngay lập tức, cả đại lục rung chuyển dữ dội, mặt đất nứt toác. Sét máu đánh xuống nơi nào, nơi đó dù có trốn sâu dưới lòng đất cũng bị chấn cho nổ thành huyết vụ.

Xung quanh liên minh không còn màn chắn phòng ngự, dưới hàng vạn tia sét giáng xuống, vô số người thân thể nổ tung, máu tươi văng khắp nơi. Tất cả điên cuồng tìm chỗ trốn chạy, cảnh tượng không khác gì ngày tận thế.

- Khốn kiếp!

Cổ Nguyên nhìn cảnh tượng đó mà hai mắt như muốn nứt ra. Trong liên quân có không ít cường giả, thế nhưng không một ai ngoại lệ, hễ bị huyết lôi đánh trúng, thân thể lập tức nổ tung thành một đám huyết vụ.

- Ha ha ha ha!

Nhìn Trung Châu chìm trong biển máu, sắc đỏ trong mắt Hồn Thiên Đế càng lúc càng nồng đậm. Lão đứng giữa vô tận lôi đình trên bầu trời, ngửa mặt cười lớn, tựa như Ác ma Tu La diệt thế bước ra từ địa ngục A Tỳ.

- Đại quân mau quay lại, hợp sức phòng ngự!

Cổ Nguyên gào thét. Dưới những tia huyết lôi không ngừng giáng xuống, liên quân tử thương vô số, không biết bao nhiêu cường giả đã bỏ mình. Lúc này, họ chỉ có thể co cụm lại, dốc hết sức lực mà chống cự.

Tử Nghiên và các cô gái nhìn biển máu ngập trời, hàm răng bất giác nghiến chặt. Cục diện đến nước này, dù là các nàng cũng không khỏi cảm thấy tuyệt vọng.

Thải Lân ôm Tiêu Tiêu vào lòng, không muốn để con bé nhìn thấy cảnh tượng tàn sát đẫm máu như vậy.

- Mẹ, cha sẽ không sao chứ?

Tiêu Tiêu úp gương mặt nhỏ nhắn vào lòng Thải Lân, thân thể bé bỏng run lên nhè nhẹ.

- Tiêu Tiêu ngoan, cha con nhất định sẽ xuất hiện, cha còn phải bảo vệ Tiêu Tiêu nữa mà!

Thải Lân vỗ về lưng Tiêu Tiêu, thì thầm an ủi. Nhưng nàng vừa dứt lời, bỗng cảm nhận được một luồng sức mạnh vô cùng kinh khủng đột ngột bộc phát từ trong cơ thể Tiêu Tiêu. Loại sức mạnh đó, trong khoảnh khắc đã vượt xa cả nàng.

Cùng lúc khí tức của Tiêu Tiêu đột nhiên bùng nổ, thân thể của Tiêu Chiến, Tiêu Đỉnh, Tiêu Lệ ở bên cạnh cũng bất ngờ cao thêm một tấc. Khí tức của họ cũng bỗng chốc tăng vọt một cách điên cuồng.

- Là huyết mạch chi lực! Huyết mạch Đấu Đế trong cơ thể họ đã được kích hoạt!

Cổ Nguyên thấy cảnh tượng đó mà cả kinh, rồi sắc mặt chợt hiện lên vẻ vui mừng khôn xiết. Lão đột ngột ngẩng đầu, chỉ thấy giữa không trung, hỏa diễm ngập trời bỗng nhiên bùng lên. Ngọn lửa chậm rãi lan rộng, hóa thành một cái lồng lửa khổng lồ, bao trùm phạm vi vạn dặm quanh Thiên Phủ Liên Minh.

Ầm ầm!

Từng đạo huyết lôi hung hăng giáng xuống màn lửa, nhưng không còn dễ dàng phá hủy mọi thứ như trước nữa, mà ngược lại, bị hỏa diễm kia thiêu đốt thành hư vô.

Lửa bốc lên cuồn cuộn khắp trời, cuối cùng ngưng tụ thành một vầng hào quang rực lửa, bên trong lờ mờ hiện ra một bóng người.

Nhìn thân ảnh quen thuộc bên trong vầng lửa đó, kể cả đám người Cổ Nguyên cũng không giấu được vẻ vui mừng đến điên cuồng, vẻ vui mừng của người sống sót sau đại nạn.

- Tiêu Viêm, chúng ta đã cố hết sức... Phần còn lại... đều trông vào ngươi...

✺ Lời văn VN bay như gió — Vozer giữ chỗ bình yên ✺

Đề xuất Tiên Hiệp: Vô Địch Thiên Mệnh
Quay lại truyện Đấu Phá Thương Khung
BÌNH LUẬN