Chương 1659: Lực Lượng Của Cường Giả Đấu Đế
- Hồn Thiên Đế... Lão thành công rồi...
Tại tổng bộ liên minh.
Cổ Nguyên và Chúc Khôn đột nhiên biến sắc, kinh hãi ngẩng đầu nhìn lên quầng mây máu dày đặc bên ngoài vòng phòng ngự. Từ nơi đó, lần đầu tiên họ cảm nhận được một luồng khí tức khiến ngay cả linh hồn cũng phải run rẩy.
Loại khí tức này, chỉ có cường giả Đấu Đế mới có thể sở hữu.
Mà trong huyết vân kia, người duy nhất có thể trở thành Đấu Đế, không cần nói cũng biết, chính là Hồn Thiên Đế.
- Hôm nay... chính là lúc Hồn Thiên Đế ta phong Đế.
Ngay lúc sắc mặt Cổ Nguyên và Chúc Khôn liên tục biến đổi, một giọng nói mang theo mùi máu tanh vô tận chợt vọng xuống từ trời cao, vang vọng khắp mọi ngóc ngách của Trung Châu.
- Hồn Thiên Đế...
Nghe thấy giọng nói tựa như ác ma đó, khắp tổng bộ liên minh nhất thời náo loạn, ai nấy đều đứng bật dậy, mặt lộ vẻ kinh hãi nhìn lên không trung.
Trải qua hơn nửa năm tập luyện, liên quân đã có dáng dấp của một đại quân thực thụ, khác hẳn trước kia, phối hợp ăn ý và ngưng tụ hơn rất nhiều.
Nhìn đại quân đông nghịt đang lơ lửng trên không, đám đông đang rối loạn cũng thoáng an tĩnh lại đôi chút. Xem ra, sự hiện diện của liên quân cũng mang lại cho họ một chút cảm giác an toàn, dù họ hiểu rõ rằng chút an lòng này vô cùng mong manh.
Đám người Cổ Nguyên và Chúc Khôn đồng loạt xuất hiện phía trước đại quân, ngẩng đầu, sắc mặt ngưng trọng nhìn lên quầng mây máu dày đặc sau vòng phòng ngự. Mùi máu tươi trong thiên địa càng lúc càng nồng nặc.
- Luồng khí tức đó đích thực là của Hồn Thiên Đế...
Cổ Nguyên hít sâu một hơi, trong lòng nặng trĩu áp lực và bất an, vung tay trầm giọng:
- Đại quân chuẩn bị!
Nghe vậy, liên quân đông nghịt nhất thời thét vang, thanh thế cũng không hề yếu kém.
Lần này nếu không thể ngăn cản, e rằng toàn bộ Đấu Khí Đại Lục sẽ rơi vào tay Hồn Thiên Đế. Đến lúc đó, khó tránh khỏi cảnh sinh linh đồ thán.
Viêm Tẫn vẻ mặt ngưng trọng, nếu không có gì bất ngờ xảy ra, đây có lẽ là trận chiến cuối cùng của bọn lão.
Đám người Cổ Nguyên yên lặng gật đầu. Hồn Thiên Đế mang theo uy thế của Đấu Đế mà đến, một mình đối kháng toàn bộ liên quân. Cuộc chiến giằng co bấy lâu nay, có lẽ hôm nay sẽ nhanh chóng hạ màn.
- Tiêu Viêm có tin tức gì không?
Lôi Thắng hỏi.
- Vẫn chưa có...
Cổ Nguyên chậm rãi lắc đầu:
- Truyền thừa của Cổ Đế đâu phải chuyện đùa, cần phải có thời gian, rất nhiều thời gian.
- Nhưng chúng ta lại không có nhiều thời gian như vậy!
Lôi Thắng cười khổ.
Cổ Nguyên lặng lẽ nói:
- Cũng không phải ta không muốn thông báo cho hắn, nhưng các ngươi phải biết, Tiêu Viêm là hy vọng duy nhất của chúng ta. Chỉ khi hắn thuận lợi trở thành Đấu Đế thì mới có thể đối đầu với Hồn Thiên Đế. Nếu gọi hắn ra quá sớm, chẳng những vô dụng mà còn chôn vùi đi niềm hy vọng cuối cùng này.
Đám người Viêm Tẫn thở dài, gật gù. Bọn họ cũng hiểu rõ, lời của Cổ Nguyên là sự thật.
- Những tộc nhân trẻ tuổi của ba tộc chúng ta đã được bí mật đưa đi, ít nhất cũng bảo tồn được huyết mạch. Cho nên dù chúng ta có thất bại, cũng chỉ mong Tiêu Viêm có thể thành công, huyết mạch ba tộc chúng ta vẫn có thể kéo dài.
Cổ Nguyên trầm giọng.
- Cho nên, trước khi hắn thành công xuất quan, tuyệt đối không được gọi hắn ra.
- Ngươi nói không sai, cứ theo ý ngươi đi. Lôi tộc ta cũng không phải loại ham sống sợ chết, cho dù Hồn Thiên Đế thực sự trở thành Đấu Đế thì bọn ta vẫn dám đánh với lão một trận.
Lôi Thắng nghiến răng, trong lòng đã hoàn toàn thông suốt, ôm quyền nói.
Cổ Nguyên mỉm cười, lòng dần bình tĩnh lại. Lão ngẩng đầu nhìn quầng mây máu, nơi quyết định sự sinh tử tồn vong của liên quân.
Khi đại quân đang nghiêm cẩn chờ đợi, quầng mây máu bao phủ đất trời vẫn không hề có dấu hiệu tiêu tán, cứ lững lờ trôi nổi trên không trung.
Thế nhưng, sự yên lặng này không hề khiến người ta cảm thấy nhẹ nhõm, bởi bất cứ ai cũng có thể nhận ra, đây chính là sự tĩnh lặng trước cơn bão táp.
Sự tĩnh mịch đầy áp lực kéo dài chừng một giờ thì quầng mây máu bao trùm Trung Châu hơn nửa năm nay cuối cùng cũng rung chuyển. Dưới vô số ánh mắt chăm chú, đám mây máu ngập trời chậm rãi tách ra. Ngay sau đó, những tiếng rít chói tai vang lên, vô số bóng người dày đặc từ trong huyết vân tuôn ra, lơ lửng bên ngoài vòng phòng ngự, ánh mắt hung tợn nhìn chằm chằm vào đám người đông nghịt bên dưới.
- Hồn Tộc rốt cuộc đã tới...
Nhìn đại quân ngập trời kéo đến, sắc mặt không ít người trở nên tái nhợt. Dù đã sớm liệu đến cảnh tượng này, nhưng khi đối mặt với sự thật, trong lòng họ vẫn không tránh khỏi khủng hoảng và tuyệt vọng.
Đại quân Hồn Tộc lơ lửng trên bầu trời, không một lời nào được thốt ra, chỉ lẳng lặng như một bầy sói hoang hung dữ nhìn chằm chằm vào vô số cừu non bên trong vòng phòng ngự.
Từ trong đại quân Hồn Tộc, một lối đi đột nhiên tách ra. Một làn sương máu mờ nhạt từ xa kéo lại, cuối cùng hóa thành một đóa huyết liên tanh tưởi, trôi nổi phía trước đại quân Hồn Tộc.
Huyết liên lơ lửng trên không, trên đó có một người tóc đỏ như máu đang ngồi im lặng. Theo sự xuất hiện của y, mùi máu tươi tràn ngập đất trời càng trở nên nồng đậm, cuối cùng ngưng tụ thành những giọt máu tươi trong không gian, rồi như mưa trút xuống.
Mưa máu rơi xuống, sầm sập va vào lớp màn bảo vệ. Cảnh tượng hùng vĩ như vậy khiến không ít kẻ trong lòng rét lạnh.
- Hồn Thiên Đế...
Cổ Nguyên nhìn chằm chằm vào bóng người đang ngồi trên đóa huyết liên, hai tay không kìm được siết chặt lại. Khí tức của kẻ đó... thật quá đáng sợ!
- Cổ Nguyên, ngươi thua rồi...
Hồn Thiên Đế ngồi trên huyết liên, sau lưng là vô số tơ máu theo gió phất phơ. Đôi mắt đỏ tươi của lão nhìn thẳng vào đám người Cổ Nguyên, chậm rãi cất lời.
Ánh mắt Cổ Nguyên hơi se lại, quát lớn:
- Hồn Thiên Đế, các chủng tộc viễn cổ đã có ước định, đại chiến không làm hại đến người thường. Ngươi làm vậy, ắt sẽ bị trời phạt!
- Nực cười...
Hồn Thiên Đế khẽ nhếch mép, rồi đột nhiên đứng thẳng dậy trên đóa huyết liên, ánh mắt như chúa tể nhìn xuống chúng sinh.
- Thiên địa này, ta là độc tôn, ai có thể phán xét ta? Quy tắc, là do kẻ mạnh đặt ra! Từ nay về sau, Đấu Khí Đại Lục này sẽ thuộc về Hồn Tộc ta.
Thanh âm ẩn chứa mùi máu tanh vô tận quanh quẩn trong thiên địa, khiến vô số người sắc mặt càng thêm trắng bệch. Với thủ đoạn của Hồn Tộc, nếu chúng nắm trong tay Đấu Khí Đại Lục, e rằng cuộc sống của sinh linh bá tánh sau này sẽ chìm trong sợ hãi vô tận.
- Trận chiến này, ta là người chiến thắng sau cùng.
Tia máu trong mắt Hồn Thiên Đế chuyển động. Rồi đột nhiên, bàn tay lão vươn ra, chụp thẳng xuống vòng phòng ngự đang che chở cho vô số người bên dưới.
- Cổ Nguyên, đối thủ cũ của ta, hôm nay, ta sẽ cho ngươi thấy thế nào mới là sức mạnh của Đấu Đế.
Thanh âm vừa dứt, mưa máu đầy trời đột nhiên ngưng tụ lại thành những sợi tơ cực nhỏ, như tia chớp xẹt ngang bầu trời.
Tơ máu lướt qua, không gian bị xé rách thành từng vết nứt đen kịt. Cùng lúc đó, vòng phòng ngự do vô số cường giả liên minh cùng nhau dựng nên, dưới ánh mắt kinh hãi của chúng nhân, đã vô thanh vô tức vỡ tan.
Nhìn sự che chở cuối cùng biến mất, ai nấy đều sững sờ, mặc cho từng giọt mưa máu rơi đầy thân thể. Mùi máu tanh nồng nặc khiến họ cảm nhận được cái chết đang đến gần...
Chỉ một chiêu tùy ý, vậy mà tấm màn phòng ngự do Cổ Nguyên, Chúc Khôn cùng vô số cường giả khác liên thủ tạo thành đã nhẹ nhàng tan vỡ.
Nhìn màn phòng ngự biến mất, sắc mặt đám người Cổ Nguyên cũng âm trầm tới cực điểm. Sức mạnh của Hồn Thiên Đế bây giờ đã khiến ngay cả những kẻ như bọn họ cũng phải cảm thấy run rẩy.
- Kết trận!
Cổ Nguyên sầm mặt, thân hình lơ lửng trên không trung đột nhiên quát lớn. Dù không địch lại, cũng phải đánh!
Nghe tiếng hét của Cổ Nguyên, liên quân đông nghịt bên dưới cũng đồng thời gầm lên, tiếng gầm rung trời chuyển đất. Đấu khí trong người họ cuồn cuộn tuôn ra, thanh thế khiến ngay cả huyết vân đang bao phủ đất trời cũng phải lui đi vài phần.
- Gương Cổ Đế!
Cổ Nguyên lơ lửng giữa biển đấu khí, thủ ấn không ngừng biến ảo, đấu khí ngưng tụ rồi hóa thành một chiếc gương cổ bằng năng lượng to mấy vạn trượng.
Do ngưng tụ đấu khí của vô số cường giả, chiếc gương cổ tỏa ra một cảm giác hủy diệt khiến người ta kinh hãi.
Đám người Cổ Nguyên đều hiểu rõ sức mạnh của Hồn Thiên Đế lúc này, bởi vậy vừa ra tay đã thi triển thế công mạnh nhất, tập hợp lực lượng của rất nhiều cường giả, dùng trận pháp để thi triển ra một đòn công kích kinh thiên động địa.
Phụt!
Chiếc gương năng lượng vừa xuất hiện, Cổ Nguyên cũng phun ra một ngụm máu tươi. Máu hòa vào trong gương, khiến bề mặt nó rực lên những vầng sáng huỳnh quang.
Vút!
Cổ Nguyên sắc mặt ngưng trọng, hai tay biến ảo, chỉ thấy chiếc gương ánh sáng rung lên kịch liệt... một cột sáng khổng lồ chừng vài vạn trượng từ trên mặt gương lao vút ra. Nơi luồng sáng lướt qua, không khí bị đánh tan thành chân không.
Cột sáng dường như xuyên thủng cả đất trời, toàn bộ Trung Châu chấn động bởi những gợn sóng năng lượng khổng lồ có thể nhìn thấy bằng mắt thường.
Trong lòng ai nấy đều thầm hy vọng, một đòn công kích cường đại như vậy, hẳn Hồn Thiên Đế sẽ khó lòng chống đỡ.
Dưới ánh mắt chăm chú của vô số người, Hồn Thiên Đế vẫn hờ hững đứng cười trên đóa huyết liên. Đôi mắt đỏ au nhìn thẳng vào cột sáng khổng lồ đang lao tới rồi chợt vươn tay ra, khẽ điểm một ngón.
- Phá!
Một chữ nhẹ nhàng, lại như rồng ngâm hổ gầm lao thẳng vào cột sáng, khiến nó đột ngột dừng sững lại khi chỉ còn cách Hồn Thiên Đế vẻn vẹn một trượng. Mà ngón tay của lão cũng nhẹ nhàng phiêu đãng, điểm vào cột sáng.
Bụp!
Ngón tay điểm tới, không có lấy một tia năng lượng chấn động, thế nhưng cột sáng năng lượng kinh khủng không gì sánh được kia lại vang lên một tiếng “bụp” nhẹ rồi tan thành vô số điểm sáng li ti, rơi lả tả trước những ánh mắt sững sờ của mọi người.
- Cổ Nguyên, trận chiến này, ta… là người chiến thắng cuối cùng.
Hồn Thiên Đế từ trên cao nhìn xuống, ánh mắt khóa chặt vẻ mặt nhăn nhó khó coi của Cổ Nguyên, mỉm cười chậm rãi nói.
⚡ Một dòng chữ, vạn giấc mơ ⚡
Vozer dịch bất ngờ như thơ
Đề xuất Tiên Hiệp: Thần Đạo Đan Tôn (Dịch)