Chương 177: Giao Thủ

Bên trong căn phòng bị lớp sương mù băng hàn màu trắng bao phủ, Tiêu Viêm thầm cảm thấy có điều không ổn, bởi vì hắn nhận ra lớp sương mù này đã khiến hắn mất đi phương hướng. Hơn nữa, sau khi luồng khí lạnh đậm đặc này xâm nhập vào cơ thể, Tiêu Viêm cảm nhận rõ ràng tốc độ của mình đã chậm đi rất nhiều.

Còn chưa chính thức giao phong đã bị đối phương kiềm chế tốc độ, sắc mặt Tiêu Viêm trở nên ngưng trọng. Tâm niệm vừa động, từ trong tiểu phúc, từng luồng đấu khí tử hỏa lập tức phân tách ra, chảy xuôi theo kinh mạch. Chỉ trong nháy mắt, thân thể Tiêu Viêm bỗng trở nên nhẹ nhàng hơn hẳn. Một luồng đấu khí màu tím nhàn nhạt tỏa ra, bao bọc lấy thân thể hắn. Tử hỏa bùng lên, thiêu đốt lớp sương mù băng hàn đã xâm nhập vào cơ thể thành hư vô.

Đấu khí hộ thể, Tiêu Viêm cảm nhận rõ trạng thái của bản thân đã tăng lên đáng kể. Bàn tay hắn nắm chặt chuôi Huyền Trọng Xích sau lưng rồi dùng sức rút mạnh ra. Một tiếng động khẽ vang lên, trọng xích cắm mạnh xuống mặt đất, để lại một vết hằn thật sâu.

Thủ chưởng nắm chặt trọng xích, ánh mắt Tiêu Viêm cẩn thận quan sát xung quanh lớp sương mù lạnh lẽo.

Sau khi Tiêu Viêm phóng thích tử hỏa đấu khí hộ thể, từ trong luồng sương mù màu bạc đang bao vây xung quanh truyền ra một thanh âm kinh ngạc trầm thấp. Hiển nhiên, vị lão nhân thần bí kia cũng không ngờ tới Tiêu Viêm lại có thể triệu hồi ra đấu khí mang thuộc tính hỏa diễm.

“Lão tiên sinh, tại hạ không có ác ý, cũng không muốn quấy nhiễu lão tiên sinh ẩn cư, chỉ là tấm tàn đồ này cực kì trọng yếu đối với ta, mong lão tiên sinh thông cảm một chút!” Ánh mắt đảo qua chung quanh, Tiêu Viêm lớn tiếng nói.

“Hừ, năm đó lão phu hao tổn không biết bao nhiêu tâm kế mới đoạt được nó. Mặc dù đã nghiên cứu vài chục năm mà vẫn không thể khám phá ra bí mật, nhưng lão phu biết nó ẩn chứa bí mật tuyệt đối không nhỏ. Muốn ta vô duyên vô cớ giao cho ngươi sao? Nằm mơ!” Giữa làn sương mù giá lạnh, lão nhân cười lạnh nói.

Nhíu mày, Tiêu Viêm vừa định mở lời. Trong lòng hắn đột nhiên dâng lên một cỗ hàn ý, trọng xích trong tay nhanh chóng giơ lên che chắn trước người, thân thể cũng cấp tốc lùi về phía sau.

“Vút...” Theo tiếng xé gió vang lên, vài mũi gai băng màu trắng từ trong sương mù bạo xạ ra, rồi va vào Huyền Trọng Xích trước mặt Tiêu Viêm, phát ra những tiếng “keng keng” chói tai.

Gai băng sau khi va vào thân xích liền tan ra, hóa thành nước băng đọng lại. Cùng lúc đó, Tiêu Viêm cảm nhận được một luồng khí lạnh buốt từ trọng xích truyền vào cơ thể.

Sắc mặt hơi đổi, Tiêu Viêm khẽ búng ngón tay, tử sắc hỏa diễm từ trong lòng bàn tay bùng lên, nhanh chóng lan ra thân xích, đánh tan toàn bộ hàn khí băng sương.

“Ồ? Tử sắc hỏa diễm? Không ngờ tuổi còn nhỏ mà ngươi lại có nhiều kỳ vật đến vậy. Khó trách lá gan lại lớn thế.” Nhìn thấy hành động của Tiêu Viêm, lão nhân ẩn mình trong sương mù lại một lần nữa kinh ngạc nói.

Tiêu Viêm nheo mắt lại, không đáp lời. Ánh mắt hắn gắt gao nhìn chằm chằm vào làn sương mù, cước bộ chậm rãi di chuyển theo lộ tuyến đã ghi nhớ trong đầu.

“Mặc dù bị cái thứ chết tiệt này khiến cho thực lực kém xa khi xưa, nhưng để thu thập một tên nhãi ranh như ngươi thì vẫn không thành vấn đề!” Nhận thấy cử động của Tiêu Viêm, lão nhân cười lạnh một tiếng. Một đạo ảo ảnh màu trắng đột nhiên lao tới, nhanh như tia chớp, trong nháy mắt đã đến gần Tiêu Viêm.

Lão nhân đột ngột tấn công khiến Tiêu Viêm thoáng kinh hãi. Thủ chưởng nắm chặt trọng xích, hắn không chút khách khí mà hung hăng bổ tới đạo nhân ảnh trước mặt.

Nhìn cự xích xé gió lao đến, đôi song thủ khô héo của lão nhân nhanh chóng kết thành một thủ ấn, miệng quát khẽ: “Ngưng Băng Kình!”

Ngay khi lão giả kết ấn xong, luồng sương mù màu trắng đột nhiên ngưng tụ lại. Trong nháy mắt, một tấm băng trong suốt rộng chừng nửa thước đột ngột hình thành.

“Rầm!”

Trọng xích hung hăng nện xuống, cuối cùng va chạm mạnh vào mặt băng. Sắc mặt Tiêu Viêm đột ngột biến đổi, hắn phát hiện khi trọng xích bổ vào tấm băng thì một luồng kình lực mạnh mẽ đã phản chấn lại, một cách quỷ dị đánh thẳng vào người, khiến Tiêu Viêm trở tay không kịp mà bị chấn bay đi.

Nhìn Tiêu Viêm sắc mặt thoáng chút tái nhợt bị chấn bay đi, lão nhân lại cười lạnh một tiếng, thủ chưởng vung lên, mấy chục mũi băng nhọn hoắt trong nháy mắt xuất hiện, sau đó theo cái phất tay của lão nhân liền hướng Tiêu Viêm mà phóng tới.

Đang bị chấn bay ra ngoài, Tiêu Viêm miết chân xuống đất một quãng dài để hãm lại. Hắn ngẩng đầu, nhíu mày nhìn vô số mũi băng mang theo hơi thở lạnh buốt đang lao đến, bàn chân đột nhiên dẫm mạnh xuống đất, theo một tiếng nổ năng lượng, thân thể liền vọt thẳng lên không.

Bay vọt lên không trung, tránh thoát đợt tấn công của những mũi băng, thân thể Tiêu Viêm đột nhiên xoay tít, Huyền Trọng Xích trong tay mượn lực xoay tròn rồi rời khỏi tay, hung hăng bắn về phía lão nhân.

Trọng xích bay ra, dưới sự gia trì của trọng lực, tựa như xé rách không khí, mơ hồ hiện ra một vệt cầu vồng màu tím nhàn nhạt.

Nhìn Huyền Trọng Xích giận dữ lao tới, lão nhân kinh ngạc nhíu mày, gã thiếu niên trước mắt đã gây cho hắn quá nhiều bất ngờ.

Song kinh ngạc thì kinh ngạc, lão nhân ra tay cũng không hề nương nhẹ. Song chưởng một mở một hợp, ngưng kết thành vô số sợi tơ băng. Thủ chưởng vung lên, tơ băng phóng lên cao, sau đó tạo thành một tấm lưới chụp xuống trọng xích, chỉ trong chớp mắt đã tạo thành một tầng tơ băng dày đặc bao bọc lấy nó.

Dưới sự ngăn cản của tấm lưới tơ băng, kình khí hung hãn của trọng xích nhanh chóng bị hóa giải. Khi nó chỉ cách đỉnh đầu lão nhân nửa thước thì hoàn toàn bị đình trệ.

Tùy ý liếc nhìn trọng xích bị tơ băng vây chặt đang lơ lửng trên đầu, lão nhân cười lạnh một tiếng, thủ chưởng vung lên. Bị tơ băng quấn chặt, trọng xích xoay một vòng giữa không trung, rồi đột nhiên quay đầu, cuồng nộ bắn ngược trở lại Tiêu Viêm.

Lực đạo của trọng xích dưới sự điều khiển của lão nhân không hề thua kém lúc Tiêu Viêm toàn lực ném ra. Nếu bị đánh trúng, Tiêu Viêm khó tránh khỏi trọng thương.

Nhìn trọng xích đang ngày một đến gần, Tiêu Viêm bất đắc dĩ lắc đầu, sau lưng hơi rung lên, Tử Vân Dực bắn ra. Hai cánh vỗ mạnh, thân hình hắn cấp tốc bay lên cao, cuối cùng tránh được đòn tấn công.

“Hả? Đấu khí hóa cánh?”

Nhìn đôi cánh sau lưng Tiêu Viêm, đồng tử lão nhân hơi co lại, kinh ngạc thốt lên. Một lát sau lại lắc đầu, cau mày nói: “Không giống đấu khí hóa cánh, chẳng lẽ... là phi hành đấu kỹ?”

“Hay cho một tiểu tử, sao toàn thân đều là kỳ bảo thế này?” Lão nhân chậm rãi lắc đầu, kinh ngạc nói.

Không để ý đến sự rung động mà Tử Vân Dực gây ra cho lão nhân, Tiêu Viêm thừa dịp lão nhân phân tâm, thân hình đột nhiên hạ xuống. Tử sắc hỏa diễm hiện ra, thủ chưởng khẽ hất, một luồng tử hỏa bạo xạ ra, đốt cháy đám tơ băng đang vây quanh trọng xích.

Mất đi sự khống chế của tơ băng, Huyền Trọng Xích liền rơi xuống. Tiêu Viêm vỗ cánh, thân hình nhanh chóng hạ thấp, tử hỏa từ mười đầu ngón tay bắn ra những tia lửa nhỏ, đem toàn bộ tơ băng còn sót lại trên Huyền Trọng Xích đốt cháy sạch.

Sau khi hoàn toàn đánh tan tơ băng, Tiêu Viêm mới dám một lần nữa nắm lấy Huyền Trọng Xích. Cầm chắc trọng xích, hai cánh lại cấp tốc rung động, thân thể Tiêu Viêm lập tức bay vọt lên cao.

Đứng ở phía dưới, lão nhân thấy Tiêu Viêm chuẩn bị phá nóc bay ra thì trên khuôn mặt không khỏi thoáng hiện một tia trào phúng.

Thân hình Tiêu Viêm cấp tốc bay lên, song ngay sau khi Tử Vân Dực vỗ hai lần, hắn đột nhiên cảm giác được ở cách đỉnh đầu không xa, một luồng hàn khí lạnh lẽo đang không ngừng tỏa ra.

Cảm nhận được luồng hàn khí này, Tiêu Viêm trong lòng khẽ rung lên, trọng xích trong tay đột nhiên đâm thẳng lên phía trên.

“Keng!”

Trọng xích như va phải vật gì đó, vang lên một âm thanh trong trẻo. Cùng lúc đó, vài mảnh băng nhỏ nhẹ nhàng rơi xuống mặt Tiêu Viêm, cảm giác lạnh buốt khiến lòng hắn trầm xuống. Hắn không ngờ, lão già kia lại có thể trong thời gian ngắn như vậy biến cả căn phòng thành một cái hầm băng cứng rắn.

Từ bỏ ý định dùng sức mạnh phá nóc, Tiêu Viêm chậm rãi vỗ cánh, thân hình hơi hạ xuống, lạnh lùng nhìn lão nhân đang đứng trong làn sương mù màu trắng.

“Chậc chậc, phi hành đấu kỹ hiếm thấy, tử sắc hỏa diễm kỳ dị, thân pháp đấu kỹ quỷ dị, thực lực vượt xa một Đấu Sư bình thường. Tiểu tử, ngươi rốt cuộc là truyền nhân của tông chủ Vân Lam Tông? Hay là đại thiếu gia của mấy đại gia tộc kia? Hoặc là người trong hoàng thất?” Lão nhân ngẩng đầu, có chút hứng thú nhìn Tiêu Viêm đang phe phẩy Tử Vân Dực giữa không trung mà hỏi.

Tiêu Viêm liếm môi, ánh mắt cẩn thận nhìn chăm chú vào lão nhân, vẫn chưa trả lời.

“Bất quá cho dù ngươi có thân phận như ta nói, hôm nay cũng không thể mang tấm tàn đồ này rời đi.” Bàn tay khẽ vuốt ve khuôn mặt già nua đầy sẹo, thanh âm của lão nhân từ từ trở nên lạnh lẽo.

“Mặc dù trên người ngươi có nhiều tuyệt kỹ, nhưng ngươi bất quá cũng chỉ là một Đấu Sư mà thôi. Tuy thực lực của ta hiện giờ đã suy giảm nhiều, nhưng để thu thập ngươi thì không phải là chuyện khó.” Lão nhân thản nhiên nói: “Đưa đồ vật ra đây, ta cho ngươi rời đi, cũng không chấp nhất chuyện ngươi phá hoại cuộc sống ẩn cư nhiều năm của ta.”

Nhìn lão nhân ngoan cố này, Tiêu Viêm bất đắc dĩ thở dài một hơi, trong lòng cười khổ nói: “Sư phụ, xem ra chỉ có người ra tay thôi. Ta không phải đối thủ của ông ta, cho dù thực lực hiện giờ không còn như trước kia nhưng đúng như lời ông ta nói, thu thập ta cũng không khó.”

“Ha ha, đích xác là không khó. Dù sao các ngươi cũng thuộc hai cấp bậc khác nhau, hơn nữa đấu kỹ của lão già kia không hề yếu hơn ngươi. Lúc trước giao phong, bất quá chỉ là thăm dò mà thôi, nếu hắn thật sự ra tay, ngươi chống cự không quá năm hiệp.” Thanh âm của Dược Lão vang lên trong lòng Tiêu Viêm.

Tiêu Viêm cười khổ gật đầu. Qua trận giao phong ngắn ngủi, hắn tự nhiên biết thực lực của lão nhân cường hãn đến mức nào. Nếu không phải đối phương hiện tại không thể đấu khí hóa cánh, e rằng hắn đã sớm bị bắt.

“Ừm... Giao cho ta đi, ta sẽ tạm thời khống chế thân thể của ngươi.”

Đến lúc này, Dược Lão không còn từ chối. Hắn biết, cho dù muốn dùng thực chiến để rèn luyện Tiêu Viêm thì cũng phải có giới hạn. Với thực lực vừa mới đạt tới Đấu Sư của Tiêu Viêm mà đi khiêu chiến với một cường giả cấp bậc từng là Đấu Hoàng, không nghi ngờ gì chính là tự tìm cái chết.

“Lão tiên sinh, ta đã nói rồi, tấm tàn đồ này ta bắt buộc phải có!” Đầu tiên là khẽ gật đầu, Tiêu Viêm cúi đầu nhìn lão nhân, nhún vai rồi đột nhiên chậm rãi nhắm nghiền hai mắt.

Nhìn hành động quái dị của Tiêu Viêm, lão nhân thoáng có chút ngạc nhiên, nhíu mày. Một lát sau, sắc mặt lão đột nhiên biến đổi. Lão phát hiện, một cỗ khí thế hung mãnh không hề thua kém mình chút nào đang từ từ lan tỏa ra từ bên trong thân thể gã thiếu niên giữa không trung kia.

“Sao có thể?” Cảm nhận được cỗ khí thế cuồn cuộn không dứt, trên khuôn mặt vốn bình thản của lão nhân rốt cuộc cũng lộ ra một tia rung động.

Đề xuất Voz: Sau Này...!
Quay lại truyện Đấu Phá Thương Khung
BÌNH LUẬN