Chương 184: Huynh Đệ

Trên đường quay về Thạch Mạc thành, để xác định thân phận của Tiêu Viêm, Tuyết Lam đã vài lần giả vờ vô tình dò hỏi, nhưng lần nào cũng bị hắn trả lời qua loa cho xong chuyện. Đáp lại, nàng chỉ có thể bất đắc dĩ trừng mắt nhìn hắn vài lần rồi thôi.

Tuy Tiêu Viêm vẫn chưa chính miệng thừa nhận, nhưng sau khi quan sát tỉ mỉ dung mạo của hắn, trong lòng Tuyết Lam cuối cùng cũng đã tạm xác định được, vị thiếu niên cấp bậc Đấu Sư trước mặt này tuyệt đối chính là người tiểu đệ có trạng thái tu luyện có phần quỷ dị mà Tiêu Đỉnh và Tiêu Lệ từng kể lại – Tiêu Viêm!

Sau khi nhận định được thân phận của Tiêu Viêm, ánh mắt Tuyết Lam nhìn hắn cũng bớt đi một phần đề phòng, thay vào đó là vài phần dịu dàng và ý cười.

Cứ thế vừa đi vừa trò chuyện vui vẻ, chẳng mấy chốc, ở phía đông sa mạc Tháp Qua Nhĩ, bóng dáng một tòa thành thị khổng lồ đã lờ mờ hiện ra trong tầm mắt mọi người.

Nhìn thấy Thạch Mạc thành ở phía xa, không chỉ đám người Tuyết Lam khẽ thở phào một hơi, mà ngay cả Tiêu Viêm, nụ cười trên mặt cũng tươi hơn vài phần. Mười ngày khổ tu và lặn lội trong sa mạc thật sự khiến tinh thần hắn có chút mỏi mệt, bây giờ sắp có một nơi để nghỉ chân, tự nhiên làm hắn có chút hưng phấn.

Trong tiếng reo hò vui mừng của mọi người, đoàn người Tiêu Viêm chậm rãi tiến đến cửa thành, sau đó lần lượt đi vào.

Thành thị trong sa mạc, so với các thành thị trong đế quốc thì có phần đơn giản hơn nhưng lại kiên cố hơn nhiều. Có lẽ vì nằm sát sa mạc Tháp Qua Nhĩ nên việc phòng ngự ở đây cũng nghiêm ngặt hơn rất nhiều, trong thành đâu đâu cũng thấy những binh lính vũ trang hạng nặng đang tuần tra.

Sau khi vào thành, Tiêu Viêm đi theo đoàn người của Tuyết Lam hướng về phía nam. Sau khi rẽ qua mấy ngã tư đường, một đại viện có quy mô gần bằng Tiêu gia đại viện ở Ô Thản Thành xuất hiện trong tầm mắt.

Phía trên đại viện, một lá cờ đang nhẹ bay trong gió, mấy chữ lớn "Mạc Thiết Dong Binh Đoàn" được vẽ trên đó, mơ hồ toát ra một luồng khí thế sắt đá và ý chí kiên cường.

Bên ngoài đại viện, vài gã đại hán thân hình vạm vỡ, tay cầm vũ khí đứng thẳng tắp, ánh mắt sắc bén quét nhìn người đi đường qua lại. Từ trên người họ còn thoang thoảng tỏa ra mùi máu tanh nhàn nhạt. Nhìn qua cũng biết họ là những hán tử thiết huyết thực sự đã lăn lộn trên lưỡi đao, khí thế đó không phải do vũ khí đeo bên hông mang lại, mà là tỏa ra từ chính trong xương cốt, đám dong binh bình thường khó lòng so sánh.

“Tại Thạch Mạc thành, Mạc Thiết dong binh đoàn chúng ta thực lực xếp hàng thứ ba. Đứng trên chúng ta là Sa Chi dong binh đoàn, đội trưởng của họ là một Đại Đấu Sư nên địa vị không thể lay chuyển. Ngoài Sa Chi dong binh đoàn ra, trong cả Thạch Mạc thành này chỉ có Bạo Phong dong binh đoàn là có thể miễn cưỡng đối đầu với chúng ta.”

Vừa bước về phía đại viện, Tuyết Lam vừa mỉm cười nói với Tiêu Viêm, trong nụ cười thoáng có vài phần kiêu hãnh.

Mỉm cười gật đầu, trong lòng Tiêu Viêm có chút thán phục. Chỉ trong vài năm ngắn ngủi, đại ca và nhị ca đã có thể gây dựng được một thế lực không hề yếu ở một nơi đất khách quê người, thật sự khiến hắn không thể không nể phục. Hắn tự biết, nếu đổi lại là mình thì tuyệt đối không thể có được thành tựu như vậy.

“Đại ca luôn cơ trí hơn người, ngay cả phụ thân cũng khen không ngớt lời. Nhị ca thì cẩn trọng mà hung hãn, xử sự linh hoạt, thủ đoạn có phần tàn nhẫn. Hai người họ liên thủ, lại thêm thiên phú tu luyện xuất sắc, quả thực là một cặp bài trùng hoàn hảo, khó trách lại có được thành tựu như vậy...”

Nhớ lại những lời phụ thân từng khen ngợi hai vị huynh trưởng, Tiêu Viêm bất giác mỉm cười.

“Tuyết Lam, các ngươi không sao chứ? Nghe người trở về báo tin nói các ngươi bị xà nhân tập kích?”

Vừa vào đại viện, một gã đại hán ở cửa liền tiến đến đón, cười hỏi Tuyết Lam.

“Không sao.” Tuyết Lam tùy ý phất tay, cười hỏi: “Hai vị đội trưởng có ở đây không?”

“Ừ, đều ở trong cả.” Gã đại hán cười gật đầu, ánh mắt lướt qua người Tiêu Viêm rồi dừng lại trên mặt hắn, không nhịn được cười nói: “Từ sau khi biết tên của vị tiểu huynh đệ này, hai vị đội trưởng phấn khích đến mức ngồi không yên... Ha ha, hiếm khi thấy hai vị đội trưởng luôn tự nhận là bình tĩnh ổn trọng lại vui đến thất thố như vậy.”

Tiêu Viêm mỉm cười, trong lòng dâng lên một luồng hơi ấm. Hắn gật đầu chào gã đại hán thân thiện rồi đi theo Tuyết Lam đang che miệng cười khúc khích vào trong sân.

Đi theo sau Tuyết Lam, xuyên qua mấy con đường nhỏ, trên đường đi gặp không ít thành viên của Mạc Thiết dong binh đoàn. Sau khi nhìn thấy Tiêu Viêm, trên mặt họ đều thoáng hiện lên vẻ kinh ngạc, sau đó thì thầm bàn tán.

“Ha ha, hai vị đội trưởng thường xuyên nhắc tới ngươi. Xem ra lúc trước ta bảo tên kia về báo tin, hắn đã đem chuyện của ngươi loan ra ngoài rồi.” Nhìn biểu cảm của đám dong binh xung quanh, Tuyết Lam nghiêng đầu cười nói.

Cười khổ một tiếng, Tiêu Viêm gật đầu, xem ra nàng đã đoán được quan hệ giữa mình và hai vị đại ca.

Lại đi theo Tuyết Lam rẽ qua một con đường nhỏ nữa, một gian đại sảnh rộng rãi xuất hiện trước mặt. Đứng bên ngoài, Tiêu Viêm nghe thấy hai giọng nam tử quen thuộc từ bên trong vọng ra, sống mũi đột nhiên có chút cay cay. Khác với những người trong gia tộc như Tiêu Trữ, ở thế giới này, Tiêu Đỉnh và Tiêu Lệ mới là những người huynh đệ có quan hệ huyết thống thực sự với hắn. Mặc cho tính tình Tiêu Viêm có bình tĩnh đến đâu, nhưng tình máu mủ ruột rà vẫn chảy trong huyết quản, khiến hắn không khỏi có chút kích động và thất thố...

Hít sâu một hơi, Tiêu Viêm mỉm cười áy náy với Tuyết Lam, sau đó chậm rãi tiến lại gần đại môn. Vừa định đẩy cửa vào thì cánh cửa lại kẽo kẹt một tiếng rồi tự mở ra.

Cửa phòng mở ra, một thanh niên có khuôn mặt vài phần tương tự Tiêu Viêm đột nhiên xuất hiện.

Người thanh niên mặc một bộ trang phục dong binh, thân hình cao lớn thẳng tắp, con ngươi đen nhánh lộ ra chút lười biếng và âm lệ. Trên gương mặt luôn nở nụ cười, nhưng dưới nụ cười ấy lại mơ hồ ẩn giấu vài phần hung ác như sói hoang. Hiển nhiên, tuy người thanh niên này trông có vẻ hòa nhã, nhưng rõ ràng thuộc tuýp người “người không phạm ta, ta không phạm người, người nếu phạm ta, dù chết cũng phải cắn lại một miếng”.

Thanh niên vừa mở cửa, trông thấy thiếu niên đột nhiên xuất hiện trước mặt thì hơi sững sờ, rồi cả người bỗng cứng đờ. Nụ cười ẩn chứa nét hung ác trên gương mặt hắn tức thì tan thành mây khói, thay vào đó là một nụ cười rạng rỡ, ấm áp từ tận đáy lòng, một nụ cười cực kỳ hiếm thấy.

Nhìn người thanh niên đang cười ấm áp, chóp mũi Tiêu Viêm hơi ửng đỏ, hốc mắt không kìm được mà có chút ươn ướt. Trước kia ở trong gia tộc, dù hắn có sa sút như một phế vật, người thanh niên trước mặt vẫn luôn cẩn thận bảo vệ chút tôn nghiêm còn sót lại của hắn, giống như một con sói hoang, “cắn” cho những kẻ trong tộc dám lên tiếng trào phúng phải bầm dập khắp mình. Sau đó, hắn lại mang theo những vết thương do gia pháp trừng phạt, tươi cười đến bên an ủi tinh thần sa sút của Tiêu Viêm.

“Nhị ca...” Tiêu Viêm đưa mu bàn tay lên lau mắt, nhìn chằm chằm người thanh niên trước mặt, giọng run run cất tiếng gọi.

“A ha ha... Tiểu Viêm Tử, quả nhiên tìm tới thật rồi. Ha ha...” Nhìn bộ dạng của thiếu niên, người thanh niên cười ngây ngô mấy tiếng, sau đó nhanh chân tiến lên một bước, ôm chầm lấy Tiêu Viêm, vỗ mạnh lên vai hắn, giọng nói cũng tràn đầy kích động và vui sướng.

Nghe thấy cách xưng hô thân mật từ thuở nhỏ, Tiêu Viêm khẽ cười, bàn tay kín đáo lau đi vệt nước trong mắt, cười khổ nói: “Nhị ca, huynh muốn vỗ chết đệ à?”

“Tiểu tử ngươi, không tệ nha… Vấn đề thể chất quỷ dị của ngươi đã giải quyết xong rồi sao?” Tiêu Lệ cười buông Tiêu Viêm ra, bàn tay vỗ vỗ lên vai hắn, ánh mắt quét một vòng trên người, vừa mừng vừa sợ nói.

“Vâng.” Tiêu Viêm mỉm cười gật đầu.

“Nhanh lên, vào gặp đại ca đi, huynh ấy cũng đợi ngươi lâu lắm rồi.” Nói xong, Tiêu Lệ bá vai Tiêu Viêm một cách thân mật, cũng không kịp chào hỏi Tuyết Lam đang đứng một bên, xoay người đi thẳng vào đại sảnh.

Bước vào đại sảnh, ánh mắt Tiêu Viêm hướng về người thanh niên đang ngồi ở ghế chủ vị. Người thanh niên mặc một thân áo bào trắng, lúc này đang mỉm cười nhìn Tiêu Viêm bước vào, đôi mắt sáng hơn người thường vài phần, lộ ra vẻ cơ trí và một chút khôn khéo khó phát hiện.

“Tiểu Viêm Tử, mấy năm không gặp, thật sự trưởng thành rồi.” Thanh niên áo bào trắng chậm rãi đứng dậy, nhìn thiếu niên có chiều cao gần như sắp bằng Tiêu Lệ, trong mắt xẹt qua một tia cưng chiều và dịu dàng, mỉm cười nói.

“Đại ca.” Tiêu Viêm hít sâu một hơi, đè nén sự xúc động trong lòng, vẻ mặt cũng dần trở nên bình thản giống như người thanh niên áo bào trắng, cười nói: “Đại ca cũng ngày càng anh tuấn tiêu sái a.”

Thấy Tiêu Viêm dễ dàng đè nén được tâm tình như vậy, trên mặt thanh niên áo bào trắng rõ ràng thoáng hiện vẻ kinh ngạc, gật đầu tán thưởng: “Tiểu tử ngươi, xem ra sau khi chúng ta rời đi, ngươi cũng đã trải qua không ít chuyện, định lực và tâm trí thế này, e rằng ngay cả nhị ca ngươi cũng không bằng.”

“Tuy gặp không ít chuyện phiền phức, nhưng cũng chưa đến mức không thể xoay xở được.” Tiêu Viêm dang tay, cười nói.

“À, thấy ngươi đến được đây thì tự nhiên là vẫn ổn. Nhị ca ngươi vẫn luôn oán trách ta lúc trước không mang ngươi theo, nhưng trong khoảng thời gian chu du ở Gia Mã đế quốc, chúng ta đã mấy lần suýt chết. Nếu mang ngươi theo bên mình, chẳng phải là hại ngươi sao? Ở lại trong gia tộc, ít ra còn có phụ thân chăm sóc...” Tiêu Đỉnh cười nói.

“Được rồi, được rồi, khó khăn lắm mới gặp lại, đừng nhắc mấy chuyện không vui trước kia nữa. May mà Tiểu Viêm Tử không xảy ra chuyện gì, nếu không sau này trở về, nhất định phải dạy dỗ đám tiểu vương bát đản kia một trận!” Tiêu Lệ phất tay nói.

“Ha ha, không nhắc chuyện cũ nữa.” Tiêu Đỉnh cười cười, ánh mắt chuyển sang Tiêu Viêm, lại cười nói: “Tiểu tử, nghe dong binh trở về báo lại, thực lực của ngươi hình như đã ở cấp bậc Đấu Sư?”

Nghe vậy, Tiêu Lệ ở bên cạnh cũng kinh ngạc nhìn chằm chằm Tiêu Viêm. Hắn nhớ lúc mình rời đi, Tiêu Viêm vẫn còn lẹt đẹt ở ba bốn đoạn đấu khí, sao chỉ trong ba bốn năm ngắn ngủi đã sắp đuổi kịp hai người bọn họ rồi?

“Vâng, mới đột phá lên Đấu Sư trong lúc rèn luyện cách đây không lâu.”

“Không ngờ, thật sự quá giỏi! Tốc độ tu luyện thế này, e rằng ngay cả thời kỳ đỉnh cao lúc nhỏ của ngươi cũng không sánh bằng.” Thấy Tiêu Viêm gật đầu, Tiêu Đỉnh và Tiêu Lệ đều không khỏi kinh ngạc thán phục.

“Ha ha, không cố gắng tu luyện không được, dù sao thì kỳ hạn ba năm cũng sắp tới rồi...” Tiêu Viêm nhún vai, cười nói.

“Kỳ hạn ba năm?” Tiêu Đỉnh và Tiêu Lệ sững sờ, một lát sau, nụ cười trên mặt Tiêu Lệ dần tắt, giọng nói trở nên tàn nhẫn: “Nghe nói Nạp Lan Yên Nhiên của Nạp Lan gia tộc thật sự đã đến gia tộc ép buộc phụ thân giải trừ hôn ước?”

“Bọn họ quả thật có chút khinh người quá đáng...” Tiêu Đỉnh nhàn nhạt nói, trong nụ cười lộ ra vài phần lạnh lẽo. Với thực lực của Mạc Thiết dong binh đoàn hiện tại, đúng là khó có thể chống lại Vân Lam Tông, nhưng hắn là người xưa nay biết nhẫn nhịn. Sau nhiều năm lăn lộn bên ngoài, sự nhẫn nhịn đó lại càng thêm thuần thục. Ở Thạch Mạc thành này, cái tên “Giảo Hồ Tiêu Đỉnh” và “Ác Lang Tiêu Lệ” đủ sức khiến đối thủ của họ ăn không ngon ngủ không yên.

“Ha ha, chuyện này, đệ sẽ tự mình giải quyết. Đại ca và nhị ca cứ yên tâm phát triển thế lực của mình là được rồi, nói không chừng sau này đệ đắc tội phải đại nhân vật nào đó, còn phải dựa vào các huynh bảo vệ tính mạng đấy...” Tiêu Viêm lắc đầu, nói đùa.

Tiêu Đỉnh và Tiêu Lệ nhìn nhau, trên mặt hiện lên nụ cười dịu dàng, nhẹ giọng nói: “Mặc kệ sau này thế nào, đệ chỉ cần nhớ, chúng ta là huynh đệ ruột thịt. Lúc trước thành lập Mạc Thiết dong binh đoàn, ta và nhị ca của ngươi đã nghĩ sẽ tạo dựng một chỗ dựa vững chắc cho tương lai của đệ... Nhưng xem tình hình hiện tại, có lẽ đệ đã không cần chúng ta che chở nữa rồi.”

Tiêu Viêm bật cười, trong nụ cười lộ rõ vẻ cảm động.

Đề xuất Tiên Hiệp: Quái Vật Tới Rồi
Quay lại truyện Đấu Phá Thương Khung
BÌNH LUẬN