Chương 193: Sinh Vật Thần Bí Trong Nham Tương
Bên trong lòng địa huyệt khổng lồ, dòng nham tương đỏ rực chậm rãi cuộn chảy, thỉnh thoảng lại có những bọt khí khổng lồ trồi lên rồi vỡ tan trong một tiếng nổ khẽ, bắn tung tóe những giọt dung nham rực rỡ tựa như pháo hoa.
Đứng ở cuối thông đạo chật hẹp, ba người Tiêu Viêm nhìn thế giới nham thạch nóng chảy dường như vô tận trước mắt, trong lòng không khỏi chấn động, bất giác nuốt một ngụm nước bọt.
“Không ngờ dưới lòng đất bên ngoài Thạch Mạc thành lại có một nơi kinh khủng thế này.” Một tầng quang mang xanh biếc bao phủ khắp người, Tiêu Đỉnh gạt đi mồ hôi trên trán, cất giọng kinh hãi than.
“Đúng vậy, một thế giới nham tương đồ sộ dưới lòng đất…” Thân thể Tiêu Viêm cũng được một tầng đấu khí bao bọc, nhưng nhiệt độ cực cao xung quanh vẫn khiến toàn thân hắn nóng rực.
“Thế này thì đi làm sao? Nơi này đã hết đường rồi, hơn nữa ta lại tu luyện công pháp mộc thuộc tính, vừa hay bị hỏa thuộc tính khắc chế. Nếu không phải ta là Ngũ tinh Đấu sư, e rằng cũng chẳng đến được đây. Đây đã là cực hạn của ta rồi.” Tiêu Đỉnh quay sang Tiêu Viêm, cười khổ nói.
Tiêu Viêm gật đầu. Nếu hắn không phải là hỏa thuộc tính, có lẽ cũng đã không chịu nổi nhiệt độ cao mà quay về từ lâu. Hơn nữa, hắn phát hiện hỏa thuộc tính ở đây còn cuồng bạo hơn trong thông đạo rất nhiều.
“Hô…” Thở ra một hơi dài, Tiêu Viêm cúi đầu nhìn Thanh Lân, không khỏi có chút ngạc nhiên. Dường như nàng còn cảm thấy dễ chịu ở nơi này hơn cả hắn. Phải biết rằng, Thanh Lân không hề có đấu khí.
Sau khi ổn định lại tâm thần, Tiêu Viêm chăm chú quan sát Thanh Lân, có thể phát hiện ra bên trong cơ thể nàng dường như có một luồng năng lượng âm hàn không ngừng tỏa ra. Chính nhờ luồng năng lượng đó chống đỡ mà Thanh Lân mới có thể cùng bọn họ đi đến cuối thông đạo này.
“Tiểu nha đầu này quả nhiên có điểm kỳ dị, chẳng lẽ là vì huyết mạch Xà nhân trong người nàng? Nhưng cho dù là một Xà nhân bình thường đến nơi này cũng chỉ có thể kêu thảm mà rút lui, sao lại có thể như vậy được?” Lông mày hơi nhíu lại, trong lòng Tiêu Viêm dấy lên một tia nghi hoặc.
“Bây giờ đệ định làm gì?” Tiêu Đỉnh nhìn thế giới nham tương đang cuồn cuộn, nghiêng đầu hỏi.
“Đệ nghĩ… đệ sẽ đi vào xem sao.” Tiêu Viêm trầm ngâm một lát rồi khẽ đáp.
“Đi vào? Tiến vào thế giới nham tương này sao? Nơi này không có đường. Chẳng lẽ đệ đi qua được?” Nghe vậy, sắc mặt Tiêu Đỉnh khẽ biến, nhẹ giọng trách mắng.
“Ha ha, đương nhiên là không thể đi qua được rồi. Nhiệt độ ở đây ngay cả sắt thép cũng có thể hòa tan, huống chi là ta.” Tiêu Viêm cười lắc đầu, gỡ Huyền Trọng Xích sau lưng xuống rồi cất vào trong nạp giới. Thân thể khẽ rung lên, Tử Vân Dực đột ngột bung ra từ sau lưng.
“Đây là…?” Nhìn đôi cánh đột nhiên hiện ra sau lưng Tiêu Viêm, đồng tử Tiêu Đỉnh co rụt lại, sau một thoáng kinh hãi liền thốt lên: “Đấu khí hóa cánh? Đấu Vương? Sao có thể?”
Cho dù Tiêu Đỉnh rất tin tưởng vào thiên phú tu luyện của Tiêu Viêm, nhưng nếu có ai nói Tiêu Viêm mới hai mươi tuổi đã trở thành một cường giả cấp bậc Đấu Vương, Tiêu Đỉnh tuyệt đối sẽ không tin. Phải biết rằng, số lượng Đấu Vương ở cả Gia Mã đế quốc cũng không vượt quá hai mươi người, ai nấy đều là cường giả danh chấn một phương, nhưng chưa từng nghe nói có ai đạt được thành tựu đó ở tuổi hai mươi.
Nhìn vẻ mặt kinh hãi của Tiêu Đỉnh, Tiêu Viêm khẽ cười lắc đầu, bàn tay nhẹ nhàng vuốt ve Tử Vân Dực màu tím, nói: “Đây không phải là Đấu khí hóa cánh, chỉ là một loại phi hành đấu kỹ cực kỳ hiếm thấy mà thôi. Tốc độ phi hành còn lâu mới bằng được đôi cánh do đấu khí chân chính ngưng tụ thành, nhưng dù sao vẫn bay được.”
Nghe Tiêu Viêm giải thích, Tiêu Đỉnh lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, ánh mắt có chút quái dị nhìn Tiêu Viêm, thầm nghĩ: “Tiểu tử này rốt cuộc còn che giấu bao nhiêu bí mật nữa đây?”
Cười lắc đầu, Tiêu Viêm chuyển chủ đề: “Đợi lát nữa một mình đệ vào xem, đại ca hãy mang Thanh Lân trở về đường cũ đi.”
“Khoan đã. Mặc dù đệ có đôi cánh hỗ trợ, nhưng nhiệt độ bên trong địa huyệt cũng cực kỳ kinh khủng. Với thực lực của đệ, làm sao có thể ở lâu trong đó được?” Tiêu Đỉnh vội vươn tay ngăn Tiêu Viêm lại, cẩn thận nói.
“Ha ha, tin tưởng đệ đi, sẽ không có chuyện gì đâu.” Tiêu Viêm khẽ cười đáp.
Cau mày nhìn chằm chằm Tiêu Viêm một hồi lâu, Tiêu Đỉnh đành bất đắc dĩ gật đầu: “Hãy cẩn thận. Nếu có chuyện gì xảy ra phải lập tức ra ngoài ngay.”
“Vâng.” Mỉm cười gật đầu, Tiêu Viêm vừa định xoay người hành động thì một bàn tay nhỏ bé lạnh lẽo đột nhiên níu hắn lại.
“Thiếu gia, chờ một chút… Bên trong nham tương dường như có thứ gì đó!”
Thanh Lân nắm chặt lấy tay Tiêu Viêm, đôi đồng tử màu bích lục nhìn chằm chằm vào biển nham tương mênh mông, gấp giọng nói.
“Hả?” Nghe vậy, Tiêu Viêm và Tiêu Đỉnh chợt sững người, vội vàng đảo mắt quét qua mặt hồ nham tương, nhưng ngoài một vài tảng đá khổng lồ ra thì không phát hiện được gì khác.
“Thanh Lân, muội phát hiện ra cái gì?” Ở trong hiểm địa này, cho dù Tiêu Viêm có Dược Lão hộ thân cũng không dám quá mức khinh suất, lập tức nghiêm giọng hỏi.
“Bên trong nham tương, dường như có một sinh vật tồn tại. Ta có thể cảm nhận được một chút hơi thở của nó… Nó rất mạnh…” Ánh mắt Thanh Lân gắt gao nhìn chằm chằm vào dòng nham tương đang không ngừng cuộn trào, đôi đồng tử màu bích lục lóe lên một tia u quang, dường như có thể nhìn xuyên qua mọi trở ngại của dung nham, thấy rõ những điều kỳ lạ ẩn giấu bên dưới.
“Vật sống?”
Tiêu Viêm kinh hãi. Ở nơi có nhiệt độ đủ để hòa tan cả sắt thép này mà lại có sinh vật sống ư? Điều này thật khiến hắn khó có thể tin nổi.
“Vâng.”
“Chẳng lẽ đây là kẻ mà nửa năm trước muội cảm ứng được?” Tiêu Đỉnh khẽ cau mày nhìn những bọt khí cuộn trào trong nham thạch, trầm giọng hỏi.
“Không phải, luồng hơi thở này mạnh hơn nó.” Thanh Lân lắc đầu.
“Thực lực của nó mạnh hơn La Bố của Sa Chi dong binh đoàn một chút.” Thanh Lân vừa khoa tay múa chân để miêu tả, vừa khẽ nói. Nàng sống ở Thạch Mạc thành, người mạnh nhất từng thấy là La Bố ở cấp bậc Đại Đấu sư, cho nên cũng chỉ có thể lấy hắn ra để so sánh.
“Mạnh hơn La Bố một chút…” Tiêu Viêm lẩm bẩm, hai chữ “một chút” này có vẻ hơi nặng nề. Từ lời của Thanh Lân, Tiêu Viêm có thể miễn cưỡng đoán ra bên trong nham thạch ẩn chứa một sinh vật nào đó, theo ước lượng của Thanh Lân thì thực lực chắc vào khoảng cấp bậc Đấu Linh.
Đương nhiên đây chỉ là phỏng đoán của Tiêu Viêm, rốt cuộc là thế nào chính hắn cũng không rõ. Nếu thật sự có một sinh vật như thế sống ở đây, với điều kiện khắc nghiệt nơi này, e rằng thực lực của nó so với Đấu Vương cũng không yếu hơn là bao.
“Hô…” Thở ra một hơi dài, Tiêu Viêm híp mắt lại. Trầm ngâm trong chốc lát, hắn bất đắc dĩ lắc đầu, trầm giọng nói: “Mặc kệ trong này có cái gì, ta cũng phải vào xem thử, không chừng thứ ta cần tìm lại nằm dưới lớp nham tương này.”
“Đại ca, huynh mau đưa Thanh Lân lên đi, đệ đi thử xem sao!” Quay đầu lại, Tiêu Viêm dặn dò Tiêu Đỉnh một câu, sau đó từ từ bước đến gần bờ nham tương, đôi cánh xòe ra, thân thể lơ lửng cách mặt dung nham khoảng chừng mười thước.
Thấy Tiêu Viêm đã bay lên không trung, Tiêu Đỉnh đành bất đắc dĩ gật đầu, nhưng trong lòng vẫn không yên tâm nên cũng không lập tức rời đi. Hắn kéo Thanh Lân lùi sâu vào trong thông đạo, ánh mắt gắt gao dõi theo thân ảnh Tiêu Viêm đang lơ lửng trên không.
Tiêu Viêm chậm rãi bay trên mặt hồ nham tương, Tử Hỏa đấu khí hoàn toàn bao phủ bảo vệ cơ thể, linh hồn cảm giác lực cũng được phóng ra để cẩn thận dò xét xung quanh. Xem ra, sinh vật ẩn giấu mà Thanh Lân nói đã tạo cho Tiêu Viêm một áp lực không nhỏ. Trong hoàn cảnh khắc nghiệt này, hắn không thể không tập trung toàn bộ tinh thần để sẵn sàng đối phó với mọi nguy cơ có thể xảy ra.
Bên trong địa huyệt, nhiệt độ cao đến kinh khủng. Cho dù Tiêu Viêm bản thân là hỏa thuộc tính, lại có Tử Hỏa đấu khí bảo vệ, nhưng sương mù bốc lên từ những bọt khí vỡ tan lại chứa một loại hỏa độc. Vì vậy, dù đã nuốt một viên giải độc đan, Tiêu Viêm vẫn không dám tùy tiện hô hấp, chỉ khi không thể nhịn được nữa mới cẩn thận hít vào một chút không khí.
Song cho dù mỗi lần Tiêu Viêm chỉ hít vào một lượng khí rất nhỏ, độc khí tiến vào cơ thể vẫn làm hắn có chút choáng váng. Nếu không nhờ đã dùng giải độc đan, e rằng hắn đã sớm không thể chống đỡ nổi, nói gì đến việc dám tiến vào phạm vi của biển nham tương.
Vì có nhiều trở ngại nên Tiêu Viêm cũng không dám bay hết tốc lực, chỉ chậm rãi lướt qua bề mặt nham tương. Đương nhiên, trong lúc bay hắn cũng không dám phát ra bất kỳ tiếng động nào, sợ sẽ thu hút sự tấn công của sinh vật sống trong dung nham.
Bay lơ lửng trên không, Tiêu Viêm mới càng cảm nhận được sự khổng lồ của địa huyệt này. Nham tương xung quanh gần như tụ lại thành một cái hồ cực lớn, thỉnh thoảng một cột dung nham bất ngờ vọt lên, khiến Tiêu Viêm đang bay phía trên cũng phải giật mình kinh hãi.
Thế giới dung nham trong địa huyệt cũng là một thế giới tử vong. Tiêu Viêm bay trên hồ nham tương, mỗi một đoạn đường đều cảm thấy run sợ. Nếu lúc này đấu khí đột nhiên tiêu tán, e rằng hắn đến xương cốt cũng chẳng còn.
Bay trên biển nham tương, da dẻ Tiêu Viêm đã mơ hồ ửng đỏ, quần áo bên ngoài đã khô cong đến cực độ, bây giờ chỉ cần dính một tia lửa nhỏ cũng có thể bùng cháy dữ dội.
Bay thêm một đoạn nữa, Tiêu Viêm quay đầu lại, phát hiện ở cửa thông đạo nhỏ bé phía xa, hai bóng người vẫn đang chăm chú nhìn hắn.
Nhìn hai bóng dáng đó, Tiêu Viêm bất đắc dĩ lắc đầu, vừa định vẫy tay ra hiệu bình an thì giọng nói có phần sắc bén của Thanh Lân chợt vang lên: “Thiếu gia, nó đang đi theo người, mau trở lại đi!”
Nghe thấy thanh âm này, da đầu Tiêu Viêm tê rần, thân thể không chút do dự mà liều mạng lao nhanh về phía cửa thông đạo.
Tiêu Viêm vừa động thân, mặt hồ nham tương vốn tĩnh lặng bên dưới bỗng vang lên những tiếng ầm ầm trầm đục, vô số cột dung nham tức thì bắn vọt lên trời.
Giữa màn dung nham bắn tung tóe khắp trời, một sinh vật khổng lồ đột ngột lao vọt lên, nhanh như tia chớp há miệng ngoạm về phía Tiêu Viêm đang bỏ chạy.
ღ Dòng chữ cũ hoá hoa mới ღ
Đề xuất Linh Dị: [Series] Thám tử K