Chương 194: Ngộ Tập

Một sinh vật thần bí phá tan nham thạch, rú lên một tiếng chói tai rồi lao thẳng về phía Tiêu Viêm đang lơ lửng giữa không trung. Mặt hồ dung nham vốn tĩnh lặng bỗng nhiên nổ tung, từng cột hỏa trụ bắn vọt lên trời.

Giữa không trung, đôi cánh sau lưng Tiêu Viêm rung lên. Cảnh tượng hồ dung nham đột ngột nổ tung khiến da đầu hắn tê dại, hắn cắn chặt răng, liều mạng bỏ chạy.

Dù có Tử Vân Dực trợ giúp, tốc độ của Tiêu Viêm đã cực nhanh, nhưng sinh vật thần bí kia cũng không hề thua kém. Từ nơi tiếng rít vang lên, chỉ trong nháy mắt, một thân hình khổng lồ với tốc độ hoàn toàn trái ngược với vóc dáng của nó đã đuổi sát theo Tiêu Viêm, cái miệng đỏ hỏn dữ tợn há ra như một thanh lợi kiếm sắc bén.

"Thiếu gia cẩn thận! Nó ở ngay sau ngài!" Nơi thông đạo xa xa, thấy sinh vật khổng lồ sắp đuổi kịp Tiêu Viêm, khuôn mặt nhỏ nhắn của Thanh Lân trở nên hoảng sợ, thất thanh kêu lên.

Bên cạnh, khuôn mặt Tiêu Đỉnh cũng tràn đầy lo lắng. Hắn muốn lao đến hỗ trợ nhưng căn bản không thể vượt qua, chỉ đành bất lực đứng nhìn.

Tiêu Viêm đang bay với tốc độ cao, nghe thấy tiếng hét thất thanh của Thanh Lân, toàn thân càng thêm căng thẳng. Cùng lúc đó, một luồng kình khí nóng rực đã ập đến sau lưng.

Khẽ nuốt nước bọt, Tiêu Viêm không dám quay đầu lại, Tử Vân Dực sau lưng khẽ rung lên, bàn chân đạp mạnh vào một cột nham thạch rồi quát lớn: "Bạo Bộ!"

Dứt lời, thân hình hắn chợt uốn cong như một cánh cung, một tiếng nổ trầm đục vang lên, cả người Tiêu Viêm bắn vọt đi, tốc độ đột ngột tăng vọt.

Mượn lực từ Bạo Bộ, Tiêu Viêm may mắn tránh được cú truy sát của sinh vật thần bí, đồng thời kéo dãn một khoảng cách.

Thấy con mồi đến miệng lại chạy thoát, sinh vật thần bí gầm lên một tiếng phẫn nộ, cái đuôi khổng lồ hung hăng quật mạnh vào những cột nham thạch, khiến vô số cột đá ầm ầm vỡ nát.

Trong lúc những cột đá vỡ nát, sinh vật thần bí không hề dừng lại. Cái đuôi nó quật mạnh, khiến vô số mảnh đá vụn mang theo kình lực kinh người bắn về phía Tiêu Viêm.

Phía sau, tiếng xé gió bén nhọn vang lên, làm cho tâm tình vừa thả lỏng của Tiêu Viêm lại căng như dây đàn. Linh hồn lực từ trong cơ thể tuôn ra, bao phủ phạm vi mấy thước quanh người, sau đó thân thể hắn đột nhiên vặn vẹo một cách quỷ dị.

"Vút… Vút…"

Những mảnh đá vụn mang theo tiếng xé gió bén nhọn sượt qua người, thân hình Tiêu Viêm liên tục hiểm hóc né tránh những đợt công kích dồn dập. Mỗi khi một mảnh nham thạch lướt qua, luồng kình khí sắc bén của nó vẫn để lại trên da hắn những vết cắt rớm máu.

"Ầm… ầm!"

Một vài mảnh đá vụn bay sượt qua, liên tiếp bắn mạnh ra phía sau, hung hăng đập nát các cột nham thạch. Nhất thời, tiếng nổ vang lên không ngớt, cuối cùng tạo thành một cái rãnh sâu trên vách đá. Có thể thấy, kình khí ẩn chứa trên những mảnh dung nham này mạnh đến mức nào. Nếu Tiêu Viêm bị đánh trúng, e rằng sẽ lập tức mất đi sức chiến đấu, rơi xuống hồ dung nham hóa thành tro bụi.

Nhìn cái rãnh sâu trên vách đá, trán Tiêu Viêm không ngừng rịn mồ hôi. Nếu lúc trước ở Ma Thú sơn mạch không được Dược Lão đặc biệt huấn luyện bằng trận cọc gỗ, chỉ sợ hôm nay hắn đã phải bỏ mạng tại đây.

"Sinh vật này còn biết lợi dụng dung nham để tấn công, trí tuệ rõ ràng không thấp. Chết tiệt thật…"

Ý nghĩ này vừa lóe lên trong đầu, Tiêu Viêm càng cảm thấy khó giải quyết, đồng thời bàn chân lại đạp mạnh vào một cột đá khác, tốc độ lại lần nữa tăng vọt.

Mượn tốc độ đang tăng vọt, Tiêu Viêm gian nan quay đầu lại, ánh mắt nhìn về phía sinh vật thần bí không xa, không khỏi hít vào một ngụm khí lạnh.

Sinh vật thần bí trong hồ dung nham là một loại xà hình ma thú. Thân thể nó cực dài, ước chừng cũng phải bốn, năm trượng, toàn thân đỏ rực, nhìn từ xa tựa như một khối hồng ngọc. Bao bọc bên ngoài thân thể là những lớp lân phiến đỏ tươi. Nhưng điều khiến Tiêu Viêm kinh hãi nhất là con ma thú này lại có đến… hai cái đầu! Trong đôi mắt nó tràn ngập sát ý cuồng bạo.

"Rốt cuộc đây là loại ma thú gì?"

Trong lòng dâng lên một nỗi kinh hãi, Tiêu Viêm đột nhiên phát hiện tốc độ của con ma thú hai đầu kia chợt chậm lại, hai cái cổ của nó bỗng nhiên bành trướng, dường như đang chuẩn bị phun ra thứ gì đó.

Nhìn thấy cảnh tượng cổ quái này, trong lòng Tiêu Viêm lóe lên một tia bất an, đôi cánh sau lưng lập tức rung lên.

Ngay khi đôi cánh của Tiêu Viêm vừa rung lên, hai cái miệng rộng của con xà hai đầu đột nhiên há to, hai cột dung nham rực lửa tựa như núi lửa phun trào bắn ra, hung hăng lao về phía Tiêu Viêm.

"Ầm!"

Một cột dung nham công kích vào vị trí cách chân Tiêu Viêm khoảng hai thước, nhiệt độ cực cao ẩn chứa trong đó gần như muốn thiêu rụi hai chân hắn trong nháy mắt. Cảm giác nóng bỏng trên da khiến Tiêu Viêm hít vào một hơi khí lạnh.

Một cột dung nham tuy thất bại, nhưng cột còn lại đã như tia chớp xé toang không gian, để lại một vệt sáng đỏ rực, mang theo khí thế hủy diệt, hung hăng bắn về phía Tiêu Viêm.

Trong thông đạo xa xa, nhìn thấy cột hỏa diễm sắp nuốt chửng Tiêu Viêm, trên mặt Tiêu Đỉnh và Thanh Lân đều hiện lên vẻ sợ hãi tột độ.

Nhiệt độ cao đột ngột ập đến từ sau lưng, trực tiếp biến quần áo của Tiêu Viêm thành tro bụi. Làn da vốn có chút ngăm đen của hắn giờ phút này cũng đã đỏ rực lên.

"Chết tiệt…"

Nhiệt độ nóng bỏng sau lưng khiến đầu óc Tiêu Viêm có chút mơ hồ. Hắn liều mạng vỗ cánh, khóe mắt liếc về phía sau, phát hiện tình thế đã vô cùng đáng sợ. Phạm vi mấy thước quanh thân đã bị hỏa diễm vây khốn, trong thời gian ngắn ngủi này, hắn căn bản không thể thoát ra được.

"Sư phụ, nếu Người không ra tay, ta chết chắc rồi!"

Cảm nhận được luồng hỏa diễm hủy diệt đã ở trong gang tấc, đồng tử Tiêu Viêm co rụt lại, hắn vội gào lên trong lòng với Dược Lão.

"A ha, tiểu tử ngươi cuối cùng cũng không chịu nổi nữa sao?" Thanh âm già nua mang theo ý trêu chọc vang lên trong lòng Tiêu Viêm.

Ngay khi thanh âm già nua vừa dứt, một luồng năng lượng kỳ dị đột nhiên rót vào đôi Tử Vân Dực sau lưng Tiêu Viêm. Theo một tiếng động nhỏ, đôi cánh đột nhiên ánh lên màu tím đậm, trên đó còn lượn lờ một tầng sương mù mỏng. Đôi cánh rung lên, một tiếng xé gió chói tai vang vọng, thân hình Tiêu Viêm gần như xuyên qua mọi trở ngại, tựa như một con cá nhỏ linh hoạt, nhanh nhẹn thoát khỏi vùng hỏa diễm đang bao phủ…

Cột hỏa diễm dung nham tấn công thất bại, liền bắn thẳng vào hồ dung nham. Nhất thời, một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên, cả địa huyệt đều rung chuyển dữ dội.

Dung nham khổng lồ rơi vào trong hồ, mặt hồ vốn đang yên ả bỗng cuộn trào, vô số cột dung nham từ bên dưới không ngừng phun lên.

Chứng kiến cảnh tượng kinh khủng này, tựa như dưới đáy hồ dung nham ẩn giấu vô số ngọn núi lửa đang liên tiếp phun trào.

Đứng trong thông đạo, Tiêu Đỉnh thấy dung nham cuồng bạo như vậy, sắc mặt trở nên hoảng sợ, không nhịn được nuốt một ngụm nước bọt. Trước sức mạnh thiên tai khổng lồ này, con người quả thật quá nhỏ bé.

"Khó trách Dị Hỏa lại quý hiếm đến vậy, muốn lấy được Dị Hỏa ở nơi tuyệt địa thế này, quả thực khó hơn lên trời a…" Tiêu Đỉnh lẩm bẩm nói.

Trong lúc hai người đang há hốc mồm, không xa chỗ thông đạo, trong hồ dung nham, một cột hỏa diễm khổng lồ bốc lên cao, bắn tung tóe ra bốn phía, phô bày sức mạnh hủy diệt thiên địa.

Nhìn dung nham văng khắp nơi, Tiêu Đỉnh vội vàng kéo Thanh Lân lùi nhanh về phía sau, mới tránh được những giọt dung nham bắn tới.

"Tiểu Viêm sao rồi? Người đâu?" Đứng trong thông đạo, tầm mắt gần như bị dung nham bùng nổ che khuất hoàn toàn, trong lòng Tiêu Đỉnh nóng như lửa đốt.

Bên cạnh, khuôn mặt nhỏ nhắn của Thanh Lân đã trắng bệch, chân tay luống cuống, bộ dạng vừa khiếp đảm vừa lo âu.

Khi hai người đang sốt ruột đến phát điên, một thân ảnh từ trong hồ dung nham hung mãnh bay ra.

Nhìn thấy một bóng người hiện lên giữa biển dung nham không chút thương tổn, Tiêu Đỉnh mừng rỡ như điên, trong lòng cũng thở phào một hơi. Người này lại có thể coi thường nhiệt độ nóng bỏng của dung nham? Thật đáng sợ!

Một bóng người bao phủ trong đấu khí màu tím từ giữa biển dung nham bay vọt vào thông đạo, hai tay chống lên vách động, không ngừng thở hổn hển, giọng nói có chút khàn khàn: "Mẹ kiếp! Tên kia thật đáng sợ…"

Nhìn quần áo trên người Tiêu Viêm lúc này đã bị thiêu rụi gần hết, làn da cũng đỏ ửng từng mảng, mấy sợi tóc còn có chút cháy xém, bộ dạng vô cùng chật vật.

"Không sao chứ?" Nhìn Tiêu Viêm không ngừng thở dốc, Tiêu Đỉnh thở phào nhẹ nhõm, vội vàng hỏi.

Cười khổ gật đầu, Tiêu Viêm dựa lưng vào vách thông đạo. Ánh mắt hắn nhìn xuống hồ dung nham bên dưới. Có lẽ vì đột ngột mất đi mục tiêu, con xà hai đầu đành chậm rãi bơi lượn trong hồ, đôi đồng tử khổng lồ không ngừng quét quanh bốn phía. Bị dung nham che khuất tầm nhìn, nó tìm kiếm không có kết quả, đành phải rít lên những tiếng phẫn nộ, cái đuôi không ngừng quật mạnh xuống mặt hồ.

Đề xuất Voz: Tiếng Chuông Gió
Quay lại truyện Đấu Phá Thương Khung
BÌNH LUẬN