Chương 205: Đội Hình Khủng Bố
Vầng trăng khổng lồ treo lơ lửng trên vòm trời. Ánh trăng lung linh huyền ảo bao trùm khắp sa mạc, khiến cho vạn vật như được phủ lên một lớp ngân sa mỏng manh.
“Vút...”
Giữa sa mạc tĩnh lặng, tiếng xé gió đột nhiên vang lên, từ xa vọng lại gần. Một bóng đen bất chợt hiện ra từ chân trời phía bắc, sau đó mãnh liệt xẹt qua không trung. Tốc độ kinh người tạo ra một cơn lốc mạnh mẽ, kéo theo một vệt cát dài đến trăm trượng trên sa mạc.
Cát bụi còn chưa kịp lắng xuống, bóng đen đã khuất dạng nơi chân trời, thì một bóng đen thứ hai lại xuất hiện. Tốc độ truy đuổi còn hung mãnh hơn, trực tiếp khuếch đại vệt cát lúc trước lên gấp bội.
“Chết tiệt!”
Nữ nhân này cũng quá mức kiên trì rồi, ta chỉ là một Đấu Sư nhỏ bé mà thôi, có đáng để nàng hao tổn khí lực truy đuổi như vậy không?
Đôi cánh sau lưng cấp tốc chấn động, Tiêu Viêm nghe rõ tiếng xé gió đang truyền đến từ phía sau không xa.
Hơi nghiêng đầu, hắn nhìn Nguyệt Mị đang bám riết theo sau. Dù khoảng cách còn khá xa, hắn vẫn có thể thấy được nụ cười trêu tức như mèo vờn chuột trên gương mặt xinh đẹp của nàng, không khỏi cười khổ trong lòng.
“Sư phụ...”
Cúi đầu liếc nhìn hắc sắc giới chỉ trên ngón tay, Tiêu Viêm vội vàng kêu gọi trong tâm thức.
Tiếng gọi kéo dài một lúc nhưng không nhận được bất kỳ hồi đáp nào. Tiêu Viêm hiểu rõ điều này có ý nghĩa gì, chỉ có thể lắc đầu bất đắc dĩ, thầm than mình thật xui xẻo.
“Sư phụ à, đây chính là Đấu Vương cường giả đó, rèn luyện cũng không phải là cách này chứ.”
Cười khổ thì thầm vài tiếng, Tiêu Viêm đành lắc đầu, lấy ra một viên Hồi Khí Đan bỏ vào miệng, sau đó đôi cánh lại rung lên, tốc độ một lần nữa tăng vọt.
Nguyệt Mị không nhanh không chậm bám sát phía sau Tiêu Viêm, nhìn bộ dạng chật vật bỏ chạy của hắn, không khỏi cất tiếng cười quyến rũ: “Tiểu tử kia, hay là theo tỷ tỷ về bộ lạc chơi đùa đi. Loài người các ngươi không phải thích nhất là bắt Xà Nữ chúng ta làm nô lệ sao? Ta đây cũng thu ngươi làm nô lệ của ta, được không?”
Tiếng cười khẽ được đấu khí bao bọc, chuẩn xác truyền đến tai Tiêu Viêm.
“Đại tỷ, ngài nếu muốn tìm nam nhân thì cũng nên tìm người nào thân thể cường tráng một chút chứ. Ta thân hình gầy gò thế này, e là không thể thỏa mãn được ngài a!”
Mặc dù thanh âm của Nguyệt Mị mềm mại kiều mị, nhưng Tiêu Viêm vẫn nhận ra sát ý lạnh như băng ẩn chứa bên trong, lập tức không khách khí quay đầu lại hét lớn.
“Đúng là một tiểu tử miệng lưỡi sắc bén!”
Nghe Tiêu Viêm hô to, sắc mặt Nguyệt Mị chợt lạnh đi, nàng cắn răng, cánh tay ngọc ngà đột nhiên vung lên. Năm luồng năng lượng màu xanh bắn ra, quấn lấy nhau rồi ngưng tụ thành năm đầu thanh xà khổng lồ.
Năm con năng lượng thanh xà như tia chớp phá tan không khí, trong nháy mắt đã lao đến sau lưng Tiêu Viêm, há to cái miệng đầy răng nanh, hung hăng cắn tới.
“Chỉ bằng thứ này sao...”
Nghiêng đầu nhìn năm đầu thanh xà khổng lồ sau lưng, Tiêu Viêm trong lòng kinh hãi, thân thể vội vàng uốn lượn một cách quỷ dị, kinh hiểm vạn phần tránh được cú thôn phệ của chúng.
“Lăn xuống cho ta!” Nguyệt Mị cười lạnh, cánh tay ngọc vung lên. Năm đầu năng lượng thanh xà khổng lồ hung hăng đập nát Tử Vân Dực sau lưng Tiêu Viêm.
“Hự...” Chịu một đòn nghiêm trọng, sắc mặt Tiêu Viêm thoáng tái nhợt, rên lên một tiếng. Tử Vân Dực sau lưng lập tức hóa thành hình xăm ẩn vào da thịt. Sau đó, thân hình hắn cấp tốc rơi xuống.
“A a a...” Tiếng gió gào thét bên tai, Tiêu Viêm hai tay quơ quào loạn xạ. Một lát sau, một tiếng “bịch” trầm đục vang lên, thân thể hắn lún sâu vào một cồn cát.
Lơ lửng giữa không trung, Nguyệt Mị lười biếng vuốt nhẹ mái tóc dài, ánh mắt quét về phía cồn cát, rồi chậm rãi đạp không đi xuống, cười duyên nói: “Tiểu tử kia, ngươi mắng càng tàn nhẫn, ta lại càng muốn thu ngươi làm nô lệ.”
“Phì, phì...” Chui ra từ cồn cát, Tiêu Viêm nhổ hết cát vàng trong miệng ra, ngẩng đầu nhìn Nguyệt Mị đã đi tới trước mặt hơn mười thước. Ánh mắt hắn đảo qua vòng eo thủy xà đầy hấp dẫn của nàng, đôi mắt híp lại, thân thể thoáng chốc ngưng đọng.
Một tiếng nổ năng lượng mạnh mẽ đột nhiên vang lên từ bên trong cồn cát. Cùng với âm thanh đó, thân thể Tiêu Viêm bắn lên như một quả pháo đạn, nhắm thẳng về phía Nguyệt Mị.
Giữa không trung, Tiêu Viêm lật bàn tay, Huyền Trọng Xích khổng lồ chợt hiện ra, mang theo kình khí hung mãnh, hung hăng nhằm thẳng đầu Nguyệt Mị mà nện xuống.
“Hì hì, tiểu tử này ra tay thật tàn nhẫn, nhưng đối với tỷ tỷ thì vô dụng thôi...” Giữa tiếng cười thản nhiên, bàn tay trắng như tuyết của Nguyệt Mị chậm rãi giơ lên, khẽ vung nhẹ. Năng lượng màu xanh u tối phô thiên cái địa từ trong lòng bàn tay nàng tuôn ra, cuối cùng hóa thành nghìn vạn con trường xà năng lượng cực nhỏ, bao bọc lấy Huyền Trọng Xích, dễ dàng hóa giải kình lực của Tiêu Viêm.
Nhìn Huyền Trọng Xích bị năng lượng trường xà bao vây, Tiêu Viêm nhíu mày, không chút do dự buông chuôi xích, thân hình xoay chuyển, trong nháy mắt đã xuất hiện trước mặt Nguyệt Mị.
Bàn chân đạp mạnh một bước, thân thể Tiêu Viêm đột nhiên áp sát Nguyệt Mị, hai tay nắm chặt, lực lượng tăng vọt, hét lớn: “Bát Cực Băng!”
Nắm đấm ẩn chứa kình khí kinh khủng, hung hăng nhắm vào bộ ngực đầy đặn của Nguyệt Mị mà đánh tới. Hiển nhiên đây là một kích toàn lực, Tiêu Viêm không hề giữ lại chút sức nào.
“Lực lượng không tồi...” Đối mặt với đòn công kích hung mãnh này, Nguyệt Mị khẽ nhíu mày, buông một lời đánh giá. Đợi đến khi nắm đấm sắp chạm vào thân thể, thân thể mềm mại của nàng đột nhiên quỷ dị uốn lượn như một con linh xà.
Nắm đấm ẩn chứa kình khí kinh khủng của Tiêu Viêm sượt qua bộ ngực cao vút của Nguyệt Mị. Đòn cận thân công kích cực mạnh này vậy mà đã bị nàng ung dung tránh thoát.
“Ha, tiểu tử kia, mặc cho chiêu thức của ngươi tinh diệu thế nào, với chênh lệch thực lực hiện tại, tất cả đều vô dụng.”
Thân thể Nguyệt Mị mềm mại lướt qua, gương mặt xinh đẹp gần như kề sát mặt Tiêu Viêm, chỉ cách nhau nửa tấc. Nhìn thần sắc không đổi của thiếu niên, Nguyệt Mị thản nhiên cười, thân thể lại nghiêng tới trước, đôi môi đỏ mọng mê người nhẹ nhàng hôn lên trán Tiêu Viêm một cái, để lại một dấu môi son cực kỳ gợi cảm.
“Phụt...” Một đòn toàn lực đánh vào khoảng không, cảm giác hụt hẫng làm sắc mặt Tiêu Viêm tái nhợt, hắn rên lên một tiếng rồi rơi xuống cồn cát.
“Đây là chênh lệch đẳng cấp... Căn bản không phải thứ gì có thể bù đắp được.”
Thân thể vừa tiếp xúc với mặt cát, Tiêu Viêm hai tay chống xuống, mạnh mẽ lộn một vòng trên không, cuối cùng đáp xuống cách Nguyệt Mị vài thước. Hắn ngẩng đầu nhìn nàng đang cười duyên, không khỏi cười khổ trong lòng.
Sau khi rơi xuống đất, Tiêu Viêm vuốt dấu môi son trên trán, đột nhiên cảm thấy đầu óc có chút choáng váng. Sắc mặt hắn lập tức biến đổi, vội vàng lấy ra một viên giải độc đan do Dược Lão tự tay luyện chế từ trong giới chỉ, nhanh chóng nuốt xuống, cảm giác choáng váng lúc này mới thuyên giảm.
“Chết tiệt, nữ nhân này ngay cả miệng cũng có độc sao?” Lấy tay áo vội vàng lau đi dấu môi son, Tiêu Viêm tức giận mắng thầm trong lòng.
“Ồ, tiểu tử này vậy mà có cả giải độc đan thượng phẩm sao?” Thấy Tiêu Viêm có thể chống lại độc dược của mình, Nguyệt Mị không khỏi có chút kinh ngạc.
“Ai, thời gian không còn nhiều, hay là giải quyết nhanh một chút. Tiểu tử kia, ngươi nếu không muốn làm nô lệ của tỷ tỷ, vậy thì chỉ có thể trở thành một bộ xương trắng nằm lại cùng cát vàng thôi.” Ngẩng đầu nhìn vầng trăng ngày càng sáng tỏ, Nguyệt Mị cũng thoáng mất đi kiên nhẫn, khuôn mặt vẫn mỉm cười nhưng đã có vài phần lạnh lẽo.
“Sư phụ... Con thật sự đánh không lại nàng ta. Người không ra tay, con chỉ có thể bị bắt thôi.”
Nhìn khí thế sắc bén mà Nguyệt Mị từ từ tỏa ra, Tiêu Viêm bất đắc dĩ thở dài một tiếng, cứ thế ngồi phịch xuống cồn cát, trong lòng cười khổ nói.
“Tiểu tử, đừng vội, sắp có người tới cứu ngươi rồi. Khoảng thời gian này đừng gọi ta, trong đám người đang đến có một kẻ linh hồn cảm tri rất mạnh. Nếu ta liên tục liên lạc với ngươi, e rằng sẽ bị hắn phát hiện.” Thanh âm của Dược Lão vang lên dồn dập, sau khi nói xong liền chìm vào im lặng.
“Ách...”
Câu trả lời ngoài dự đoán này làm Tiêu Viêm ngẩn ra, linh thức nhanh chóng đảo qua một vòng xung quanh. Một lát sau, vẻ mặt hắn thu lại, ánh mắt quét khắp sa mạc, ngoài cát vàng vô tận... thì hoàn toàn trống không, nào có cứu viện nào đâu...
“Rốt cuộc là ngươi đang giở trò gì vậy...”
Nguyệt Mị ở phía đối diện, trên mặt mang nụ cười chậm rãi đi tới. Thấy Tiêu Viêm không còn phản kháng, nàng đành cười khổ thấp giọng nói.
“Được rồi, tiểu tử kia, theo tỷ tỷ đi thôi...”
Nguyệt Mị nhẹ nhàng tới trước mặt Tiêu Viêm, cánh tay ngọc khẽ vung lên, năng lượng màu xanh u tối từ từ lóe ra. Song, ngay lúc nàng chuẩn bị bắt Tiêu Viêm, nụ cười trên mặt đột nhiên cứng lại. Nàng đột ngột ngẩng đầu, ánh mắt sắc lạnh nhìn về bầu trời phía đông sa mạc.
Tất cả bỗng trở nên yên tĩnh trong chốc lát. Sau đó, hai đạo thân ảnh đột nhiên hiện lên từ bầu trời phía đông. Phía sau hai người không xa, một bóng người khác lúc ẩn lúc hiện.
“Ha ha, ta đã nói bên này có hơi thở của Xà Nhân, quả nhiên không sai. Hơn nữa xem ra còn là một người có lai lịch không nhỏ.”
Bóng người nhanh chóng từ nhỏ biến thành lớn, một tiếng cười to sang sảng, được đấu khí khuếch đại, vang vọng khắp đất trời sa mạc.
“Oanh!” Trên bầu trời, hai bóng người đột nhiên dừng lại, kình khí xé gió bén nhọn vang lên như một tiếng sấm giữa không trung.
Kinh ngạc ngẩng đầu, Tiêu Viêm nhìn hai bóng người xuất hiện trên đỉnh đầu, đồng tử chợt co rụt lại. Hồi lâu sau, yết hầu hắn khẽ động, nuốt một ngụm nước bọt.
“Hai vị Đấu Vương cường giả?”
Khi hai người này xuất hiện, vẻ mặt Nguyệt Mị phía dưới bỗng trở nên cực kỳ ngưng trọng. Ánh mắt đang tập trung trên người Tiêu Viêm lập tức dời đi, lạnh lùng liếc nhìn hai người giữa không trung.
Không lâu sau khi hai người xuất hiện, một tiếng hô to rõ ràng cũng vang vọng khắp nơi. Cái chấm đen xa xa kia từ từ lớn dần, một lát sau, một đầu ma thú khổng lồ toàn thân bích lục hiện ra trên bầu trời sa mạc.
“A, quả nhiên ở đây có người...” Sau khi ma thú khổng lồ dừng lại giữa không trung, một tiếng cười sang sảng truyền ra. Ngay sau đó, sáu đạo bóng dáng từ trên lưng ma thú nhảy xuống, cuối cùng nhẹ nhàng rơi xuống một cồn cát cách Tiêu Viêm không xa.
Ánh mắt vội vàng đảo qua sáu bóng người vừa đáp xuống, đồng tử của Tiêu Viêm vốn đã co rút lại nay gần như biến thành một điểm nhỏ. Bởi vì hắn phát hiện, trong sáu người này có năm người là Đấu Linh cường giả, mà trung niên nhân dẫn đầu chính là một Đấu Vương cường giả... Nhưng điều làm Tiêu Viêm khiếp sợ nhất lại là một hắc bào nhân đang đứng cạnh vị trung niên nhân này. Thực lực của những người khác, Tiêu Viêm còn có thể mơ hồ đoán ra, nhưng hắc bào nhân này lại cho hắn một cảm giác sâu không lường được, giống như Vân Chi lúc ban đầu.
“Đấu Hoàng?” Trên khuôn mặt hắn tràn ngập vẻ rung động, trong lòng Tiêu Viêm giờ phút này cũng như đang nổi sóng cuộn trào. Năm tên Đấu Linh cường giả, ba gã Đấu Vương cường giả, cùng với một người có lẽ là Đấu Hoàng siêu cấp cường giả...
Một đội hình khủng bố như vậy xuất hiện trong sa mạc này, rốt cuộc là để mưu đồ điều gì?
Đề xuất Voz: Casino ký sự