Chương 21: Nhị Phẩm Luyện Dược Sư Cốc Ni

Phòng đấu giá Mễ Đặc Nhĩ, phòng đấu giá lớn nhất Ô Thản Thành, đồng thời cũng thuộc về gia tộc giàu có bậc nhất Gia Mã Đế Quốc: gia tộc Mễ Đặc Nhĩ.

Gia tộc Mễ Đặc Nhĩ đã có lịch sử lâu đời, phát triển tại Gia Mã Đế Quốc mấy trăm năm, quan hệ có thể nói là trải rộng khắp nơi. Theo một vài lời đồn, gia tộc giàu có này dường như còn có mối quan hệ với hoàng thất.

Tại đế quốc, gia tộc Mễ Đặc Nhĩ, cùng với gia tộc Nạp Lan và gia tộc Nhân Đặc Nhĩ được xưng là Gia Mã tam cự đầu. Ba đại gia tộc này nắm giữ thế lực không nhỏ trong cả lĩnh vực kinh tế lẫn quân sự của đế quốc.

Chính vì có gia tộc Mễ Đặc Nhĩ chống lưng, cho dù lợi nhuận của phòng đấu giá cực cao, khiến không ít kẻ thèm thuồng, nhưng cũng không một ai dám động đến.

Nhìn tòa đại sảnh nguy nga ở cuối con đường, Tiêu Viêm quẹo vào một con hẻm vắng vẻ, sau đó nhanh chóng khoác lên người chiếc áo choàng đen đã mua lúc trước.

Áo choàng không chỉ che khuất dung mạo của Tiêu Viêm mà còn khiến vóc dáng thiếu niên vốn nhỏ bé của hắn cũng trở nên cao lớn hơn một chút. Với bộ dạng hiện giờ, e rằng dù cho Huân Nhi có đứng ngay trước mặt cũng khó lòng nhận ra.

Xong xuôi, Tiêu Viêm mới thở phào một hơi. Điều này cũng không thể trách hắn quá cẩn thận, bởi vì vật phẩm như Trúc Cơ Linh Dịch có lực hấp dẫn quá lớn đối với một vài gia tộc.

Dù sao, nếu có thể sản xuất loại linh dịch này với quy mô lớn, thế hệ trẻ của gia tộc sẽ có thể tăng tiến thực lực vượt bậc. Đối với một gia tộc mà nói, đây quả là một loại thần dược.

Để tránh những phiền phức không cần thiết, Tiêu Viêm chỉ có thể lựa chọn che giấu thân phận như vậy.

Tay sờ vào bình ngọc thanh lương trong ngực, Tiêu Viêm chậm rãi bước ra, sau đó tiến về phía phòng đấu giá ở cuối đường.

Tại cửa vào, vài tên hộ vệ cảnh giác nhìn hắn. Tiêu Viêm không dừng bước, trực tiếp đi vào.

Vừa vào trong, cảm giác nóng bức bên ngoài như tan biến, thay vào đó là một cảm giác mát lạnh dễ chịu. Bên trong và bên ngoài quả thực là hai thế giới khác biệt.

Ánh mắt đảo qua đại sảnh, Tiêu Viêm tiến về một căn phòng, trên cửa có khắc ba chữ lớn “Giám Bảo Thất”.

Đẩy cửa bước vào, căn phòng rất trống trải, chỉ có một vị trung niên nhân đang ngồi trên ghế với vẻ nhàm chán. Nghe tiếng cửa mở, trung niên nhân ngẩng đầu, nhìn thấy một bóng người toàn thân bao bọc trong hắc bào, hắn hơi nhíu mày, nhưng nhanh chóng nở nụ cười: “Tiên sinh, ngài đến giám định bảo vật ư?”

“Đúng vậy.” Một giọng nói có phần già nua vang lên từ dưới tấm hắc bào, hiển nhiên là giọng của Dược Lão.

Tiêu Viêm tiến lên hai bước, tiện tay lấy ra bình ngọc, nhẹ nhàng đặt lên bàn.

“Đây là?” Đôi mắt lóe lên vẻ nghi hoặc, trung niên nhân cẩn thận cầm lấy chiếc bình bạch ngọc, đưa lên mũi khẽ ngửi nơi miệng bình. Một lát sau, sắc mặt ông ta hơi đổi, nhìn về phía Tiêu Viêm, ánh mắt đã thêm vài phần kính sợ: “Đại nhân là luyện dược sư…?”

“Phải.” Giọng nói già nua lại vang lên.

“Xin hỏi, trong bình này là đan dược gì? Có công dụng thế nào?” Nghe vậy, trung niên nhân càng thêm kính cẩn hỏi.

“Trúc Cơ Linh Dịch, có thể tăng tốc độ tu luyện đấu khí, bất quá, chỉ có tác dụng với người dưới cấp bậc Đấu Giả.”

“A! Có thể tăng tốc độ tu luyện đấu khí?” Nghe xong, trung niên nhân có chút kinh ngạc. Đấu khí chỉ có thể tuân theo quy củ mà tu luyện, hơn nữa trong giai đoạn đầu, kinh mạch trong cơ thể cực kỳ yếu ớt, một khi dược lực quá mạnh có thể khiến kinh mạch đứt đoạn, chết rất thê thảm.

“Linh dịch của ta không có tác dụng phụ, dược lực cũng rất ôn hòa, sẽ không gây ra hậu quả xấu nào, ngươi cứ yên tâm.” Dường như hiểu được suy nghĩ trong lòng trung niên nhân, giọng nói già nua chậm rãi giải thích.

Sắc mặt biến đổi, trung niên nhân cẩn thận đặt bình ngọc lại trên bàn, cung kính nói: “Đại nhân, ngài có thể đợi trong chốc lát được không? Ta muốn mời Cốc Ni đại sư của phòng đấu giá chúng ta đến giám định linh dịch này.”

“Được, nhanh lên một chút.” Phất phất tay, Tiêu Viêm cũng không khách khí, ngồi xuống ghế nhắm mắt dưỡng thần.

Trung niên nhân vội vàng gật đầu, sau đó nhanh chóng rời khỏi phòng.

Ngồi trên ghế, Tiêu Viêm vẫn duy trì sự im lặng, cũng không nói chuyện với Dược Lão. Đây là địa bàn của người khác, cẩn thận vẫn hơn. Ai dám cam đoan nơi này không có người rình mò hay nghe lén!

Đợi trong phòng gần nửa ngày, trung niên nhân mới quay lại. Bất quá, lần này ông ta đi cùng một vị lão giả mặc áo xanh.

Ánh mắt Tiêu Viêm lướt qua người lão giả, cuối cùng dừng lại ở huy hiệu trước ngực. Đó không phải là kim tinh, mà là hình một loại đan dược nào đó, trên đó có hai đường vân gợn sóng màu bạc, lóe lên vẻ sang trọng.

“Đại nhân, vị này là Cốc Ni đại sư của phòng đấu giá chúng tôi. Đại sư là một vị Tam Tinh Đại Đấu Sư, đồng thời cũng là một vị Nhị Phẩm Luyện Dược Sư.” Trung niên nhân cung kính giới thiệu.

Nghe được thân phận của lão giả, dưới tấm áo choàng, Tiêu Viêm khẽ nhíu mày. Ngoại trừ Dược Lão, đây là lần đầu tiên hắn gặp một vị luyện dược sư, không khỏi đánh giá đối phương một chút.

Lão giả sắc mặt hồng hào, bộ áo xanh trên người nhìn như bình thường nhưng mơ hồ ẩn chứa quang mang lưu động, hiển nhiên đã được gia trì qua phong hộ ma tinh. Gương mặt già nua không che giấu nổi vẻ cao ngạo, đó là thứ mà hầu hết luyện dược sư đều có.

Trong khi Tiêu Viêm đang đánh giá đối phương, Cốc Ni cũng đồng thời quan sát người trước mặt. Luyện dược sư không giống như đấu giả, loại người này tùy tiện xuất hiện một người đều sẽ bị các thế lực tranh nhau lôi kéo. Vì vậy, Cốc Ni vừa đánh giá, vừa thầm đoán thân phận của đối phương.

Trung niên nhân cẩn thận cầm bình ngọc trên bàn đưa cho Cốc Ni.

Nhận lấy bình ngọc, Cốc Ni khẽ ngửi, mắt lão híp lại, mục quang khẽ lóe lên, cẩn thận đổ ra một giọt chất lỏng nhỏ xuống lòng bàn tay.

Hai mắt nhìn chằm chằm vào giọt chất lỏng màu xanh, hai ngón tay Cốc Ni khẽ động, một chiếc kim bạc nhỏ xíu xuất hiện giữa hai ngón tay, trên đầu kim thoáng có đấu khí rung động. Lão chậm rãi đâm kim vào giọt chất lỏng, sau đó từ từ khuấy nhẹ.

Vẻ mặt Cốc Ni dần từ bình tĩnh chuyển sang ngưng trọng. Một lát sau, lão đổ giọt chất lỏng trở lại bình ngọc, ánh mắt nhìn về phía Tiêu Viêm, vẻ cao ngạo đã thêm vài phần kính ý. Lão quay đầu về phía trung niên nhân, trầm giọng nói: “Linh dịch này đã đạt tới cấp bậc của nhị phẩm đan dược, lời của vị đại nhân này lúc trước không sai.”

“Vậy sắp xếp cho ta đấu giá thứ này nhanh nhất có thể.”

“Việc này tự nhiên không thành vấn đề. Đại nhân cứ cầm vật này đến phòng đấu giá số một, nơi đó vẫn đang cử hành đấu giá. Linh dịch của ngài sẽ được sắp xếp để đưa ra.” Trung niên nhân cười nói, đưa ra một khối thiết bài đen nhánh.

“Được.” Tiện tay nhận lấy thiết bài, Tiêu Viêm trực tiếp đi ra khỏi phòng.

“Cốc Ni đại sư, hắn là một vị luyện dược sư ư?” Nhìn thấy Tiêu Viêm rời đi, trung niên nhân thấp giọng dò hỏi.

“Đúng, đích thực là một vị luyện dược sư, cỗ linh hồn lực nhạy bén đó không thể sai được…” Cốc Ni gật đầu, có chút nghi hoặc lẩm bẩm: “Hắn thuộc thế lực phương nào nhỉ? Chưa từng nghe nói Ô Thản Thành có một người có thể luyện chế được nhị phẩm đan dược cả.”

“Có cần điều tra lai lịch của hắn một chút không?”

Cốc Ni híp mắt lại, thoáng suy nghĩ rồi lắc đầu nói: “Tạm thời không nên. Luyện dược sư tính tình đều có chút cổ quái, nếu điều tra mà để hắn phát hiện, e rằng sẽ khiến hắn có ấn tượng không tốt về phòng đấu giá. Tùy tiện đắc tội với một vị luyện dược sư không rõ cấp bậc không phải là một hành động sáng suốt.”

Quay đầu, liếc trung niên nhân một cái, Cốc Ni thản nhiên nói: “Làm thế nào để hắn có hảo cảm với chúng ta, ngươi hẳn là rõ chứ?”

“Vâng, thuộc hạ đã hiểu.”

“Nhớ kỹ, cho dù không thể kết giao, vạn lần cũng không được đắc tội, nếu không…”

Thản nhiên nói một câu với ngữ khí lạnh như băng, Cốc Ni cũng bước ra ngoài.

Đề xuất Đô Thị: [ĐMBK - Nhàn tản] Ghi chép thôn Vũ
Quay lại truyện Đấu Phá Thương Khung
BÌNH LUẬN