Chương 22: Thanh Phong Quyết
Được một thị nữ dẫn đường, Tiêu Viêm đi vào phòng đấu giá đang được cử hành.
Vừa vào trong, không gian xung quanh chợt tối sầm, tiếng huyên náo không ngừng truyền vào tai khiến Tiêu Viêm không khỏi nhức đầu.
Phòng đấu giá cực kỳ rộng lớn, dung nạp cả ngàn người cũng không thành vấn đề. Lúc này, tại trung tâm phòng đấu giá, dưới ánh đèn sân khấu, một nữ nhân xinh đẹp mặc y phục đỏ rực đang đứng, dùng vẻ quyến rũ mê người để giảng giải về món đồ đang được trưng bày.
Dưới thanh âm trong trẻo đầy mê hoặc của nữ nhân kia, món đồ vốn không quá trân quý lại có giá tăng lên vùn vụt.
Tìm một góc khuất rồi ngồi xuống, Tiêu Viêm đảo mắt nhìn quanh. Với nhãn lực của mình, hắn dễ dàng nhận ra không ít kẻ đến đây chỉ vì nữ nhân trên đài kia.
Thủ tịch đấu giá sư của phòng đấu giá Mễ Đặc Nhĩ: Nhã Phi. Nàng là mỹ nhân mà gần như cả Ô Thản thành không ai không biết, vẻ đẹp thành thục, diễm lệ của nàng đủ để khiến vô số nam nhân cam tâm tình nguyện phủ phục dưới chân.
Tiêu Viêm yên lặng ngồi, nhưng đôi mày bỗng nhiên nhíu lại. Hắn nhìn về một nơi cách đó không xa, một nam tử đang ẩn mình trong bóng tối, ánh mắt nóng rực nhìn chằm chằm Nhã Phi trên đài, môi khẽ mím, thân dưới không ngừng cựa quậy.
“Trời ạ!” khẽ mắng một tiếng, Tiêu Viêm thầm nghĩ, gã này cũng thật bá đạo quá đi…
Trong lòng thầm chửi một câu, Tiêu Viêm có chút cười khổ lắc đầu, ánh mắt lại hướng về phía đài cao, nhìn những đường cong lả lướt của nữ nhân kia, thấp giọng lẩm bẩm: “Yêu tinh…”
Lướt mắt qua vật phẩm trên tay Nhã Phi, Tiêu Viêm khẽ thở dài, hắn không có thừa tiền để mua một món phế vật, cho dù người đấu giá nó là một mỹ nhân tuyệt sắc. Ánh mắt hắn chậm rãi đảo qua, tiếp tục quan sát mọi người trong phòng đấu giá.
“Cha?” Đột nhiên, Tiêu Viêm thấy một vị trung niên nhân đang ngồi ở hàng ghế đầu, vẻ mặt không khỏi trở nên cổ quái: “Chẳng lẽ cha cũng có hứng thú với nữ nhân này?”
Ý nghĩ kỳ quặc đó chỉ tồn tại trong đầu Tiêu Viêm một thoáng, bởi vì hắn phát hiện, ánh mắt của cha mình không hề dừng lại trên người Nhã Phi. Vẻ mặt ông rất tĩnh lặng, dường như đang chờ đợi một thứ gì đó.
“Cha tới đây làm gì nhỉ?” Trong lòng thầm nghĩ, Tiêu Viêm lại kinh ngạc phát hiện, tộc trưởng của hai đại gia tộc còn lại ở Ô Thản thành là Gia Liệt gia tộc và Áo Ba gia tộc cũng có mặt tại đây.
“Nơi này sắp đấu giá thứ gì mà lại hấp dẫn được cả bọn họ vậy?” Tiêu Viêm có chút tò mò, sờ sờ mũi, rốt cuộc là vật gì mà có thể thu hút cả tam đại tộc trưởng đến đây?
Cũng không thể không nói, nữ nhân tên Nhã Phi này quả thực rất khéo léo. Mỗi lần nàng mỉm cười đều khiến mức giá tăng lên một bậc, thỉnh thoảng nàng còn liếc mắt đưa tình về phía người vừa ra giá, khiến cho kẻ đó dù đau lòng vì tiền cũng phải phấn chấn tinh thần.
Không khí trong phòng đấu giá, vì nữ nhân này mà luôn được duy trì ở cao trào.
“Các vị, phòng đấu giá của chúng tôi vừa nhận được một vật phẩm mới, mọi người nhất định sẽ cảm thấy hứng thú với nó…”
Vừa đấu giá xong một vật phẩm, Nhã Phi vừa cười nói, vừa vung tay lên. Lập tức, một gã người hầu bưng lên một cái mâm ngọc, trên đó đặt một chiếc bình ngọc nhỏ.
“Đây là nhị phẩm đan dược.” Nhẹ nhàng cầm lấy chiếc bình, thanh âm quyến rũ của Nhã Phi nhất thời làm cho toàn trường yên tĩnh lại. Một lát sau, tiếng bàn tán lại vang lên. Trên đại lục này, thứ mà mọi người truy cầu nhất chính là đan dược do các luyện dược sư điều chế ra.
“Vật này tên là Trúc Cơ Linh Dịch, có hiệu quả với những người dưới cấp bậc Đấu Giả. Dùng thứ này hòa vào nước rồi tu luyện trong đó có thể làm tăng tốc độ tu luyện! Các vị nếu muốn con cháu mình trở thành một thiếu niên thiên tài thì không thể bỏ qua vật này.”
Đôi môi đỏ mọng đầy hấp dẫn của Nhã Phi khẽ mở, thanh âm nũng nịu vang lên khiến cho không ít kẻ cảm thấy toàn thân mềm nhũn.
“Trúc Cơ Linh Dịch? Có thể tăng tốc độ tu luyện đấu khí? Nhã Phi tiểu thư, ở giai đoạn đó, dường như không thể dùng đan dược được?” Không ít người nhịn không được hỏi lại.
“Linh dịch này đã được Cốc Ni đại sư của phòng đấu giá chúng ta thẩm định qua, phẩm giai là nhị phẩm, tuyệt đối không có vấn đề gì, các vị xin cứ yên tâm.” Nhã Phi cười nói.
Nghe nói đã được chính Cốc Ni đại sư thẩm định, những tiếng xì xào trong phòng tức thì nhỏ đi rất nhiều. Ai mà không biết, Cốc Ni đại sư là một nhị phẩm luyện dược sư, ngay cả tam đại tộc trưởng khi thấy ông cũng không dám có chút chậm trễ.
Tiêu Viêm nhàn nhã ngồi trên ghế, nhìn khắp đấu trường, hắn thầm hít một ngụm khí lạnh, xem ra Trúc Cơ Linh Dịch này sẽ là một món hời không nhỏ.
Hắn bất giác nhìn về phía phụ thân mình, lại phát hiện nét mặt cha hắn lúc này có chút kích động.
Thoáng sững sờ, rồi chợt nhớ ra điều gì đó, trong lòng Tiêu Viêm dâng lên một cỗ cảm động.
“Linh dịch có giá khởi điểm là 8000 kim tệ, mời các vị ra giá.”
Nhã Phi cười nói, ánh mắt đảo một vòng, cuối cùng dừng lại ở hàng ghế đầu, nơi có tam đại tộc trưởng. Nàng biết rất rõ, ba vị này mới là những nhân vật cạnh tranh chủ yếu.
“8500!” Nhã Phi vừa dứt lời, lập tức có người đưa ra mức giá.
“9500!” Âm thanh tăng giá theo sát phía sau.
Trong phòng đấu giá, mức giá không ngừng tăng lên, chỉ trong chốc lát đã lên tới 13.000.
Phụ thân Tiêu Viêm dù sắc mặt có chút kích động nhưng ông cũng không vội ra giá, mà chỉ nhắm mắt lại, đợi cho những âm thanh trả giá thưa dần.
Cuộc tranh đoạt giằng co trong chốc lát, thanh âm trả giá cũng yếu bớt đi. Cùng lúc đó, một vị lão giả ngồi ở hàng đầu cùng Tiêu Chiến thản nhiên lên tiếng: “2 vạn.”
Giá vừa được báo ra, âm thanh trong sân lập tức lắng xuống. Một vài người nhìn thấy lão giả này không khỏi uể oải ngồi xuống, bọn họ thật sự không có thực lực để tranh đoạt với Gia Liệt gia tộc.
“Ha ha, Gia Liệt Tất, con trai ngươi không phải đã là Đấu Giả rồi sao? Cớ gì còn mua Trúc Cơ Linh Dịch này?” một gã trung niên nam tử cười nói.
“Áo Ba Thản, ta mua cho cháu ta không được sao?” Gia Liệt Tất rõ ràng không ưa gì gã hán tử này, cười lạnh đáp.
“Vậy cũng phải xem ngươi có cái phúc khí đó không, nói không chừng con trai ngươi ngày nào đó bị người ta phế đi cũng nên…” Trong lòng thầm rủa một tiếng, Áo Ba Thản cũng mở miệng hô: “2 vạn 3 ngàn!”
“2 vạn 5!”
Chưa tới mười phút, dưới ánh mắt kinh ngạc của mọi người, hai người đã giống như chó điên tranh mồi, đẩy mức giá lên tới 3 vạn.
“4 vạn.” Vẫn nhắm mắt từ nãy đến giờ, Tiêu Chiến đột nhiên lên tiếng.
Đại sảnh bỗng nhiên yên tĩnh, tất cả ánh mắt đều dồn về phía Tiêu Chiến. Ngay cả Áo Ba Thản và Gia Liệt Tất cũng bị con số này làm cho chấn động.
“Ha ha, Tiêu tộc trưởng xem ra đối với Trúc Cơ Linh Dịch này là quyết tâm đoạt được a…” Gia Liệt Tất cười nói.
Tiêu Chiến liếc mắt nhìn hắn một cái, thản nhiên nói: “Ngươi muốn thì cứ ra giá đi, ta tuyệt đối sẽ không theo.”
Da mặt Gia Liệt Tất khẽ run lên, dường như đang suy tính xem lời Tiêu Chiến nói là thật hay giả. Một lát sau, hắn lắc đầu, lần này hắn tới đây là vì một món đồ khác, tuyệt không thể lãng phí tiền bạc được.
Áo Ba Thản ở một bên, thấy Gia Liệt Tất đã rút lui thì cũng nhún vai. Trúc Cơ Linh Dịch tuy hấp dẫn, nhưng không phải là mục đích của hắn, thôi thì bỏ qua vậy.
“Tiêu Chiến tộc trưởng ra giá 4 vạn kim tệ, còn ai tăng giá không?” Nhìn trong sân đã yên tĩnh, Nhã Phi mỉm cười nói.
“Nếu không có ai tăng giá, Trúc Cơ Linh Dịch này sẽ thuộc về Tiêu Chiến tộc trưởng.” Thấy không ai lên tiếng, Nhã Phi khẽ đập chiếc búa nhỏ trong tay lên bàn, Trúc Cơ Linh Dịch đã định được người mua.
Ở một góc vắng vẻ, Tiêu Viêm có chút dở khóc dở cười, hóa ra cả buổi trời, người mua lại chính là cha mình…
“Tiếp theo, sẽ là tiêu điểm của buổi đấu giá hôm nay!” Đem bình ngọc giao đi, Nhã Phi vung ngọc thủ, ánh đèn trên đài chợt tối lại. Nàng dừng lại một chút, rồi từ từ lấy ra một chiếc mâm bạc, trên đó đặt một quyển trục màu xanh cổ xưa.
Quyển trục tỏa ra thanh quang nhàn nhạt, đặt trên mâm bạc trông quả thực có chút huyền bí…
“Huyền giai cao cấp công pháp: Thanh Phong Quyết!”
Đề xuất Tiên Hiệp: Thần Đạo Đan Tôn (Dịch)