Chương 23: Tranh Đoạt
Bốn chữ "Huyền giai cao cấp công pháp" vừa thốt ra, cả phòng đấu giá bỗng chốc lặng ngắt như tờ.
So với Trúc Cơ Linh Dịch, đấu khí công pháp hiển nhiên càng khiến người ta chấn động hơn.
Đan dược tuy trân quý, nhưng cũng chỉ là vật dụng nhất thời, còn đấu khí công pháp lại có thể dùng cả đời, thậm chí truyền thừa cho con cháu mai sau. Xét từ góc độ này, công pháp đấu khí cao giai so với đan dược càng làm cho người khác điên cuồng.
Dù sao, chỉ cần bản thân có được công pháp cao giai, cho dù không có linh dược, sớm muộn gì cũng sẽ trở thành cường giả một phương. Ngược lại, nếu không có công pháp mà chỉ có linh dược, vậy dù có ăn đan dược như cơm cũng không thể trở thành cường giả chân chính.
Sau một thoáng rung động, vài người trong hội trường đã dần hồi phục tinh thần, từng cặp mắt nóng rực nhìn chằm chằm vào quyển trục màu xanh trên đài, ngay cả vẻ vũ mị động lòng người của Nhã Phi vào lúc này cũng bị bỏ quên.
Tiêu Viêm ngồi ở phía sau khẽ thở ra một hơi. Huyền giai cao cấp công pháp? Khó trách… Loại công pháp cấp bậc này còn cao hơn một bậc so với công pháp cao cấp nhất của Tiêu gia là Nộ Sư Cuồng Cương. Chẳng trách tộc trưởng của ba đại gia tộc tại Ô Thản thành đều có mặt, hóa ra là vì thứ này.
"Huyền giai cao cấp a…" Ánh mắt lướt qua quyển trục màu xanh, Tiêu Viêm bất giác liếm môi. Chỉ cần người nào có được quyển trục này, kẻ đó sẽ nắm trong tay tấm vé thông hành để trở thành một cường giả. Hơn mười năm sau, Ô Thản thành cũng sẽ có thêm một thế lực nữa ngồi ngang hàng cùng tam đại gia tộc.
"Một quyển Huyền giai cao cấp công pháp mà thôi, có gì đáng ngạc nhiên." Ngay khi Tiêu Viêm đang có chút cảm thán, thanh âm của Dược lão lại lạc lõng vang lên trong lòng hắn.
"…" Tiêu Viêm chỉ biết trợn mắt nhìn lão đầu có nhãn giới cao tận trời này, tiếp tục duy trì sự im lặng.
"Tiểu tử, yên tâm tu luyện đi, chờ đến ngày ngươi trở thành Đấu Giả, ta sẽ cho ngươi thấy thế nào mới gọi là công pháp cao giai!" Dược lão nói xong cũng yên lặng.
Mấp máy miệng, Tiêu Viêm thầm nhủ: "Hy vọng là thế."
"Các vị, quyển Huyền giai công pháp này là do một vị thợ săn may mắn tìm được trên núi, hẳn là do tiền nhân lưu lại, lai lịch chính thống, sẽ không mang đến phiền phức gì, mọi người cứ yên tâm đấu giá." Nhã Phi dùng ngọc thủ nhẹ nhàng nâng quyển trục màu xanh lên, cười khúc khích nói.
"Nhã Phi tiểu thư, mau báo giá đi!" Phía dưới đã có người nóng lòng hô lớn.
Trên khuôn mặt xinh đẹp vẫn giữ nguyên nụ cười vũ mị, Nhã Phi mỉm cười nói: "Phong Quyển Quyết, giá khởi điểm, 20 vạn kim tệ!"
Cái giá trên trời này vừa được xướng lên, phòng đấu giá nhất thời im phăng phắc. Hiển nhiên, rất nhiều người căn bản không có thực lực để nuốt trôi thứ này.
Trong góc phòng, Tiêu Viêm không nhịn được mà lắc đầu, nữ nhân này quả thực là giết người không thấy máu, quá độc ác. 20 vạn kim tệ, đó là lợi nhuận hơn hai năm của Tiêu gia a.
Tiêu Chiến và hai người còn lại ngồi ở hàng ghế đầu, nghe cái giá trên trời này, da mặt cũng có chút co giật. Bất quá cũng đành chịu, thứ này, ngươi không mua, sẽ có người khác mua.
Dưới cái giá 20 vạn, không khí trong phòng đấu giá cũng có chút nguội lạnh.
Nhìn thấy cục diện lạnh tanh đáng xấu hổ này, Nhã Phi lại không có chút biểu cảm khác thường nào, nụ cười vẫn mê người như cũ. Nàng cực kỳ rõ ràng sức hấp dẫn của Huyền giai công pháp, một số người, cho dù táng gia bại sản cũng phải đem thứ này thu vào túi.
Đúng như nàng dự liệu, cục diện lạnh tanh này không kéo dài bao lâu, một trung niên nam tử trông có vẻ chất phác căng thẳng ra giá: "21 vạn!"
Tiêu Viêm đưa mắt nhìn theo giọng nói, hắn nhận ra trung niên nhân này chính là Vũ Khái, một tay buôn vũ khí lớn của Ô Thản thành, gần như chiếm cứ toàn bộ thị trường vũ khí nơi đây. Mặc dù thế lực kém hơn ba đại gia tộc, nhưng trong Ô Thản thành, cũng thuộc hàng nhân vật có số má.
"23 vạn!" Trung niên nhân vừa dứt lời, một lão giả mặc hoàng y cũng theo sát ngay sau.
Hoàng y lão giả là một đại dược thương của Ô Thản thành, dưới trướng có vài cửa hàng bán dược liệu, tài sản cũng thuộc loại phong phú.
Hung hăng trừng mắt nhìn lão giả, trung niên nam tử chất phác lại cao giọng: "24 vạn!"
Trong hội trường, không có ai ra giá thêm. Dù sao, cái giá cao 20 vạn đã đủ để nhiều người chỉ có thể đứng nhìn.
"30 vạn!" Sau khi hai người kia phân ra mạnh yếu, Gia Liệt Tất ngồi ở hàng ghế đầu rốt cuộc cũng lạnh lùng lên tiếng.
Gia Liệt Tất vừa ra giá, hai người kia đều ngồi xuống, bất đắc dĩ lắc đầu, ủ rũ cúi mặt.
"33 vạn!" Ở Ô Thản thành, có thể cạnh tranh cùng Gia Liệt gia tộc cũng chỉ có Tiêu gia và Áo Ba gia tộc. Người vừa ra giá chính là tộc trưởng của Áo Ba gia tộc, Áo Ba Mạt.
Âm lãnh liếc mắt nhìn Áo Ba Mạt, Gia Liệt Tất lạnh lùng nói: "35 vạn!"
Mi mắt giật giật, Áo Ba Mạt liếm môi: "37 vạn!"
"38 vạn!"
"40 vạn!"
Thấy Áo Ba Mạt không ngừng tăng giá, Gia Liệt Tất không chút do dự bám theo, tỏ ra một bộ dáng thế tất phải có được.
Lúc giá cả dừng lại ở 43 vạn, Áo Ba Mạt cũng không thể không dừng lại cuộc cạnh tranh này. 43 vạn đã đủ để khiến Áo Ba gia tộc lâm vào nguy cơ kinh tế.
"45 vạn!" Thấy Áo Ba Mạt lùi bước, Gia Liệt Tất chưa kịp mừng rỡ, thanh âm nhàn nhạt của Tiêu Chiến lại làm sắc mặt hắn trở nên âm trầm.
Ánh mắt âm lãnh hung hăng liếc nhìn Tiêu Chiến một cái, trong lòng Gia Liệt Tất tràn đầy hỏa khí. Trong ba đại gia tộc, Tiêu gia và Áo Ba gia tộc đều có Huyền giai trung cấp đấu khí công pháp, mà Gia Liệt gia tộc của hắn chỉ có Huyền giai sơ cấp công pháp. Vì vậy, lần này Gia Liệt Tất đã hạ quyết tâm thật sự.
Trong ánh mắt có chút hả hê của Áo Ba Mạt, Gia Liệt Tất cắn răng nói: "46 vạn!"
"50 vạn!" Tiêu Chiến mặt không đổi sắc, đưa ra một cái giá trên trời làm cả phòng đấu giá bất ngờ.
Trên đài cao, nhìn hai người tranh đoạt đến nóng bỏng, nụ cười xinh đẹp của Nhã Phi lại thêm vài phần quyến rũ.
"55 vạn!" Con mắt thoáng đỏ ngầu, sau một lúc trầm mặc, Gia Liệt Tất quát lạnh.
"Ngươi thắng." Ngoài dự liệu của mọi người, sau khi nghe Gia Liệt Tất ra giá, Tiêu Chiến lại mỉm cười, nhìn Gia Liệt Tất một cách đầy hài hước.
Khuôn mặt có chút ngạc nhiên, một lúc sau, sắc mặt Gia Liệt Tất trở nên âm trầm. Khi đã tỉnh táo lại, hắn mới rõ, mình bị lừa rồi…
"Tiêu Chiến, ngươi được lắm! Cứ nhớ đấy cho ta!" Oán hận trừng mắt nhìn Tiêu Chiến, Gia Liệt Tất ngẩng đầu nhìn Nhã Phi đang kinh ngạc, lại càng thêm tức giận. Nhưng dù sao hắn cũng không phải là một tên du côn đầu đường xó chợ, bèn âm trầm nghiêm mặt, cố gắng áp chế cơn giận: "Nhã Phi tiểu thư, có phải nên kết thúc rồi không?"
Cũng không vì sự tức giận của Gia Liệt Tất mà có biểu tình gì khác, Nhã Phi bình thản cười cười, trong mắt có một nét cười nhạo cùng hài hước. Chiếc búa nhỏ trong ngọc thủ, dưới ánh mắt gắt gao của Gia Liệt Tất, gõ xuống.
"Phong Quyển Quyết, do Gia Liệt Tất tộc trưởng đấu giá thành công!"
Nhìn một màn này, Tiêu Viêm không nhịn được cười khẽ, chậm rãi đứng dậy, đi ra khỏi phòng đấu giá.
"Ai, sau khi tiền tới tay, nên bắt đầu cố gắng tu luyện thôi. Một năm sau, còn phải cho cha một bất ngờ đây." Lúc ra khỏi cửa, Tiêu Viêm cười nhẹ lẩm bẩm.
Đề xuất Tiên Hiệp: Tu Chân Thế Giới