Chương 35: Cảm Giác Tội Ác

Nghe Huân Nhi nói thế, Tiêu Mị ngẩn ra, cảm thấy có chút xấu hổ. Nếu là người khác trong gia tộc nói lời này, nàng còn có thể dựa vào thiên phú cùng sự xinh đẹp của mình mà chiếm thế thượng phong, nhưng nếu đối thủ là Huân Nhi, trong lòng nàng chỉ còn lại cảm giác thất bại ê chề.

Liếc nhìn khuôn mặt lạnh lùng của Tiêu Viêm, Tiêu Mị chỉ đành cười khổ, ngượng ngùng rời đi.

Đám người trong sân huấn luyện nhìn Huân Nhi thân mật kéo tay Tiêu Viêm, trong lòng ai nấy đều dâng lên một cỗ ghen tị. Là viên minh châu rực rỡ nhất của gia tộc, bọn họ chưa từng thấy Huân Nhi đối đãi với bất kỳ nam tử nào như thế.

Nhìn Tiêu Mị xấu hổ rời đi, Tiêu Viêm thoáng ngạc nhiên. Cảm giác mềm mại từ cánh tay truyền đến, hắn nhìn vẻ mặt mỉm cười của Huân Nhi, không khỏi bật cười trêu chọc: “Tiểu nha đầu, ngươi làm gì vậy?”

Huân Nhi vẫn kéo chặt cánh tay Tiêu Viêm, ánh mắt đảo qua đám người đang ngây ra như phỗng vì hành động thân mật của nàng, rồi tỏ vẻ vô tội nói: “Chẳng lẽ Tiêu Viêm ca ca không muốn cự tuyệt nàng ta sao?”

Nghe vậy, Tiêu Viêm trợn tròn mắt. Cùng một ý cự tuyệt nhưng từ miệng hai người nói ra lại mang hai hàm ý hoàn toàn khác nhau. Nhớ lại vẻ mặt xấu hổ của Tiêu Mị lúc đó, hắn chỉ đành bất đắc dĩ lắc đầu, liếc nhìn nụ cười đắc thắng rạng rỡ của Huân Nhi, trong lòng thầm nghĩ: “Nha đầu này chắc chắn là cố ý!”

“Huân Nhi chỉ không thích thái độ thay đổi quá nhanh của nàng ta thôi. Hừ, mời cùng đi Đấu Kỹ Đường học tập đấu kỹ, lời mời kiểu này, trước kia làm gì có.” Huân Nhi kéo tay Tiêu Viêm chậm rãi rời khỏi sân huấn luyện, chẳng hề để tâm đến những ánh mắt xung quanh, nhẹ giọng nói, trong thanh âm xen lẫn một tia cười lạnh. Nàng đối với thái độ của Tiêu Mị, thật sự có chút chán ghét.

Nhún vai, Tiêu Viêm đồng tình gật đầu, cười khổ một tiếng. Ba năm trước, quan hệ giữa hắn và Tiêu Mị cũng không tệ, nhưng kể từ khi bị xem là phế vật, hắn mới thực sự hiểu rõ con người này.

“Tên khốn kiếp, một tháng sau, ta nhất định sẽ đánh cho ngươi rụng đầy răng!” Tiêu Ninh nghiến răng, hung hăng nói. Sau đó, mang theo một bụng tức giận, vội vàng rời khỏi sân huấn luyện.

Trên đài cao, Tiêu Chiến đang chuẩn bị rời đi cũng bị cảnh tượng này làm cho chấn động. Ánh mắt ông gắt gao nhìn chằm chằm vào bóng lưng thân mật của hai người, thoáng kinh ngạc, trong mắt lóe lên một tia lo lắng: “Viêm nhi đứa nhỏ này, sẽ không… sẽ không thích Huân Nhi đấy chứ? Phải biết rằng, với thân phận của nàng, Nạp Lan Yên Nhiên cũng không thể so sánh được. Cho dù Viêm nhi có thiên phú tu luyện kinh người đi chăng nữa, muốn được thế lực khủng bố sau lưng nàng chấp nhận cũng không phải là chuyện dễ dàng…”

Trầm mặc một lúc, Tiêu Chiến thở dài một tiếng, lắc đầu rồi chậm rãi rời đi.

Bị một thiếu nữ kéo tay, thỉnh thoảng lại vô tình chạm phải những nơi mềm mại ấm áp, cảm giác tuyệt vời ấy thật dễ khiến người ta nảy sinh chút tâm tư “tâm viên ý mã”.

Chuyển qua một con đường nhỏ, khuôn mặt xinh xắn của Huân Nhi bỗng chốc đỏ bừng, nàng vội buông tay Tiêu Viêm ra, ngượng ngùng liếc nhìn hắn.

Đột nhiên mất đi cảm giác tuyệt vời đó, trong lòng Tiêu Viêm chợt dâng lên một nỗi hụt hẫng vô cớ. Hắn khẽ thở dài, ánh mắt bất giác liếc nhìn thân hình thiếu nữ bên cạnh vài lần, bên dưới bộ lục y, bộ ngực nhỏ nhắn đang tuổi phát triển thoáng nhô lên, quả thật khiến người khác không thể không chú ý.

Mặc dù trên thực tế, Huân Nhi và Tiêu Viêm không có quan hệ huyết thống, nhưng dù sao hai người cũng đã sống chung hơn mười năm, tình cảm này không thua kém tình huynh muội ruột thịt là bao. Mà bây giờ, Tiêu Viêm lại đang “ăn đậu hũ” của muội muội mình, cũng khó trách hắn có chút cảm giác tội lỗi.

Trong phút chốc, không khí trở nên trầm mặc. Giữa bầu không khí như vậy, con đường nhỏ vốn không quá dài dường như lại đi mãi không đến cuối.

Đương nhiên, con đường nào rồi cũng có điểm cuối. Sắp ra khỏi con đường nhỏ, Tiêu Viêm ngượng ngùng lên tiếng, sau đó định rời đi.

“Tiêu Viêm ca ca.”

Thấy Tiêu Viêm định đi, Huân Nhi thoáng ngạc nhiên, rồi bỗng cười khúc khích, nhẹ giọng gọi.

“Hửm?” Tiêu Viêm dừng bước, quay đầu nhìn về phía thiếu nữ đang đứng cười dưới tàng cây, tâm trạng vốn đang bất an bỗng nhiên xao động.

Thiếu nữ một thân lục y đứng dưới tàng cây, toát lên một vẻ thanh nhã động lòng người. Gió nhẹ thổi qua, góc áo màu tím nhạt của nàng khẽ tung bay, càng tôn thêm khí chất anh tư bức người.

“Ngày mai đi cùng Huân Nhi được không?”

Dưới tán liễu, khuôn mặt nhỏ nhắn của Huân Nhi khẽ ửng hồng, hàm răng nhẹ cắn đôi môi đỏ mọng mê người, đôi mắt trong như nước mùa thu khẽ lay động, mang theo một tia chờ đợi cùng một chút ý vị khó hiểu, nhìn Tiêu Viêm cách đó không xa.

Đề xuất Tiên Hiệp: Đế Tôn (Dịch)
Quay lại truyện Đấu Phá Thương Khung
BÌNH LUẬN