Chương 34: Lật Mình
Nhìn hắc y thiếu niên đang khoanh tay đứng giữa sân, toàn trường nhất thời có chút tĩnh lặng.
Trên đài cao, nụ cười trên khóe miệng Tiêu Chiến càng lúc càng rạng rỡ, cuối cùng không nhịn được mà cất tiếng cười vang.
Nghe tiếng cười đắc ý của Tiêu Chiến, ba vị trưởng lão đưa mắt nhìn nhau, trong lòng khẽ thở dài một hơi, cũng không nói thêm gì nữa. Tiềm lực mà thiếu niên giữa sân thể hiện ra khiến họ cảm thấy vô cùng thất bại. Một năm tăng bốn đoạn Đấu Khí, tốc độ này đủ khiến bất kỳ ai cũng phải kinh hãi, e rằng con cháu của họ không tài nào đuổi kịp.
Tâm tình phấn chấn, Tiêu Chiến đứng dậy, vỗ tay rồi cười vang tuyên bố: “Tiêu Khắc khiêu chiến thất bại, hy vọng sau này ngươi sẽ càng thêm nỗ lực tu luyện.”
Giữa sân, Tiêu Khắc sắc mặt tái nhợt nghe lời tuyên phán, vẻ mặt nhất thời ảm đạm đi vài phần. Hắn đưa ánh mắt phức tạp nhìn hắc y thiếu niên cách đó không xa. Người mà một năm trước còn bị chế nhạo là phế vật, một năm sau lại sở hữu tiềm lực khủng bố nhất trong gia tộc. Sự khác biệt tựa như hai thái cực này khiến Tiêu Khắc bỗng nhớ lại ngày ấy, trong đại sảnh, thiếu niên đã lạnh lùng nói: “Ba mươi năm Hà Đông, ba mươi năm Hà Tây, đừng khinh thiếu niên nghèo!”
Để lộ nụ cười khổ, Tiêu Khắc lắc đầu, gian nan đứng dậy, khẽ khom người với Tiêu Viêm, giọng nói không còn vẻ khinh thường như trước: “Tiêu Viêm biểu đệ, ngươi thắng rồi. Chúc mừng ngươi đã khôi phục!”
Khẽ gật đầu, Tiêu Viêm chậm rãi đảo mắt nhìn quanh. Bất cứ ai chạm phải đôi con ngươi đen nhánh ấy đều có chút khiếp đảm mà né tránh.
Ánh mắt tùy ý lướt qua Tiêu Mị, Tiêu Viêm nghiêng đầu nhìn đám tộc nhân đủ tư cách khiêu chiến, nhàn nhạt cất tiếng: “Còn ai muốn khiêu chiến nữa không?”
Lời của Tiêu Viêm vừa dứt, đám người vốn đang kinh ngạc vội vàng nhắm mắt ngửa mặt lên trời, ra vẻ trầm tư, không một ai muốn nối gót Tiêu Khắc.
Nhìn đám thiếu niên đang giả ngu, Tiêu Viêm khẽ nhún vai, trực tiếp xoay người bước đi.
Ngồi xuống bên cạnh Tiêu Viêm, Huân Nhi thản nhiên mỉm cười, ánh mắt lướt một vòng quanh sân, ngón tay khẽ vuốt lọn tóc mai, khóe miệng khẽ cười, nhẹ giọng nói: “Tiêu Viêm ca ca, ba năm trước, bọn họ cũng nhìn huynh như vậy đó…”
“Ba năm trước, nhìn thấy ánh mắt kính sợ của họ, ta cảm thấy rất hưng phấn. Còn bây giờ… đã chẳng còn cảm giác gì nữa.” Tiêu Viêm sờ sờ mũi, bình thản đáp.
“Đó là vì Tiêu Viêm ca ca đã trưởng thành hơn rồi.” Huân Nhi chớp chớp đôi mắt long lanh, khẽ cười.
“Ngươi thì chưa trưởng thành chắc, có đôi khi ta còn nghĩ thiếu nữ trước mặt mình có phải là lão yêu bà ngàn năm hay không đấy!” Bị một tiểu cô nương nhận xét là đã trưởng thành, Tiêu Viêm không khỏi bật cười, bàn tay thân mật gõ nhẹ lên đầu Huân Nhi.
Nghe vậy, Huân Nhi liếc Tiêu Viêm một cái đầy kiều mỵ, gương mặt nhỏ nhắn tinh ranh lộ vẻ hờn dỗi. Dù thiếu nữ có khoáng đạt đến đâu cũng không muốn bị ví như lão yêu bà.
Dáng vẻ kiều mỵ của thiếu nữ là động lòng người nhất. Khoảnh khắc Huân Nhi vô tình để lộ ra nét đáng yêu ấy không chỉ khiến đám thiếu niên ở xa phải trợn tròn mắt, mà ngay cả một vài thiếu nữ cũng không khỏi lộ vẻ hâm mộ.
“Tên khốn kiếp này, thật quá kiêu ngạo…” Cũng bị dáng vẻ kiều mỵ của Huân Nhi hấp dẫn, nhưng khi thấy nàng thân mật với Tiêu Viêm, trong lòng Tiêu Trữ lại bùng lên ngọn lửa ghen tỵ. Trong lòng hắn, cả gia tộc này chỉ có hắn mới xứng với Huân Nhi. Thế nhưng, dù hắn có lấy lòng thế nào, Huân Nhi cũng chẳng thèm để ý, ngược lại còn luôn quan tâm đến tên phế vật Tiêu Viêm.
“Tên khốn kiếp, ngươi cứ đắc ý trước đi. Đợi đến lễ thành nhân, ta sẽ đánh bại ngươi ngay trước mặt Huân Nhi!” Nắm tay siết chặt, Tiêu Trữ lạnh lùng liếc nhìn Tiêu Viêm đang ngồi ở phía xa.
Mặc dù Tiêu Trữ cũng rất kinh ngạc trước tốc độ tu luyện của Tiêu Viêm, nhưng với thói quen tự phụ, hắn nhất thời khó chấp nhận được việc Tiêu Viêm, một phế vật, lại được Huân Nhi thân cận, thực lực còn đột nhiên tăng mạnh, khiến cho Tiêu Trữ cảm thấy một mối nguy cơ tiềm ẩn.
Phải nhân lúc hắn chưa trưởng thành mà đả kích hắn.
Ý nghĩ đó lướt qua trong đầu, khóe miệng Tiêu Trữ chậm rãi nhếch lên thành một nụ cười lạnh. Tuy hôm nay Tiêu Viêm đã đạt tới thất đoạn Đấu Khí, nhưng hắn vẫn rất tự tin vào thực lực bát đoạn Đấu Khí của mình. Dù sao, giữa thất đoạn và bát đoạn vẫn có một khoảng cách chênh lệch rất lớn!
Vừa thấp giọng trò chuyện với Huân Nhi, khóe mắt Tiêu Viêm tùy ý lướt qua sân huấn luyện, vừa vặn bắt gặp nụ cười lạnh của Tiêu Trữ. Hắn chỉ khẽ cười nhạt, loại người không biết che giấu hỉ nộ của mình thì có thể làm nên trò trống gì?
Sau khi Tiêu Khắc khiêu chiến Tiêu Viêm thất bại, không một ai dám tiếp tục khiêu chiến nữa. Đám tộc nhân đủ tư cách đành phải tìm mục tiêu khác. Trải qua vài trận tỷ thí, cũng có hai người dựa vào đấu kỹ thuần thục và một chút vận khí mà đánh bại đối thủ của mình.
Buổi trắc nghiệm dần đi đến hồi kết. Nhìn xuống sân huấn luyện, Tiêu Chiến mỉm cười, đứng dậy tuyên bố buổi trắc nghiệm kết thúc, sau đó dặn dò một chút về nghi thức cử hành lễ thành nhân vào tháng sau.
Chậm rãi đứng dậy, Tiêu Viêm nhìn thấy vẻ mặt đắc ý như gió xuân của Tiêu Chiến. Mà Tiêu Chiến cũng rất hài lòng với biểu hiện của con trai mình hôm nay, liền giơ ngón tay cái về phía Tiêu Viêm để chúc mừng.
Phủi phủi quần áo, đang định rời đi thì một làn hương gió ập đến.
Hơi cau mày, Tiêu Viêm ngẩng đầu lên, thấy Tiêu Mị đang đứng trước mặt mình, bèn nhàn nhạt hỏi: “Có việc gì không?”
Nhìn khuôn mặt thanh tú của Tiêu Viêm ẩn hiện nét lãnh đạm, Tiêu Mị trong lòng sững lại, trên khuôn mặt xinh đẹp lộ ra nụ cười có phần gượng gạo: “Tiêu Viêm biểu ca, chúc mừng huynh.”
“Đa tạ.” Khẽ gật đầu, Tiêu Viêm đưa mắt nhìn sang Huân Nhi bên cạnh.
“Tiêu Viêm biểu ca, ngày mai ở Đấu Kỹ Đường, phụ thân ta sẽ giảng giải về Hoàng giai cao cấp đấu kỹ, huynh có muốn đi cùng không?” Tiêu Mị mỉm cười hỏi, vẻ vũ mị xen lẫn thanh thuần trên gương mặt khiến người ta phải xao động.
Nghe vậy, Tiêu Viêm hơi nhíu mày.
Thấy Tiêu Viêm dường như đang suy nghĩ tìm cớ từ chối, một đôi bàn tay thon dài, mềm mại khẽ nắm lấy cánh tay hắn.
Tiêu Viêm khẽ quay đầu lại, nhìn thấy gương mặt thanh nhã nhỏ nhắn đang mỉm cười của Huân Nhi.
“Thật xin lỗi, Tiêu Mị biểu tỷ. Huân Nhi đã hẹn Tiêu Viêm ca ca ngày mai cùng muội đến Ô Thản Thành, nên không thể đi cùng tỷ đến Đấu Kỹ Đường được rồi.” Nhìn vào đôi mắt có chút ngẩn ngơ của người đối diện, Huân Nhi thân mật kéo tay Tiêu Viêm, áy náy nói với Tiêu Mị.
Đề xuất Voz: Làng Quê, Thành Phố, Tôi và Em