Chương 46: Tiêu Viêm Bạo Nộ
Sau khi cử hành nghi thức thành nhân, nhịp sống của Tiêu Viêm cuối cùng cũng được thả lỏng đôi chút, những ngày tháng tu luyện liên tục không ngừng nghỉ giờ đây đã trở nên thảnh thơi hơn.
Dược liệu mua lần trước để luyện chế Trúc Cơ Linh Dịch đã tiêu hao gần hết, nhưng Tiêu Viêm cũng không có ý định mua thêm. Hắn bây giờ đã bước vào Bát đoạn Đấu Khí, tác dụng mà Trúc Cơ Linh Dịch mang lại đã không còn đáng kể.
Khi hiệu quả của Trúc Cơ Linh Dịch đã suy giảm, Dược Lão cũng không vội vàng tìm kiếm linh dược đặc biệt khác để giúp Tiêu Viêm đột phá, ngược lại còn để hắn có một khoảng thời gian thả lỏng tâm cảnh. Tu luyện cần có cương có nhu, đôi lúc nghỉ ngơi hợp lý mới là con đường đúng đắn. Cứ liều mạng tu luyện, đôi khi lại phản tác dụng.
Có được cuộc sống thảnh thơi như ý, nhưng thói quen cũ khiến Tiêu Viêm cảm thấy nếu nhàn rỗi quá thì xương cốt sẽ trở nên cứng nhắc. Hắn đành mỗi ngày cùng Huân Nhi dạo chơi xung quanh, thỉnh thoảng lại ra hậu sơn luyện tập Đấu kỹ.
Lúc này, Tiêu Viêm không còn nghi ngờ gì nữa đã trở thành tiêu điểm chú ý của gia tộc. Bất kể đi đến đâu, mọi người đều nhìn hắn với ánh mắt kính sợ, những tiếng xưng hô cung kính cũng khiến trong lòng Tiêu Viêm có chút vui vẻ.
Trong một khu rừng nhỏ rậm rạp phía sau núi, một bóng người nhanh nhẹn như linh hầu đang di chuyển thoăn thoắt, khéo léo né tránh những chướng ngại vật trong rừng. Cuối cùng, trong một tiếng động trầm đục, nắm đấm ẩn chứa một luồng kình khí cương mãnh đã hung hăng nện thẳng vào một thân cây cổ thụ.
Những vết nứt lan ra, “Rắc!” một tiếng, thân cây liền gãy làm đôi.
Nhanh nhẹn lùi lại khỏi thân cây đang đổ sập, Tiêu Viêm nhảy lên một tảng đá, hữu chưởng hướng về phía bộ y phục đang treo trên cành cây vung lên, một cỗ hấp lực liền dễ dàng hút nó vào lòng bàn tay.
Lau vội mồ hôi trên trán, Tiêu Viêm thở ra một hơi, chậm rãi mặc y phục vào.
Trong lúc đang mặc quần áo, Tiêu Viêm đột nhiên nhíu mày, đôi mắt khẽ híp lại nhìn ra phía bìa rừng, rồi hừ lạnh một tiếng.
Phủi đi vài chiếc lá khô bám trên người, khóe miệng Tiêu Viêm nhếch lên một nụ cười lạnh, đoạn cất bước đi ra ngoài.
Vừa ra khỏi khu rừng, ánh nắng ấm áp rực rỡ bao phủ lên người, khiến cho từng khớp xương như được hồi sinh. Khẽ nheo mắt để thích ứng với ánh sáng, Tiêu Viêm nghiêng đầu nhìn về phía một tảng đá lớn cách đó không xa, trên đó có một bóng hình nữ tử đang đứng.
Dưới ánh mặt trời, thân thể yểu điệu của nữ tử hiện lên những đường cong mê người, đặc biệt là đôi chân thon dài đầy quyến rũ.
Ánh mắt lạnh lùng nhìn người ngọc trên tảng đá, Tiêu Viêm hai tay đan sau gáy, chậm rãi bước đến chân tảng đá, ngẩng đầu lên, vẻ mặt lãnh đạm nhìn nữ tử. Ánh mắt hắn đặc biệt dừng lại trên cặp đùi thon dài gợi cảm kia một lúc, rồi xoa xoa mũi, nhàn nhạt nói:
“Chân rất đẹp, nhưng không cần phải phô bày ra như vậy…”
Chỉ một câu nói ngắn ngủi đã khiến khuôn mặt lạnh lùng của Tiêu Ngọc tức đến bật cười.
Bộ ngực đầy đặn khẽ phập phồng, Tiêu Ngọc nghiến răng, lạnh lùng hỏi:
“Ngươi biết ta đến tìm ngươi làm gì không?”
“Tìm ta?” Thu tay đang xoa mũi lại, Tiêu Viêm không chút ngạc nhiên, cười hỏi.
“Một quyền kia của ngươi đã đánh đệ đệ ta trọng thương, bây giờ nó vẫn còn nằm liệt trên giường. Ngươi đã xuống tay tàn nhẫn như vậy, thân là tỷ tỷ, ta không thể để nó chịu thiệt thòi vô cớ.” Đôi mắt đẹp của Tiêu Ngọc căm tức nhìn Tiêu Viêm, hậm hực nói.
Khóe miệng nhếch lên một nụ cười khẩy, Tiêu Viêm nghiêng đầu cười lạnh:
“Ý của ngươi là, trong tình huống đó, ta nên đứng yên chịu trận, để một quyền kia của hắn đánh gãy tay ta sao?”
Tiêu Ngọc cắn đôi môi đỏ mọng, đôi mắt đẹp vẫn ngoan cố trừng trừng nhìn Tiêu Viêm, địch ý không hề suy giảm.
“Chờ đến lúc hắn đánh gãy tay ta, có lẽ trong lòng ngươi sẽ nghĩ ta không may, rằng con người ai cũng có lúc xui xẻo, sau đó sẽ không cảm thấy chút áy náy nào, cũng chẳng cần quan tâm sau này ta có bị tàn phế hay không. Ha ha, ta trả lại ngươi câu nói lần trước đấy. Tiêu Ngọc ngươi ngoài việc đứng đó nói những lời vô lý ra thì còn có thể làm gì? Mẹ kiếp, ngươi chính là loại đàn bà đáng ghét nhất! Đệ đệ ngươi là người, còn lão tử đây không phải là người sao?” Càng nói càng tức giận, về sau, khuôn mặt nhỏ nhắn của Tiêu Viêm đã đỏ bừng lên, tuôn ra những lời lẽ thô tục.
“Mẹ kiếp, câu nói đó chính là để dành cho loại đàn bà ngu xuẩn như ngươi đấy!”
“Tiêu Viêm, tên tiểu hỗn đản nhà ngươi, câm miệng cho ta!” Bị những lời nói của Tiêu Viêm làm cho tức đến trắng bệch cả mặt, Tiêu Ngọc cuối cùng cũng không nhịn được mà quát lên.
Nhìn vào đôi mắt đang ngập tràn lửa giận của Tiêu Ngọc, Tiêu Viêm cười lạnh một tiếng rồi quay người bỏ đi, trong lòng cảm thấy vô cùng hả hê.
Hít một hơi thật sâu, cố gắng dằn xuống ngọn lửa giận trong lòng, đôi chân thon dài của Tiêu Ngọc nhẹ nhàng nhảy khỏi tảng đá, nàng cắn chặt hàm răng trắng:
“Bất kể thế nào, hôm nay ta quyết không tha cho tên tiểu hỗn đản nhà ngươi.”
Nói xong, chân trái nàng bước lên một bước, thân thể mềm mại vẽ nên một đường cong mê người, chân phải đầy quyến rũ mang theo tiếng gió rít, hung hăng quét về phía hai chân Tiêu Viêm, ra đòn hiểm độc.
Thấy nữ tử này đột nhiên động thủ, Tiêu Viêm thầm chửi một tiếng, vội vàng lùi lại mấy bước, nhanh chóng né tránh cái chân dài đang mang theo âm phong quét tới.
“Hừ, tuy ngươi là thiên tài, nhưng cũng chỉ mới là Bát đoạn Đấu Khí. Hôm nay ta sẽ hảo hảo giáo huấn ngươi, xem ngươi còn kiêu ngạo được nữa không!” Nhìn Tiêu Viêm đang không ngừng né tránh, Tiêu Ngọc cười lạnh một tiếng, đôi chân thon dài của nàng tấn công dồn dập như cuồng phong bão tố. Trong thoáng chốc, kình phong nổi lên, lá khô bay tán loạn.
Thực lực của Tam tinh Đấu Giả quả nhiên không phải Tiêu Ninh có thể so sánh được. Những đòn tấn công sắc bén, nhanh nhẹn khiến Tiêu Viêm khó có đủ thời gian để phản công, chỉ có thể chật vật né tránh.
Dù né tránh có chút chật vật, nhưng khuôn mặt nhỏ nhắn của Tiêu Viêm vẫn vô cùng bình tĩnh, đôi mắt hắn nheo lại, ánh mắt sắc bén không ngừng tìm kiếm sơ hở của đối phương.
Dùng cánh tay đỡ một cước của Tiêu Ngọc, Tiêu Viêm cảm thấy cánh tay hơi tê dại. Xem ra Tiêu Ngọc cũng không phải kẻ ngốc, ít nhất thì nàng vẫn chưa dốc toàn lực. Thế công hiện tại tuy có vẻ hung hãn, nhưng chủ yếu chỉ gây cho hắn một chút đau đớn ngoài da mà thôi.
Nhìn thân hình né tránh nhanh nhẹn của Tiêu Viêm, đôi môi đỏ của Tiêu Ngọc nở một nụ cười đắc ý, mũi chân điểm nhẹ, thân hình mềm mại lại tiếp tục lao tới.
Đang tấn công, sắc mặt Tiêu Ngọc đang tươi cười bỗng đột ngột biến đổi. Tiêu Viêm trước mặt đang vất vả né tránh bỗng từ một con cừu non ngoan ngoãn biến thành một con ác lang điên cuồng. Song chưởng hắn đồng thời mở ra, hấp lực cuồng mãnh hút lấy chân Tiêu Ngọc đang lơ lửng giữa không trung, khiến thân hình nàng thoáng chốc bị kéo về phía trước.
Thân thể vừa bị kéo đi, Đấu Khí trong cơ thể Tiêu Ngọc cấp tốc ngưng tụ trên bàn chân, đang muốn trụ vững lại thì cỗ hấp lực mạnh mẽ kia đột nhiên biến mất, ngay sau đó lại là một lực đẩy hung mãnh ập tới…
Trong khoảnh khắc một hút một đẩy, thân hình Tiêu Ngọc lập tức mất thăng bằng, lảo đảo lùi lại vài bước, rồi ngã phịch mông xuống đất.
Bị Tiêu Viêm đột nhiên bùng nổ đánh ngã, Tiêu Ngọc dường như vô cùng kinh ngạc, quên cả việc đứng dậy. Đến khi ánh mắt nàng định thần lại thì một bóng người đã như mãnh hổ vồ mồi, từ đâu lao đến đè chặt lấy nàng.
“Mẹ kiếp, hôm nay thiếu gia muốn cưỡng gian ngươi!”
Trên gương mặt thoáng nét hung tợn, Tiêu Viêm hít một ngụm khí lạnh, hai tay mạnh mẽ đè lên mạch môn của Tiêu Ngọc, nghiến răng nói.
Đề xuất Voz: Như Giấc Chiêm Bao Của HeBe