Chương 47: Xâm Phạm
Nghe tiếng gầm nhẹ đầy phẫn nộ của thiếu niên, Tiêu Ngọc ngẩn người, ngay lập tức gương mặt xinh đẹp tràn ngập vẻ giận dữ, liều mạng giãy dụa. Thế nhưng, nàng không sao địch lại sức lực đột nhiên tăng vọt của Tiêu Viêm, tay hắn đang ghì chặt mạch môn của nàng, khiến toàn thân nàng mềm nhũn không còn chút sức lực nào.
Giãy dụa một hồi không có kết quả, Tiêu Ngọc cũng đành dừng lại những hành động vô ích, đôi mắt đẹp căm tức nhìn Tiêu Viêm, bộ ngực đầy đặn phập phồng vì tức giận, mắng: “Tên hỗn đản, cút ngay!”
Nghe vậy, trên khuôn mặt Tiêu Viêm thoáng hiện vẻ đau đớn, hắn hít vào một ngụm khí lạnh, cúi đầu cười lạnh nói: “Thả ngươi ư? Là ai vô cớ đánh thiếu gia ta? Ta đã nói là sẽ cưỡng gian ngươi mà!”
Bị một thiếu niên nhỏ hơn mình vài tuổi đè lên người, miệng lại còn luôn miệng nói sẽ cưỡng gian mình, Tiêu Ngọc vừa tức giận vừa dở khóc dở cười. Nàng tin chắc rằng tên nhóc này tuyệt đối không dám làm chuyện đó với mình.
Cổ tay bị giữ chặt, toàn thân tê dại, Tiêu Ngọc bất đắc dĩ liếc mắt nhìn hắn, không nhịn được hừ lạnh: “Tên hỗn đản nhà ngươi, giỏi lắm, chờ ngươi trưởng thành hẳn đi rồi hẵng nói chuyện này!”
Bị nghi ngờ về năng lực đàn ông, Tiêu Viêm nhất thời nhướng mày, cúi đầu nói với vẻ không mấy thiện ý: “Ngươi có muốn thử không?”
Bị ánh mắt của Tiêu Viêm nhìn chằm chằm, trong lòng Tiêu Ngọc thoáng chút sợ hãi, liền thầm mắng một câu, nhưng vẫn giữ vẻ cao ngạo như cũ, cánh tay trắng như tuyết quật cường vung lên, cười lạnh nói: “Chỉ cần ngươi dám thử, ta sẽ cắt phăng cái đó của ngươi đi.”
Nghe xong, Tiêu Viêm cũng có chút bất đắc dĩ, không thể cứ mãi đè người con gái này được. Nói thật, dù hắn có tức giận với nàng, cũng chưa đến mức dám làm cái hành động kinh thiên động địa đó, dù sao đi nữa thì trên danh nghĩa nàng vẫn là biểu tỷ của mình.
Nhưng dù nghĩ vậy, chẳng lẽ bị đánh mà không được đánh lại?
Đôi mắt khẽ nheo lại, Tiêu Viêm mím môi, đột nhiên nhoài người tới, hung hăng đè lên người Tiêu Ngọc. Hai thân thể áp sát vào nhau, lồng ngực của Tiêu Viêm trực tiếp đè lên vòm ngực đầy đặn mềm mại của nàng.
Bị hành động bất ngờ của Tiêu Viêm làm cho sững sờ, cái miệng nhỏ nhắn của Tiêu Ngọc khẽ hé mở, thần trí có phần hoảng hốt, dường như vẫn chưa ý thức được mình vừa bị xâm phạm nên không hề có phản ứng.
Thấy Tiêu Ngọc đột nhiên im lặng, tay trái Tiêu Viêm nhanh chóng giữ chặt hai cổ tay nàng, tay phải thì mạnh mẽ đưa xuống, trên cặp chân thon dài gợi cảm kia, hắn hung hăng sờ soạng vài cái. Mấy năm nay hắn gần như không để tâm đến nữ sắc, nên đối với cặp chân này cũng không có chút lưu luyến nào, dù rằng nó quả thực có thể khiến cho phần lớn nam nhân phải động lòng…
Bị hai tay Tiêu Viêm sờ soạng trên chân, thân thể Tiêu Ngọc chợt cứng đờ, chỉ trong chốc lát, một tiếng thét chói tai từ trong miệng nàng vang lên.
Màng nhĩ bị chấn động đến tê dại, Tiêu Viêm lập tức nhanh như một con khỉ bật người dậy, phi thân chạy như bay xuống chân núi, hắn biết nữ nhân này sắp nổi điên rồi.
Tiếng thét chói tai vang lên một lúc lâu mới dừng lại. Gương mặt Tiêu Ngọc lúc này đã đỏ bừng vì tức giận, hai mắt rực lửa, gắt gao nhìn chằm chằm vào bóng lưng lúc ẩn lúc hiện dưới chân núi, nghiến răng quát lớn: “Tiêu Viêm, tên hỗn đản, ta muốn xé xác ngươi thành muôn mảnh!”
Từ xa, bóng người kia hoàn toàn không để ý đến tiếng hét vang vọng từ trên núi, thoáng chốc đã biến mất không còn tăm hơi.
“Hỗn đản, hỗn đản, hỗn đản!”
Nhìn Tiêu Viêm biến mất, Tiêu Ngọc gào lên, đôi tay ngọc ngà hung hăng phủi đi đất cát dính trên người.
Phát tiết cơn giận một lúc lâu, Tiêu Ngọc cuối cùng cũng bình tĩnh lại. Nàng cúi đầu nhìn vệt bùn đất lờ mờ in hình bàn tay trên đùi mình, dấu vết kinh tâm động phách này dường như được cố tình lưu lại.
Cắn chặt răng, Tiêu Ngọc cả người như nhũn ra, từ từ đứng dậy. Nhìn bộ quần áo xộc xệch của mình, nàng nhất thời có chút khóc không ra nước mắt. Lần này không giáo huấn được tên tiểu tử kia, ngược lại còn bị hắn chiếm hết tiện nghi, kết cục thế này khiến Tiêu Ngọc không thể cam lòng.
Nhớ lại hành động xâm phạm của Tiêu Viêm lúc trước, Tiêu Ngọc dù trong lòng vừa giận vừa thẹn, nhưng cũng không còn là cô bé con của mấy năm về trước để mà đi khắp gia tộc truy sát Tiêu Viêm nữa.
Bây giờ nàng đã trưởng thành rồi, không còn trẻ con như xưa. Nếu làm ầm ĩ lên, chẳng phải cả gia tộc sẽ biết mình bị tên kia làm nhục hay sao. Sắc mặt âm trầm đứng tại chỗ suy nghĩ một lát, Tiêu Ngọc mới tức giận dậm mạnh chân, thấp giọng mắng: “Tiểu hỗn đản, đừng để ta có cơ hội, nếu không ta nhất định sẽ cho ngươi biết tay!”
Chiếc mũi xinh xắn khẽ nhăn lại, mái tóc mềm mại tung bay trong gió, Tiêu Ngọc phủi lại quần áo, có chút ủ rũ cúi đầu bước xuống chân núi.
Sau khi chạy đi, Tiêu Viêm trốn ở sau núi, cẩn thận lén lút quan sát cho đến khi thấy Tiêu Ngọc mặt mày hậm hực bỏ đi, lúc này mới thở phào một hơi.
Bất đắc dĩ sờ sờ mũi, tay phải Tiêu Viêm bất giác xoa xoa vài cái, thầm nghĩ: “So với mấy năm trước, cảm giác… tuyệt hơn nhiều…”
“Ai… cứ hễ gặp nữ nhân ngang ngược này là lại không kiềm chế được tính tình. Xem ra chuyện lúc trước đã để lại ấn tượng quá sâu sắc, khiến nàng chất chứa oán hận rồi.”
Nghĩ đến đó, Tiêu Viêm nở một nụ cười khổ, hít sâu một hơi, đè nén những ý nghĩ vẩn vơ trong đầu, khôi phục lại vẻ bình thản rồi chậm rãi bước ra.
Vừa bước ra khỏi chỗ nấp, bước chân Tiêu Viêm chợt khựng lại, hắn có chút ngượng ngùng quay đầu, nhìn nữ tử áo xanh đang đứng dựa vào một gốc cây cổ thụ ở phía xa, xấu hổ cười nói: “Huân Nhi, sao muội lại ở đây?”
Người ở phía xa chính là Huân Nhi. Nàng nhẹ nhàng tựa vào thân cây, vạt áo màu tím nơi chiếc eo thon khẽ bay trong gió. Ánh mắt như nước hồ thu lướt qua Tiêu Viêm, nàng cất tiếng với nụ cười đầy ẩn ý: “Tiêu Viêm ca ca, vừa rồi ta thấy Tiêu Ngọc biểu tỷ tức giận vội vàng chạy đi, chẳng lẽ huynh lại chọc giận tỷ ấy?”
Ngượng ngùng vuốt mũi, Tiêu Viêm tiến lại gần, cười khan một tiếng: “Ai biết được nàng ta bị làm sao…”
Nhìn nụ cười của Tiêu Viêm, Huân Nhi có chút bất đắc dĩ lắc đầu: “Tiêu Viêm ca ca chỉ cần dính dáng đến tỷ ấy là lại làm ra những chuyện khiến người khác phải kinh ngạc.”
Nghe Huân Nhi nói vậy, Tiêu Viêm cảm thấy thoải mái hơn một chút, hắn nhún vai ra vẻ vô tội: “Muội cũng biết đấy, ta cũng là bị ép thôi mà.”
Không còn cách nào khác, Huân Nhi đành cười nhẹ, nàng cắn cắn đôi môi nhỏ, hai bàn tay chắp sau lưng. Dáng vẻ thanh thoát của thiếu nữ lại có chút động lòng người.
“Chuyện ngày mai đến Đấu Khí Các tìm công pháp, Tiêu Viêm ca ca cũng nên chuẩn bị đi thôi.” Huân Nhi xoay người rời đi, giọng nói trong trẻo vẫn còn vang vọng.
Đề xuất Huyền Huyễn: Mục Long Sư