Chương 49: Lựa Chọn Công Pháp
Bước qua đại môn đen bóng, một không gian u tối hiện ra. Ánh sáng dịu nhẹ từ những viên hỏa châu khảm trên vách tường tỏa ra, soi rọi lầu các âm u, tĩnh mịch.
Tiến vào lầu các, nhiều lối đi rộng rãi hiện ra trước mắt. Phía trên mỗi lối đi đều có khắc những chữ lớn ghi rõ thuộc tính công pháp bên trong.
Tiêu Viêm đảo mắt qua các lối đi, cuối cùng chọn hỏa đạo. Hắn sờ mũi, quay lại thì thấy gương mặt nhỏ nhắn của Huân Nhi đang ửng hồng, mang theo vẻ thẹn thùng, liền ngạc nhiên hỏi: “Huân Nhi, sao vậy?”
“A?” Bị tiếng gọi của Tiêu Viêm làm cho giật mình, sắc hồng trên gương mặt nhỏ nhắn của Huân Nhi càng thêm đậm. Một lúc sau nàng mới dần bình tĩnh lại, chu môi lườm Tiêu Viêm, hừ một tiếng: “Không có gì, mau đi tìm công pháp thôi!”
Chẳng hiểu nha đầu này nghĩ gì, Tiêu Viêm chỉ tay về phía hỏa đạo, cười nói: “Đi thôi!”
Huân Nhi gật đầu, trên gương mặt nhỏ nhắn xinh đẹp, một vệt đỏ ửng vẫn chưa tan hết, nét kiều mị càng thêm động lòng người.
Liếc nhìn khuôn mặt kiều mị động lòng người của Huân Nhi, tim Tiêu Viêm không khỏi đập lỡ một nhịp, vội vàng dời mắt nhìn về con đường phía trước.
Vừa vào hỏa đạo, lại xuất hiện năm con đường nhỏ, trong đó mơ hồ có thể thấy bóng dáng vài tộc nhân.
“Hỏa đạo, con đường thứ ba.” Ánh mắt lướt qua một vòng, Tiêu Viêm dẫn Huân Nhi đi thẳng tới con đường nhỏ thứ ba.
Tiến vào con đường nhỏ tựa như bước vào một thế giới khác. Hai bên lối đi, cứ cách vài thước lại có một cánh cửa gỗ màu đỏ rực chắc chắn. Lúc này, trên mỗi cánh cửa đều bao phủ một màn sáng màu đỏ nhạt.
Màn sáng màu đỏ này vừa là một lớp phòng ngự, vừa là bài khảo nghiệm cuối cùng dành cho các tộc nhân trẻ tuổi. Muốn lấy được công pháp bên trong, họ phải phá vỡ được màn sáng này.
Trong con đường nhỏ cũng có không ít tộc nhân, bọn họ đang đứng trước những cánh cửa gỗ màu đỏ, hung hăng công kích màn sáng. Thỉnh thoảng, tiếng màn sáng vỡ tan lại vang lên, khiến những tộc nhân khác đang ra sức công phá không khỏi lộ vẻ ngưỡng mộ.
Tiêu Viêm cùng Huân Nhi thong thả bước đi, nhìn các tộc nhân hai bên đường đang hăng hái phá vỡ màn sáng.
Sau khi xác định phương hướng, Tiêu Viêm dừng lại trước một cánh cửa gỗ có khắc mã số: bốn mươi ba.
Vuốt mũi cười cười, Tiêu Viêm bước nhanh tới, dừng lại trước cánh cửa gỗ số bốn mươi ba, khẽ nói: “Chính là nơi này.”
Lúc này trong con đường nhỏ có hơn mười tộc nhân. Thấy Tiêu Viêm đứng trước cửa phòng số bốn mươi ba, tất cả đều sững sờ. Căn phòng này có màn hào quang phòng ngự kiên cố nhất trên hỏa đạo, trước đó đã có không ít tộc nhân thử sức nhưng đều phải bất lực rời đi.
Mặc kệ những ánh mắt kinh ngạc xung quanh, Tiêu Viêm chậm rãi đặt tay lên màn hào quang.
“Tiêu Viêm ca ca, Tiêu thúc làm vậy không phải là có tư tâm sao?” Thấy hành động của Tiêu Viêm, Huân Nhi chớp đôi mắt xinh đẹp, cười như không cười, thấp giọng nói.
Ước lượng sức mạnh của màn hào quang, Tiêu Viêm quay đầu lại, giả vờ hung dữ nói: “Nha đầu, tốt nhất là cứ coi như chưa thấy gì, chưa nghe gì, nếu không…!”
Bị vẻ mặt của Tiêu Viêm chọc cho bật cười, Huân Nhi giả vờ nhăn mặt. Nét phong tình vạn chủng của nàng khiến những tộc nhân gần đó đang công kích màn bảo hộ cũng phải ngẩn ngơ trong giây lát.
Vui vẻ cười cười, Tiêu Viêm lùi lại hai bước, hai chân hơi tách ra, hai tay chậm rãi đưa lên, đôi mắt khép hờ. Đấu khí nhàn nhạt trong cơ thể bắt đầu vận chuyển nhanh chóng theo một lộ trình quen thuộc.
Huân Nhi lười biếng tựa vào vách tường bên cạnh, bộ trang phục vừa vặn hoàn hảo ôm lấy thân thể, tôn lên những đường cong tuyệt mỹ của nàng. Ánh mắt nàng chăm chú dõi theo Tiêu Viêm đang tích tụ sức mạnh, trong đôi mắt trong veo dần ánh lên một ngọn lửa màu vàng kim.
“Hát!” Đôi mắt đang khép hờ đột nhiên mở ra, chân Tiêu Viêm hung hăng dậm mạnh xuống đất một bước, thân hình chuyển động theo một quỹ đạo kỳ dị, lao thẳng về phía màn sáng. Nắm đấm tay phải tung ra, mang theo tiếng gió rít bén nhọn, cuối cùng mạnh mẽ oanh kích lên tấm màn màu đỏ.
“Bát Cực Băng!”
Trong lòng quát lạnh một tiếng, nắm đấm của Tiêu Viêm nện mạnh lên màn sáng đỏ. Tức thì, một vòng gợn sóng từ trung tâm lan ra, nhanh chóng khuếch tán như sóng lớn.
“Phá!” Khuôn mặt nhỏ nhắn của hắn nghiêm lại, quát khẽ một tiếng. Màn sáng đỏ rung động kịch liệt rồi tựa như một tấm gương, “ầm” một tiếng vỡ tan tành.
Chậm rãi thở ra một hơi, cánh tay Tiêu Viêm khẽ run lên, tay áo bào phát ra tiếng phần phật rồi lặng lẽ rũ xuống.
Ở bên cạnh, nhìn màn hào quang vỡ nát, Huân Nhi nhẹ nhàng vỗ đôi bàn tay nhỏ, đôi môi hồng nhuận khẽ mở, gật đầu mỉm cười nói: “Quả nhiên là đấu kỹ này, lực công kích thật mạnh mẽ.”
Thả lỏng cơ thể, Tiêu Viêm duỗi cánh tay, nhàn nhạt cười nói: “Cũng chỉ là tạm được.”
Nghe Tiêu Viêm nói vậy, hơn mười tộc nhân trong con đường nhỏ nhất thời kinh ngạc đến ngây người. Đấu kỹ biến thái như vậy mà chỉ là tạm được thôi sao? Đây không phải là quá đả kích người khác rồi chứ…
“Ha ha, vào trong xem là đấu kỹ gì nào.” Hướng về phía căn phòng, Tiêu Viêm lập tức bước vào.
Khi vào trong, căn phòng sáng hơn một chút. Không gian không rộng lắm, chính giữa có một thạch đài, trên đó lẳng lặng đặt một quyển trục màu đỏ sậm.
Tiến lên phía trước, Tiêu Viêm hứng thú cầm lấy quyển trục, lướt mắt qua bề mặt, nhẹ giọng đọc: “Hoàng giai cao cấp công pháp: Luyện Hỏa Phần!”
“Quả nhiên không tệ, đây là công pháp hỏa thuộc tính đệ nhất của gia tộc. Xem ra Tiêu thúc đã bỏ ra không ít tâm huyết vì Tiêu Viêm ca ca nha!” Phía sau truyền đến tiếng cười của Huân Nhi.
Gật đầu cười, Tiêu Viêm thầm đồng ý.
Một bàn tay ngọc trắng nõn từ phía sau vươn ra, lấy đi quyển trục màu đỏ sậm trong tay Tiêu Viêm, chính là Huân Nhi. Nàng cầm lấy quyển trục, ôn nhu nói khẽ: “Tiêu Viêm ca ca, mặc dù sau này huynh có thể học công pháp cao cấp hơn, nhưng nền tảng ban đầu rất quan trọng. Cấp bậc công pháp càng cao thì thành tựu sau này càng lớn. Hoàng giai cao cấp công pháp… có hơi thấp một chút.”
Tiêu Viêm cười cười, khẽ gật đầu.
Thấy vẻ mặt bình tĩnh của Tiêu Viêm, Huân Nhi khẽ chau mày liễu, có chút bất đắc dĩ thở dài một hơi. Bàn tay nàng nhẹ nhàng lật lại, một quyển trục cổ xưa toàn thân màu hỏa ngọc xuất hiện trong tay.
“Đây là một quyển Huyền giai cao cấp công pháp hỏa thuộc tính: Lộng Viêm Quyết!”
Huân Nhi vuốt ve quyển trục, nhẹ giọng nói: “Tiêu Viêm ca ca đừng vì thể diện mà từ chối. Huân Nhi biết huynh không phải loại người đó, công pháp cao cấp này sau này sẽ rất hữu ích cho huynh, cho nên…”
Nhìn quyển trục trên tay Huân Nhi, Tiêu Viêm cười khổ, bất đắc dĩ lắc đầu, vươn tay thân mật xoa đầu nàng, sau đó nhìn thẳng vào đôi mắt trong veo thoáng chút bi thương của nàng rồi nhận lại quyển công pháp Hoàng giai.
“Tiêu Viêm ca ca…” Huân Nhi chu đôi môi nhỏ nhắn, vẻ mặt có chút tủi thân, đôi mắt long lanh đã ngấn lệ, dáng vẻ đau lòng khiến người ta thương cảm.
“Ha ha, cảm ơn Huân Nhi, nhưng ta không phải vì sĩ diện mà không nhận sự giúp đỡ của muội đâu!” Tiêu Viêm ôn nhu cười, cúi đầu ghé vào tai Huân Nhi nhẹ giọng nói.
Đề xuất Tiên Hiệp: Sủng Mị