Chương 50: Ra Tay Tương Trợ
Cầm công pháp đi ra khỏi phòng, Tiêu Viêm nhìn Huân Nhi, bất đắc dĩ nhẹ giọng nói: “Muội phải tin tưởng ta.”
Ra khỏi phòng, hắn nhìn những tộc nhân vẫn còn đang kinh ngạc ở gần đó, khẽ nhún vai. Đợi Huân Nhi bước ra, hai người mới thong dong sánh vai nhau rời đi.
Bởi vì vẫn còn khá nhiều thời gian mới hết hai canh giờ, nên Tiêu Viêm và Huân Nhi cũng không vội vã đi ra ngoài. Đấu Khí Các ngày thường vốn là cấm địa, hôm nay có cơ hội tiến vào, dĩ nhiên phải quan sát một phen cho thỏa lòng hiếu kỳ.
Tại một ngã rẽ, Huân Nhi tùy ý bước vào một căn phòng nhỏ, lấy ra một quyển công pháp Đấu Khí Hoàng Giai Sơ cấp, sau đó cùng Tiêu Viêm đi sang những lối đi khác.
Đấu Khí Các hôm nay không thể nghi ngờ là ngày náo nhiệt nhất trong năm. Mỗi một lối đi đều chật ních người, đám tộc nhân với vẻ mặt kích động đang ra sức công kích vào những màn quang tráo, tạo nên những tiếng va chạm không ngừng vang lên.
Nhìn thấy cảnh tượng này, trên khuôn mặt Tiêu Viêm nở một nụ cười nhàn nhạt.
Bước sang một lối đi khác, Tiêu Viêm nhẩm tính thời gian, rồi cười nói với Huân Nhi: “Đi thôi, thời gian cũng sắp hết rồi.”
Huân Nhi gật đầu, đi theo sau Tiêu Viêm, rẽ qua một lối nhỏ khác.
Vừa rẽ qua lối đi này, Tiêu Viêm khẽ nhíu mày. Cách hai người không xa, một thân hồng y, Tiêu Mị, đang lo lắng đến mức khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng lên. Nàng không ngừng công kích vào một màn quang tráo trước mặt, xem ra đã tìm được công pháp mình muốn nhưng lại không đủ sức phá vỡ nó…
Tiêu Mị hôm nay vận một bộ hồng y kiều diễm, kết hợp với gương mặt hoàn mỹ, trông cực kỳ mê người.
Thế nhưng lúc này, nàng lại đang vô cùng lo lắng, hàng mi khẽ chau lại trên gương mặt đáng yêu, khiến cho đám thiếu niên xung quanh suýt nữa đã có xúc động muốn ra tay tương trợ.
Tâm trạng của Tiêu Mị lúc này quả thực rất cấp bách. Hôm nay khi tiến vào Đấu Khí Các, phụ thân đã ám chỉ cho nàng biết số hiệu của căn phòng này, dặn dò nàng bằng mọi giá phải lấy được quyển công pháp bên trong. Phải biết rằng, phụ thân nàng đã hao tổn không biết bao nhiêu tâm cơ mới moi được tin tức này từ chỗ người quản lý Đấu Khí Các. Ông tin tưởng rằng, chỉ cần Tiêu Mị có được quyển công pháp phong thuộc tính Hoàng Giai này, con đường tu luyện đấu khí của nàng chắc chắn sẽ trở thành một trong những người đứng đầu thế hệ trẻ.
Thế nhưng, tuy phụ thân Tiêu Mị đã tìm được số hiệu căn phòng, nhưng ông lại đánh giá quá thấp lớp quang tráo bảo vệ. Từ lúc tìm được nơi này, Tiêu Mị đã cố gắng gần một canh giờ nhưng vẫn không thể phá vỡ nó. Tuy cũng có vài tộc nhân vì ái mộ sắc đẹp của nàng mà muốn giúp đỡ, nhưng lớp quang tráo này quy định chỉ có một người được phép công phá, nếu số người vượt quá hai, độ cứng của nó sẽ tăng lên theo cấp số nhân.
Hiện tại, thời hạn hai canh giờ sắp kết thúc, nếu vẫn không thể phá vỡ lớp quang tráo, Tiêu Mị sẽ chẳng nhận được gì. Nghĩ đến hậu quả không có công pháp đấu khí, đôi mắt vũ mị của nàng không khỏi ngấn lệ, dáng vẻ ấy thật khiến người ta động lòng.
Ánh mắt gần như sắp khóc của nàng đảo qua những thiếu niên xung quanh, Tiêu Mị chỉ có thể cười khổ, lắc đầu.
Cách đó không xa, thiếu niên hắc sam hai tay gối sau gáy đang thản nhiên đi tới.
Trong lòng Tiêu Mị đã gần như tuyệt vọng, nước mắt sắp trào ra, hàm răng cắn chặt đôi môi đỏ mọng, ánh mắt đáng thương hướng về phía Tiêu Viêm, hy vọng hắn có thể giúp mình.
Đám thiếu niên xung quanh thấy bộ dạng của Tiêu Mị như vậy, đều thuận thế dời ánh mắt, cuối cùng chậm rãi dừng lại trên người Tiêu Viêm. Vẻ mặt họ lộ ra sự thản nhiên nhưng trong ánh mắt lại thoáng hiện vẻ kính sợ.
Trong phút chốc, lối đi vốn đang huyên náo bỗng trở nên im phăng phắc.
Dưới mấy chục ánh mắt đang đổ dồn vào, khuôn mặt Tiêu Viêm vẫn bình thản. Hắn bước tới, lặng lẽ đi lướt qua Tiêu Mị.
Khẽ hé đôi môi đỏ mọng, Tiêu Mị thấy Tiêu Viêm không thèm để ý đến mình, nàng sững sờ một lúc, trên gương mặt xinh đẹp thoáng hiện vẻ tự giễu. Nàng nhẹ nhàng lắc đầu, nhớ lại thái độ của chính mình đối với Tiêu Viêm mấy năm về trước, chút oán khí vừa dấy lên trong lòng cũng dần tiêu tán.
“Ha ha, đây coi như là báo ứng…” Nàng chậm rãi ngồi thụp xuống, đôi vai khẽ run lên, tiếng nức nở bị đè nén khe khẽ vang lên trong không gian tĩnh lặng.
Nhìn bộ dạng của Tiêu Mị, đám thiếu niên xung quanh đều âm thầm thở dài, lắc đầu.
Đang ngồi trên mặt đất khẽ nức nở, Tiêu Mị bỗng nhiên nhận ra không khí xung quanh có chút không đúng. Nàng chậm rãi ngẩng đầu lên, trên gương mặt như sắp khóc, bỗng hiện lên một tia vui mừng.
Thiếu niên vốn đã đi xa, không biết từ lúc nào đã quay trở lại.
“Tránh ra.” Liếc nhìn dáng vẻ đáng thương của Tiêu Mị, Tiêu Viêm nhàn nhạt nói.
“A? Ồ…” Khẽ giật mình, Tiêu Mị lập tức hoàn hồn, gương mặt lộ rõ vẻ vui sướng, ngoan ngoãn tránh sang một bên.
Mọi người cũng mừng thay cho nàng, chăm chú dõi theo. Tiêu Viêm đi đến trước màn quang tráo, thân mình khẽ hạ xuống, nhẹ nhàng thở ra một hơi.
Thân hình thoáng tĩnh lặng, nhưng ngay khoảnh khắc sau, nhanh như sấm vang chớp giật, thân hình Tiêu Viêm chợt lóe lên, hữu thối hung hãn quét ra, mang theo tiếng gió rít.
Một cước ngoan lạt đá thẳng vào màn quang tráo, những gợn sóng năng lượng cấp tốc khuếch tán, cuối cùng, trước ánh mắt kinh ngạc của mọi người, nó “phanh” một tiếng rồi vỡ tan.
Giữ nguyên tư thế một lúc, Tiêu Viêm mới chậm rãi thu chân lại, khẽ lắc lắc cổ, bình thản xoay người, đi về phía Huân Nhi đang đứng ở xa.
“Biểu ca… Cảm ơn ngươi… Thực xin lỗi.” Khi Tiêu Viêm đi ngang qua, Tiêu Mị lí nhí cất lời.
“Ừ.”
Liếc nhìn cô gái đã mất đi vẻ kiêu ngạo thường ngày, Tiêu Viêm lúc này mới nhàn nhạt gật đầu, sau đó biến mất ở cuối lối đi trong ánh mắt sùng bái của đám thiếu niên.
Đề xuất Voz: Như Giấc Chiêm Bao Của HeBe