Chương 52: Đột Phá

Sau khi lựa chọn xong công pháp, cả gia tộc bỗng chốc trở nên yên tĩnh. Những tộc nhân có đấu khí dưới thất đoạn lần lượt rời đi, được phân về các sản nghiệp của gia tộc. Còn những người đạt từ thất đoạn đấu khí trở lên, sau khi tìm được công pháp phù hợp cũng bắt đầu khổ tu, dốc toàn lực để tu luyện trong thời gian ngắn nhất.

Những ngày tĩnh lặng cứ thế trôi qua. Hai tháng thời gian tựa như dòng nước chảy, lặng lẽ lướt qua kẽ tay, khiến người ta khó lòng nhận ra.

Mặt trời trên cao tỏa ra ánh nắng gay gắt, hơi nóng hầm hập như lò lửa khiến cho không khí cũng trở nên vặn vẹo.

Tại một khu rừng nhỏ sau núi của Tiêu gia.

Ánh nắng xuyên qua kẽ lá, rắc xuống mặt đất những đốm sáng li ti, tựa như ngàn sao lấp lánh giữa trời đêm.

Trong khu rừng nhỏ, hai bóng người di chuyển nhanh như chớp, song chưởng liên tục giao kích, kình phong tỏa ra khiến lá khô xung quanh bay lên tung tóe.

Song chưởng va chạm trước ngực, một tiếng trầm đục vang lên. Bàn tay ngọc ngà của Huân Nhi nhẹ nhàng vung ra, chiêu thức nhìn qua có vẻ ôn nhu, nhưng khi va chạm, cỗ kình lực mềm mại ấy lại đột ngột bùng lên đầy uy lực.

Khóe miệng khẽ nhếch, hữu chưởng đón đỡ cỗ kình lực cường đại khiến Tiêu Viêm phải lùi lại hai bước, bàn tay tiếp xúc với đôi tay nhỏ của Huân Nhi đã hơi tím bầm.

Thấy Tiêu Viêm lùi lại, Huân Nhi mỉm cười, đôi ngọc thủ trắng ngần trước ngực chậm rãi di chuyển, trên đầu ngón tay thon dài thoáng hiện lên những luồng đấu khí màu vàng nhạt.

“Chậc chậc, thật mạnh…” Ổn định lại thân hình, Tiêu Viêm thầm tán thưởng trong lòng rồi lắc đầu. Hắn ngước nhìn đôi môi đang mỉm cười của Huân Nhi, liếm môi, chiến ý dâng trào.

Cước bộ đạp mạnh xuống đất, thân hình hắn lao đi vun vút, nhất thời làm bùn đất bắn lên.

Nhìn Tiêu Viêm tấn công, Huân Nhi khẽ chu môi, quang mang màu vàng trên tay càng thêm nồng đậm.

Chân đạp mạnh xuống đất, Tiêu Viêm vọt tới, khi chỉ còn cách Huân Nhi một bước chân thì đột ngột dừng lại. Sự chuyển hóa hoàn mỹ giữa cực động và cực tĩnh khiến người ta có cảm giác bất ngờ.

Thấy Tiêu Viêm khống chế tốc độ một cách xảo diệu như vậy, đôi mỹ mâu của Huân Nhi không khỏi ánh lên vẻ tán thưởng.

“Bát Cực Băng!”

Thân mình đột ngột dừng lại, Tiêu Viêm lấy chân phải làm trụ, thân hình xoay mạnh để lấy đà. Chân trái vung lên giữa không trung, mang theo kình lực cuồng bạo, xé gió lao tới tấn công Huân Nhi.

Ngước nhìn thế công mãnh liệt của Tiêu Viêm, Huân Nhi khẽ vẽ một nửa vòng cung bằng ngọc thủ, kim quang chợt bừng sáng. Bàn tay nàng vẽ nên nửa vòng tròn quỷ dị ấy, không chút do dự đón đỡ đòn tấn công từ chân trái của Tiêu Viêm.

“Bốp!”

Một cước một quyền giao nhau, một tiếng động trầm vang lên, những chiếc lá khô còn sót lại trên mặt đất đều bị thổi bay lên trời.

Một cước một quyền giằng co trên không trung trong khoảnh khắc, cả hai thân hình đều nhanh chóng lùi lại.

Cơ thể bị kình khí đánh văng lên cao bốn năm thước, Tiêu Viêm kinh ngạc lắc đầu. Thân hình mất thăng bằng, hắn vội vung hữu chưởng áp vào một cây đại thụ bên cạnh, một cỗ hấp lực kéo hắn lao xuống, hóa giải toàn bộ kình khí rồi vững vàng đáp xuống mặt đất.

Ngẩng đầu lên, thấy Huân Nhi cũng lùi lại một khoảng tương tự, Tiêu Viêm chép miệng cười: “Vừa rồi nha đầu ngươi đã dùng đấu kỹ gì vậy?”

“Huyền giai cao cấp đấu kỹ: Yến Phản Kích. Luyện đến tầng cao nhất có thể phản lại toàn bộ công kích của đối phương. Muội mới chỉ luyện đến nhập môn, chỉ có thể phản lại một phần lực lượng thôi.” Huân Nhi cười khúc khích nói.

Hả? Trong lòng Tiêu Viêm chợt lóe lên bốn chữ: “Tá lực đả lực…”

“Đấu kỹ vừa rồi của Tiêu Viêm ca ca cũng rất mạnh nha. Nếu không phải Huân Nhi đã là nhất tinh Đấu Giả, thực lực cao hơn huynh, chỉ sợ không thể đỡ nổi kình khí cương mãnh đến thế.” Đôi mỹ mâu xinh đẹp của Huân Nhi cong lên như vầng trăng khuyết, nàng cười nói.

Tiêu Viêm khẽ nhún vai không nói gì, miễn cưỡng cử động. Cuộc chiến đấu cường độ cao khiến cơ thể hắn rã rời, tinh thần cũng có chút mệt mỏi.

Thân mình ướt đẫm mồ hôi, Tiêu Viêm thầm mắng một tiếng “thời tiết quái quỷ” rồi cởi phăng áo ngoài.

Y phục được cởi ra, để lộ thân hình rắn rỏi. Tuy không phải cường tráng vạm vỡ, nhưng vóc người nhỏ nhắn ấy lại ẩn chứa một cỗ sức mạnh bùng nổ.

Nhìn thân hình trần trụi của Tiêu Viêm, gò má xinh xắn của Huân Nhi thoáng ửng hồng.

Cầm lấy y phục, Tiêu Viêm mệt mỏi tựa người vào một tảng đá, cười khổ nói với Huân Nhi: “Haiz, hai tháng rồi mà vẫn chỉ dừng ở bát đoạn đấu khí…”

Nhìn vẻ mặt bất đắc dĩ của Tiêu Viêm, Huân Nhi khẽ mím môi cười, cũng tựa vào tảng đá ngồi xuống. Nàng cầm lấy chiếc áo trong tay Tiêu Viêm, nhẹ nhàng lau mồ hôi cho hắn, dịu dàng an ủi: “Từ bát đoạn lên cửu đoạn đấu khí là một bình cảnh ở giai đoạn sơ cấp, Tiêu Viêm ca ca không cần nóng vội, cứ từ từ rồi sẽ thành công thôi…” Nói đến đây, Huân Nhi chợt nhận ra ánh mắt của đối phương có chút nóng rực. Nàng ngẩng lên, thấy Tiêu Viêm đang chăm chú nhìn mình, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng, khẽ hờn dỗi: “Tiêu Viêm ca ca…”

Giọng nói thiếu nữ trong trẻo, dịu dàng tựa như một làn gió mát, nhất thời xua tan đi không khí nóng bức trong khu rừng.

Vì thời tiết oi ả nên hôm nay Huân Nhi chỉ mặc một chiếc áo ngắn màu xanh lá, ôm sát lấy thân hình thon thả, để lộ ra một mảng da thịt trắng như tuyết đầy mê người. Vòng ngực thiếu nữ đã bắt đầu phát triển, căng tràn sức sống thanh xuân, khó trách Tiêu Viêm có chút thất thần.

Bị tiếng gọi của Huân Nhi làm cho bừng tỉnh, Tiêu Viêm mặt hơi đỏ lên, ngượng ngùng cười cười. Hắn tựa vào tảng đá mát lạnh, chậm rãi nhắm mắt lại, mặc cho đôi tay nhỏ bé của Huân Nhi lau khắp người mình.

Khẽ chu đôi môi hồng nhuận, Huân Nhi vừa giúp Tiêu Viêm lau người, vừa liếc mắt trộm nhìn, kinh ngạc phát hiện hắn đã ngủ thiếp đi từ lúc nào.

Bất đắc dĩ lắc đầu, Huân Nhi biết trận chiến đấu cường độ cao hôm nay đã khiến Tiêu Viêm quá mệt mỏi. Nàng khẽ sờ mũi, bàn tay nhỏ buông y phục xuống, đầu ngón tay thon dài chậm rãi hiện lên kim quang màu vàng.

Lặng lẽ nhìn Tiêu Viêm không có phản ứng gì, đầu ngón tay Huân Nhi nhẹ nhàng điểm lên da hắn. Quang mang màu vàng theo đầu ngón tay nàng chậm rãi tiến vào cơ thể Tiêu Viêm…

Theo luồng quang mang màu vàng truyền vào, trên vầng trán thanh tú của Huân Nhi đã lấm tấm mồ hôi.

Tựa vào tảng đá, bên trong cơ thể đang ngủ say của Tiêu Viêm bỗng nhiên tuôn ra một cỗ hấp lực mãnh liệt, điên cuồng hấp thu đấu khí trong trời đất xung quanh. Từng luồng đấu khí bắt đầu nhanh chóng tràn vào cơ thể hắn…

“A, sắp đột phá rồi sao?”

Cái miệng nhỏ nhắn của Huân Nhi khẽ mở ra. Nhìn thấy Tiêu Viêm đang vô thức hấp thu đấu khí, kinh nghiệm này khiến nàng không khỏi kinh ngạc thốt lên.

Đề xuất Voz: Magic The Gathering: Từ Rút Đến Tarmogoyf Bắt Đầu
Quay lại truyện Đấu Phá Thương Khung
BÌNH LUẬN