Chương 76: Đại Thủ Bút

Thấy lão nhân áo choàng đen bước vào cửa, Tiêu Chiến cùng ba vị trưởng lão vội vàng đứng dậy, bước ra đón rồi cung kính cười nói: “Lão tiên sinh, trong tộc nhiều việc bộn bề, Tiêu Chiến không thể đích thân nghênh đón từ xa, mong ngài lượng thứ.”

“Ha ha, không cần đa lễ.” Bên trong áo choàng đen truyền ra tiếng cười nhàn nhạt, giọng nói có phần già nua.

Tiêu Chiến gật đầu, quay lại ra hiệu cho ba vị trưởng lão nhường lối, rồi cười nói: “Lão tiên sinh, mời ngài an tọa.”

Người mặc áo choàng đen mỉm cười gật đầu, cũng không khách sáo mà đi thẳng đến chiếc ghế chủ vị rồi ngồi xuống.

Nhìn thấy thái độ cung kính của Tiêu Chiến và mấy người, đám thanh niên trong tộc không khỏi ghé tai nhau thì thầm, từng ánh mắt tò mò không ngừng quét qua người mặc áo choàng đen. Khi nghe được thân phận của người này là một luyện dược sư, ánh mắt bọn họ nhất thời trở nên nóng rực và tràn ngập sùng bái. Bất kể ở nơi đâu, luyện dược sư vẫn luôn là một chức nghiệp khiến người người phải kính sợ.

“Tỷ, người kia không phải là vị dược sư thần bí ở phòng đấu giá hôm đó sao?” Tiêu Trữ hai mắt sáng rực, nhìn người mặc áo choàng đen, khẩn trương kéo tay áo Tiêu Ngọc nói nhỏ.

“Ừm.” Tiêu Ngọc khẽ gật đầu, đôi mắt xinh đẹp dừng trên người mặc áo choàng đen, mừng rỡ nói: “Không ngờ vị lão tiên sinh này thật sự đến Tiêu gia chúng ta, xem ra lần trước những lời hắn nói không phải là thuận miệng nói bừa... Nếu có ngài ấy tương trợ, khốn cảnh lần này của Tiêu gia tất sẽ được giải quyết thuận lợi.”

Nghe tiếng thì thầm của các tộc nhân bên cạnh, Huân Nhi khẽ chau mày, đôi mắt trong như nước hồ thu nhìn chăm chú vào thân hình có phần cồng kềnh dưới lớp áo choàng đen. Không hiểu vì sao, nàng luôn cảm thấy hành động và lời nói của người này có gì đó không tương xứng...

Nhíu mày suy tư hồi lâu mà không có kết quả, Huân Nhi đành bất đắc dĩ bỏ qua, không nghĩ thêm nữa.

“Ha ha, lão tiên sinh, chẳng hay hôm nay ngài đến Tiêu gia có việc gì chăng?” Tiêu Chiến tự mình bưng một chén trà nóng đến, cười hỏi.

“Tình cờ đi ngang qua đây, nên muốn đến xem vị thiếu niên thiên tài của quý tộc, người chỉ dựa vào một ít Trúc Cơ Linh Dịch mà đã tăng được mấy đoạn đấu khí.” Bên trong áo choàng đen, giọng nói già nua thản nhiên vang lên.

Nghe vậy, Tiêu Chiến đưa mắt nhìn một vòng quanh đại sảnh, nhưng không thấy bóng dáng Tiêu Viêm đâu, không khỏi cười khổ một tiếng.

“Ha ha, Tiêu tộc trưởng không cần gọi đâu, ta đã gặp quý thiếu gia rồi. Quả là một thiếu niên rất khá, vô cùng hợp ý lão phu...” Người mặc áo choàng đen khoát tay ngăn Tiêu Chiến định sai người đi gọi, cười nói, giọng điệu mang theo vài phần tán thưởng, khiến cho thiếu niên ẩn mình dưới lớp áo choàng đen cũng có phần ngượng ngùng.

Nghe được lời tán thưởng của người mặc áo choàng đen, ánh mắt mọi người trong đại sảnh không khỏi ánh lên vẻ hâm mộ. Được một vị luyện dược sư có cấp bậc không thấp đánh giá cao, đó đâu phải là chuyện dễ dàng.

“Cái gì tốt cũng bị tên kia chiếm hết.” Tiêu Trữ không cam lòng bĩu môi, trong giọng nói pha lẫn chút ao ước và đố kỵ.

Tiêu Ngọc cũng bất đắc dĩ thở dài một hơi, ngọc thủ chống cằm lẩm bẩm: “Tên đó thật sự tốt đến vậy sao? Sao ta lại không nhận ra nhỉ?”

Nghe người mặc áo choàng đen nói thế, nụ cười trên mặt Tiêu Chiến càng thêm rạng rỡ, trong mắt thoáng hiện vẻ đắc ý.

“Ha ha, Tiêu tộc trưởng, tình hình Tiêu gia gần đây dường như không được tốt cho lắm thì phải?” Nụ cười trên mặt Tiêu Chiến còn chưa kịp nở trọn vẹn đã bị câu nói của lão nhân cắt ngang, vẻ mặt chợt trầm xuống.

Buồn bã gật đầu, Tiêu Chiến cười khổ nói: “Hẳn là lão tiên sinh cũng đã biết về cục diện hiện tại của Tiêu gia rồi sao?”

“Ừm, cũng biết được vài phần.” Người mặc áo choàng đen mỉm cười gật đầu.

“Ai, sản nghiệp của Tiêu gia hiện đã bị gia tộc họ Đoàn chèn ép mất gần năm thành. Nếu cứ tiếp diễn thế này, chỉ e địa vị của chúng ta sẽ bị đẩy xuống thành thế lực hạng hai mất.” Tiêu Chiến thở dài, đôi mày nhíu chặt lại, trông như già đi thêm vài phần.

“Ha ha, tuy lão phu và Tiêu gia không có giao tình sâu đậm, nhưng lại khá tâm đắc với vị thiếu gia của quý tộc. Nếu Tiêu tộc trưởng không chê ý kiến của lão già này, chúng ta hợp tác với nhau một phen, ngài thấy thế nào?” Người mặc áo choàng đen khẽ cười nói.

Nghe vậy, Tiêu Chiến sững sờ, rồi chợt mừng như điên. Trong lòng hắn, chẳng phải cũng đang mong chờ những lời này sao? Hắn và ba vị trưởng lão hưng phấn nhìn nhau, không chút do dự gật đầu nói: “Lão tiên sinh, có thể hợp tác với ngài, Tiêu gia cầu còn không được!”

Một vị luyện dược sư ít nhất cũng là nhị phẩm, những gia tộc bình thường có mời cũng không tới. Hơn nữa, Tiêu Chiến cũng biết rõ gia tộc mình chẳng có thứ gì đủ để đả động một vị nhị phẩm luyện dược sư, xem ra lần này vị tiên sinh đây hợp tác với Tiêu gia, phần lớn là vì nể mặt Tiêu Viêm. Đối với chuyện có thể giúp gia tộc phát triển, Tiêu Chiến sao có thể dễ dàng bỏ qua?

Thấy thái độ của Tiêu Chiến, người mặc áo choàng đen cười gật đầu. Một ngón tay trắng nõn thon dài từ trong áo bào đen vươn ra, để lộ chiếc nhẫn màu đỏ nhạt. Đầu ngón tay khẽ búng, một vầng sáng chợt lóe lên...

Nhìn ngón tay trắng nõn thon dài tựa ngọc của thiếu niên, Tiêu Chiến thoáng chốc thất thần, bàn tay này mang lại cho hắn một cảm giác quen thuộc đến lạ.

Tiêu Chiến còn chưa kịp suy nghĩ sâu hơn về cảm giác quen thuộc ấy thì đã bị đống bình ngọc đột ngột xuất hiện trên bàn làm cho ngây người.

Trong nháy mắt, mặt chiếc bàn hội nghị lớn đã bị những bình ngọc nhỏ xếp chỉnh tề che kín, không còn một kẽ hở.

Nhìn vô số bình ngọc bỗng nhiên xuất hiện, trong phòng khách, ngoại trừ thiếu nữ áo xanh bên cửa sổ, tất cả mọi người đều bị số lượng đan dược khổng lồ này làm cho chấn động, bất giác hít một ngụm khí lạnh.

“Ở đây có 1283 bình thuốc chữa thương tên là ‘Ngưng Huyết Tán’. Tuy không dám nói là linh dược cực phẩm, nhưng so với ‘Hồi Xuân Tán’ của gia tộc họ Đoàn, hiệu quả chắc chắn tốt hơn rất nhiều.” Nhìn những ánh mắt chấn động trong đại sảnh, người mặc áo choàng đen vẫn dùng giọng điệu thản nhiên mà nói.

Khóe miệng Tiêu Chiến co giật, ông hít sâu một hơi: “Đây mới thực sự là đại thủ bút a!”

Đề xuất Voz: Ngày Ấy Ở Hiện Tại
Quay lại truyện Đấu Phá Thương Khung
BÌNH LUẬN