Chương 77: Hợp Tác

Trong đại sảnh bỗng chốc trở nên tĩnh lặng, từng ánh mắt nóng rực nhìn chằm chằm vào hơn một ngàn bình ngọc nhỏ trên bàn. Cảnh tượng đan dược với quy mô lớn thế này, hầu hết mọi người ở đây gần như chưa bao giờ được tận mắt chứng kiến.

Chiếc lưỡi hồng phấn của Tiêu Ngọc vô thức liếm nhẹ đôi môi đỏ mọng. Nàng cũng bị số lượng đan dược khổng lồ này làm cho chấn động đến sững sờ, khuôn mặt xinh đẹp hiện lên vẻ rung động tột cùng. Một lúc sau, nàng mới kinh hãi lắc đầu than thở, ánh mắt nhìn về phía hắc bào nhân tựa như có ngàn sao lấp lánh.

Thiếu nữ mặc thanh y ngồi bên cửa sổ khẽ nghiêng đầu, liếc nhìn những bình ngọc nhỏ xếp đầy trên bàn, đôi mỹ mâu trong như nước mùa thu thoáng qua vẻ kinh ngạc, rồi lại quét qua người hắc bào nhân một lần nữa. Không phát hiện ra bất kỳ điểm khả nghi nào, nàng mới tiếp tục cúi đầu đọc cuốn sách cổ trên tay.

Thấy mọi người trong phòng đều bị số đan dược làm cho chấn động, hắc bào nhân mới ho khẽ một tiếng, kéo tất cả trở về thực tại.

"Ách..." Khuôn mặt thoáng đỏ lên, Tiêu Chiến xấu hổ cười cười, nhìn về phía hắc bào nhân, trong mắt càng thêm vẻ kính sợ. Có thể tùy tay xuất ra hơn một ngàn bình thuốc trị thương, thủ bút hào phóng thế này tuyệt không phải luyện dược sư bình thường có thể làm được.

"Lão tiên sinh, ngài cũng biết thế cục của Tiêu gia bây giờ. Chúng ta đang muốn dùng thuốc liệu thương này để phục hồi lại nhân khí đã mất, chuyện này đối với Tiêu gia chúng ta mà nói, không thể nghi ngờ chính là đưa than sưởi ấm ngày tuyết rơi." Tiêu Chiến cảm kích thở dài một tiếng, trầm ngâm một lát rồi dè dặt thăm dò: "Hay là thế này, Tiêu gia chúng ta sẽ phụ trách tiêu thụ số thuốc liệu thương này, lợi nhuận thu được, lão tiên sinh một mình chiếm chín thành, còn lại một thành... ha ha, mặc dù có chút mặt dày, nhưng chúng ta dù sao cũng cần chút chi phí. Lão tiên sinh, ngài thấy thế nào?"

Nói xong, Tiêu Chiến có chút thấp thỏm nhìn hắc bào nhân, sợ điều kiện mình đưa ra sẽ làm đối phương bất mãn. Tiêu gia bây giờ chỉ có thể trông cậy vào vị luyện dược sư thần bí này mà thôi.

"Ha ha." Hắc bào nhân khẽ cười, chậm rãi lắc đầu.

Thấy cử động của hắc bào nhân, sắc mặt Tiêu Chiến khẽ biến, vừa định mở miệng nói muốn nhường nốt một thành cuối cùng thì âm thanh già nua kia lại khiến tất cả mọi người đều sững sờ tại chỗ.

"Tiêu tộc trưởng quá khách khí rồi. Tuy nói đan dược là do ta luyện ra, nhưng việc tiêu thụ cũng không phải là chuyện dễ dàng, sao ta có thể chiếm tiện nghi của các ngươi được... Cứ công bằng một chút, mỗi bên năm thành, ha ha."

Nghe hắc bào nhân nói vậy, ba vị trưởng lão cùng các tộc nhân vốn đang lo lắng bất an nhất thời há hốc miệng. Hồi lâu sau, họ mới bất giác đưa tay sờ lên tai mình, có chút hoài nghi... lần này có phải là nghe nhầm không, mỗi bên năm thành? Vậy... vị lão tiên sinh này cũng quá chiếu cố Tiêu gia rồi chăng? Với tình hình hiện tại, cho dù hắn có chiếm trọn mười thành lợi nhuận, e rằng cũng không một ai trong Tiêu gia dám nói lời từ chối.

"Thật đúng là có chuyện tốt từ trên trời rơi xuống..." Mọi người liếc nhìn nhau, trong lòng ai cũng nảy ra ý nghĩ như vậy.

Sững sờ ngây ngốc cả nửa ngày, Tiêu Chiến mới dần hồi phục tinh thần, thở ra một hơi rồi cười khổ nói: "Lão tiên sinh, ngài làm như vậy thật sự khiến Tiêu gia chúng ta cảm thấy được sủng ái mà lo sợ. Ngài có thể ra tay tương trợ Tiêu gia vào lúc này, chúng ta đã cảm kích vô cùng, sao có thể chiếm tiện nghi của ngài được?"

Tùy ý khoát tay, hắc bào nhân thản nhiên cười nói: "Chút lợi nhuận ấy ta tịnh không thấy có gì hấp dẫn. Nếu không phải sợ các vị trong lòng áy náy, năm thành này ta thật sự cũng không muốn nhận."

Nghe khẩu khí lớn như vậy, Tiêu Chiến cũng chỉ biết lắc đầu cười khổ rồi gật đầu.

"Đan dược cứ giao cho các ngươi tiêu thụ đi. Sau này có thời gian, ta sẽ lại đến xem." Hắc bào nhân đứng dậy, cười nói: "Ta còn có chút chuyện, Tiêu tộc trưởng không cần tiễn, cứ an bài công việc trong tộc đi, ha ha." Dứt lời, dưới ánh mắt của mọi người, y trực tiếp đi thẳng ra ngoài.

Đi đến cửa phòng, hắc bào nhân đột nhiên dừng bước, mỉm cười nói: "Trước khi đi lắm lời một câu, Tiêu Viêm quả thực rất không tồi. Ha ha, lão phu xin đa tạ."

Nghe những lời này, đầu óc Tiêu Chiến có chút mơ hồ, vừa định mở miệng thì hắc bào nhân đã đi ra khỏi đại sảnh, dần dần biến mất ở khúc quanh.

Nhìn bóng lưng hắc bào nhân biến mất, Tiêu Chiến một lúc lâu sau mới nhẹ nhàng thở ra, cười khổ nói: "Xem ra Viêm nhi và vị lão tiên sinh này có chút quan hệ, nếu không sao người ta lại nhận ra chúng ta, còn hỗ trợ như thế?"

Ba vị trưởng lão liếc mắt nhìn nhau, cũng gật đầu thở dài. Từ lúc vị tiên sinh này bước vào cửa cho đến lúc rời đi đã mấy lần lên tiếng tán thưởng Tiêu Viêm. Rõ ràng, việc ngài ấy để mắt tới gia tộc, đối xử tử tế với Tiêu gia, chỉ sợ đều không thoát khỏi liên quan đến Tiêu Viêm.

Trong đại sảnh, nghe được hắc bào nhân có quan hệ với Tiêu Viêm, ai nấy đều không khỏi lộ vẻ ao ước, ghen tị.

Thiếu nữ mặc thanh y bên cửa sổ khẽ nghiêng đầu, ánh mắt nhìn qua khung cửa sổ về phía khúc quanh, đôi mày liễu khẽ nhíu lại, trên khuôn mặt nhỏ nhắn tinh xảo hiện lên vẻ nghi hoặc.

...

Rời khỏi Tiêu gia, hắc bào nhân vẫn chậm rãi bước đi như trước. Đợi đến một nơi vắng vẻ, một lúc sau, từ trong hắc bào truyền ra âm thanh thiếu niên khe khẽ oán trách: "Sư phụ, sao người tự dưng lại lôi con ra làm gì, vạn nhất bị phát hiện, con khó mà đảm bảo sẽ không khai ra người đâu."

"Hắc hắc, thuận miệng nói vậy thôi. Nếu không phải Tiêu Chiến từ nhỏ đối xử với ngươi không tệ, ta biết đi đâu để tìm được một đệ tử tốt thế này? Cho nên nói lời cảm ơn hắn là đúng." Âm thanh già nua hài hước cười nói: "Hơn nữa, nếu không lôi ngươi ra tạo chút quan hệ, vị phụ thân vốn cẩn thận của ngươi cũng khó mà tin tưởng ta, lại còn nghĩ ta có phải muốn mưu đồ thứ gì của Tiêu gia hay không."

"Đi một chuyến đến phòng đấu giá thôi, đem Tụ Khí Tán giao cho bọn họ, miễn cho nợ nhân tình người ta, ta ghét nhất là chuyện này... Hơn nữa, dược liệu luyện tập đã bị ngươi đốt sạch rồi, cũng nên đi kiếm thêm tài liệu khác." Dược lão hơi trầm ngâm rồi cười nói.

Nghe vậy, Tiêu Viêm có chút mong chờ, cười hỏi: "Lão sư, bây giờ con có thể được coi là một nhất phẩm luyện dược sư rồi sao?"

"Sặc, ngươi cho rằng chỉ luyện dược mấy ngày là thành luyện dược sư sao? Thuốc trị thương là loại đan dược đơn giản nhất, luyện được thứ này không có gì đáng để mơ mộng hão huyền cả." Dược lão cười khẩy một tiếng, không chút lưu tình dội cho Tiêu Viêm một gáo nước lạnh.

Trợn mắt lên, Tiêu Viêm có chút buồn bực: "Vậy thế nào mới được xem là một nhất phẩm luyện dược sư chân chính?"

"Giới luyện dược sư có một tiêu chuẩn đánh giá đối với nhất phẩm luyện dược sư, đó là ít nhất phải luyện chế ra được một loại đan dược thành hình, chứ không phải cái loại dược dịch hỗn hợp đơn giản thế này."

"Xem ra vẫn còn một khoảng cách khá xa." Nghe điều kiện như vậy, Tiêu Viêm chỉ đành bất đắc dĩ lắc đầu, bước nhanh về phía phòng đấu giá ở trung tâm thành phố.

Đề xuất Voz: [Sẽ review] Ê!Tao thích mày!...
Quay lại truyện Đấu Phá Thương Khung
BÌNH LUẬN