Chương 85: Phế Bỏ
Liễu Tịch lúc này đang vô cùng hưng phấn, mà ngọn nguồn của sự hưng phấn ấy chính là thanh y thiếu nữ xinh đẹp đứng cách đó không xa.
Thiếu nữ mặc một bộ trang phục thanh nhã, khuôn mặt tinh xảo không hề trang điểm phấn son, toát lên vẻ đẹp hoàn toàn tự nhiên. Mái tóc đen được buộc gọn bằng một dải lụa màu xanh, buông dài đến tận bên hông. Gió nhẹ thổi qua, mái tóc khẽ bay, tạo nên một khung cảnh cực kỳ động lòng người.
Trên vòng eo thon nhỏ của thiếu nữ là một chiếc đai lưng màu tím, càng tôn lên những đường cong uyển chuyển tuyệt mỹ. Ánh mắt của những người qua đường cũng không nhịn được mà liếc trộm, trong lòng thầm nghĩ, nếu được ôm vòng eo thon gọn như vậy vào lòng, đó sẽ là một loại hưởng thụ tuyệt vời đến nhường nào?
Ánh mắt nóng rực nhìn chằm chằm thiếu nữ, bàn tay Liễu Tịch vì kích động mà khẽ run rẩy. Thanh y thiếu nữ trước mặt hoàn toàn khác biệt với những nữ tử mà hắn từng chơi đùa, khí chất thoát tục tựa như một đóa thanh liên, quả thực khiến cho kẻ háo sắc như mạng này hận không thể lập tức chiếm đoạt nàng cho riêng mình.
Liếc mắt nhìn Tiêu Ninh vừa bị hắn một chưởng đánh ngã trên mặt đất, Liễu Tịch cười khẩy: “Muốn làm hộ hoa sứ giả cũng phải có bản lĩnh chứ, ngươi còn kém xa lắm.”
Bị Liễu Tịch cười nhạo, khuôn mặt Tiêu Ninh nóng bừng, hai mắt đỏ ngầu nhìn chằm chằm kẻ trước mặt, nghiến răng nghiến lợi như hận không thể lao lên cắn hắn một cái.
“Tiêu Ninh, quay lại đi, ngươi không phải là đối thủ của hắn.” Khuôn mặt xinh đẹp của Tiêu Ngọc có chút lạnh lẽo, nàng tiến lên một bước, nhẹ giọng quát.
Tiêu Ninh cắn chặt răng, cân nhắc thực lực đôi bên, cuối cùng chỉ có thể không cam lòng lùi lại. Mất mặt trước người con gái mình thích khiến hắn xấu hổ muốn chết.
Ánh mắt lướt qua lướt lại trên người Tiêu Ngọc, cuối cùng dừng lại trên đôi chân dài gợi cảm của nàng, Liễu Tịch không khỏi tán thưởng: “Lại là một nữ tử cực phẩm, xem ra vận khí của ta hôm nay không tệ.”
“Ha ha, Liễu Tịch đại ca, bọn họ đều là người của Tiêu gia. Nữ nhân này tên là Tiêu Ngọc, nhưng tính tình nàng ta rất nóng nảy, nam nhân không có bản lĩnh thì không thể hàng phục nổi đâu.” Gia Liệt Áo cười mỉm đi đến bên cạnh, có chút bỉ ổi nói.
“Ha ha, càng nóng nảy mới càng có hương vị.” Ánh mắt Liễu Tịch lại liếc sang thanh y thiếu nữ, con ngươi lóe lên tia sáng: “Còn nữ hài tử này, tên là gì?”
Thấy Liễu Tịch có ý đồ với người mình thích, khóe miệng Gia Liệt Áo khẽ giật giật. Sau khi thầm rủa trong lòng tên khốn kiếp đầu óc chỉ toàn đàn bà này, hắn mới bất đắc dĩ trả lời: “Nàng tên là Tiêu Huân Nhi.”
“Tên rất hay.” Mỉm cười gật đầu, Liễu Tịch không nói nhảm thêm với Gia Liệt Áo, tiến lên hai bước, ra vẻ lịch lãm cười nói: “Tại hạ Liễu Tịch, không biết có thể mời hai vị tiểu thư đi dạo một vòng khu chợ này không? Ha ha, nếu có thứ gì hai vị tiểu thư vừa mắt, cứ tính hết cho tại hạ.” Vừa nói, tay Liễu Tịch vừa khẽ hạ xuống, để lộ ra huy Chương nghề nghiệp của mình một cách đầy ẩn ý.
Trên huy Chương có khắc một dược đỉnh cổ xưa, bên ngoài dược đỉnh có một đường vân bạc, dưới ánh mặt trời phản xạ ra thứ quang mang khác thường.
“Nhất phẩm Luyện dược sư?” Nhìn thấy huy Chương nghề nghiệp trên ngực Liễu Tịch, đám người xung quanh nhất thời thất thanh kinh hô, mà những tiếng kinh hô này càng làm cho nụ cười trên mặt Liễu Tịch thêm phần đắc ý.
Nghe thấy mấy chữ “nhất phẩm Luyện dược sư”, sắc mặt Tiêu Ngọc khẽ biến. Nhưng với tính cách của nàng, dĩ nhiên không thể vì vậy mà đi dạo cùng một kẻ trông có chút gian manh này. Nàng lập tức lạnh lùng lên tiếng: “Không rảnh, ngươi đi tìm người khác đi.” Dứt lời, nàng một tay kéo Huân Nhi, xoay người định rời đi.
Nàng vừa xoay người, trong đám đông đã có mấy tên đại hán bước ra, vẻ mặt dâm đãng chặn đường.
Nhìn mấy tên đại hán trước mặt, sắc mặt Tiêu Ngọc trầm xuống, nàng quay người lại, lạnh lùng nói với Gia Liệt Áo: “Đây là địa bàn của Tiêu gia chúng ta, các ngươi đừng quá kiêu ngạo!”
“Ha ha, Tiêu gia? Rất mạnh sao? Chẳng qua cũng chỉ dựa vào Ngưng Huyết Tán để kéo lại chút danh tiếng mà thôi. Nếu ta muốn, ta có thể dễ dàng khiến cho Tiêu gia các ngươi nguyên khí đại thương. Hồi Xuân Tán, chẳng qua cũng chỉ là thứ mà ta tùy tay luyện chế ra mà thôi.” Liễu Tịch phẩy tay, đắc ý nói.
Nghe vậy, Tiêu Ngọc giận đến mặt mày tái đi, nhưng cũng không dám mắng lại. Nàng hiểu rõ thực lực của một Luyện dược sư, không dám nói những lời quá khó nghe, tránh mang đến những phiền phức không cần thiết cho Tiêu gia.
Tuy Tiêu Ngọc có điều lo lắng, nhưng Huân Nhi lại chẳng hề để tâm đến những chuyện đó. Nàng chỉ biết rằng, lũ cặn bã này đã làm lỡ thời gian nàng đi gặp Tiêu Viêm ca ca.
Đề xuất Voz: Ám ảnh